Vị cục trưởng Cục Công thương này không muốn gánh vác trách nhiệm, trong lòng ông ta thầm nghĩ, chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới mình, đều do phó thị trưởng Diêu phụ trách, ông ta đâu có quản. Nghĩ đến đây, ông ta mặc kệ những việc khác, đem tất cả trách nhiệm đổ hết lên đầu phó thị trưởng Diêu. Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong, hắn lạnh lùng nói:
- Cuộc điện thoại này ông gọi hay để tôi gọi?
- A…!
Cục trưởng Cục Công thương thầm tính toán, cuộc điện thoại này không thể để Diệp Lăng Phi gọi. Nếu để Diệp Lăng Phi gọi thì không biết hắn sẽ nói thêm những gì, vả lại phó thị trưởng Diêu cũng quản lý Cục Công thương, nếu mình đắc tội với phó thị trưởng Diêu thì sau này khó mà sống yên ổn.
Gã cục trưởng vừa tính toán xong, liền vội vàng nói:
- Diệp tiên sinh, chuyện này để tôi nói chuyện với phó thị trưởng Diêu một chút. Có thể bên trong có hiểu lầm gì đó chăng!
- Vậy được! Anh nói với gã phó thị trưởng Diêu đó đi. Nếu anh không giải quyết được, tôi cũng chẳng ngại gọi điện cho ông ta đâu!
Diệp Lăng Phi nói:
- Dù sao tôi cũng chẳng sợ gì cả. Không giống mấy người làm quan các ông, cứ phải đắn đo suy nghĩ. Tôi không đụng đến các người thì các người cũng đừng chọc vào tôi, chúng ta cứ nước sông không phạm nước giếng!
- Tất nhiên rồi!
Gã cục trưởng Cục Công thương vội vàng nói:
- Tôi thấy nhất định bên trong có hiểu lầm!
- Tôi không quan tâm có hiểu lầm hay không. Ngay bây giờ đuổi hết người của ông ra khỏi quán bar của tôi. Quán bar của tôi trước đây thế nào thì bây giờ ông phục hồi lại y như cũ cho tôi. Nếu không giống như ban đầu, thì ông cứ đợi đấy!
- Được! Được! Bây giờ tôi đi giao nhiệm vụ ngay!
Diệp Lăng Phi đưa điện thoại lại cho người đàn ông kia. Người này thấy Diệp Lăng Phi nói chuyện với cấp trên của mình bằng giọng điệu như vậy thì trong lòng thầm hối hận. Nếu biết trước thế này, vừa nãy đã cẩn thận một chút. Bây giờ thì hay rồi, chọc vào tổ kiến lửa. Trong điện thoại, cục trưởng Cục Công thương mắng cho cấp dưới một trận, truyền đạt lại nguyên văn lời của Diệp Lăng Phi. Người đàn ông đó nghe xong mà muốn khóc, lần này đúng là chết chắc rồi. Chuyện này không dễ giải quyết nữa.
Cúp điện thoại xong, gã ta cười hớn hở, nói:
- Thưa Diệp tiên sinh, bây giờ tôi lập tức sai người đi thu dọn sạch sẽ ngay!
- Nhớ kỹ! Trước đó ở vị trí nào thì bày lại đúng chỗ cũ cho tôi. Nếu có một chỗ không đúng thì các người cứ tiếp tục sắp xếp lại cho đến khi đúng thì thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi hiểu! Tôi hiểu!
Đúng lúc người của Cục Công thương đang sắp xếp lại đồ đạc trong quán bar, thì gã cục trưởng liền gọi điện cho phó thị trưởng Diêu. Trong điện thoại, gã tỏ ra vô cùng khó xử, nói:
- Phó thị trưởng Diêu, vừa nãy tôi mới biết. Cái quán bar đó là của Diệp Lăng Phi!
- Diệp Lăng Phi?
Phó thị trưởng Diêu vừa nghe xong, phản ứng cũng giống hệt cục trưởng Cục Công thương trước đó, đều vô cùng kinh ngạc, cho rằng mình nghe nhầm. Cục trưởng Cục Công thương khẳng định lại lần nữa:
- Phó thị trưởng Diêu à, chính là Diệp Lăng Phi đó, anh ta có quan hệ rất thân thiết với bí thư Chu!
