Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1006: CHƯƠNG 1006: BỮA CƠM TẤT NIÊN!

Nửa đêm tuyết đã bắt đầu rơi. Sáng sớm Diệp Lăng Phi thức dậy, vừa mở cửa biệt thự, một luồng khí lạnh đã ập tới mặt khiến hắn không nhịn được hắt xì một cái. Hắn đưa tay phải xoa xoa mũi, nhìn quanh một lượt rồi buột miệng cười nói:

- Tuyết rơi đúng là điềm báo được mùa, đêm ba mươi tuyết rơi nhiều thế này, xem ra sang năm sẽ là một năm tốt lành đây!

Diệp Lăng Phi vốn định ra ngoài chạy bộ, nhưng thấy tuyết rơi dày đặc, hắn liền hủy bỏ quyết định, quay vào thay quần áo rồi xuống lầu, ngồi ở phòng khách xem báo. Hắn lật qua lật lại tờ báo một lúc, đến khi xem xong, Diệp Lăng Phi ước chừng Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu hẳn cũng đã thức dậy nên mới quay vào phòng ngủ. Quả nhiên, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đã rời giường, trong phòng chỉ còn lại một mình Bạch Tình Đình đang ngồi trước bàn trang điểm, cầm lược chải mái tóc dài phiêu dật của mình. Diệp Lăng Phi đi đến phía sau, đặt hai tay lên vai cô, cúi đầu xuống, cố ý đưa mũi đến gần mái tóc Bạch Tình Đình, hít một hơi thật sâu rồi thì thầm bên tai cô:

- Bà xã, thơm quá đi!

Bạch Tình Đình đang chăm chú chải tóc, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì cười duyên:

- Người ta mới tắm xong, dĩ nhiên là thơm rồi. Đêm qua đều tại anh cả, làm cả người em dính đầy mồ hôi, ngủ cũng không ngon.

Diệp Lăng Phi ghé môi đến sát tai Bạch Tình Đình, cố tình dùng đầu lưỡi trêu ghẹo vành tai trong suốt như ngọc của cô. Bạch Tình Đình nghiêng mặt đi, nũng nịu nói:

- Ông xã, ngứa chết đi được, đừng đùa nữa!

Diệp Lăng Phi rời môi ra, cười nói:

- Bà xã, anh ngửi thấy mùi thơm trên người em nên không nhịn được thôi!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi đưa môi đến gần chiếc miệng nhỏ xinh của Bạch Tình Đình, hung hăng hôn một cái rồi mới đứng thẳng người dậy, nói:

- Không biết Hân Mính hai hôm nay có việc gì mà cũng không gọi cuộc điện thoại nào.

- Ông xã, anh không biết gọi cho cô ấy à? - Bạch Tình Đình nói - Anh chỉ biết nói miệng chứ có thấy anh gọi cho cô ấy đâu!

- Ừ nhỉ, may mà có bà xã nhắc. Anh lại quên mất không gọi cho bảo bối Hân Mính của anh!

Diệp Lăng Phi nói xong liền bấm số điện thoại của Chu Hân Mính. Vừa lúc đó, Vu Tiêu Tiếu từ bên ngoài bước vào phòng ngủ. Cô vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt sũng, tay cầm khăn lông lau đầu.

- Tỷ tỷ, chị bảo tối nay mặc đồ thế nào mới hợp?

Vu Tiêu Tiếu đi tới, ngồi xuống bên giường vừa lau đầu vừa hỏi Bạch Tình Đình:

- Vừa nãy em còn đang nghĩ xem nên mặc đồ màu gì cho đẹp đây.

- Vội gì chứ, đợi đến trưa chuẩn bị ra ngoài, chị giúp em chọn. - Bạch Tình Đình nói - Tiêu Tiếu muội muội, em cứ yên tâm, tỷ tỷ nhất định sẽ giúp em chọn một bộ đẹp nhất, biến em thành cô công chúa xinh đẹp nhất tối nay.

