Bạch Tình Đình cầm bộ quần áo Diệp Lăng Phi thay ra đưa lên mũi, cô ngửi thấy mùi nước hoa rất nồng. Người phụ nữ này có vẻ rất sành sỏi trong việc chọn nước hoa, có thể đàn ông không nhận ra điều đặc biệt, nhưng phụ nữ thì khác, họ nhận ra ngay. Bạch Tình Đình cẩn thận ngửi lại lần nữa, đích thực không phải loại nước hoa cô vẫn dùng. Bạch Tình Đình nhíu mày, quay ra nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn đang thay quần áo để chuẩn bị cùng cô tới thăm Bạch Cảnh Sùng.
- Ông xã, tối qua anh đi đâu vậy?
Bạch Tình Đình cầm chiếc áo hôm qua Diệp Lăng Phi mặc, cô đến trước mặt hắn và hỏi:
- Có phải tối qua anh ở bên Hân Mính không?
Diệp Lăng Phi quay người lại. Hắn nhìn thấy trên tay Bạch Tình Đình là chiếc áo tối qua mình thay ra, đột nhiên giật mình. Diệp Lăng Phi nhớ lại chiều hôm qua đã cùng Lý Khả Hân mây mưa trong quán bar rất lâu, đặc biệt là khi Lý Khả Hân còn khỏa thân ngồi trên người dụ dỗ hắn. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, không chừng nước hoa trên người Lý Khả Hân đã dính sang áo mình rồi. Hắn biết phụ nữ rất nhạy cảm với nước hoa, đặc biệt là mùi lạ, có lẽ đây chính là bản năng trời ban cho họ. Diệp Lăng Phi ngửi thì chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng khi Bạch Tình Đình ngửi lại thấy khác, nói không chừng cô chỉ ngửi thôi cũng biết đó là hãng nước hoa nào, loại gì.
Trong lòng Diệp Lăng Phi bắt đầu hơi căng thẳng, nhưng hắn vẫn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nói:
- Ừm, hôm qua anh ở bên Hân Mính, mãi khuya mới về mà!
- Hân Mính dùng loại nước hoa có mùi này sao anh?
Bạch Tình Đình bĩu môi nói với Diệp Lăng Phi.
Đúng lúc này, Vu Tiêu Tiếu mở cửa phòng bước vào.
- Chị à, mọi người đi hết rồi. Vậy em đi đâu bây giờ?
- Ây da. Tình Đình, xem chúng ta quên mất Tiêu Tiếu rồi này!
Diệp Lăng Phi nói:
- Trương Vân cũng không có nhà, nếu ở nhà chỉ có mình con bé thì sẽ cô đơn và buồn bã lắm. Bà xã, hay là chúng ta dẫn Tiêu Tiếu đi cùng đi, cả nhà mình ở bên nhau cho náo nhiệt!
Bị Vu Tiêu Tiếu làm gián đoạn, Bạch Tình Đình cũng không gặng hỏi nữa. Cô bỏ bộ quần áo cũ của Diệp Lăng Phi xuống và nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:
- Vậy cũng được! Để Tiêu Tiếu đi cùng chúng ta về thăm bố!
- Cảm ơn chị, chị Tình Đình! Bây giờ em về thay quần áo ngay đây! Hihi!
Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Bạch Tình Đình nói vậy thì vui vẻ ra khỏi phòng ngay. Diệp Lăng Phi đang nghĩ cách đánh lạc hướng Bạch Tình Đình, liền thúc giục:
- Bà xã, em nhanh lên đi. Trương Vân không có nhà, chúng ta còn phải ra ngoài ăn sáng, sau đó chuẩn bị một số thứ, tiện thể mua biếu bố vợ một ít quà nữa. Bận rộn như vậy, có cả đống việc cần làm, hay là chúng ta đi sớm một chút nhé, bà xã!
Quả nhiên, Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi thúc giục như vậy thì quên bẵng chuyện mùi nước hoa lạ lúc nãy, cô vội vàng thay quần áo, nói:
- Ông xã, em biết rồi! Em đi thay đồ ngay đây!