- Tại sao lại là quán bar của cậu ta chứ?
Phó thị trưởng Diêu nghe xong liền cảm thấy đau đầu. Ông ta cũng khá gần gũi với Chu Hồng Sâm, lại càng hiểu rõ một số chuyện của Chu Hồng Sâm. Thậm chí năm đó Chu Hồng Sâm được thả ra nhờ ai, như thế nào, ông ta cũng đều rõ cả. Bây giờ nghe thấy cái tên Diệp Lăng Phi, phó thị trưởng Diêu liền cảm thấy chuyện này thật quá phức tạp. Ông ta định gây sự với quán bar đó, không ngờ ông chủ đằng sau lại là Diệp Lăng Phi. Tình hình bây giờ vô cùng căng thẳng, chuyện này có khi còn liên lụy tới cả bí thư Chu.
- Phó thị trưởng Diêu, chuyện này nên giải quyết thế nào đây? Người của tôi đã ở đó cả rồi, bọn họ cũng vừa mới biết quán bar đó là của Diệp Lăng Phi!
Cục trưởng Cục Công thương không dám nói với phó thị trưởng Diêu là do Diệp Lăng Phi gọi điện tới.
- Đã niêm phong quán bar đó chưa?
Phó thị trưởng Diêu hỏi trước. Đây là chuyện khiến ông ta quan tâm nhất, không thể để xảy ra sai lầm lớn hơn nữa.
- Chưa niêm phong ạ!
- Vậy thì tốt!
Phó thị trưởng Diêu thở phào nhẹ nhõm, ông ta nói:
- Thế này đi, đầu tiên gọi hết người của anh về, đừng có đứng ở đó nữa. À, cứ nói là đến kiểm tra định kỳ, tìm bừa một cái cớ nào đó, đừng nói là đi niêm phong quán bar, hiểu không?
Cục trưởng Cục Công thương nghe xong, trong bụng thầm kêu khổ. Hắn nghĩ gã phó thị trưởng Diêu này quả thật rất khôn khéo, vừa nghe quán bar này là của Diệp Lăng Phi đã lập tức bảo mình rút hết người về, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng vấn đề là bây giờ người của hắn đều ở quán bar đó, hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng đã gọi điện tới rồi. Hắn cảm thấy mình bị kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan. Tóm lại chuyện này hắn chết chắc, nếu Diệp Lăng Phi truy cứu tới cùng thì phó thị trưởng Diêu chỉ việc đổ hết tội lỗi cho mình, nói là do mình tự ý phái người tới. Chức quan này thật không dễ làm chút nào, suy nghĩ của lãnh đạo thay đổi xoành xoạch, cấp dưới thì phải cố gắng đoán ý. Nếu không, chỉ có thể bị đè nén mãi không ngóc đầu lên được. Lúc này, cục trưởng Cục Công thương cảm thấy mình đã bị dồn vào đường cùng, bèn hỏi:
- Phó thị trưởng Diêu, vậy tiếp theo thì làm thế nào?
- Tiếp theo à? Chuyện này tôi phải xem ý của thị trưởng thế nào đã!
Phó thị trưởng Diêu nói.
- Sau khi tham khảo ý kiến của thị trưởng, tôi còn cần phải thương lượng với bí thư Chu một chút. Chúng ta không thể thấy bí thư Chu sắp lên tỉnh làm việc mà không hỏi thăm, dù sao bây giờ bí thư Chu cũng là cấp trên của chúng ta, tôi phải bàn bạc với bí thư Chu trước, đến lúc đó sẽ thông báo cho anh sau!
Cục trưởng Cục Công thương vừa nghe phó thị trưởng Diêu nói xong, liền chửi thầm lão cáo già này còn tinh hơn khỉ, vừa gặp chuyện đã cắp đuôi chạy mất, lại còn nói phải thương lượng với bí thư Chu, sao ngay từ đầu không nghĩ đến việc đó đi!