- Tỷ tỷ, em có đẹp nữa cũng không bằng chị đâu! - Vu Tiêu Tiếu cười nói - Em thấy tỷ tỷ mới là người phụ nữ đẹp nhất tối nay!

- Tiểu nha đầu, cũng biết nịnh à! - Bạch Tình Đình khẽ nói - Chị lớn tuổi rồi, sao so được với em. Hơn nữa, ăn mặc đẹp cũng có ích gì, đã lấy chồng rồi. Khụ, nếu chị mà trẻ lại vài tuổi…

- Em có trẻ lại vài tuổi thì vẫn là người phụ nữ của anh!

Lúc này, Diệp Lăng Phi đã nói chuyện điện thoại với Chu Hân Mính xong, hắn bỏ điện thoại xuống, bước tới bên cạnh Bạch Tình Đình, vòng tay ôm cô đến bên giường, miệng khẽ nói:

- Bà xã, bây giờ anh muốn cho em nhớ kỹ, em chính là người phụ nữ của anh!

- Ông xã, đừng nghịch nữa, Tiêu Tiếu vẫn ở đây này! - Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi đè lên giường, cuống quýt nói.

- Vậy thì cùng lên cả đi!

Diệp Lăng Phi nói rồi một tay kéo luôn Vu Tiêu Tiếu lên giường, bắt đầu màn trêu đùa.

Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đến nhà hàng đã chọn. Việc chọn quần áo cho dịp này đã khiến Bạch Tình Đình tốn không ít thời gian. Ban đầu cô định mặc lễ phục, nhưng sau đó lại thôi. Muốn mặc váy, bên ngoài khoác áo choàng, lại cảm thấy cuối năm mặc vậy không hợp, hơn nữa đều là người nhà, không cần phải cầu kỳ như thế, thoải mái là được. Quan trọng nhất là trang phục phải thể hiện được phong cách tự nhiên. Việc chọn quần áo cũng có vô số điều cần chú ý, tùy vào từng hoàn cảnh, gặp gỡ ai mà có những quy tắc khác nhau. Sau khi suy nghĩ nửa ngày, Bạch Tình Đình quyết định mặc một bộ đồ thường ngày, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng.

Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa gọi điện cho Angel. Cha của Alice đã đến thành phố Vọng Hải nên tối nay Alice không tới được. Diệp Lăng Phi muốn hỏi xem Angel khi nào thì qua. Kết quả Angel trả lời cô không đến được vì tối nay có chút việc. Tuy trong điện thoại Angel không nói rõ, nhưng Diệp Lăng Phi cũng đoán được tối nay cô định làm gì. Hắn cũng không hỏi nhiều, đó là chuyện riêng của Angel. Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cửa nhà hàng rồi xuống xe. Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, còn Vu Tiêu Tiếu thì khoác tay Bạch Tình Đình, cả ba cùng đi vào trong.

Trong nhà hàng rất náo nhiệt. Những năm gần đây, nhiều gia đình có xu hướng ra ngoài ăn cơm tất niên. Truyền thống xưa của Trung Quốc đang bị thử thách, nhiều gia đình không chọn ở nhà xem TV, ăn bữa cơm đoàn viên mà chọn ra ngoài, thậm chí đón năm mới ở các khu du lịch. Trước kia, cả nhà quây quần bên nhau xem Gala cuối năm. Gala hồi đó thật sự rất hay, những ca khúc mới, tiểu phẩm mới đều khiến mọi người vô cùng yêu thích. Nhưng Gala cuối năm lại càng ngày càng chán, năm sau kém năm trước. Ai lại ngốc nghếch ngồi trước TV xem một đám người trên sân khấu biểu diễn những tiết mục cũ rích, kịch bản nhàm chán, trong khi phí quảng cáo trong chương trình ngày một cao. Dân chúng ai cũng thầm nghĩ: “Cả năm xem quảng cáo, vất vả lắm mới được xem Gala cuối năm, ai ngờ lại vẫn là quảng cáo. Một năm trời không được yên thân, ngoài quảng cáo vẫn là quảng cáo.”

