Lý Khả Hân nghe xong bĩu môi nói:
- Thôi đi, em là người biết đủ nên luôn vui vẻ. Nếu em thật sự kiếm được hơn bốn triệu thì tốt quá rồi, nhưng em chỉ kiếm được hơn hai triệu thôi. Anh tưởng rượu đó không tốn tiền à? Mấy chai rượu bị anh đập nát cũng đáng giá mấy chục nghìn đấy, đúng là đồ phá của, đập mà không thèm chớp mắt!
- Hơn hai triệu? Không đúng, anh với tên ngốc đó tổng cộng chi hơn bốn triệu rưỡi cơ mà, sao em lại nói chỉ có hơn hai triệu? Chẳng lẽ rượu của em đắt đến vậy sao?
Diệp Lăng Phi tò mò hỏi.
- Anh ngốc thật, em lấy tiền của anh làm gì? Chẳng lẽ em không biết là không cần quẹt thẻ sao!
Lý Khả Hân cười nói:
- Sao em có thể lấy tiền của anh, ông thần tài của em được chứ? Lần này anh mang lại cho em hơn hai triệu, lần sau nếu gặp thêm mấy tên ngốc như vậy thì cứ dẫn hết đến quán bar của em. Em không sợ các anh đập chai đâu, chỉ cần có tiền thì mọi chuyện đều không thành vấn đề!
Bạch Tình Đình cười nói:
- Khả Hân, xem ra tôi nên bảo chồng tôi ra ngoài gây sự nhiều hơn, chỉ có vậy mới dẫn khách cho cô được!
Diệp Lăng Phi đứng dậy nói:
- Được rồi, mọi người đừng ngồi đây buôn chuyện nữa. Anh đói rồi, đi thôi, tìm chỗ nào ăn uống, chúng ta cùng đi!
Tưởng Thiên Dương bước ra khỏi quán bar, mắt hắn long lên sòng sọc. Hắn đi đến trước xe, nói:
- Tiểu Vũ, em qua lái xe đi!
Cô gái kia nhìn Tưởng Thiên Dương, nói:
- Thiên Dương, em thấy quán bar đó có vấn-đề. Làm gì có chuyện đắt như vậy, đây rõ ràng là cướp tiền mà. Em sẽ đi tìm bố, nói cho ông biết chuyện này để ông xử lý!
- Tiểu Vũ, hôm nay anh mất mặt quá rồi!
Tưởng Thiên Dương căm hận nói.
- Em có thấy cái giọng của tên đó không? Hắn đang chơi xỏ anh đấy. Chuyện này em đừng nói với bố vội, anh phải điều tra xem rốt cuộc gã đàn ông tên Diệp Lăng Phi đó có lai lịch gì, anh tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!
- Thiên Dương, bố em là thị trưởng, anh nhờ ông ấy điều tra lai lịch của người đàn ông đó chẳng phải sẽ dễ hơn sao!
Cô gái đó chính là con gái một của Tùy Trường Hồng, thị trưởng thành phố Vọng Hải, tên là Tùy Vũ. Tùy Vũ luôn học ở nước ngoài và đã quen Tưởng Thiên Dương ở đó. Lần này, Tưởng Thiên Dương đưa Tùy Vũ về ra mắt bố cô.
Cô tiểu thư Tùy Vũ này ở nước ngoài học toàn thói hư tật xấu. Tùy Trường Hồng đưa cô con gái cưng ra nước ngoài cốt là để cô tiêu tiền cho thỏa thích. Nếu chỉ dựa vào tiền lương của Tùy Trường Hồng thì không thể nào chu cấp nổi cho con gái đi du học, nhưng con đường kiếm tiền của ông ta lại khá nhiều, số tiền chìm của Tùy Trường Hồng rất lớn.
Cô tiểu thư Tùy Vũ này quen Tưởng Thiên Dương trong một chuyến du lịch nước ngoài, hai người quen nhau hơn hai tháng thì đã dính như sam. Lần này Tùy Vũ tốt nghiệp về nước, Tưởng Thiên Dương liền theo cô đến thành phố Vọng Hải để ra mắt bố vợ tương lai, Tùy Trường Hồng.
Tưởng Thiên Dương đâu ngờ lại gặp phải Diệp Lăng Phi ở thành phố Vọng Hải. Vừa rồi bị hắn chơi một vố, tự dưng mất trắng hai triệu rưỡi. Trong tay Tưởng Thiên Dương cũng có chút tiền, bố hắn cũng không phải nhân vật đơn giản, mẹ hắn lại kinh doanh buôn bán, chút tiền đó hắn có thể bỏ ra. Chỉ là Tưởng Thiên Dương cảm thấy tiêu số tiền đó quá oan uổng, cuối cùng đã mất tiền mà còn bị người ta sỉ nhục một phen.
Tưởng Thiên Dương không nuốt nổi cục tức này. Sau khi nghe Tùy Vũ nói vậy, hắn gật đầu:
- Tùy Vũ, chúng ta đi gặp bố em trước!
- Vâng!
Tùy Vũ đáp.
Tùy Trường Hồng nghe Tùy Vũ nói cô đã có bạn trai tên Tưởng Thiên Dương, lại là người của Tưởng gia thì vui mừng khôn xiết. Ông không ngờ con gái mình lại có bản lĩnh như vậy. Bố của Tưởng Thiên Dương đang giữ chức phó chủ tịch tỉnh Đông Hải, có Tưởng gia làm chỗ dựa, ông ta sẽ rất nhanh được thăng tiến lên trung ương. Tùy Trường Hồng không muốn dễ dàng bỏ qua cây đại thụ này, bèn đặc biệt chuẩn bị kỹ càng ở nhà, đợi Tùy Vũ dẫn Tưởng Thiên Dương về ăn cơm.
Lúc Tưởng Thiên Dương và Tùy Vũ về đến nhà, Tùy Trường Hồng nhận ra sắc mặt của Tưởng Thiên Dương không được tốt lắm. Tưởng Thiên Dương lễ phép chào hỏi Tùy Trường Hồng xong thì ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, chau mày như đang suy nghĩ điều gì.
- Tiểu Vũ, có chuyện gì vậy?
Tùy Trường Hồng thắc mắc hỏi cô con gái cưng. Tùy Vũ kéo Tùy Trường Hồng qua một bên, mặt mày nhanh chóng nhăn lại như mướp đắng, mếu máo mách tội với bố. Đương nhiên, cô không hề nhắc đến chuyện đã xảy ra xích mích với Bạch Tình Đình ở trung tâm thương mại Việt Dương, vì chuyện đó là do cô gây ra trước, cô không ngốc đến mức nói ra sự thật. Tùy Vũ bóp méo câu chuyện, nói rằng có người khiêu khích bọn họ, rồi kể lại chuyện xảy ra ở quán bar.
Tùy Trường Hồng vừa nghe xong, sắc mặt liền sa sầm, giận dữ nói:
- Mấy kẻ đó to gan thật, dám gây sự ở thành phố Vọng Hải à? Tiểu Vũ, con có nhớ quán bar đó ở đâu không? Bố sẽ cho người đến đó ngay bây giờ. Quán bar gì chứ, rõ ràng là quán giết người cướp của!
Tùy Vũ lập tức nói cho Tùy Trường Hồng biết địa chỉ và tên của quán bar. Tùy Trường Hồng liền gọi điện cho phó thị trưởng phụ trách công thương, yêu cầu ông ta xử lý ngay lập tức. Giọng điệu của Tùy Trường Hồng rất cứng rắn, ông ta còn nói trước qua điện thoại với vị phó thị trưởng rằng không nên để xảy ra chuyện thế này ở thành phố Vọng Hải, nhất là khi lão bí thư mới sắp sửa bàn giao công việc. Vào thời điểm quan trọng mà xảy ra chuyện như thế này sẽ gây ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng.