Trong lòng Diệp Lăng Phi mừng thầm, xem ra lần này đã thoát nạn. Hắn vội vàng mặc quần áo gọn gàng, bước ra khỏi phòng trước để đợi Bạch Tình Đình. Khi cô thay đồ xong, Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi đã ngồi dưới lầu đợi sẵn. Bạch Tình Đình không còn nhớ ra chuyện mùi nước hoa vương trên áo Diệp Lăng Phi nữa, cô vội vã cùng hắn và Vu Tiêu Tiếu rời khỏi biệt thự.
Ba người đầu tiên cùng nhau đi ăn sáng, sau đó vào siêu thị mua đồ. Lần này về nhà cũng phải mang quà về biếu bố mẹ, không thể đi tay không được. Thật ra Bạch Cảnh Sùng chẳng thiếu thứ gì, chỉ cần Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình về thăm là ông đã vui lắm rồi. Sau khi tới nhà Bạch Cảnh Sùng, Diệp Lăng Phi cùng ông nói chuyện phiếm, còn Bạch Tình Đình thì đưa Vu Tiêu Tiếu về căn phòng cũ của mình, kể cho cô bé nghe những chuyện ngày xưa. Bận nhất có lẽ là bà giúp việc họ Ngô, bà tất bật chuẩn bị bữa trưa cho mọi người. Đang nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu, đột nhiên Bạch Tình Đình lại nhớ tới chuyện mùi nước hoa hồi sáng. Cô nhăn mặt, dường như đã nhận ra mùi nước hoa lạ đó không giống của Chu Hân Mính.
- Chị Tình Đình, chị đang nghĩ gì vậy?
Vu Tiêu Tiếu đang nói chuyện, bỗng thấy Bạch Tình Đình im lặng, lại còn cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó, bèn hỏi:
- Chị Tình Đình, chị nói với em đi, rốt cuộc chị đang nghĩ gì vậy ạ?
- À...!
Nghe tiếng Vu Tiêu Tiếu, Bạch Tình Đình mới định thần lại. Cô cười, nói:
- Tiêu Tiếu, chị có nghĩ gì đâu. À, em cứ ngồi đây nhé, chị vào nhà vệ sinh một lát!
Bạch Tình Đình nói rồi bước ra khỏi phòng. Cô không đi vệ sinh mà đi ra ban công, cầm điện thoại lên gọi cho Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đang ở nhà bố mẹ đẻ, mọi việc đều được chăm sóc cẩn thận nên cô cũng không mang điện thoại bên người, vì sóng điện từ có thể ảnh hưởng không tốt tới thai nhi. Nếu không thực sự cần thiết thì tốt nhất nên hạn chế mang theo. Mẹ của Hân Mính nhận máy, sau khi nghe giọng Bạch Tình Đình, bà cầm điện thoại vào phòng đưa cho con gái.
- Tình Đình, có chuyện gì vậy?
Chu Hân Mính hỏi.
- Hân Mính, tớ hỏi cậu một việc!
Bạch Tình Đình nói:
- Có phải hôm qua Diệp Lăng Phi ở bên cậu không?
- Tất nhiên là anh ấy ở bên nhà tớ mà!
Chu Hân Mính đáp:
- Anh ấy ở nhà tớ cả ngày. Tình Đình, có chuyện gì xảy ra à?
- Anh ấy ở nhà cậu tới mấy giờ?
Bạch Tình Đình gặng hỏi.
Chu Hân Mính nhíu mày. Cô cảm thấy dường như Bạch Tình Đình đã phát hiện ra điều gì đó. Chu Hân Mính hơi mất bình tĩnh, nói:
- Cụ thể tớ cũng không nhớ rõ lắm! Lúc đó tớ mải nói chuyện với mẹ nên không để ý thời gian. Tóm lại là anh ấy ở lại rất muộn mới về. Tình Đình, có chuyện gì vậy, nói cho tớ nghe xem!