Trước đây Gala cuối năm còn có những tiểu phẩm phản ánh thời đại, còn bây giờ chẳng biết diễn trò gì, chỉ thấy một đám người trên sân khấu múa may quay cuồng, không hiểu đang làm gì. Thậm chí có chương trình còn đưa cả một đám trẻ con ra biểu diễn, nhưng người lớn cũng chẳng thể hiểu nổi lũ trẻ đang diễn cái gì. Nói không chừng vài năm nữa, Gala cuối năm sẽ có cả tiết mục dưỡng thai cũng nên. Chính vì không khí sinh hoạt bây giờ đã bị các yếu tố bên ngoài làm thay đổi, nên nhiều người chọn ra ngoài ăn cơm, trò chuyện. Phòng ăn đêm tất niên của nhà hàng này đã được đặt hết từ một tháng trước. May mà Bạch Tình Đình quen biết rộng nên mới đặt được một phòng.

Lúc Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu bước vào, trong phòng chưa có ai đến, ba người họ đến hơi sớm. Xem đồng hồ mới hơn bảy giờ, còn chưa tới tám giờ. Diệp Lăng Phi gọi nhân viên phục vụ mang trà, hoa quả, hạt dưa và các món ăn vặt lên trước. Trong dịp tất niên, những thứ ngày thường không có trong thực đơn bây giờ đều có thể gọi. Nhà hàng bây giờ thực hiện quản lý theo hướng nhân văn, thỏa mãn mọi yêu cầu của thượng đế, chỉ có vậy mới tạo ra lợi nhuận. Tiếc là một số cơ quan chính phủ vẫn chưa ý thức được điều này, vẫn còn đang nghĩ cách làm cho người dân phải quen với cách làm việc của mình. Quản lý nhân văn và cách làm việc cần phải tiếp tục được đẩy mạnh. Bạch Tình Đình cởi áo khoác ngoài ra, cô mặc một chiếc áo lông dê màu trắng, bên trong là áo sơ mi hồng, kết hợp với chiếc quần dài ôm eo màu trắng, rồi ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Vu Tiêu Tiếu ngồi cạnh Bạch Tình Đình, đôi lông mày được kẻ cẩn thận, hàng mi dài cong vút chớp chớp. Vu Tiêu Tiếu cười nói:

- Chúng ta đến hơi sớm quá thì phải. Biết trước chưa có ai đến thì ở nhà em đã ăn thêm một chút rồi!

- Ai bảo em không ăn thêm? - Diệp Lăng Phi cầm một đĩa hạt dưa, đổ ra giữa Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình, miệng nói - Chẳng phải đã nói với em là ít nhất 8 giờ mới bắt đầu ăn sao.

- Chẳng lẽ em không muốn ăn thêm một chút ư? - Vu Tiêu Tiếu lẩm bẩm - Người ta cho rằng là tất niên thì nên ăn nhiều một chút, như vậy sang năm sẽ không cần ăn quá nhiều, mới có thể giảm béo!

- Lý luận kiểu gì thế này! - Diệp Lăng Phi cầm chén trà lên, nói - Tiêu Tiếu, phụ nữ các em sao cứ suốt ngày nghĩ đến chuyện giảm béo thế. Tình Đình vốn cũng vậy, nhưng anh không cho Tình Đình giảm cân nữa, anh cần bà xã của anh sinh cho anh một đứa bé kháu khỉnh, bụ bẫm!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Ông xã, em còn chưa mang thai đâu.

- Vì em chưa mang thai nên anh mới nói vậy. Em phải chú ý, đừng uống thuốc lung tung, cẩn thận uống vào lại làm con chúng ta ngốc nghếch đấy! - Diệp Lăng Phi uống một ngụm trà rồi đặt chén xuống, nói - Thuốc không thể uống bừa, thức ăn cũng không thể ăn lung tung. Đợi về nhà anh bảo Trương Vân làm cho em cái gì đó để bồi bổ!

