Bạch Tình Đình vẫn còn vương vấn chuyện vừa rồi, đây là lần đầu tiên nàng vào rạp chiếu phim. Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, lòng tràn đầy háo hức.
– Làm ơn cho tôi hai vé xem phim.
Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình đi vào bên trong rạp chiếu phim. Ngón tay phải của Diệp Lăng Phi chỉ vào bộ phim có tên Chiến Tranh Chi Vương.
Bộ phim Chiến Tranh Chi Vương này do Nicholas đóng vai chính, kể về câu chuyện của một người buôn bán súng ống đạn dược, có vài nét tương đồng với cuộc sống của Diệp Lăng Phi.
Cầm vé xem phim trong tay, Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình đi vào đại sảnh. Bạch Tình Đình thu hút ánh nhìn của vô số người, khiến không ít cô gái phải thầm ghen tị. Trang phục của Bạch Tình Đình tuy không phải hàng đỉnh cấp nhưng cũng là một bộ cánh sang trọng, không phải ai cũng có thể diện được. Hơn nữa, chiếc túi xách được chế tạo tinh xảo trong tay nàng, cộng với chiếc dây chuyền và vòng hoa tai bằng kim cương, chỉ e đã có giá trị khổng lồ.
Đàn ông thì mê mẩn với vẻ đẹp của Bạch Tình Đình. Trong bộ trang phục này, Bạch Tình Đình quả là có một khí chất trời sinh, khiến đàn ông ở đây phải mê mẩn đến ngẩn ngơ. Nhất là đôi chân thon dài nuột nà của nàng, khiến họ không khỏi nuốt nước bọt.
Đèn chiếu phim trong đại sảnh bật lên, Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình tìm đến chỗ ngồi của bọn họ. Sau đó hắn bảo nàng chờ một lát rồi rời khỏi rạp.
Bạch Tình Đình ngồi đó ngắm nhìn xung quanh, nàng có một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thích thú. Nàng từ trước tới nay chưa bao giờ đến rạp chiếu phim này, Bạch Cảnh Sùng bận rộn công việc nên hiếm khi có thời gian đi cùng nàng. Nàng thường xuyên ở nhà và cuộc sống của nàng rất đơn giản, chỉ là đi mua sắm, dạo phố, thỉnh thoảng mới tham gia vài lễ hội mà thôi. Bạch Tình Đình cũng hy vọng nàng có thể cùng hoàng tử bạch mã của mình trải qua những tháng ngày lãng mạn, thế nhưng những công tử nhà giàu ở bên cạnh nàng đều nhìn nàng với ánh mắt chẳng khác nào những kẻ ký sinh trùng. Hiếm hoi lắm mới có vài người anh tuấn, nhưng thái độ khúm núm của họ lại khiến nàng khinh thường.
Bạch Tình Đình chờ một lát thì Diệp Lăng Phi chạy về với một bịch bỏng ngô lớn và một đóa hồng trên tay.
– Em yêu, đây là món quà anh dành tặng em, tượng trưng cho buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta. Hy vọng đóa hồng này sẽ tô điểm thêm chút lãng mạn cho em.
Diệp Lăng Phi đưa đóa hồng cho Bạch Tình Đình.
Tuy chỉ là một đóa hồng nhưng đã khiến trong lòng Bạch Tình Đình dấy lên một cảm xúc khó tả. Các cô gái đều thích hoa, Bạch Tình Đình cũng không phải ngoại lệ, nàng nâng niu đóa hồng, khẽ cất tiếng:
– Hừ, đừng tưởng một đóa hồng cỏn con là có thể lay chuyển được tôi, khiến tôi vui vẻ hơn đâu nhé!
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng nàng lại nắm chặt đóa hồng trong tay, ngón tay trái khẽ búng nhẹ những giọt sương đọng trên cánh hoa.
Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Bạch Tình Đình, vờ như không nghe thấy lời nàng nói, hắn ôm bịch bỏng ngô cười bảo:
– Em yêu, anh thấy bộ phim này hay lắm. Nicholas sắm vai một kẻ buôn lậu súng ống đạn dược rất chân thật. Chỉ có điều, để kiếm được súng ống đạn dược ngoài đời thực thì khó khăn và nguy hiểm hơn trong phim gấp bội.