- Ừm, vậy thôi! Hân Mính à, không có chuyện gì đâu!
Nghe Chu Hân Mính nói Diệp Lăng Phi ở lại rất muộn mới về, Bạch Tình Đình mới thấy nhẹ nhõm một chút, cô nói:
- Tớ chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi. Được rồi, Hân Mính, cậu ở nhà nhớ nghỉ ngơi cho tốt nhé!
Bạch Tình Đình cúp điện thoại, sau đó trở lại phòng tiếp tục nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ở nhà Bạch Cảnh Sùng chơi cả ngày, mãi tới tối mới rời đi. Khi cả ba trở về biệt thự thì trời đã tối hẳn. Diệp Lăng Phi vừa lái xe vào sân thì Angel từ biệt thự bên cạnh đi tới. Angel nghe thấy tiếng xe của Diệp Lăng Phi về nên mới chạy ra. Hắn vừa xuống xe thì thấy Angel đang bước lại gần. Diệp Lăng Phi quay sang nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em và Tiêu Tiếu lên nhà trước đi. Anh nói chuyện với Angel một lát!
- Vâng, được rồi, anh và Angel cứ nói chuyện đi!
Bạch Tình Đình đồng ý, rồi cùng Vu Tiêu Tiếu đi vào trong biệt thự. Diệp Lăng Phi đứng trước xe, lấy ra một điếu thuốc, châm lửa rồi quay sang nhìn Angel, nói:
- Angel, em có tin tức gì muốn báo cáo với anh à?
- Nói thế nào nhỉ? Cô gái đó tên Diêu Tịnh, là giám đốc công ty con của tập đoàn IPA tại Trung Quốc!
Angel đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Nhưng qua hai ngày tìm hiểu, em cảm thấy đằng sau cô ta có một thế lực rất ghê gớm, thậm chí hình như còn liên quan tới bên Mỹ nữa!
- Ừm, em nói nghe xem nào, Angel!
Diệp Lăng Phi nói.
Angel nhìn Diệp Lăng Phi, sau đó nói:
- Anh nói không sai! Em đã chú ý tới dáng đi và cách chạy bộ của cô ta, đúng là không giống người bình thường. Nhưng đó chỉ là một điểm đáng ngờ, còn một chuyện nữa mà anh không biết, đó là mọi động tác của cô ta đều đã qua huấn luyện. Một số thói quen của cô ta người bình thường chẳng bao giờ làm vậy. Ví dụ như cô ta thích cất gọn những tờ giấy đã sử dụng, chứ không tùy tiện vứt đi, còn nữa…!
Angel nói một mạch tất cả những điểm bất thường của Diêu Tịnh cho Diệp Lăng Phi nghe. Đợi cô nói xong, Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:
- Angel, em nói nhiều như vậy, có phải muốn nói với anh, cô ta là một gián điệp chuyên nghiệp, rất có thể là người của bên Mỹ?
- Đúng vậy!
Angel nói:
- Đó chính là điều em muốn nói!
Angel nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Lão đại, bây giờ anh thấy chuyện này thế nào?
- Anh cũng nghĩ như em thôi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Nếu cô ta thật sự là gián điệp, vậy mục đích đến thành phố Vọng Hải này không hề đơn giản, rất có khả năng sẽ có động tĩnh lớn. Angel, em theo sát cô ta, cố gắng nắm lấy chứng cứ. Đây chính là hy vọng của anh. Anh sẽ dùng cô ta để đả kích tập đoàn IPA và Đới Vinh Cẩm, để bọn chúng cút hết khỏi thành phố Vọng Hải này!
- Chuyện này rất đơn giản!
Angel nói:
- Muốn tìm bằng chứng của cô ta đối với em dễ như trở bàn tay. Lão đại à, anh nói cho em biết trước, bên núi Long Sơn có cái gì?
- Bên Long Sơn có gì đâu?