- Ông xã, em biết rồi! - Bạch Tình Đình nói - À, ông xã, tiền lì xì có phải sáng mai mới đưa không, hay là đưa từ mười hai giờ đêm nay?

- Tỷ tỷ, bây giờ đưa luôn đi! - Vu Tiêu Tiếu xen vào - Tỷ tỷ, em muốn lấy tiền lì xì!

- Lấy cái gì mà lấy, còn chưa đến không giờ. - Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói - Em mà còn đòi nữa là anh cất luôn bao lì xì này, không cho em nữa đâu!

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe vậy, vội vàng nói:

- Được rồi, Diệp đại ca, em không đòi nữa là được.

Vu Tiêu Tiếu thật sự lo Diệp Lăng Phi không đưa lì xì cho mình. Trong lòng cô bây giờ đang rất mong chờ, không biết mình sẽ nhận được bao nhiêu tiền mừng tuổi.

Diệp Lăng Phi quay sang Bạch Tình Đình, nói:

- Tiền lì xì hay là đợi chúng ta về nhà rồi tính. Lì xì này là cho người nhà chúng ta. Bố mẹ chắc cũng sẽ cho chúng ta. Ừm, tối nay ăn cơm xong, đón Hân Mính về nhà, chúng ta ở nhà cùng nhau chia lì xì!

- Vậy đi, buổi tối chúng ta còn có thể tiếp tục chơi đùa. Đương nhiên, nếu Hân Mính mệt, chúng ta có thể để Hân Mính đi ngủ, ba chúng ta sẽ không ngủ, cái này gọi là gác đêm. - Bạch Tình Đình nói - Người ta bảo nếu đêm giao thừa không ngủ thì năm tới sẽ cực kỳ hoạt bát!

- Em sẽ già đi đấy! - Diệp Lăng Phi nói - Không phải em muốn làm đẹp sao, ngủ muộn như vậy trông sẽ già đi đấy!

- Không sao đâu, chỉ một đêm thôi mà. - Bạch Tình Đình nói - Có phải đêm nào em cũng thức muộn như vậy đâu.

Ba người đang nói chuyện phiếm thì cửa phòng mở ra. Bạch Cảnh Sùng một mình đi vào. Bạch Tình Đình đi tới sau lưng cha mình, ngó quanh một vòng nhưng không thấy vú Ngô đâu. Bạch Tình Đình hỏi:

- Vú Ngô đâu rồi ạ?

- Cha đưa bác ấy qua nhà con rồi! - Bạch Cảnh Sùng nói - Vú Ngô nói muốn ở cùng Trương Vân, không muốn tới đây.

- À, ra vậy! - Bạch Tình Đình dìu Bạch Cảnh Sùng ngồi vào chỗ, giúp cha treo áo khoác lên rồi hỏi - Cha à, bên ngoài có lạnh không?

- Lạnh. Cha biết rõ cơ thể mình không còn được như trước nữa rồi. Nếu cha mà trẻ lại vài tuổi, thời tiết hôm nay chẳng là gì cả, cha cũng không cần mặc áo khoác. Nhưng bây giờ thì không được. - Bạch Cảnh Sùng nói - Cha cảm thấy sức khỏe không còn tốt nữa. Tình Đình, nhanh cho cha bế cháu ngoại đi, để cha trước khi chết có thể nhìn thấy cháu ngoại một lần, cha dù có chết…

Bạch Cảnh Sùng nói chưa dứt lời đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Nhạc phụ đại nhân, con thấy sức khỏe của cha còn tốt lắm, con tin cha sống thêm năm, sáu chục năm nữa không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa rót một chén trà nóng, đưa tới tay Bạch Cảnh Sùng. Bạch Cảnh Sùng nhận lấy chén trà, thở dài nói:

- Tiểu Diệp, cha bây giờ chỉ muốn thấy con và Tình Đình có một đứa con, ngoài ra không mong gì khác!

