Diệp Lăng Phi vừa nhận điện thoại của Lý Khả Hân xong liền nổi trận lôi đình. Hắn vừa cúp máy, Bạch Tình Đình đã lo lắng hỏi:
- Ông xã, quán bar của Khả Hân gặp chuyện rồi phải không?
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Bà xã, chúng ta đến đó trước đã. Anh phải xem thử là lũ khốn nào ăn no rửng mỡ dám chạy đến đây gây sự!
Diệp Lăng Phi thanh toán tiền, cả ba rời khỏi quán lẩu. Nơi này cách quán bar của Lý Khả Hân không xa, lúc Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cổng quán bar, hắn đã thấy một đám người tụ tập, trước cổng đỗ mấy chiếc xe, trong đó có cả xe của cơ quan kiểm soát.
Tại cổng quán bar, ba nhân viên của Cục Quản lý Công thương đang tháo dỡ biển hiệu, hai người của cơ quan kiểm soát cũng xúm vào phụ giúp, gỡ hết những thứ như đèn điện xuống. Trông tình hình này, có vẻ như họ định niêm phong nơi này.
Diệp Lăng Phi dừng xe, quay sang nói với Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu:
- Hai em ở lại đây, một mình anh qua là được rồi!
- Ông xã, em cũng qua đó!
Bạch Tình Đình lo Diệp Lăng Phi sẽ gây chuyện lớn, cô thấy rõ là hắn đã nổi giận. Bạch Tình Đình biết, một khi Diệp Lăng Phi đã điên lên thì chuyện gì cũng dám làm. Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, đẩy cửa bước xuống xe. Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cũng vội vàng xuống xe đi theo sau.
Diệp Lăng Phi sải bước về phía quán bar, lập tức bị một nhân viên Cục Công thương chặn lại:
- Nơi này đã ngừng kinh doanh, mời anh rời đi!
- Bảo tôi rời đi?
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:
- Nếu anh dám bảo tôi rời đi thì cứ chuẩn bị sẵn đơn từ chức rồi cút xéo đi!
- Anh chửi ai đấy!
Gã nhân viên thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi thì cũng không dám ngăn cản nữa. Diệp Lăng Phi bước thẳng vào trong, vừa vào đã nghe thấy tiếng Lý Khả Hân vọng ra:
- Các người muốn niêm phong thì cứ niêm phong đi, dù sao lát nữa cũng có người đến tính sổ với các người thôi!
Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi bước vào. Lý Khả Hân vừa thấy hắn, cô vội bước tới:
- Toàn là chuyện anh gây ra cả, giờ thì đến mà giải quyết đi!
Nói đến đây, Lý Khả Hân cố tình hạ giọng:
- Dù sao anh mới là ông chủ thật sự, em chỉ làm công ăn lương thôi!
Diệp Lăng Phi gật đầu với Lý Khả Hân, hắn bước nhanh đến trước mặt một người đàn ông trạc ba mươi tuổi đang chỉ huy, hỏi:
- Anh là người phụ trách ở đây phải không?
- Anh là ai?
Gã đàn ông liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, thấy mặt lạ hoắc, bèn nói:
- Chuyện không liên quan đến anh thì xin hãy rời đi, đừng cản trở chúng tôi thi hành công vụ!
- Thi hành công vụ?
Diệp Lăng Phi cố ý quan sát gã đàn ông, hắn móc bao thuốc trong túi ra, châm một điếu ngay trước mặt gã rồi phả thẳng một làn khói vào mặt đối phương, hừ lạnh:
- Nói cho tôi biết, là ai ra lệnh cho các anh đến đây thi hành công vụ?
- Rốt cuộc anh là ai?
Gã đàn ông hỏi lại.
- Tôi chỉ là một thằng tép riu thôi!
Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc, dáng vẻ càng thêm bất cần, hắn trừng mắt nhìn gã kia:
- Tôi đã nói tôi là thằng tép riu rồi, nhưng chẳng lẽ tép riu thì không được xen vào chuyện này à?
- Tôi đã nói với anh rồi, chúng tôi đang thi hành công vụ!
Gã đàn ông thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, tưởng nhầm hắn là loại côn đồ vô lại nên cũng lên giọng hung hăng:
- Nếu anh cản trở chúng tôi thi hành công vụ thì xem như phạm tội đấy!
- Ha ha!