Diệp Lăng Phi ngẩn người, ngờ vực nhìn Angel, hỏi:
- Angel, chuyện này còn cần anh phải nói sao, đáng lẽ em phải biết rất rõ chứ, đó là căn cứ mới của tổ chức Lang Nha chúng ta. Anh đã xây dựng cơ sở ở đó, nhưng nơi đó thuộc khu quản lý của quân đội. Anh đã nhờ các mối quan hệ bên quân sự mới giành được mảnh đất Long Sơn này!
- Như vậy là đúng rồi!
Angel nói:
- Lão đại, cô gái đó muốn tới núi Long Sơn chơi, hôm nay còn nói với em chuyện đó. Cô ta hỏi em ở núi Long Sơn có gì vui không. Theo em thấy, cô ta biết núi Long Sơn thuộc quản lý của quân đội, nên mới muốn đến xem có thu thập được tin tức tình báo gì không.
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Nếu đúng là như thế, vậy thì Angel em cứ dẫn cô ta đi xem. Anh tin cô ta sẽ không thể nào biết em tiếp cận cô ta là nhằm mục đích tìm bằng chứng!
Angel lắc đầu, nói:
- Lão đại, anh thật coi thường em quá đấy. Anh nghĩ em là ai? Đối với em mà nói, ít ra cô ta cũng có thể nhận ra em không phải một người phụ nữ bình thường, bởi vậy cô ta có sự đề phòng với em. Sở dĩ cô ta tiếp cận em, khả năng lớn nhất là cũng muốn biết thân phận của em. Lẽ nào anh cho rằng chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà có thể tiếp cận được cô ta sao? Không phải là chuyện rất kỳ lạ hay sao? Cô ta không phải người đàn bà bình thường, càng không phải đồng tính luyến ái!
- Ha ha…! Angel, anh cho rằng em rất có sức hấp dẫn đấy chứ!
Diệp Lăng Phi nói:
- Về phương diện tình báo, em rất xuất sắc, đây cũng là nguyên nhân chính anh muốn em đi tiếp xúc với cô gái đó. Nhưng bây giờ xem ra, lý do quan trọng khiến hai người có thể ở bên nhau chính là do hai người tự hấp dẫn lẫn nhau. Em muốn tìm hiểu thân phận của cô ta, cô ta cũng muốn biết em là ai, như vậy chẳng phải là chuyện tốt sao?
- Là em dốc hết sức đấy!
Angel nói:
- À… tiện đây em nhắc anh một câu, hình như anh bị người ta nhắm trúng rồi đó!
- Em nói gì vậy?
Nghe Angel nói vậy, Diệp Lăng Phi giật mình, hỏi lại:
- Em nói anh bị người ta nhắm vào rồi sao?
- Ừm!
Angel gật đầu, nói:
- Hôm nay em thấy có một chiếc xe cứ đi lòng vòng quanh nhà anh mãi. Em không chắc đó là người như thế nào, nhưng em chắc chắn có người đang nhắm vào anh!
- Angel, em có chắc là họ nhắm vào anh, chứ không phải bà xã anh chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tất nhiên là nhắm vào anh rồi!
Angel nói:
- Hôm qua em còn nhìn thấy chiếc xe đó theo ngay sau xe anh. Hơn nữa, em thấy chiếc xe đó rất quen, hình như đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Nhưng nhất thời em lại không nhớ ra, đợi khi nào nhớ ra, em sẽ nói với anh!
- Ừm!
Diệp Lăng Phi nói:
- Angel, thời gian này vất vả cho em rồi!
Angel nhìn Diệp Lăng Phi, bật cười, nói:
- Lão đại, nếu thật sự anh cảm thấy em vất vả, vậy anh cứ đền bù cho em đi. Em rất muốn nảy sinh quan hệ với anh, hay là anh cho em một cơ hội được cùng anh làm chuyện đó đi!
