Auner là cựu cục trưởng CIA của Mỹ, trong thời gian tại nhiệm đã đắc tội với không ít người, nên rất nhiều kẻ thù đã tìm đến tận cửa. Lần này ông đến Trung Quốc, có một kẻ thù công khai treo thưởng cho cái chết của ông.
Orde Wingate chính là sát thủ nhận được phi vụ này, hắn đã sớm cùng đồng bọn lẻn vào thành phố Vọng Hải nhằm ám sát ông.
Orde Wingate và Ne Win là những cái tên nằm trong sổ đen của cảnh sát quốc tế. Còn Suu Kyi mới kết bái huynh đệ với hai người này nên cảnh sát quốc tế không có bất kỳ tư liệu nào về cô.
Lần này Orde Wingate sắp xếp Suu Kyi ám sát Auner vì Suu Kyi có thể tiếp cận Auner mà không gây chú ý. Nhưng Ne Win lại lo lắng Suu Kyi sẽ gặp bất trắc. Hắn và Suu Kyi không chỉ là huynh muội kết nghĩa mà còn thân thiết hơn thế nữa. Orde Wingate cũng biết Ne Win và Suu Kyi có quan hệ rất thân mật, nhưng hắn cũng biết rằng khả năng Suu Kyi ám sát Auner thành công là rất cao.
- Nhị đệ, đệ phụ trách hỗ trợ tam muội.
Orde Wingate không muốn tranh luận thêm nữa, hắn đứng dậy, nhìn khẩu súng ngắn bên hông Suu Kyi nói:
- Suu Kyi, em nhớ kỹ nhé, sau khi xử lý xong mục tiêu phải lập tức rời đi, không được dây dưa.
- Anh yên tâm, em sẽ xử lý lão già đó.
Suu Kyi ngẩng đầu lên, nàng lạnh lùng cầm khẩu súng trong tay nói:
- Chỉ cần một phát súng là đủ.
- Tốt lắm, anh về phòng trước đây, anh sẽ chuẩn bị đồ đạc sẵn sàng, sau khi phi vụ này thành công, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây.
Orde Wingate nói xong liền đi ra mở cửa phòng rồi quay đầu nhìn Ne Win nói:
- Nhị đệ, em cũng phải cẩn thận một chút.
Hắn nói xong, lập tức đi ra ngoài.
Orde Wingate vừa rời khỏi phòng, Ne Win đã ném khẩu súng xuống bàn, đi đến sau lưng Suu Kyi ôm lấy cô. Hắn dán môi vào khuôn mặt lạnh lùng của Suu Kyi, thì thầm nói:
- Suu Kyi, ngày mai hãy để anh đi, anh sẽ xử lý lão già đó.
Bàn tay của Suu Kyi vẫn đang nắm khẩu súng. Bởi vì Ne Win hôn lên cổ trắng ngần của nàng nên nàng nghiêng cổ, cười nhạt nói:
- Không cần, em sẽ xử lý lão già đó, anh không cần phải lo lắng cho em. Giết người đối với em dễ như trở bàn tay, em cũng đâu phải chưa từng làm chuyện này.
Ne Win đưa hai tay sờ soạng bộ ngực của Suu Kyi, thở dốc nói:
- Anh không muốn em mạo hiểm, em là của anh, anh không thể mất em.
Cuối cùng, Suu Kyi cũng quăng khẩu súng trong tay. Hai tay nàng ôm lấy đầu của Ne Win, môi dán vào môi hắn. Ne Win vừa ôm Suu Kyi vừa đi tới giường, sau khi đưa Suu Kyi lên giường, hắn liền nằm đè lên người nàng.
Bộ ngực của Suu Kyi phập phồng, hai tay nàng nắm chặt bả vai của Ne Win. Ne Win thô bạo cởi quần Suu Kyi, cả quần lót cũng bị hắn kéo xuống, sau đó hắn vùi đầu vào hạ thân nàng. Suu Kyi phát ra từng tiếng rên rỉ.
...................................................
Đêm qua Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình hẹn hò. Tuy hai bên không có tiếp xúc thân mật nào nhưng sau khi cùng Bạch Tình Đình trở về nhà, Diệp Lăng Phi cũng đã có thể ngủ ngon, ít nhất hắn cũng biết rằng nàng không còn giận hắn nữa.
Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng một sự ấm áp. Hắn có ý muốn từ nay về sau sẽ tiếp xúc thân mật với Bạch Tình Đình hơn nữa. Kỳ thực, Bạch Tình Đình là một cô gái rất tốt, chỉ là Diệp Lăng Phi ức hiếp nàng, cho nên nàng mới đối xử với hắn như vậy.
Buổi sáng, Diệp Lăng Phi rời giường, hắn nhìn đồng hồ đã thấy chín giờ. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, bây giờ cho dù có đến công ty thì cũng chẳng làm được gì. Hắn đâu cần phải trông coi phòng tổ chức, đã có Trần Ngọc Đình lo liệu tất cả. Đã như vậy chi bằng gọi điện thoại cho nữ trợ lý của mình, bảo cô ấy nói với Trần Ngọc Đình là hôm nay mình không đi làm.
Quyết định như vậy, Diệp Lăng Phi gọi một cuộc điện thoại cho Từ Oánh, nói vỏn vẹn một câu “hôm nay tôi không đi làm” rồi cúp máy. Diệp Lăng Phi có thể tưởng tượng vẻ mặt của Từ Oánh khi nhận được cuộc điện thoại này sẽ thế nào, nhất định sẽ bất mãn với vị lãnh đạo thiếu trách nhiệm này.
Diệp Lăng Phi ngáp dài rồi xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê. Hắn định ra khỏi phòng ngủ thì điện thoại lại reo vang lên.
- Không phải Trần Ngọc Đình gọi tới chứ?
Diệp Lăng Phi tưởng rằng Trần Ngọc Đình sẽ chất vấn vì sao không đi làm, nhưng khi cầm điện thoại lên thì thấy đó chính là số của nhóc con Tần Dao.
- Nhóc con này chẳng phải lâu rồi chưa gặp anh nên nhớ anh đấy chứ?
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Diệp đại ca, em cùng Đình Đình đã tìm được căn phòng phù hợp, hôm nay chuẩn bị chuyển đồ đến đó.
Tần Dao do dự nói:
- Diệp đại ca, anh có rảnh không?
Diệp Lăng Phi dĩ nhiên nhớ lời hứa trước đây của mình là tiền phòng của Tần Dao sẽ do mình lo liệu. Vừa nghĩ đến Tần Dao ngày thường ham tiền này thì chuyện này xem ra cũng không khó hiểu. Nhưng Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm đến điều này, huống chi hắn cùng Tần Dao đã có những tiếp xúc thân mật. Cho nên Diệp Lăng Phi không hề suy nghĩ, lập tức đáp ứng, hẹn thời gian và địa điểm gặp Tần Dao rồi cúp máy.
Diệp Lăng Phi nhanh chóng rửa mặt sau đó thay bộ đồ màu đen rồi xuống dưới lầu.
- Diệp tiên sinh, bữa sáng đã chuẩn bị xong.
Cô Ngô trông thấy Diệp Lăng Phi chuẩn bị ra khỏi cửa thì vội vàng nhắc nhở.
- Cô Ngô, tôi không ăn, tôi còn có việc phải làm.
Diệp Lăng Phi vừa mới ra khỏi cửa thì bỗng nhiên quay lại nói với cô Ngô:
- Tình Đình?
- Tiểu thư sáng sớm hôm nay đã rời nhà, hình như hôm nay ở nhà có khách cần tiếp đón.
- Khách ư?
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, đột nhiên hắn nhớ ra hôm nay là ngày nào. Hắn cười thầm nghĩ:
- Auner, ông quả nhiên không phải người bình thường, khiến thành phố Vọng Hải này phải huy động nhiều nhân lực đến thế, thậm chí vợ tôi cũng phải đi sớm để gặp ông. Khụ, dù sao chúng ta cũng coi như bạn cũ của nhau, xem ra tối nay tôi phải đi gặp ông.
- Cô Ngô, tôi đi ra ngoài đây, tối nay tôi cũng không về ăn cơm.
Diệp Lăng Phi trong lòng thầm nghĩ đến những lời sẽ nói tối nay với Auner. Auner chỉ sợ đến lúc đó sẽ vui mừng khôn xiết, biết đâu lại mời mình về nhà cũng nên.
- Diệp tiên sinh, trên đường cần phải chú ý.
Cô Ngô nói vọng theo.