Diệp Lăng Phi đứng trước cửa phòng Bạch Tình Đình, không biết phải làm gì. Hắn cân nhắc một chút, quyết định mặc kệ Bạch Tình Đình đánh mình thế nào cũng không đỡ lại. Bàn tay Diệp Lăng Phi vừa đặt vào đẩy cửa, ngược với dự kiến của hắn, cửa phòng lại mở ra.
Bạch Tình Đình đang nằm trên giường, bờ vai nàng hơi run rẩy, tiếng khóc truyền vào tai Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng bước vào bên trong, nhưng Bạch Tình Đình vẫn không hề động đậy.
Diệp Lăng Phi bạo dạn, bước hẳn vào trong.
Phòng ngủ của Bạch Tình Đình được bố trí trông rất ấm áp, bốn phía được quét sơn màu lam, ở giữa treo một số mô hình cá nhựa. Trong phòng ngủ của nàng, có cảm giác giống như lạc vào một thế giới hải tộc.
Diệp Lăng Phi lần đầu tiên ý thức được sự mê hoặc của đại dương. Bạch Tình Đình quả thực giống như một cô bé, bố trí phòng ngủ của mình rất tỉ mỉ.
Trong phòng ngủ tràn ngập mùi hương thơm ngát của thiếu nữ, hoàn toàn khác biệt so với phòng ngủ của đàn ông. Các cô gái luôn chú ý đến từng chi tiết trong phòng ngủ của mình, mọi vị trí sắp xếp đều rất tỉ mỉ. Phòng ngủ của Diệp Lăng Phi so với phòng ngủ của Bạch Tình Đình thì đúng là một trời một vực.
Diệp Lăng Phi đi nhẹ nhàng, cẩn thận tới giường của Bạch Tình Đình. Hắn duỗi chân phải ra, định vỗ vai nàng, nhưng cuối cùng cũng đã nhịn được. Đặt mông ngồi xuống giường, hắn thấp giọng nói:
– Tình Đình, đừng khóc, anh không cố ý, anh chỉ muốn trêu chọc em một chút, đâu ngờ em lại giận dỗi như vậy.
– Tên khốn, tôi không nên gặp anh.
Bạch Tình Đình nằm trên giường, bờ vai rung rung, giọng nói trong tiếng khóc cất lên:
– Anh dựa vào cái gì mà đụng vào đồ lót của tôi?
Phải biết rằng đồ lót của Bạch Tình Đình chưa bao giờ bị bất kỳ người đàn ông nào chạm qua. Nàng lớn như vậy, đồ lót đều do cô Ngô giặt giúp nàng. Cô gái nào cũng rất coi trọng chuyện này.
Cho nên Bạch Tình Đình cảm thấy vô cùng tủi thân, quần lót nàng đã bị Diệp Lăng Phi trông thấy, không chỉ vậy hắn còn chạm vào.
Nàng nghĩ tới lúc bình thường Diệp Lăng Phi rất lưu manh, lần này cho hắn cơ hội, không biết hắn đã phát hiện ra trên quần lót của mình có cái gì nữa. Tuy nhiên mỗi ngày Bạch Tình Đình đều thay đồ lót, tắm rửa sạch sẽ cho nên quần lót của nàng luôn sạch sẽ, không hề lưu lại dấu vết nào. Nhưng… toàn bộ đồ lót của nàng đã hiện ra trong mắt Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm giác giống như là mình không mảnh vải che thân đứng trước mặt hắn vậy.
Loại cảm giác này khiến Bạch Tình Đình xấu hổ vô cùng, không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
Diệp Lăng Phi nào ngờ nội tâm Bạch Tình Đình lại phức tạp đến vậy. Hắn chỉ thấy nàng giận dỗi, liền nắm lấy tay nàng, kéo về phía mình và nói:
– Đừng khóc, không phải vừa rồi em đã đánh anh sao? Em cứ đánh tiếp đi, anh đảm bảo sẽ không né tránh.
Bạch Tình Đình dùng sức kéo tay mình lại, miệng liên tục nói:
– Tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi không muốn nhìn thấy anh.
– Đừng nóng giận, em nói đi, làm thế nào mới khiến em nguôi giận được đây?
Diệp Lăng Phi quyết định cho dù bất cứ giá nào, cho dù Bạch Tình Đình có cầm cây đánh hắn hắn cũng không né tránh.
– Tôi không muốn gặp lại anh nữa.
Bạch Tình Đình dường như đã quyết định, mặc kệ Diệp Lăng Phi nói thế nào nàng cũng không tha thứ cho hắn, trong đó có một chút hương vị hờn dỗi của thiếu nữ.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy dáng vẻ của Bạch Tình Đình như vậy thì trong lòng cảm thấy buồn cười:
– Cô bé này đang hờn dỗi, không muốn nhìn thấy mình. Hơn nữa, mình lại không phạm phải lỗi gì quá lớn, chẳng qua là động vào đồ lót của nàng ta, cái này thì có gì là quá đáng.