Nghe Angel nói vậy, Diệp Lăng Phi thở dài, ánh mắt hướng về phía biệt thự, khẽ nói:
- Angel, bây giờ thể lực anh kém lắm. Không phải em không thấy, bây giờ nhà anh có tới mấy người đàn bà, đàn bà nhiều cũng là một chuyện rắc rối. Ai cũng đòi được thỏa mãn, cơ thể anh đâu có được như trước kia. Hầy, sớm biết thế này anh đã không tìm nhiều đàn bà như vậy rồi!
- Lão đại, anh sao vậy? Bây giờ hối hận rồi à?
Angel vừa cười vừa hỏi.
- Hầy, bây giờ anh nói hối hận liệu có tác dụng gì không? Mọi chuyện đã thành ra thế này rồi, dù anh có hối hận bao nhiêu đi nữa cũng chẳng có tác dụng gì!
Diệp Lăng Phi lại thở dài, nói:
- Bây giờ tất cả những gì anh có thể làm là nghĩ cách tập luyện cho cơ thể dẻo dai hơn!
Angel bật cười, nói:
- Lão đại, em còn không hiểu anh sao? Là anh lo em làm đảo lộn cuộc sống của anh lên chứ gì? Nhưng anh cứ yên tâm đi. Bây giờ em cũng không có thời gian đâu, vừa nãy em mới ôm được một người, vẫn còn sảng khoái lắm. Đợi sau khi em chơi chán, em sẽ lại tới tìm anh nhé!
Diệp Lăng Phi lắc đầu, đưa tay vỗ vai Angel, nói:
- Angel, em đừng có chơi quá nhé!
- Anh yên tâm đi, em không như vậy đâu mà lo!
Nói tới đây, Angel đột nhiên hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái.
- Lão đại, em về đây!
Nhìn Angel rời đi, Diệp Lăng Phi cười khổ. Hắn không biết rốt cuộc mình đào hoa đến mức nào mà hết cô gái này đến cô gái khác cứ hy sinh và yêu hắn nhiều đến vậy.
Diệp Lăng Phi quay về biệt thự. Bạch Tình Đình đang ở trong phòng giúp Vu Tiêu Tiếu thu dọn đồ đạc. Ngày mai Vu Tiêu Tiếu phải tới thành phố Đông Hải, bố mẹ cô bé đã đến đó rồi. Ngày mai Diệp Lăng Phi sẽ lái xe đưa cô bé tới. Vu Tiêu Tiếu sẽ ở thành phố Đông Hải cho đến khi khai giảng, lúc đó sẽ về lại thành phố Vọng Hải để đi học.
- Chị Tình Đình, em thật sự không muốn rời xa chị đâu!
Vu Tiêu Tiếu tỏ ra không nỡ.
- Em thích ở đây lắm!
- Cô bé ngốc, có phải em không quay lại nữa đâu?
Bạch Tình Đình cười, nói:
- Em cứ tới đó ở một thời gian, chẳng mấy chốc lại về thành phố Vọng Hải thôi, lúc đó lại có thể tới đây ở mà!
Lúc này Diệp Lăng Phi mới nói thêm vào:
- Cô bé ngốc, Tình Đình nói không sai đâu. Bây giờ em tới thành phố Đông Hải thăm bố mẹ đi, mười mấy ngày sẽ qua nhanh thôi!
- Vâng...!
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, ánh mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp đại ca, đợi khi nào về, em sẽ mua thật nhiều quà cho anh và chị Tình Đình!
- Bên đó thì có gì mà mua!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Bọn anh có phải chưa từng đến thành phố Đông Hải đâu. Vốn dĩ anh cũng định tới đó sống một thời gian, nhưng lại không thích cho lắm!
Diệp Lăng Phi không hề nói cho Vu Tiêu Tiếu nghe tình hình phức tạp bên thành phố Đông Hải và những điều hắn đang lo lắng. Theo hắn thấy, việc bố của Vu Tiêu Tiếu tới thành phố Đông Hải nhậm chức thị trưởng hoàn toàn không phải một chuyện tốt. Đó là một thành phố hỗn loạn.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình trở lại phòng ngủ. Diệp Lăng Phi lên giường trước, sau khi Bạch Tình Đình thu dọn xong cũng lên giường. Hắn tắt đèn, cả hai nằm yên. Bỗng nhiên Bạch Tình Đình hỏi:
- Ông xã, có phải anh đang lo lắng chuyện gì không?