Diệp Lăng Phi bật cười:
- Tôi cản trở các anh thi hành công vụ ư? Các anh thích làm gì thì làm, tôi chẳng hơi đâu mà quan tâm. Nhưng anh nên suy nghĩ cho kỹ hậu quả, đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc trước!
- Anh đang uy hiếp tôi đấy à!
Gã đàn ông gằn giọng.
- Tôi không uy hiếp anh!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh.
- Lúc nãy tôi đã hỏi rồi, lần này là ai sai các anh đến quán bar này gây sự? Nếu anh không nói thì xin lỗi, đến lúc đó người xui xẻo chính là anh. Anh cũng không xem thử đây là nơi mà các anh có thể tùy tiện động vào sao?
- Chúng tôi nhận được tố cáo, nói rằng nơi này có dấu hiệu nâng giá cắt cổ để lừa đảo khách hàng!
Gã đàn ông đáp.
- Chúng tôi là người của Cục Công thương, đương nhiên phải đến điều tra xử lý!
- Có người tố cáo à? Người tố cáo đâu?
Diệp Lăng Phi hỏi vặn.
- Cái này…!
Câu hỏi này lập tức khiến gã đàn ông cứng họng. Hắn chỉ nhận được điện thoại của cục trưởng, bảo đến đây điều tra xử phạt. Tình hình cụ thể hắn cũng không rõ, chỉ biết ý của cục trưởng là quán bar này nâng giá lừa đảo khách hàng, cứ niêm phong trước, chuyện khác để sau hãy tính.
Gã đàn ông nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Rốt cuộc anh là ai, anh có tư cách quản chuyện của chúng tôi sao?
- Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là anh có gánh nổi hậu quả không thôi. Anh nghĩ kỹ chưa? Nếu hôm nay anh từ đây trở về, thì ngày mai cứ chuẩn bị cút khỏi Cục Công thương đi. Tôi không dọa anh đâu, những gì tôi nói, tôi đều làm được. Giờ tôi chỉ hỏi anh một lần cuối, là ai sai anh tới đây?
- Là cục trưởng của chúng tôi!
Gã đàn ông bị khí thế của Diệp Lăng Phi dọa cho khiếp sợ, hắn cảm thấy người này không dễ chọc, nói không chừng còn có chống lưng rất lớn.
- Cục trưởng của các anh à? Gọi điện cho ông ta, bảo là có người muốn nói chuyện!
Khẩu khí của Diệp Lăng Phi càng lúc càng cứng rắn. Diệp Lăng Phi ở thành phố Vọng Hải tuy chưa đến mức nhà nhà đều biết, nhưng giới quan chức ít nhiều cũng từng nghe qua cái tên này. Ai mà không biết năm xưa Diệp Lăng Phi là một nhân vật then chốt, nếu không thì vị bí thư thành phố hiện tại đã sớm ngồi tù, mà người quan trọng nhất trong chuyện đó chính là Diệp Lăng Phi.
Giới quan chức thích bàn tán sau lưng, có người nói Diệp Lăng Phi có quan hệ trên tỉnh, cũng có người đồn hắn có quan hệ với trung ương, tóm lại là một nhân vật không thể đắc tội. Ngay cả Tùy Trường Hồng cũng đã nghe danh Diệp Lăng Phi. Chỉ là Tùy Trường Hồng chưa từng tiếp xúc, cũng không dám tin là thật. Nhưng nhìn thái độ của Chu Hồng Sâm đối với Diệp Lăng Phi, Tùy Trường Hồng cũng đoán được phần nào.
Giọng điệu của Diệp Lăng Phi nói với gã nhân viên Cục Công thương vô cùng kiên quyết, gã ta thật sự sợ hãi, liền gọi điện cho cục trưởng. Kết quả, chưa kịp nói xong đã bị cục trưởng mắng cho một trận xối xả. Diệp Lăng Phi thấy sắc mặt gã đàn ông biến đổi, liền biết chắc chắn đã bị chửi. Hắn giật lấy điện thoại, cười nhạt:
- Cục trưởng tiên sinh, là ông ra lệnh phải không?
- Anh là ai?
- Tên tôi là Diệp Lăng Phi, không biết ông đã nghe qua chưa?
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, vị cục trưởng ở đầu dây bên kia sững sờ, rồi hỏi lại:
- Anh nói anh là ai cơ?
