Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 101: CHƯƠNG 101: HIỂU LẦM VỚI NỘI Y

Diệp Lăng Phi không đi chiếc Audi A6 của công ty mà lái xe riêng về nhà. Dù sao hai người cũng đang sống thử, gọi điện thoại cho nhau là chuyện bình thường.

– Lão bà, anh đã tan sở, có cần anh đón em về nhà không?

Diệp Lăng Phi cảm giác mình gọi Bạch Tình Đình là lão bà rất trôi chảy, dần dần biến thành câu cửa miệng.

Bạch Tình Đình đang bận việc, nếu không đã hét lên bảo Diệp Lăng Phi đừng gọi nàng là lão bà.

– Tôi đang bận việc, anh về trước đi.

– Vậy được rồi.

Diệp Lăng Phi liền cúp điện thoại.

Khi Diệp Lăng Phi vừa về đến biệt thự, cô Ngô đã chuẩn bị cơm tối cho hắn. Nhưng hắn không ăn, nói rằng sẽ đợi Bạch Tình Đình về rồi cùng ăn. Sau đó, hắn về phòng mình, lấy một bộ nội y rồi đi tắm.

Vừa bước vào phòng tắm, Diệp Lăng Phi đã thấy ngay chiếc quần lót tam giác của Bạch Tình Đình đang treo trên giá. Lần trước, hắn còn thấy chiếc áo ngực của nàng.

– Nàng ấy quên lấy nội y ra rồi!

Diệp Lăng Phi nói thầm. Phải biết rằng, dù cô Ngô là người giặt quần áo nhưng cô chỉ giặt đồ khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình mang ra phòng giặt. Những món nội y riêng tư này là đồ dùng cá nhân, nên nếu không mang ra thì cô Ngô không thể biết được.

Diệp Lăng Phi cầm lấy nội y của Bạch Tình Đình, định mang nó đến chỗ quần áo cần giặt. Bỗng nhiên, vừa ra đến cửa, hắn dừng lại, trong lòng nảy ra một ý nghĩ xấu xa:

– Không biết, Bạch Tình Đình mà thấy mình cầm nội y của nàng thì sẽ có ý kiến gì không nhỉ?

Diệp Lăng Phi đặt chiếc nội y của Bạch Tình Đình trở lại chỗ cũ, rồi cởi sạch quần áo bắt đầu tắm rửa.

Thả mình trong bồn, Diệp Lăng Phi nhắm mắt lại, tận hưởng dòng nước ấm miên man trên da thịt. Trong đầu Diệp Lăng Phi đột nhiên hiện lên những hình ảnh thời thơ ấu, cùng lũ bạn nhỏ chơi đùa trên dòng suối. Bọn chúng cùng mình cởi quần áo xuống đó tắm rửa, thỉnh thoảng lại cất lên những tiếng cười khúc khích.

Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên. Diệp Lăng Phi lúc này mới tỉnh lại, hắn đã vô thức ngủ quên trong bồn tắm.

– Ai vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Anh mau ra đây.

Ngoài cửa vọng vào giọng nói của Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình đã về, hắn liền đáp:

– Chờ anh một lát, anh mặc quần áo xong sẽ ra ngay.

Nói xong, hắn đứng dậy trong bồn tắm, lấy khăn khô lau nước trên người. Diệp Lăng Phi vừa với tay lên giá, định cầm quần áo mặc vào thì không cẩn thận lại chạm vào chiếc nội y tam giác của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi không kìm được bật cười lớn, giờ thì hắn đã hiểu vì sao Bạch Tình Đình muốn mình ra ngoài.

Hắn cố ý mặc quần áo thật chậm, lẩm bẩm nói:

– Kỳ lạ thật, sao ở đây lại có một chiếc quần lót tam giác màu trắng nhỉ? Không đúng, quần lót của mình đâu có nhỏ như vậy.

Ở bên ngoài, Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi thì sắc mặt ửng đỏ. Nàng vừa về đến nhà thì đột nhiên nhớ ra sáng nay khi tắm đã quên lấy nội y ra khỏi phòng tắm. Nàng sợ Diệp Lăng Phi trông thấy, dù sao đây cũng là đồ dùng cá nhân của nàng. Dù hai người đang sống thử với nhau nhưng vẫn chưa có bất kỳ quan hệ xác thịt nào.

Đúng là sợ cái gì thì cái đó xảy ra, Diệp Lăng Phi quả nhiên đang ở trong phòng tắm. Bạch Tình Đình đứng ngoài cửa định thừa lúc Diệp Lăng Phi không để ý sẽ lấy nội y của mình ra, coi như không có chuyện gì xảy ra. Bạch Tình Đình nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ, nhưng tiếng Diệp Lăng Phi trong phòng tắm đã khiến nàng thất vọng.