- Sao em biết?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em biết chứ sao không.
Bạch Tình Đình quay người sang, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Lăng Phi, cô nói:
- Ông xã, em thấy mấy lần anh định nói rồi lại thôi. Bây giờ em không giấu được nữa, em đoán là anh đang lo lắng cho Tiêu Tiếu, có phải anh muốn nói hết chuyện ở thành phố Đông Hải cho con bé nghe không?
Diệp Lăng Phi vẫn nằm yên, đưa tay ra ôm lấy Bạch Tình Đình, thở dài nói:
- Bà xã, anh cũng không biết tại sao. Chỉ là anh có cảm giác không hay lắm, cứ cảm thấy sắp có chuyện xảy ra!
- Ông xã, vậy anh nói cho Tiêu Tiếu nghe đi!
Bạch Tình Đình nói:
- Anh có thể bảo con bé nói với bố nó, nhắc nhở ông ấy một chút!
- Ngộ nhỡ không phải như vậy thì sao?
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, đây chẳng qua là linh cảm của anh thôi, ai mà biết rốt cuộc mọi chuyện thế nào?
- Ông xã, ngày mai anh đưa Tiêu Tiếu tới thành phố Đông Hải, nhân tiện gặp mặt bố con bé luôn!
Bạch Tình Đình nói:
- Em tin ông xã sẽ tìm được cơ hội thích hợp để nói với ông ấy, như vậy không được à?
- Ừm!
Diệp Lăng Phi trả lời:
- Anh cũng nghĩ vậy. Ngày mai anh sẽ đi gặp bố của Tiêu Tiếu, thăm dò thái độ của ông ấy xem sao. Nếu ông ấy đã có cảnh giác rồi thì anh sẽ không nói nữa. Bố của Tiêu Tiếu ở trên quan trường lâu như vậy, có chuyện gì mà chưa từng gặp qua chứ. Anh tin ông ấy nhất định sẽ có cách giải quyết của riêng mình. Nếu ông ấy thật sự không biết gì cả, vậy anh sẽ nhắc nhở một chút, còn chuyện sau này, cứ để ông ấy tự xử lý!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay đầu sang hôn lên má Bạch Tình Đình, rồi nói:
- Bà xã, ngủ thôi em!
Bạch Tình Đình gối lên tay Diệp Lăng Phi, nhắm mắt lại. Diệp Lăng Phi cũng nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm, cả ba người cùng thức dậy. Hôm nay Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi phải tới thành phố Đông Hải. Còn Bạch Tình Đình dự định sẽ tới tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Mặc dù hôm nay mới là mùng 6 Tết, các công ty khác vẫn đang nghỉ, nhưng cô lại muốn triệu tập một cuộc họp cấp cao để nhanh chóng giải quyết xong dự án xây dựng căn hộ giá rẻ. Nếu như vậy, năm nay có thể toàn lực tập trung khai thác hạng mục núi Long Sơn.
Ba người cùng nhau ra khỏi biệt thự, tìm một nơi ăn sáng. Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Tiêu Tiếu tới thành phố Đông Hải. Lúc đi trên đường cao tốc, hắn mới phát hiện có một chiếc xe màu đen cứ đi theo sau xe mình, như thể cùng đường vậy. Diệp Lăng Phi nhớ tới chuyện hôm qua Angel nói, lập tức cẩn thận hơn.
- Diệp đại ca, anh đang nhìn gì vậy?
Vu Tiêu Tiếu thấy Diệp Lăng Phi cứ nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, đang định quay đầu lại xem thì bị hắn ngăn lại.
- Tiêu Tiếu, đừng quay đầu lại!