- Tôi nói, tôi là Diệp Lăng Phi. Cục trưởng tiên sinh, nếu ông không rõ thân phận của tôi thì có thể tìm Bí thư Chu để xác nhận. À, tôi nhớ ra rồi, Bí thư Chu sắp lên tỉnh công tác, nhưng hiện tại ông ấy vẫn là bí thư của các anh, phải không? Tôi nghĩ chỉ cần ông ấy đích thân gọi cho ông một cuộc, ông sẽ biết tôi là ai. Cục trưởng à, hay là ông đợi tôi vài phút nhé? Tôi cúp máy gọi cho Bí thư Chu tâm sự một lát!
- A! Diệp tiên sinh, thật ngại quá, tôi không nhận ra giọng của anh!
Vị cục trưởng Cục Công thương đột nhiên nhớ ra người này là ai. Cái tên Diệp Lăng Phi hắn đã nghe từ lâu, cũng biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bí thư thành phố Chu Hồng Sâm rất tốt. Tuy Chu Hồng Sâm sắp lên tỉnh nhưng hiện tại vẫn là bí thư thành phố. Đương nhiên, mấu chốt không nằm ở đó, giới quan chức ở Vọng Hải đều tin rằng Diệp Lăng Phi có quan hệ trên tỉnh, nếu không năm đó Chu Hồng Sâm cũng không thể lật lại vụ án một cách dễ dàng như vậy.
Cục trưởng Cục Công thương không dám đắc tội với Diệp Lăng Phi, hắn cũng không dám thể hiện ra mặt, vội vàng hỏi:
- Diệp tiên sinh, anh có chuyện gì sao?
- Cục trưởng tiên sinh, tôi nghe nói có người tố cáo quán bar của tôi, bảo quán bar của tôi lừa đảo, còn đòi niêm phong nó nữa. Cục trưởng tiên sinh, có phải lệnh này do ông đưa ra không?
Diệp Lăng Phi nói thẳng không chút kiêng dè.
- Tôi nói thẳng thế này, nếu có kẻ muốn dẹp tôi, tôi cũng sẽ không để hắn sống yên ổn. Tình hình ở thành phố Vọng Hải này ông rõ hơn ai hết, lời nói của ai có trọng lượng, trong lòng ông tự biết. Đúng là Bí thư Chu sắp lên tỉnh, nhưng ông có từng nghĩ tại sao ông ấy lại được lên tỉnh dễ dàng như vậy không? Chẳng lẽ ông không nghĩ đến có ai đó đã ra sức ở phía sau sao?
Nói cho cùng, việc Chu Hồng Sâm lên tỉnh nhậm chức thị trưởng quả thật có yếu tố của Diệp Lăng Phi giúp đỡ. Diệp Lăng Phi nói vậy cũng không có gì sai.
Cục trưởng Cục Công thương nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì trong lòng đã hiểu rõ, hóa ra quán bar này là của Diệp Lăng Phi. Lão ta bắt đầu tính toán, thảo nào phó thị trưởng không đích thân ra mặt mà lại đẩy cho Cục Công thương xử lý. Tuy việc này đúng là thuộc thẩm quyền của Cục Công thương, nhưng bên chúng tôi nào có nhận được đơn tố cáo nào, chẳng phải là do phó thị trưởng bảo có người tố cáo hay sao? Giờ thì hay rồi, đụng phải Diệp Lăng Phi, một nhân vật không ai dám chọc, chuyện này trở nên khó giải quyết rồi. Diệp Lăng Phi lúc nãy đã nói rất rõ, chẳng phải có người tố cáo sao, người đó là ai, đang ở đâu? Bảo Cục Công thương biết đi đâu mà tìm?
Cục trưởng Cục Công thương cũng chẳng phải kẻ ngu mà giơ đầu chịu báng, nghe ra được Diệp Lăng Phi đang rất tức giận, thầm nghĩ bản thân mình không có bối cảnh cũng chẳng có chỗ dựa, đắc tội với Diệp Lăng Phi chẳng khác nào tự tìm đường chết. Nghĩ đến đây, hắn vội nói:
- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Tôi chỉ là phụng mệnh hành sự thôi, tình hình cụ thể tôi không rõ. Hơn nữa, việc có người tố cáo cũng không phải do tôi nói, mà là Phó thị trưởng Diêu nói