– Tên khốn, anh ra đây ngay cho tôi!

Bạch Tình Đình dùng hai bàn tay trắng nõn đập mạnh xuống cửa, xấu hổ nói:

– Nếu như anh dám cầm nội y của tôi, tôi sẽ cho anh biết tay.

Nàng đập cửa thêm hai cái, cánh cửa bật mở. Diệp Lăng Phi lúc này đang đứng trước cửa, hai tay hắn đặt lên khung cửa, chắn trước người Bạch Tình Đình, cười xấu xa nói:

– Lão bà, gọi gì mà gọi, chúng ta còn bí mật gì mà không thể nói cho nhau chứ? Không phải nội y của em sớm muộn cũng sẽ là của anh sao, cần gì phải tức giận đến thế.

Bạch Tình Đình vốn đã xấu hổ muốn chết, giờ lại nghe lời nói lưu manh này của Diệp Lăng Phi thì không kìm được sự tức giận. Bàn tay nàng liền đánh tới Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi đâu để nàng dễ dàng đánh mình như vậy. Hắn chụp lấy bàn tay trắng nõn của nàng, cười xấu xa nói:

– Lão bà, hai người chúng ta còn chưa động phòng, em định chơi đùa sao?

Bàn tay Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi giữ chặt, nhất thời không thể động đậy. Nàng vừa thẹn vừa giận, nhưng không có cách nào đối phó với hắn. Khóe mắt ửng hồng, những giọt nước mắt trong suốt từ từ ứa ra.

Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Tình Đình lại khóc, hắn vội buông tay nàng. Bạch Tình Đình liền lao vụt qua người hắn, cầm lấy nội y rồi đi thẳng vào phòng ngủ của mình. Diệp Lăng Phi thấy chuyện này có vẻ không ổn, cũng vội vàng đi theo. Vừa mới tới phòng ngủ của Bạch Tình Đình, hắn đã nghe 'ầm' một tiếng, cửa phòng đã bị đóng sập lại.

Diệp Lăng Phi đứng trước cửa phòng, không biết phải làm gì.

Cô Ngô thấy trên lầu có tiếng động thì vội vàng đi từ dưới lên. Vừa tới bậc thang, cô đã thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trước cửa phòng Bạch Tình Đình với vẻ mặt cầu xin. Cô liền nhìn Diệp Lăng Phi, lúc này Diệp Lăng Phi cũng đang nhìn cô. Hắn khẽ lắc đầu, ý bảo mình đã làm Bạch Tình Đình tức giận.

Cô Ngô liền nở một nụ cười cổ vũ về phía Diệp Lăng Phi. Cô chỉ tay vào phòng ngủ của Bạch Tình Đình, ý bảo hắn hãy đi vào trong đó.

Diệp Lăng Phi thấy cô Ngô cổ vũ mình thì trong lòng thầm nghĩ:

– Sóng gió lớn cỡ nào ta cũng đã từng trải qua, chẳng lẽ lại bị một tiểu nha đầu hai mươi mấy tuổi hù dọa hay sao.

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi liền khẽ chạm vào cửa phòng nhưng cửa vẫn không mở ra được.

Diệp Lăng Phi thấy cửa phòng không mở được thì thầm nghĩ:

– Thật là hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, khi xưa ta là Satan hiển hách đã từng phá biết bao nhiêu cánh cửa, vậy mà cánh cửa này cũng không mở được. Chuyện này mà truyền ra thì khó tránh khỏi bị chê cười.

Diệp Lăng Phi tức giận, hắn liền lùi lại một bước, nhắm vào cánh cửa rồi đạp tới.

Chân hắn vừa mới vung ra đã thấy Bạch Tình Đình mở cửa đứng ngay trước đó. Trên mặt nàng còn vương một vệt nước mắt. Diệp Lăng Phi biết lúc này thu chân cũng đã không kịp. Chân đã vung ra thì làm sao mà thu lại được, bất đắc dĩ hắn đành phải đá chệch sang bên cạnh nửa mét.

Rầm!

Cú đá này của Diệp Lăng Phi văng lên tường, để lại trên đó một dấu bàn chân to tướng.

– Khốn kiếp, anh cút ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.

Bạch Tình Đình lớn tiếng mắng Diệp Lăng Phi, sau đó đóng sầm cửa lại.

Diệp Lăng Phi cảm thấy chân phải mình hơi đau, trong lòng hắn thầm nghĩ:

– Con mẹ nó, đây là cái quái gì vậy? Nàng sớm không mở, muộn không mở, lại chờ đúng lúc ta định đạp cửa thì mới ra mở.

Diệp Lăng Phi cảm thấy thật nhức đầu, hắn không biết làm cách nào để đối phó với Bạch Tình Đình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!