– Tại sao anh biết, đừng nói là anh cũng đã từng buôn lậu súng ống đạn dược đó.
Bạch Tình Đình đưa tay nhón một ít bỏng ngô cho vào miệng.
– Ừm, anh đoán.
Diệp Lăng Phi rất muốn nói thật, mình chính là một người buôn bán súng ống đạn dược.
Căn phòng chìm vào bóng tối, bộ phim chính thức bắt đầu.
Bạch Tình Đình tập trung xem phim, nàng rất thích không khí hào hùng trong phim, ước ao được một lần tự mình trải nghiệm.
Vừa xem phim, vừa ăn bỏng ngô, thỉnh thoảng lại bàn luận về nội dung phim với Diệp Lăng Phi. Cảm giác lãng mạn này khiến trái tim Diệp Lăng Phi thực sự rung động. Chẳng biết từ lúc nào, nàng đã hoàn toàn đắm chìm vào cốt truyện, bàn tay phải vô thức nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, cả người trở nên căng thẳng.
Diệp Lăng Phi ở bên cạnh ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tình Đình, lòng hắn khẽ rung động. Không kìm được xúc cảm, hắn khẽ ghé bờ môi lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má nàng, trầm thấp cất tiếng:
– Tình Đình, hãy tin anh, anh không giống như những gì em nghĩ đâu. Anh mang trên vai quá nhiều gánh nặng, nhưng sớm muộn gì anh cũng sẽ thực sự bộc lộ bản thân trước mặt em.
Bạch Tình Đình không hề nhúc nhích, thậm chí không quay đầu lại, cứ như không nhận ra Diệp Lăng Phi vừa hôn nàng. Nhưng khi Diệp Lăng Phi hôn nàng, bàn tay nàng lại siết chặt tay hắn hơn.
Ánh đèn leo lét hắt ra từ lầu hai khách sạn Vương Khác. Một thiếu nữ chừng hai mươi ba tuổi đang cúi đầu lắp ráp khẩu súng ngắn. Chốc lát sau, khẩu súng đã được lắp ráp hoàn chỉnh. Cô gái cầm súng trong tay, nhắm ra ngoài cửa sổ.
– Đại ca, lần này em thấy đừng để tam muội đi, để em đi là được rồi.
Trong gian phòng, có hai người đàn ông da vàng khác. Một người đang cầm khẩu súng ngắn, ngón tay không ngừng kiểm tra chốt an toàn.
– Nhị đệ, nhiệm vụ lần này không bình thường, cảnh sát Trung Quốc không đơn giản, nếu đệ xuất hiện thì rất dễ bị người khác để ý.
Một người đàn ông trung niên khác lại nói:
– Lần trước chúng ta xử lý kẻ này không may lại bị cảnh sát Trung Quốc chú ý tới, biết đâu họ đã để mắt đến mục đích thực sự của chúng ta. Cho nên một khi chúng ta xuất hiện, cảnh sát Trung Quốc sẽ rất dễ thông qua cảnh sát quốc tế điều tra thân phận, sẽ khiến chúng ta khó lòng hành động.
Người đàn ông trung niên đến từ Myanmar này tên là Orde Wingate, người em kết nghĩa của hắn là Ne Win, cũng là người Myanmar. Còn cô gái trẻ tuổi kia là Suu Kyi, cũng là người Myanmar. Năm đó Suu Kyi chỉ mới mười sáu tuổi, cùng với Orde Wingate chạy nạn khỏi Myanmar, sau đó lưu lạc khắp Đông Nam Á, qua Lào, Campuchia.
Orde Wingate cùng với Ne Win từng là lính. Suu Kyi trước đây từng làm việc cho một trùm ma túy khét tiếng ở Lào, về sau, ba người họ tự lập tổ chức riêng, dần dần trở thành những sát thủ chuyên nghiệp. Lần này, bọn họ tới Trung Quốc chính là để ám sát Auner.