Gã cục trưởng mặc dù đã có cách giải quyết, nhưng không biểu hiện ra trước mặt phó thị trưởng Diêu. Sau khi nghe những lời phó thị trưởng Diêu nói, hắn vội vàng đáp:
- Vậy được rồi. Phó thị trưởng Diêu, vậy tôi đành đợi tin tức của anh!
- Ừm, cứ vậy đi!
Phó thị trưởng Diêu nói.
Ngay sau khi phó thị trưởng Diêu cúp điện thoại của cục trưởng Cục Công thương, ông ta liền gọi ngay cho Tùy Trường Hồng. Tùy Trường Hồng lúc này đang nói chuyện phiếm với Tưởng Thiên Dương trong khách sạn. Tưởng Thiên Dương chợt nhớ tới Diệp Lăng Phi, bèn nhân cơ hội này hỏi Tùy Trường Hồng:
- Tùy bá bá, bác đã nghe đến người tên Diệp Lăng Phi bao giờ chưa?
- Diệp Lăng Phi?
Tùy Trường Hồng có chút giật mình, ông ta nhìn Tưởng Thiên Dương, hỏi:
- Sao đột nhiên cháu lại hỏi về người này?
- Tùy bá bá, nói vậy là bác quen Diệp Lăng Phi?
Tưởng Thiên Dương kinh ngạc, hắn nhìn Tùy Vũ. Tùy Vũ cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém. Cô thật không ngờ bố mình lại quen biết Diệp Lăng Phi. Tùy Trường Hồng gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói:
- Chuyện này bác phải nói thế nào nhỉ? Bác không biết Diệp Lăng Phi mà cháu nhắc tới với Diệp Lăng Phi mà bác quen có phải là một người hay không. Thiên Dương, cháu nói cho bác biết trước tại sao lại hỏi về Diệp Lăng Phi đi?
Tưởng Thiên Dương nói:
- Tùy bá bá, cháu cũng không giấu bác. Cháu có chút thù riêng với tên Diệp Lăng Phi này. Không biết Tùy Vũ đã nói với bác chưa, chúng cháu vừa tới thành phố Vọng Hải thì gặp phải hắn, cháu và hắn đã đấu rượu với nhau trong một quán bar, cháu cảm thấy tên Diệp Lăng Phi này không đơn giản. Tùy bá bá, cháu mới tới thành phố Vọng Hải, còn chưa rõ tình hình nơi này, cũng không biết thân phận và địa vị của hắn. Tóm lại, nghe giọng điệu của hắn thì thấy hắn rất ngông cuồng. Bởi vậy cháu muốn hỏi thăm bác xem rốt cuộc Diệp Lăng Phi là người như thế nào?
Tùy Trường Hồng nghe xong, liền nhíu mày, ông ta nhìn Tùy Vũ, hỏi:
- Tùy Vũ, người đàn ông con vừa nhắc tới có phải cũng là Diệp Lăng Phi mà Thiên Dương nói không?
Tùy Vũ thấy sắc mặt bố mình đột nhiên trở nên nghiêm túc thì trong lòng có chút sợ hãi, ấp úng nói:
- Bố à, chính là hắn ta. Chỉ là con thấy không nhất thiết phải nói tên hắn ra!
- Hồ đồ!
Tùy Trường Hồng nói rồi nhấc điện thoại lên, đang định gọi cho ai đó thì đúng lúc này phó thị trưởng Diêu gọi tới. Tùy Trường Hồng vừa thấy là điện thoại của phó thị trưởng Diêu, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Ông ta đứng dậy, đi ra ngoài phòng ăn. Sau khi nghe máy, phó thị trưởng Diêu từ đầu dây bên kia nói:
- Thị trưởng à, liên quan tới chuyện quán bar đó, tôi có một số việc muốn thương lượng với ông!
- Phó thị trưởng Diêu à, có lẽ vừa nãy là tôi hơi vội vàng. Sau khi nghe ở thành phố Vọng Hải chúng ta xảy ra chuyện như vậy, tôi cảm thấy cái chức thị trưởng này mình làm chưa tốt!