- Cha, con vẫn đang cố gắng mà! - Bạch Tình Đình nũng nịu - Cha đừng nói chuyện này nữa!

- Được rồi, không nói nữa! - Bạch Cảnh Sùng uống một ngụm trà rồi đặt chén xuống, nhìn đồng hồ, nói - Không hiểu bí thư Chu có chuyện gì, cũng sắp tám giờ rồi mà còn chưa đến. Chẳng lẽ người làm lãnh đạo đều không tuân thủ thời gian?

Bạch Cảnh Sùng vừa dứt lời, tiếng cười của Chu Hồng Sâm đã từ cửa vọng vào. Cửa phòng hé mở, Chu Hồng Sâm vừa đi tới cửa đã nghe thấy lời của Bạch Cảnh Sùng, ông cười nói:

- Lão Bạch à, chúng ta cũng coi như quen biết đã lâu, ông đừng nói xấu sau lưng tôi thế chứ!

Chu Hồng Sâm bước vào phòng, theo sau là Chu Hân Mính và mẹ cô. Chu Hân Mính mặc một chiếc áo gió để che đi cái bụng đã nhô cao. Dù vậy, nếu để ý kỹ vẫn có thể thấy vùng bụng của cô hơi nhô lên. Đã hơn năm tháng, bụng Chu Hân Mính ngày càng lớn, lúc đi lại cũng đã có dáng vẻ đặc trưng của phụ nữ mang thai. Bạch Tình Đình vội vàng đứng dậy, dìu Chu Hân Mính đến ngồi cạnh mình. Vu Tiêu Tiếu vốn ngồi ở đó, thấy Chu Hân Mính đi tới liền lập tức đứng dậy nhường chỗ. Chu Hân Mính đặt tay lên vai Vu Tiêu Tiếu, dịu dàng nói:

- Tiêu Tiếu, em cứ ngồi đi, chị ngồi cạnh ông xã của chị là được rồi!

Đây là lần đầu tiên Chu Hân Mính gọi Diệp Lăng Phi là "ông xã" trước mặt Bạch Cảnh Sùng. Bạch Cảnh Sùng sững người, rõ ràng ông vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện này. Chế độ một vợ một chồng là quy tắc chung của xã hội Trung Quốc, cho dù có người nuôi nhân tình bên ngoài, nhưng chưa từng có ai công khai thừa nhận có hai người vợ trước mặt người khác. Bất quá, sự việc đã đến nước này, nói gì cũng đã muộn. Chu Hân Mính ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi đã mấy ngày không gặp Chu Hân Mính, không nhịn được mà chăm chú ngắm nhìn cô. Chu Hân Mính liếc mắt nhìn hắn, khẽ nói:

- Có gì đẹp đâu, cũng không phải anh chưa từng thấy.

- Anh đã mấy ngày không gặp em, dĩ nhiên là nhớ em rồi!

Diệp Lăng Phi lại nói ra những lời sến súa ngay trước mặt mọi người. Bạch Tình Đình duỗi tay xuống dưới bàn, véo một cái vào chân hắn. Diệp Lăng Phi lúc này mới nhận ra, vội vàng quay sang bố mẹ vợ, nói:

- Bây giờ có thể mang thức ăn lên được rồi chứ ạ? Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Cơm tất niên đương nhiên phải ăn tới không giờ. Theo thực đơn, trước tiên sẽ mang lên một nửa số món, một lúc sau lại mang phần còn lại lên!

- Tiểu Diệp, đừng quá lãng phí, chúng ta ngồi lại tâm sự vui vẻ là được rồi. - Chu Hồng Sâm cười nói - Hiếm có một ngày như hôm nay chúng ta có thể ngồi lại đông đủ thế này, sau này muốn được náo nhiệt như vậy cũng không dễ đâu!