Vu Tiêu Tiếu không quay đầu lại, quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
- Hình như có người đang theo dõi chúng ta!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh cảm thấy có một chiếc xe đang bám theo. Chiếc xe đó hình như đã theo chúng ta từ khi rời khỏi biệt thự. Lúc đó anh không chú ý, bây giờ thì chắc chắn là nó đang bám đuôi chúng ta!
Vu Tiêu Tiếu căng thẳng, nói:
- Diệp đại ca, vậy chúng ta phải làm sao đây?
- Tiêu Tiếu, em đừng lo lắng!
Diệp Lăng Phi nói:
- Có anh ở đây, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả! Đợi lát nữa tới trạm nghỉ, chúng ta rẽ vào ăn, rồi giả vờ đi vệ sinh!
- Vâng!
Vu Tiêu Tiếu gật đầu.
Diệp Lăng Phi đỗ xe tại một trạm nghỉ, hắn và Vu Tiêu Tiếu cùng xuống xe đi vào nhà ăn. Hai người gọi món xong thì ngồi ngay bàn sát cửa sổ. Họ cứ chậm rãi ăn, mắt Diệp Lăng Phi thì nhìn ra bên ngoài. Quả nhiên, chiếc xe đen đó cũng dừng lại ở trạm nghỉ, nhưng nó chỉ vào đổ xăng. Sau khi đổ xăng xong, chiếc xe đó liền đi mất. Lúc này Diệp Lăng Phi mới thấy rõ bên trong là hai người đàn ông nước ngoài. Hắn có chút nghi hoặc, lẽ nào mình cảm nhận sai sao? Nhưng nghĩ lại vẫn thấy không đúng, rõ ràng chiếc xe đó đã theo hắn từ biệt thự ra tới tận đây. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Đúng lúc Diệp Lăng Phi đang ngờ vực, điện thoại của hắn rung lên. Là số của Angel. Diệp Lăng Phi uống hết cốc nước hoa quả, cầm điện thoại, nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, em đợi anh ở đây! Anh đi vệ sinh một lát!
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, tiếp tục ăn. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, hắn ấn nghe.
- Lão đại, em nhớ ra rồi!
Giọng của Angel vọng lại từ trong điện thoại.
Một tay Diệp Lăng Phi nghe điện thoại, tay kia mở khóa quần. Hắn nói:
- Em nói đi, rốt cuộc là ai đang theo dõi anh?
Angel nghe thấy tiếng nước chảy bên kia đầu dây, cô không trả lời ngay mà hỏi lại:
- Âm thanh gì vậy, lão đại?
- Anh đi tiểu!
Diệp Lăng Phi nói:
- Lẽ nào đi tiểu không phải âm thanh này sao?
- Lão đại à, anh đừng có quá đáng thế nhé! Em gọi điện thoại cho anh, anh thì lại đi đái!
Angel nói tới đây, đột nhiên buông một câu:
- Nếu bây giờ em ở bên cạnh anh thì tốt quá!
- Angel, anh không có tâm trạng đùa với em đâu!
Diệp Lăng Phi kéo khóa quần lên, nói:
- Để anh nói cho em biết, bây giờ anh đã có cảm giác mình bị theo dõi rồi!
- Chuyện này rất bình thường!
Angel nói:
- Bởi vì em phát hiện ra bây giờ cô Diêu Tịnh kia đang ở một mình, hai vệ sĩ của cô ta không ở bên cạnh. Hơn nữa em nhớ ra chiếc xe đen đó em đã từng nhìn thấy ở nhà của Đới Vinh Cẩm. Em mới chỉ nhìn lướt qua nên ấn tượng không rõ lắm, nhưng vừa nãy khi phát hiện bên cạnh Diêu Tịnh không có hai tên vệ sĩ đó, em mới nhớ ra, lần trước em nhìn thấy hai gã đàn ông trên chiếc xe đó rất giống hai tên vệ sĩ của Diêu Tịnh.