Tùy Trường Hồng nói:
- Vừa nãy tôi có xem lại quá trình vụ việc, cảm thấy giải quyết như vậy quá hấp tấp. Tôi cũng đang định gọi cho anh để bàn về việc quán bar đó, không ngờ anh lại gọi cho tôi trước!
Phó thị trưởng Diêu nghe thấy Tùy Trường Hồng tỏ rõ thái độ như vậy thì mới có thể thả lỏng một chút. Xem ra Tùy Trường Hồng có lẽ đã biết ông chủ của quán bar đó là ai rồi. Phó thị trưởng Diêu vội vàng nói:
- Thị trưởng, vừa nãy tôi đã xem xét lại, quán bar đó là của Diệp Lăng Phi. Ừm, chính là Diệp Lăng Phi rất thân thiết với bí thư Chu đó. Tất nhiên, tôi không phải muốn nói chuyện đó. Chỉ là tôi cảm thấy dựa vào thân phận và địa vị của Diệp Lăng Phi, chắc anh ta sẽ không kinh doanh loại quán bar như vậy đâu! Làm thế sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng của anh ta. Thị trưởng, bởi vậy, tôi muốn biết chuyện này rốt cuộc là thế nào, để tôi còn biết đường mà kiểm tra!
Gã phó thị trưởng Diêu này nói chuyện rất khéo, hắn không nói là sẽ không điều tra, cũng không nói là lập tức đi điều tra, mà đẩy trách nhiệm lại cho Tùy Trường Hồng. Lần này, Tùy Trường Hồng đã hoàn toàn xác thực được quán bar đó đứng sau chính là Diệp Lăng Phi. Vừa nãy Tùy Vũ và Tưởng Thiên Dương nhắc tới người đàn ông đó cũng chính là Diệp Lăng Phi. Đối với Tùy Trường Hồng mà nói, thế lực của Diệp Lăng Phi có chút gì đó thần bí. Nhất là khi Chu Hồng Sâm vẫn còn ở thành phố Vọng Hải, dựa vào quan hệ của Chu Hồng Sâm và Diệp Lăng Phi, nếu ông ta thật sự thẳng tay xử lý quán bar đó, nói không chừng Chu Hồng Sâm sẽ ra mặt. Bây giờ Tùy Trường Hồng vẫn chưa biết rõ làm sao mà Chu Hồng Sâm được thăng chức lên tỉnh. Việc thăng chức lần này của Chu Hồng Sâm vô cùng bí ẩn. Sau khi thị trưởng Vu Chấn từ chức, Chu Hồng Sâm lập tức được thăng lên thế chỗ, chuyện này không thể nói là bên trong không có ẩn tình.
Trước khi Tùy Trường Hồng chưa biết rõ mối quan hệ trong chuyện này, ông ta cũng không dám manh động. Kinh nghiệm chính trường nhiều năm cho ông ta biết, không thể khinh thường bất kỳ ai, nếu không khi họ thăng tiến, lúc đó bản thân sẽ hết đường xoay xở.
Tùy Trường Hồng cũng vô cùng cẩn thận. Sau khi nghe phó thị trưởng Diêu nói vậy, ông ta cũng đoán ra trong lòng phó thị trưởng Diêu nghĩ gì, tại sao lại gọi điện hỏi ý kiến mình. Lúc này, nếu ông ta bảo phó thị trưởng Diêu xử lý quán bar đó, thì chưa biết chừng gã ta cũng sẽ gọi điện cho Chu Hồng Sâm hỏi ý kiến.
Tùy Trường Hồng biết ở thành phố Vọng Hải này mình chẳng thân quen ai. Tất cả những người ngoài mặt tỏ ra ủng hộ ông ta, cũng chẳng biết bên trong đang có mục đích gì. Chu Hồng Sâm ở thành phố Vọng Hải đã nhiều năm, có rất nhiều người là do ông ta đề bạt mà thăng chức. Tất cả là sau khi trải qua chuyện của Từ Hàn Vệ, Chu Hồng Sâm đã đề bạt một loạt người của mình. Có thể nói bây giờ đại đa số quan chức ở thành phố Vọng Hải đều là người của Chu Hồng Sâm, còn cái chức thị trưởng quèn của mình thì…
Tùy Trường Hồng cũng rõ rằng người tên Điền Vị Dân sắp tới thành phố Vọng Hải nhậm chức bí thư chính là lãnh đạo cũ của Chu Hồng Sâm. Năm đó khi Điền Vị Dân vẫn còn làm thị trưởng, Chu Hồng Sâm là phó thị trưởng. Chu Hồng Sâm chính là do Điền Vị Dân đề bạt lên. Bây giờ Điền Vị Dân quay trở lại, nhất định Chu Hồng Sâm sẽ dùng những mối quan hệ của mình để ủng hộ Điền Vị Dân. Còn người thị trưởng như mình phải vô cùng cẩn thận, thời cơ vẫn chưa chín muồi, ông ta thầm nghĩ.
Tùy Trường Hồng đã suy nghĩ rất nhiều, ông ta nghĩ tới mọi phương diện. Mặc dù Tưởng gia rất có thế lực, nhưng trước mắt quan hệ của Tưởng Thiên Dương và con gái mình vẫn chỉ là bạn bè bình thường, tất nhiên nhà họ Tưởng cũng sẽ không toàn lực giúp đỡ mình. Lúc này, tốt nhất là án binh bất động, để Tưởng Thiên Dương và Diệp Lăng Phi đấu với nhau. Sau lưng Tưởng Thiên Dương là thế lực nhà họ Tưởng, còn sau lưng Diệp Lăng Phi là Chu Hồng Sâm. Nếu Tưởng Thiên Dương và Diệp Lăng Phi đấu với nhau, có thể làm Chu Hồng Sâm bị hạ bệ, như vậy sẽ liên lụy tới rất nhiều người có liên quan. Nếu vậy, bản thân ông ta cũng có thể loại bỏ được tay chân của Chu Hồng Sâm ở thành phố Vọng Hải. Điền Vị Dân mất đi sự ủng hộ của Chu Hồng Sâm, tự nhiên cũng sẽ mất đi vây cánh. Tới lúc đó, ông ta nghiễm nhiên có thể thăng chức lên bí thư thị ủy. Tùy Trường Hồng nghĩ tới đây, bèn nói với phó thị trưởng Diêu:
- Phó thị trưởng Diêu, tôi thấy chuyện này nên kết thúc ở đây đi! Vừa nãy tôi sốt ruột quá, cảm thấy thị trưởng như tôi quản lý thành phố Vọng Hải chưa tốt, lại để xuất hiện những quán bar kinh doanh mờ ám như vậy. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ lại, mọi chuyện hoàn toàn không phải thế. Phó thị trưởng Diêu, anh đi giải quyết đi, chuyện này tới đây là hết!
- Thị trưởng, tôi hiểu rồi!
Phó thị trưởng Diêu vội vàng nói:
- Bây giờ tôi đi sắp xếp ngay! Hi vọng chuyện này không gây ra ảnh hưởng gì xấu!
- Ừm, như vậy thì tốt!
Tùy Trường Hồng cúp máy, đưa tay vuốt lại mái tóc. Hắn không ngờ rằng trong lúc mình cảm thấy thê thảm nhất, lại đột nhiên xuất hiện một cọng cỏ cứu tinh để bản thân có thể vịn vào. Tùy Trường Hồng nghĩ tới đây thì vội bước vào phòng ăn. Hắn vừa quay lại đã cười nói với Tưởng Thiên Dương:
- Thiên Dương, chúng ta ăn tiếp thôi!
- Tùy bá bá, bác vẫn chưa nói cho cháu biết thế lực của tên Diệp Lăng Phi đó thế nào?
Tưởng Thiên Dương nhìn Tùy Trường Hồng, nói:
- Cháu muốn biết tên Diệp Lăng Phi rốt cuộc có bản lĩnh gì mà kiêu căng như vậy!
Tùy Trường Hồng tỏ ra rất khó xử, ông ta nhìn Tưởng Thiên Dương, nói:
- Thiên Dương, bác không ngại nói với cháu. Thế lực của Diệp Lăng Phi này rất ghê gớm. Theo những gì bác biết, hắn dựa vào Chu Hồng Sâm, người sắp được điều lên tỉnh làm việc đó
✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI