Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1012: CHƯƠNG 1012: TAO ĐẬP CHO MÀY KHIẾP LUÔN

Lý Khả Hân mang rượu qua, nói:

- Thưa các vị khách quý, quy định của quán bar chúng tôi là phải thanh toán trước. Không biết quý vị định trả bằng cách nào ạ?

- Quét thẻ!

Tưởng Thiên Dương quyết chơi tới cùng, hắn lườm Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:

- Nếu không có tiền thì đừng có ra vẻ!

- Ra vẻ cái gì?

Diệp Lăng Phi cầm chai Whisky trị giá một triệu lên, nói:

- Tôi chưa từng uống loại rượu quý thế này, hôm nay chơi lớn một phen, chúng ta cùng thưởng thức nào!

Quán bar của Lý Khả Hân có thể quét thẻ, cô bảo Diệp Lăng Phi và Tưởng Thiên Dương đều quét thẻ xong mới mang rượu qua. Tưởng Thiên Dương vừa uống đã cảm thấy vị của chai Whisky này cũng thường thôi, chẳng đáng giá năm trăm nghìn. Diệp Lăng Phi quay sang Tưởng Thiên Dương cười nói:

- Nhóc con, không có bản lĩnh thì đừng ra vẻ. Mày cầm rượu mà không uống thì để làm gì!

- Liên quan gì đến mày!

Tưởng Thiên Dương gắt.

- Tao thích uống thế nào thì uống!

Diệp Lăng Phi bật cười, hắn cầm chai Whisky lên đập thẳng xuống đất. Cả chai rượu vỡ tan, mảnh thủy tinh văng tứ tung. Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:

- Thấy chưa, thế này mới gọi là uống rượu. Chẳng phải mày bảo có bản lĩnh sao, vậy thì để tao xem mày uống kiểu gì.

Tưởng Thiên Dương thấy Diệp Lăng Phi đập nát chai rượu, hắn cũng không chịu yếu thế, ném chai rượu của mình đi, nhếch môi tỏ vẻ đếch thèm quan tâm, hừ lạnh:

- Có gì ghê gớm đâu, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao. Tưởng gia tao đây thiếu gì tiền!

- Còn một chai nữa kìa?

Diệp Lăng Phi chỉ tay vào chai rượu Tưởng Thiên Dương để trên quầy bar, lạnh lùng nói:

- Mày còn một chai. Chai của tao tận một triệu đấy, hai chai của mày cộng lại hình như mới bằng một chai của tao thôi!

Nghe vậy, Tưởng Thiên Dương không chút do dự cầm chai rượu lên đập, “xoảng” một tiếng, chai Whisky vỡ vụn, rượu chảy lênh láng trên sàn. Đập xong, Tưởng Thiên Dương rút một điếu thuốc trong túi ra, hừ lạnh:

- Nói cho mày biết, đây là Vọng Hải. Nếu ở tỉnh Hải Đông, tao sẽ cho mày thấy thế nào gọi là đốt tiền.

Diệp Lăng Phi nhìn Tưởng Thiên Dương đập vỡ hai chai Whisky xong thì giơ ngón tay cái lên, thán phục:

- Quả nhiên có tiền, xem như tao mở mang tầm mắt rồi!

Trong lúc Tưởng Thiên Dương còn đang đắc ý thì nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Bà chủ, cho tôi thêm hai chai Whisky năm trăm nghìn. Hôm nay tôi phải đập cho sướng tay mới được.

Diệp Lăng Phi thấy tên ngốc Tưởng Thiên Dương này quả thật đã đập vỡ chai Whisky một triệu. Hắn thầm chửi gã tiểu tử này đúng là một thằng ngu, bị mình kích động vài câu đã mắc bẫy.

Diệp Lăng Phi lại gọi Lý Khả Hân:

- Bà chủ, lấy thêm hai chai Whisky năm trăm nghìn nữa. Hôm nay tôi phải đập cho đã, đã chơi thì phải chơi cho tới bến, khó khăn lắm mới gặp được người có tiền, phải chơi cho sướng!

Nói xong, Diệp Lăng Phi lại đưa thẻ ngân hàng cho Lý Khả Hân. Lý Khả Hân chạy đi quét thẻ, sau đó mang hai chai Whisky qua đưa cho Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi còn chẳng thèm nhìn, một tay cầm chai rượu đập thẳng xuống đất, hai tiếng “xoảng, xoảng” vang lên khiến Tưởng Thiên Dương có chút chột dạ. Hắn chưa từng gặp ai đốt tiền không chớp mắt như vậy, đập nhẹ nhàng quá thể, dù gì cũng là một triệu, cứ thế là xong sao. Trong lúc Tưởng Thiên Dương còn đang ngờ vực thì nghe Diệp Lăng Phi nói đầy khiêu khích:

- Sao thế, chẳng lẽ hết tiền rồi à? Không phải chứ, mày chỉ mang có một triệu ra để ra oai thôi sao? Mày xem thường người khác quá rồi đấy. Tao vốn còn đang nghĩ có nên rút thêm tiền không, giờ xem ra không cần nữa rồi. Chút tiền lẻ tao mang theo là đủ xài. Haizz, xem ra tao thật sự nhìn nhầm rồi, hóa ra chỉ là loại thùng rỗng kêu to!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi phải nói là quá độc, Tưởng Thiên Dương nghe xong cắn chặt môi, giọng gần như rít qua kẽ răng, hắn giận dữ nói:

- Mày đừng có xem thường người khác, tao nói cho mày biết, thứ tao có chính là tiền, chút tiền lẻ này tao không thèm để vào mắt.

Tưởng Thiên Dương gần như hét lên với Lý Khả Hân:

- Bà chủ, cho tôi ba chai năm trăm nghìn! Mang ra rồi đập luôn cho tôi!

Lý Khả Hân thu tiền, thầm chửi Tưởng Thiên Dương đúng là một thằng ngốc. Cô trả lại thẻ cho Tưởng Thiên Dương rồi đi lấy ba chai Whisky, ba chai này giá gốc chưa tới hai, ba nghìn. Lý Khả Hân quả là cáo già, thật sự đã tráo rượu, dùng loại vài trăm nghìn để giả mạo. Cô đặt mấy chai Whisky lên quầy bar, nói:

- Việc này tôi không làm được, đây là rượu của anh, anh thích xử lý thế nào thì xử lý, không liên quan đến tôi!

Tưởng Thiên Dương nghe xong quay sang cô gái ngồi bên cạnh:

- Tiểu Vũ, em đập đi!

Cô gái đó nhìn Tưởng Thiên Dương, nói:

- Thiên Dương, em thấy hay là thôi đi!

- Bảo em đập thì cứ đập, lằng nhằng cái gì!

Tưởng Thiên Dương nghiến răng nói:

- Chút tiền này đáng là bao, cái anh có chính là tiền!

Cô gái đó cầm một chai Whisky đập xuống đất, “xoảng” một tiếng, tuy chưa vỡ nhưng năm trăm nghìn đã đi tong. Ai mà không xót chứ. Cô gái này tuy nhà có chút tiền nhưng cũng chưa bao giờ thấy ai vứt năm trăm nghìn mà không chớp mắt. Cô cúi xuống cầm lên đập tiếp, lần này cuối cùng cũng vỡ nát.

Khi tiếng chai rượu vỡ vang lên trong trẻo thì cô gái cũng hét lên một tiếng “A”. Tưởng Thiên Dương nói tiếp:

- Tiếp tục đập!

Cô gái lại cầm chai rượu lên, “xoảng” một tiếng rồi vỡ vụn dưới đất. Lúc cô gái đập vỡ luôn chai thứ ba, mặt cô có chút trắng bệch, ngồi xuống trước quầy bar.

Diệp Lăng Phi đợi Tưởng Thiên Dương đập nát cả ba chai Whisky thì vỗ tay nói:

- Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, không ngờ một lần đập là hai triệu rưỡi, à không, phải nói là hai triệu rưỡi đã đi tong. Đúng là người có tiền, tao xem như đã mở rộng tầm mắt, sợ rồi, đấu không lại mày. Mày tên gì!

- Tưởng Thiên Dương!

Tưởng Thiên Dương căm hận nói.

- Ồ, Tưởng tiên sinh phải không, xem như tao phục mày sát đất rồi. Tao không có bản lĩnh đó, không dám đấu tiếp với mày nữa, mày thắng rồi!

Diệp Lăng Phi nói với Lý Khả Hân:

- Bà chủ, cho chúng tôi ba ly nước ấm. À, tôi biết nước đá ở đây cũng rất đắt, nhưng bà chủ thấy nãy giờ chúng tôi tiêu nhiều tiền như vậy, có thể miễn phí cho chúng tôi ba ly được không!

Lý Khả Hân cười nói:

- Đương nhiên là được rồi, quán bar chúng tôi hôm nay xem như kiếm được không ít, đều nhờ các anh ra tay phóng khoáng. Tôi miễn phí tặng các anh ba ly, à không, năm ly nước ấm!

Lý Khả Hân nói xong liền gọi nữ phục vụ mang năm ly nước ấm qua.

Tưởng Thiên Dương làm sao nuốt trôi cục tức này, hắn nhảy dựng lên, quay sang Diệp Lăng Phi, gần như nghiến răng hỏi:

- Mày có dám nói tên cho tao biết không?

Diệp Lăng Phi nghe xong cười nói:

- Sao thế, muốn hỏi tên tao à? Đương nhiên không thành vấn đề, tao tên là Diệp Lăng Phi!

- Diệp Lăng Phi, tao nhớ kỹ rồi!

Tưởng Thiên Dương nói.

- Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại, lần sau mày sẽ không may mắn như vậy nữa đâu. Không phải chỉ nói suông là xong chuyện, nếu lần sau chúng ta còn đấu, chắc chắn phải trả giá đấy. Hôm nay tâm trạng tao tốt nên không hơn thua với mày!

- Ồ, thế thì tao phải cảm ơn mày rồi!

Diệp Lăng Phi hừ lạnh.

- Hôm nay tâm trạng của tao cũng rất tốt, cho mày một đường lui. Nếu mày thật sự muốn chơi tiếp, tao cũng không ngại chơi cùng mày đâu!

Diệp Lăng Phi gọi Lý Khả Hân:

- Bà chủ, cho tôi mười chai, đập vỡ hết cho tôi!

Số tiền đó Lý Khả Hân cũng đã kiếm đủ, cô cũng chẳng quan tâm có đập vỡ thêm bao nhiêu chai nữa. Cô lại mang qua mười chai bày ra trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm lấy một chai, giơ lên không trung, miệng cười nhạt, rồi buông tay, “xoảng” một tiếng, chai rượu vỡ tan tành dưới đất.

- Năm trăm nghìn!

Diệp Lăng Phi nói.

Hắn lại cầm lên một chai, đập xuống đất, tiếp tục nói:

- Một triệu!

Lúc Diệp Lăng Phi cầm thêm một chai nữa, Tưởng Thiên Dương đã chịu không nổi, quay người bỏ đi. Thấy Tưởng Thiên Dương đi rồi, Diệp Lăng Phi quay sang cười với Lý Khả Hân:

- Khả Hân, em ác thật đấy, chai rượu có mấy nghìn mà em bán mấy trăm nghìn, em cũng cao tay thật!

- Cái này đương nhiên rồi, anh nói có bạn qua uống rượu, em đương nhiên phải nâng giá lên chứ!

Lý Khả Hân nói.

- Nếu không thì có lỗi với bạn anh quá. Thấy chưa, đó là kẻ có tiền, mạnh tay vứt đi hai triệu.

- Loại người đó là đồ ngốc!

Diệp Lăng Phi bĩu môi.

- Nếu không đã chẳng bị lừa như vậy. Hắn tưởng mình có chút tiền là có thể đi khắp nơi ra vẻ à, hôm nay anh cho hắn biết hậu quả của việc ra vẻ là gì. Anh thấy thằng nhóc đó chắc đang đau lòng lắm. Anh nói em nghe, loại người như hắn có thể bỏ tiền cho gái, nhưng ném tiền vô cớ thế này thì chắc chắn xót vô cùng. Đúng là một tên phá của!

- Ông xã, anh thật lợi hại!

Bạch Tình Đình lúc này mới lên tiếng.

- Anh đã khiến hắn phải bỏ ra hai triệu rưỡi!

- Đó là do đến phút cuối anh còn nương tay đấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nếu không, hôm nay anh bắt hắn cởi cả quần ra cũng không đủ trả. Chơi với anh, hắn còn non lắm. Có điều, anh đột nhiên nghĩ đến một vấn đề!

- Vấn đề gì ạ?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Em thấy thằng nhóc đó có giống ai không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em không thấy gì cả!

Bạch Tình Đình nói.

- Em chỉ thấy hắn rất đáng ghét!

- Giống Tưởng…

Diệp Lăng Phi khẽ nhíu mày, hỏi:

- Tiêu Tiếu, Tưởng Nhạc Dương có anh ruột không?

- Không có!

Vu Tiêu Tiếu khẳng định chắc nịch.

- Diệp đại ca, em chắc chắn tên khốn Tưởng Nhạc Dương đó không có anh trai!

Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:

- Lạ thật, sao anh cứ cảm thấy tên khốn này có nét giống Tưởng Nhạc Dương nhỉ. Tưởng Nhạc Dương… Tưởng Thiên Dương, không lẽ lại trùng hợp như vậy!

- A!

Vu Tiêu Tiếu đột nhiên kêu lên.

- Diệp đại ca, em nhớ ra rồi! Em nhớ tên khốn Tưởng Nhạc Dương đó có một người anh họ, nghe nói sống ở nước ngoài mấy năm rồi mới về lại Trung Quốc. Lúc em còn ở tỉnh thành có gặp qua người anh họ đó của Tưởng Nhạc Dương, nhưng lúc đó anh ta đã lên xe nên em không nhìn rõ mặt. Sau đó Tưởng Nhạc Dương có lần đặc biệt đến nhà em, hắn nhắc đến hình như anh họ hắn tên là Tưởng Thiên Dương gì đó, nhưng em không dám chắc!

- Vậy thì đúng rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh đã thấy tên Tưởng Thiên Dương này với Tưởng Nhạc Dương có nét giống nhau, hóa ra đúng là có quan hệ họ hàng!

- Giống sao?

Vu Tiêu Tiếu thắc mắc.

- Sao em thấy không giống chút nào?

- Ngu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Hai đứa này đều ngu như nhau, ngu như heo!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến mấy cô gái bật cười. Lý Khả Hân là người cười vui nhất, sau khi cười xong cô nói trước:

- Này Diệp Lăng Phi, sàn nhà của em giờ tính sao đây? Anh xem anh đập kìa, khắp nơi đều là mảnh chai với rượu, tối nay em khỏi mở cửa kinh doanh nữa rồi!

- Này Khả Hân, thế là em không đúng rồi. Em không thấy anh vừa giúp em kiếm được bao nhiêu tiền à? Chỉ trong một lúc đã hơn bốn triệu, cả đêm em cũng chẳng kiếm được nhiều như vậy đâu. Anh thấy em không mở cửa cả tháng cũng đủ xài rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em đừng có tham lam quá, người biết đủ thì mới vui vẻ được chứ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!