- Angel, hai tên đó trông thế nào?
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Có phải là hai người nước ngoài không?
- Ừm!
Angel nói:
- Là hai gã ngoại quốc to cao đen đúa. Lão đại, hai tên đó không đơn giản đâu. Anh đừng coi thường chúng!
- Angel, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Trong lòng anh có tính toán! Em cứ làm việc của em đi. Cứ theo sát người đàn bà đó cho anh. Mẹ kiếp, dám cử người theo dõi anh! Anh muốn xem con đàn bà đó định làm gì.
Diệp Lăng Phi rửa tay xong, bước từ nhà vệ sinh ra, lúc này Vu Tiêu Tiếu đã ăn xong. Hắn ngồi trước mặt cô bé, nói:
- Tiêu Tiếu, em ăn xong chưa?
- Vâng!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Diệp đại ca, chúng ta làm thế nào bây giờ?
- Tiếp tục lên đường thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Diệp đại ca, chẳng phải anh nói có người theo dõi chúng ta sao?
Vu Tiêu Tiếu hỏi lại.
- Chẳng sao cả!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tiêu Tiếu, chẳng phải anh đã nói có anh ở đây thì sẽ không xảy ra chuyện gì sao? Em còn lo lắng gì nữa?
Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu lên xe, rời khỏi trạm nghỉ. Lúc lái xe qua chiếc xe đen đang đỗ chờ ở đó, Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn vào hai gã bên trong, đúng là hai tên ngoại quốc hắn vừa nhìn thấy. Diệp Lăng Phi nhếch mép cười, có lẽ hai tên này chính là vệ sĩ mà Angel nói do Diêu Tịnh phái tới. Chắc chắn vừa nãy bọn chúng sợ bị phát hiện nên giả vờ lái đi trước. Sau khi ra khỏi đường cao tốc, Diệp Lăng Phi hạ tốc độ xuống, đường bình thường không thể chạy nhanh như trên cao tốc được. Đúng lúc này, điện thoại của Vu Tiêu Tiếu reo lên. Cô bé nhìn vào điện thoại, nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, là điện thoại của mẹ em!
Diệp Lăng Phi gật đầu. Đáng lẽ giờ này hai người đã sớm tới thành phố Đông Hải, nhưng vì phát hiện bị theo dõi nên đã lỡ mất thời gian. Mẹ của Vu Tiêu Tiếu sốt ruột cũng phải, bà và con gái đã lâu không gặp nhau. Vu Tiêu Tiếu nhận điện thoại, cười nói:
- Mẹ, bọn con một lát nữa mới tới thành phố Đông Hải được! Mẹ cứ yên tâm đi, là chồng chị Tình Đình đưa con về mà!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa nhìn sang Diệp Lăng Phi. Trước mặt mẹ mình, cô bé không dám gọi hắn là "Diệp đại ca". Diệp Lăng Phi cười với cô bé một cái, sau đó lại quay mặt đi, chuyên tâm lái xe.
- Vâng… mẹ à, mẹ đừng lo lắng, con biết rồi, vâng… vâng… con biết rồi! Mẹ à, con sẽ dẫn anh rể con tới nhà mới của mình. Vâng, được rồi, con biết rồi!
Vu Tiêu Tiếu ngắt điện thoại, quay sang Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Diệp đại ca, mẹ em nói, nhất định phải mời anh tới nhà em làm khách, bố em còn phải cảm ơn anh nữa!
Diệp Lăng Phi cũng muốn gặp bố của Vu Tiêu Tiếu, như vậy càng hợp ý hắn. Hắn gật đầu, nói:
- Tiêu Tiếu, đúng lúc anh cũng muốn gặp bố em! Anh có chuyện muốn nói với ông ấy!
- Anh muốn nói chuyện với bố em à? Chuyện gì thế?
Vu Tiêu Tiếu hỏi.
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Chuyện linh tinh thôi! Lẽ nào em cho rằng anh sẽ nói với bố em về chuyện giữa anh và em sao?