Bạch Cảnh Sùng vừa nghe vậy, quay sang Chu Hồng Sâm, hỏi:

- Bí thư Chu, ông nói vậy là có ý gì?

Bạch Cảnh Sùng không biết Chu Hồng Sâm sắp rời thành phố để lên tỉnh làm thị trưởng. Chu Hồng Sâm cười nói:

- Lão Bạch này, ông cũng đừng gọi tôi là bí thư Chu nữa. Chúng ta thế này có thể coi là thông gia rồi. Tình Đình và Hân Mính nhà tôi cũng là bạn tốt, xét về phương diện nào thì quan hệ của chúng ta cũng rất gần gũi, ông cứ gọi tôi là ông Chu đi.

Trong lúc hai người nói chuyện, Diệp Lăng Phi đã bảo nhân viên phục vụ mang thức ăn lên. Đợi thức ăn được dọn ra, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện. Chu Hồng Sâm nói với Bạch Cảnh Sùng chuyện ông sắp lên tỉnh nhậm chức thị trưởng, sang năm sẽ phải lên đường. Diệp Lăng Phi nghe đến đó, đột nhiên mở miệng:

- Nhạc phụ đại nhân, cha lên tỉnh thì nhạc mẫu của con có đi theo không ạ?

Một tiếng "nhạc phụ" và "nhạc mẫu" này khiến Bạch Cảnh Sùng, Chu Hồng Sâm và mẹ của Chu Hân Mính đều ngẩn người. Rõ ràng, cả ba người nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận cách gọi thách thức quy tắc hôn nhân này. Chu Hồng Sâm là người phản ứng đầu tiên. Ông nói với Diệp Lăng Phi:

- Mẹ của Hân Mính sẽ ở lại thành phố Vọng Hải chăm sóc cho nó, chỉ có cha lên tỉnh thôi. Nhưng cha cũng không ở hẳn bên đó, chỉ ở nơi thị ủy sắp xếp, trước mắt sẽ sống một mình, xem tình hình cụ thể rồi tính sau. Cha cũng chưa rõ tình hình bên đó thế nào, bây giờ nói thì hơi sớm.

Diệp Lăng Phi nói:

- À, ra là vậy. Nhạc phụ đại nhân, con không có ý kiến gì. Nếu nhạc mẫu cùng ngài lên tỉnh, con sẽ đưa Hân Mính về nhà con ở, bên con cũng có thể sắp xếp chuyên gia chăm sóc. Đương nhiên, nếu nhạc mẫu không cùng nhạc phụ lên tỉnh, Hân Mính muốn sống ở đâu là do cô ấy chọn, con lại càng không có ý kiến!

Hân Mính quay sang Diệp Lăng Phi nói:

- Anh không phải lo chuyện này đâu, em đã nói với mẹ rồi, em và mẹ sẽ ở tại tiểu khu biệt thự Nam Sơn.

- Vậy à? Nhạc mẫu cũng muốn ở trong biệt thự chúng ta, thật là một chuyện tốt! - Diệp Lăng Phi vội vàng nói - Như vậy cũng có thể chăm sóc Hân Mính.

Diệp Lăng Phi ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng đã tính toán xong. Cứ thế này thì không ổn, nếu mẹ của Hân Mính cũng ở trong biệt thự, mình sẽ không thể cùng mấy người Bạch Tình Đình "chơi đùa" được nữa. Nhưng bây giờ hắn cũng không có cách nào khác, nếu Chu Hân Mính đã nói muốn mẹ đến ở, Diệp Lăng Phi cũng không thể có ý kiến. Dù trong lòng không muốn, hắn cũng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ định chờ cơm nước xong xuôi sẽ nói chuyện riêng với Hân Mính, tốt nhất là để mẹ cô cùng Chu Hồng Sâm lên tỉnh, còn Chu Hân Mính ở lại đây, mình sẽ tìm y tá chuyên nghiệp đến chăm sóc cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!