Nghĩ tới đây, Diệp Lăng Phi ngược lại cảm thấy bình tâm lại, thấy mình cũng đâu có làm sai điều gì. Hắn nhận thấy Bạch Tình Đình không có ý định tha thứ cho mình, mình có nói gì nàng cũng chẳng chịu nghe.
Diệp Lăng Phi nghĩ tới chuyện này thì hai tay hắn liền ôm lấy eo nàng, đặt nàng lên đùi mình.
– Tên khốn, anh muốn làm gì?
Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại dùng chiêu này. Nàng lập tức ngừng khóc, đôi mắt tuyệt đẹp kinh hoàng nhìn Diệp Lăng Phi, hai tay nàng bất ngờ đánh vào cánh tay hắn.
Diệp Lăng Phi không để ý đến sự giãy giụa của Bạch Tình Đình, hắn ôm nàng vào trong ngực, bàn tay hắn luồn ra sau lưng nàng, nắm lấy tai trái, tay phải thì khống chế Bạch Tình Đình, không cho nàng nhúc nhích. Khuôn mặt hai người gần như chạm vào nhau, thậm chí còn có thể nghe thấy hơi thở của đối phương.
– Bạch Tình Đình, em đâu còn là một cô bé, làm gì mà giận dỗi đến thế. Được rồi, anh thừa nhận là anh không đúng, anh không nên chạm vào đồ lót của em. Nhưng mà, em cũng phải cho anh một cơ hội, nói gì thì nói, đồ lót của em có gì là đẹp? Anh Diệp Lăng Phi tuy háo sắc nhưng cũng không thấp hèn đến nỗi đi nghiên cứu đồ lót của người khác. Cho nên, em có thể yên tâm, anh chưa từng nghiên cứu đồ lót của em.
Diệp Lăng Phi liền nghiêm mặt, hoàn toàn không có bất kỳ vẻ cười cợt gì, so với con người cợt nhả thường ngày của hắn trong mắt Bạch Tình Đình thì khác biệt hoàn toàn.
Dáng vẻ này của Diệp Lăng Phi khiến Bạch Tình Đình sững sờ. Nàng ngước mắt lên, lẩm bẩm nói:
– Vậy tại sao anh lại không cho tôi đi vào lấy đồ lót, anh rõ ràng muốn tôi xấu mặt.
– Không có, anh chỉ muốn đùa em một chút mà thôi.
Diệp Lăng Phi liền nghiêm mặt nói:
– Ai ngờ em lại là người không thể đùa giỡn.
– Tôi là một cô gái, làm sao có thể chịu được.
Bạch Tình Đình thấp giọng nói.
Những lời này cũng đúng. Diệp Lăng Phi tự hỏi, một cô gái mà bị mất thể diện như vậy thì làm sao chịu nổi. Hắn ý thức được rằng mình đã không suy nghĩ cho Bạch Tình Đình cho nên khuôn mặt liền nở nụ cười, mong muốn xoa dịu không khí căng thẳng. Đột nhiên, điện thoại của Bạch Tình Đình vang lên. Bạch Tình Đình theo bản năng khẽ nhúc nhích. Đúng lúc Diệp Lăng Phi định cúi đầu xuống nói chuyện, môi hai người cứ thế mà chạm vào nhau.
Bờ môi mỏng của Bạch Tình Đình chạm vào bờ môi dày của Diệp Lăng Phi, thân thể nàng như bị điện giật, trở nên hơi tê dại. Xuất phát từ bản năng, nàng khẽ giãy giụa, nhưng Diệp Lăng Phi lại ôm chặt lấy nàng, tham lam hôn lấy đôi môi Bạch Tình Đình.
Đầu Bạch Tình Đình như nổ tung, trong lòng nàng đột nhiên trở nên trống rỗng. Nàng cảm thấy bờ môi son của mình bị cưỡng chế, hàm răng ban đầu còn cố gắng chống cự, nhưng sau đó liền bị một vật trơn mềm như rắn len lỏi vào trong miệng, trêu ghẹo chiếc lưỡi mềm mại của nàng.
– Ta không thể như vậy, tuyệt đối không thể!
Bạch Tình Đình một lần nữa nhắc nhở mình. Thế nhưng, lưỡi nàng lại không nghe theo lý trí, cảm giác sảng khoái mâu thuẫn với những gì nàng đang nghĩ. Giờ phút này, thân thể nàng cũng hưởng thụ khoái cảm này, hông mềm mại khẽ vặn vẹo.
Bạch Tình Đình bắt đầu hoài nghi, liệu mình có phải là một cô gái trời sinh đã thích ân ái hay không. Nàng hận tại sao mình không thể ngăn cản sự khiêu khích của Diệp Lăng Phi.
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI