Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 103: CHƯƠNG 103: BẠCH MÃ HOÀNG TỬ CỦA BẠCH TÌNH ĐÌNH

Diệp Lăng Phi như thể tham lam, vô sỉ mút lấy đôi môi mềm mại của Bạch Tình Đình, bàn tay phải của hắn đặt trên đôi chân thon dài của nàng. Diệp Lăng Phi không hiểu vì sao, đôi môi nàng có vẻ ẩm ướt, khiến hắn không thể rời đi, trong lòng dâng lên một ngọn lửa dục vọng nóng bỏng.

Đầu lưỡi hắn đã xâm chiếm khắp khoang miệng nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình. Kỹ thuật hôn môi không thành thục của nàng càng khiến hắn thêm kích thích, cơ thể lại càng thêm nóng bỏng.

- A.

Một tiếng kêu khẽ thoát ra từ môi Bạch Tình Đình, sau đó môi hai người rời khỏi nhau. Sắc mặt Bạch Tình Đình ửng đỏ, nàng cảm thấy mông mình bị một thứ gì đó hơi cứng đâm vào. Khi nghĩ đến vật đó là gì, mặt nàng lại càng đỏ hơn, nàng dùng sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, giãy giụa trong lòng hắn.

- Tôi xem ai gọi điện thoại.

Bạch Tình Đình cố gắng che giấu sự bối rối trong lòng, vội vàng đi tới bàn, cầm lấy điện thoại xem là số của ai.

- Nhầm số.

Bạch Tình Đình nói.

- Em yêu, chúng ta đi ăn cơm đi.

Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng. Quan hệ của hai người có vẻ tiến triển hơi vội vàng. Vừa rồi dục vọng dâng trào, cả hai đều nhất thời không kìm chế được bản thân, không ngờ lại gần nhau thêm một bước. Nhưng sau khi tỉnh táo lại, hắn có cảm giác chuyện này cũng hơi kỳ lạ.

- Ừm, tôi đi tắm.

Bạch Tình Đình nhỏ giọng nói, thái độ vô cùng ôn nhu, tựa như một cô vợ nhỏ. Nàng vội vàng mở cửa phòng rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Diệp Lăng Phi mỉm cười, hắn cũng đứng lên đi ra khỏi phòng ngủ, xuống phòng ăn dưới nhà.

Lúc này Bạch Tình Đình đang ở trong phòng tắm, dòng nước lạnh trút xuống người. Một lúc sau, nàng ngẩng đầu lên, nhìn vào gương và tự nhủ:

- Bạch Tình Đình, mày phải nhớ kỹ, Diệp Lăng Phi chính là một tên khốn kiếp, mày nhất định không thể thích hắn. Vừa rồi chẳng qua mày chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy nên mới không kìm chế nổi mà thôi. Đúng vậy, Diệp Lăng Phi cũng giống như những tên đàn ông khác, chỉ là một lũ ruồi bọ đáng ghét, mày ngàn vạn lần không được mắc bẫy hắn.

Bạch Tình Đình tự nhủ mấy lần trước gương mới có cảm giác khá hơn, ngọn lửa dục vọng trong lòng nàng lúc này cũng đã tắt ngấm. Nàng xoa xoa mặt rồi quay người đi lên lầu.

Trong nhà ăn, Diệp Lăng Phi đã ngồi trước bàn, trước mặt hắn là một bát súp. Hắn dùng thìa nhỏ múc súp đưa vào miệng, vừa ăn vừa nhìn về phía cầu thang.

Bạch Tình Đình lúc này đã xuống lầu, nàng thấy Diệp Lăng Phi đang ăn súp thì không nói gì, ngồi đối diện hắn rồi bắt đầu ăn.

Hai người không ai nói chuyện, cả hai đều chăm chú vào việc ăn uống.

Cô Ngô bưng một món ăn vừa xào tới bàn ăn, thấy dáng vẻ của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, cô khẽ mỉm cười, đặt món ăn lên bàn rồi rời đi.

Diệp Lăng Phi nhanh chóng ăn xong bát súp, sau đó hắn hướng về phía các món ăn trước mặt, hai tay chống bàn, dùng giọng thăm dò:

- Tình Đình, chúng ta đi xem phim được không?

Bạch Tình Đình vốn định giữ vẻ mặt lạnh lùng với Diệp Lăng Phi, không để Diệp Lăng Phi bắt nạt mình, nhưng khi vừa nghe hắn nói đi xem phim thì lại buột miệng thốt ra:

- Ừ.

Lời này vừa thốt ra, Bạch Tình Đình lập tức hối hận, nàng thầm oán trách trong lòng:

- Sao mình lại tùy tiện đồng ý hắn như vậy chứ?

Cũng may, Diệp Lăng Phi không đùa giỡn như thường ngày, hắn cười ha hả nói:

- Đã như vậy tôi sẽ lái xe.

Nói xong, Diệp Lăng Phi rời khỏi chỗ ngồi, đi ra ngoài.

Bạch Tình Đình không ăn nữa, nàng buông thìa xuống, cầm giấy lau miệng, cảm nhận dư vị của món súp. Nàng ngồi vài giây rồi nhanh chóng đi lên lầu.

Diệp Lăng Phi đạp ga, nổ động cơ. Trên tay hắn cầm một điếu thuốc, hồi tưởng lại màn hương diễm vừa rồi. Trong lòng Diệp Lăng Phi dâng lên một sự ấm áp, nhớ tới những lần mình và Bạch Tình Đình cãi nhau âm ỉ, hắn không kìm được mà cười toe toét.

Bạch Tình Đình thay quần áo mất trọn 20 phút mới xuống lầu. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình, đây đâu phải đi xem phim mà rõ ràng là đi dự tiệc. Nàng mặc một bộ váy trắng sang trọng, trên cổ đeo một chiếc dây chuyền đính kim cương, trên tai cũng đeo một đôi khuyên tai kim cương sáng loáng, còn trên tay nàng là một chiếc túi xách hàng hiệu.

- Anh lái xe đưa em đến đường C200 được không?

Diệp Lăng Phi nhìn thấy cách ăn mặc của Bạch Tình Đình thì cảm thấy chiếc xe của mình có vẻ không phù hợp cho lắm.

Bạch Tình Đình mở cửa xe, ngồi vào bên cạnh hắn, đôi chân thon dài đặt ngay trước mắt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nuốt nước miếng ực một tiếng.

- Chúng ta đi xem phim gì đây?

Bạch Tình Đình thản nhiên hỏi.

- Em muốn xem phim gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Phim gì cũng được, dù sao tôi cũng chỉ muốn ra ngoài đi dạo, ở nhà rảnh rỗi không biết làm gì.

Lời nói này của Bạch Tình Đình khiến người ta hiểu rằng nàng không quá thích đi xem phim, sở dĩ nàng đồng ý với Diệp Lăng Phi là bởi vì ở nhà nàng không có việc gì làm.

Nhưng Bạch Tình Đình càng nói như vậy, càng để lộ mong muốn được đi xem phim của nàng. Đối với một cô gái mà nói, nếu không muốn đi xem phim, thì hoàn toàn có thể mặc một bộ quần áo bình thường mà ra khỏi cửa. Cách ăn mặc của Bạch Tình Đình như vậy cho thấy nàng rõ ràng rất coi trọng buổi đi xem phim này.

Tuy nhiên Diệp Lăng Phi không chọc ghẹo mà phụ họa theo Bạch Tình Đình:

- Ừm, nói cũng đúng, bây giờ là tám giờ, chúng ta mà không đi ra ngoài dạo thì chẳng phải đã lãng phí thời gian rồi sao?

Cửa biệt thự từ từ mở, Diệp Lăng Phi lái xe đưa Bạch Tình Đình ra ngoài, hướng vào nội thành. Dọc theo con đường này, Diệp Lăng Phi thao thao bất tuyệt nói cười, không giống vẻ bình thường. Giờ phút này, Diệp Lăng Phi giống như một chàng trai mới biết yêu, cố gắng nịnh nọt bạn gái.

Bạch Tình Đình thỉnh thoảng lại khẽ nhếch môi cười, nàng không ngờ Diệp Lăng Phi lại có thể nói chuyện khiến người ta cười muốn chết. Lúc nào không hay, cả hai đã vào nội thành.

Diệp Lăng Phi đem xe đỗ trước cửa rạp chiếu phim. Hắn mở cửa mời Bạch Tình Đình xuống xe. Bạch Tình Đình lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Lăng Phi ân cần như vậy, trong lòng nàng không khỏi xao động. Nàng ngồi trong xe không nhúc nhích, đưa đôi mắt đẹp đánh giá Diệp Lăng Phi, cảm thấy hắn như một con người khác.

Diệp Lăng Phi mỉm cười, duỗi tay phải ra, thản nhiên nói:

- Mỗi người đều có nhiều bộ mặt. Nếu như trước kia em bướng bỉnh thì hôm nay em lại có một bộ mặt khác. Em là cô gái xinh đẹp nhất anh từng gặp, đêm nay là đêm của chúng ta.

Những lời nói này khiến Bạch Tình Đình có một cảm giác khác thường. Nàng giật mình liếc nhìn Diệp Lăng Phi trong bộ đồ tây màu trắng, tựa như bạch mã hoàng tử mà nàng từng mơ ước. Chờ hắn vươn cánh tay, đưa nàng vào dự lễ dạ hội. Bạch Tình Đình đang định vươn tay phải ra, đột nhiên bạch mã hoàng tử không còn thấy đâu nữa, chỉ còn Diệp Lăng Phi trong bộ đồ trắng đang chờ, đeo một đôi giày du lịch hiệu Nike đang nhìn mình.

Bạch mã hoàng tử trong lòng Bạch Tình Đình biến mất, bây giờ chỉ có lưu manh hoàng tử đang chờ nàng trước mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!