Sau khi gọi điện xong, Tùy Trường Hồng vỗ vai con gái nói:
- Tiểu Vũ, được rồi, chúng ta gọi Thiên Dương đi ăn cơm thôi. Con không biết đấy, bố đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, nhưng các con lại bảo không về, giờ cơm canh nguội hết rồi. Chúng ta ra ngoài ăn đi!
Tùy Vũ gật đầu. Bố đã ra tay xử lý, cơn tức trong lòng cô cũng nguôi ngoai phần nào. Tùy Vũ không nói với Tưởng Thiên Dương chuyện cô vừa bàn với Tùy Trường Hồng, mà chỉ gọi anh cùng ra ngoài ăn cơm. Trong lòng Tưởng Thiên Dương đang nén giận, nhưng đối diện với bố của Tùy Vũ, hắn vẫn tỏ ra rất lễ phép.
…
Diệp Lăng Phi vốn định rủ Lý Khả Hân đi ăn cơm cùng, nhưng cô lại cười nói phải dọn dẹp quán bar. Vừa rồi bị Diệp Lăng Phi đập vỡ mấy chai rượu dưới đất, đương nhiên phải thu dọn lại.
Diệp Lăng Phi cũng không ép Lý Khả Hân. Nếu cô đã không muốn đi, anh đành dẫn Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình rời khỏi quán bar. Quanh đây có không ít hàng quán. Diệp Lăng Phi lái xe đi không xa thì dừng lại trước một quán lẩu ở đầu đường.
Mùa đông ăn lẩu là một ý tưởng tuyệt vời. Quán lẩu này kinh doanh khá tốt, bên trong đã có không ít khách. Diệp Lăng Phi chọn một bàn bốn người. Anh ngồi trong cùng, Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh, còn Vu Tiêu Tiếu ngồi đối diện Bạch Tình Đình.
- Ba vị, xin hỏi dùng lẩu gì ạ?
Một nữ phục vụ bước tới, tay cầm thực đơn rồi đặt lên bàn. Diệp Lăng Phi lật xem rồi nói:
- Bà xã, em muốn ăn lẩu gì?
- Lẩu uyên ương đi!
Bạch Tình Đình nói xong liền nhìn sang Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, được không?
- Em không vấn đề gì ạ!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Em ăn gì cũng được!
- Vậy được, lẩu uyên ương nhé!
Diệp Lăng Phi nói, cô phục vụ ghi lại. Sau đó, anh bảo Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu gọi thịt, rau củ… rồi mới đưa thực đơn lại cho nhân viên.
Rất nhanh, nồi lẩu uyên ương đã được mang lên. Diệp Lăng Phi bỏ một ít thịt và rau vào nồi, rồi gọi thêm ba chai nước giải khát.
- Bà xã, lát nữa về nhà, em mặc thử chiếc váy lót bó eo đó cho anh xem nhé. Chiếc váy đó chắc chắn rất đẹp!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Giờ anh có chút không đợi nổi muốn xem bà xã mặc chiếc váy đó rồi!
Vu Tiêu Tiếu cũng hùa theo:
- Đúng đó chị, em cũng muốn xem thử, chiếc váy lót của chị thật sự rất đẹp!
- À, ông xã, anh không nhắc em còn quên mất!
Bạch Tình Đình nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, tiền chiếc váy đó em cứ cầm đi, lát ăn xong chị rút ba nghìn đưa cho em!
Vu Tiêu Tiếu cười nói:
- Chị, chị quên rồi sao? Em còn có năm triệu tiền lì xì, hôm nay cũng chẳng mua được gì, em còn thừa cả đống!
- Nha đầu ngốc, đó là tiền lì xì của em, sao chị có thể dùng tiền của em được!
Bạch Tình Đình nói:
- Tiêu Tiếu, để chị gửi lại em!
- Chị à, chị đừng phiền phức như vậy!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Em không lấy đâu, xem như là quà em tặng chị đi!
- Cái này…!
Bạch Tình Đình còn định nói thì Diệp Lăng Phi đã lên tiếng:
- Bà xã, em đừng nhắc chuyện này nữa. Nha đầu Tiêu Tiếu này có tiền mà, mới có ba nghìn, tiền riêng của con bé cũng dư sức. Tiêu Tiếu, em nói xem anh nói có đúng không?
- Em làm gì có, em lớn thế này rồi, tiền mừng tuổi đã tiêu sạch từ lâu!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Em không có tiền, chứ nếu có thì em đã chẳng phải đi làm thêm với chị. Có điều giờ em có tiền rồi. Diệp đại ca, sau này Tết cứ đến nhà anh ăn Tết nhé, anh lại lì xì cho em được không?
- Tiểu nha đầu này, nói một hồi lại nghĩ đến tiền lì xì à!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Được rồi, chỉ cần năm nào em cũng đến chỗ anh ăn Tết, anh đều lì xì cho em!
- Ok!
Vu Tiêu Tiếu cười nói:
- Diệp đại ca, quyết định vậy nha, đến lúc đó không được nuốt lời đâu đó!
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Tiêu Tiếu, trông anh giống người hay nuốt lời lắm sao?
- Đương nhiên là không rồi. Diệp đại ca là đại hảo nhân nói được làm được nhất trên thế giới này!
Vu Tiêu Tiếu cười nói.
Bạch Tình Đình thực sự không nhìn nổi nữa, cô nói:
- Tiêu Tiếu, em đừng khen anh ấy nữa, em mà khen nữa là chị thấy anh ấy sướng đến quên cả lối về bây giờ!
- Chị à, em đâu có khen Diệp đại ca, em nói đều là sự thật. Diệp đại ca quả thực là người tốt mà!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Ăn Tết cho em năm triệu tiền lì xì, chẳng lẽ còn không phải người tốt sao?
Bạch Tình Đình nháy mắt với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, nói nhỏ chút, chẳng lẽ em không sợ có người nghe thấy câu này sẽ nhòm ngó tiền của em sao?
- Có người sao?
Vu Tiêu Tiếu lập tức căng thẳng, nhìn đông ngó tây, bộ dạng y như kẻ trộm. Diệp Lăng Phi không nói gì thêm với hai cô gái, hắn hơi đói rồi nên chỉ chăm chú lấp đầy cái bụng của mình.
Nồi lẩu nhanh chóng được ăn gần hết. Diệp Lăng Phi cũng đã uống cạn nước, vừa định tính tiền thì điện thoại của hắn vang lên. Anh cầm điện thoại lên xem, là của Lý Khả Hân.
- A lô. Khả Hân, có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trong điện thoại vọng lại giọng của Lý Khả Hân:
- Diệp Lăng Phi, anh qua đây mà xem này! Lần này đều là anh gây phiền phức cho em đấy, anh đến giải quyết đi!
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên không hiểu ý Lý Khả Hân, hắn hỏi:
- Khả Hân, anh giải quyết cái gì chứ?
- Người của cục công thương qua đây nói em phải tạm ngừng kinh doanh, còn đòi phạt em năm triệu, bảo là nhận được đơn tố cáo!
Lý Khả Hân nói.
- Giờ mấy người này đang ở trong quán bar của em, anh qua giải quyết đi. Việc này là do anh gây ra, có phải anh nên đến dọn dẹp không?
- Mẹ kiếp, tên khốn đó lại chơi trò này với mình!
Diệp Lăng Phi chửi một câu.
- Được. Khả Hân, em bảo họ ngồi đợi ở quán bar, anh qua gặp bọn họ, để xem rốt cuộc thằng ranh con đó rảnh rỗi đến mức nào