Diệp Lăng Phi đã sớm phát hiện chiếc xe màu đen đang bám đuôi mình. Lạ thay, sau khi biết bản thân bị theo dõi, hắn ngược lại còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Hắn muốn xem rốt cuộc hai gã người nước ngoài kia định giở trò gì. Vu Tiêu Tiếu vừa nhận điện thoại của mẹ, sau khi cúp máy, cô cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Bố mẹ em đang giục chúng ta về nhà nhanh lên đó!
Từ đây đến thành phố Đông Hải ít nhất cũng mất hơn mười phút, lại còn phải rẽ vào một nơi nào đó theo lời Vu Tiêu Tiếu, kiểu gì cũng ngốn gần một tiếng đồng hồ. Diệp Lăng Phi nói:
- Tiêu Tiếu, đoạn đường này anh không dám lái nhanh đâu! Xem ra lúc chúng ta về đến nhà em thì cũng vừa đúng bữa cơm rồi!
- Vậy cũng tốt! Về nhà ăn cơm là tuyệt nhất rồi!
Vu Tiêu Tiếu cười đáp.
Bố của Vu Tiêu Tiếu là Vu Chấn. Nơi ông và vợ ở là khu nhà công vụ của Thị ủy, không phải tài sản cá nhân. Thị ủy đã cho xây dựng một loạt nhà ở tại khu vực có điều kiện và môi trường tốt nhất thành phố Đông Hải. Căn nhà của Vu Chấn là một biệt thự hai tầng riêng biệt. Vì Vu Chấn là thị trưởng thành phố Đông Hải, nên theo chức quyền và cấp bậc, ông được phân cho căn biệt thự này. Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến gần khu nhà của Vu Chấn thì bị bảo vệ chặn lại. Vu Tiêu Tiếu liền gọi điện về nhà. Sau khi bảo vệ nhận được cuộc gọi xác nhận từ Vu Chấn mới cho xe của hai người đi qua.
- Không ngờ ở đây canh phòng nghiêm ngặt thật!
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Em thấy không, Tiêu Tiếu, ở đây có rất nhiều biệt thự riêng biệt thế này. Điều kiện ở thành phố Đông Hải lại tốt như vậy, chẳng trách ai cũng thích làm lãnh đạo, đã làm lãnh đạo thì nơi ở cũng phải là nơi tốt nhất. Tiêu Tiếu, bố em làm thị trưởng ở thành phố này thì cũng là nhân vật số hai rồi. Nếu là thời xưa, bố em phải là vương của một nước chư hầu đấy!
- Diệp đại ca, anh nói gì thế? Em nghe không hiểu gì hết! Chư hầu là cái gì chứ?
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Bây giờ em chỉ đang nghĩ lát nữa gặp bố mẹ thì nên nói thế nào đây. Tết nhất em cũng chẳng về nhà!
- Còn nói thế nào được nữa! Đương nhiên là phải nói thật với bố mẹ em rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Mà con nhóc này cũng thật là, Tết mà cũng không về nhà!
- Diệp đại ca, anh đừng nói nữa!
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi.
Khi đến căn biệt thự của Vu Chấn, Diệp Lăng Phi dừng xe ngay trước cửa. Cả hai cùng xuống xe. Vu Tiêu Tiếu không chắc đây có phải nhà mới không, cô dừng lại quan sát thêm một lần nữa. Sau khi xác định đúng là nơi mẹ cô đã chỉ trong điện thoại, Vu Tiêu Tiếu mới từ từ đi vào trong.
Diệp Lăng Phi không đi ngay sau cô mà mở cốp xe ra. Hành lý của Vu Tiêu Tiếu đều để ở đây. Khi hắn vừa xách hành lý ra, hắn liền thấy chiếc xe đen lúc nãy vụt qua trước mặt. Diệp Lăng Phi giật mình, chiếc xe này trông rất quen, dường như hắn đã thấy ở đâu đó rồi. Sau khi chiếc xe đi qua, hắn đưa mắt nhìn chằm chằm vào biển số xe. Vừa thấy biển số, hắn bỗng giật nảy mình. Hắn đã nhớ ra mình nhìn thấy chiếc xe đó ở đâu và khi nào.
Ngay khi vừa đến thành phố Đông Hải, hắn đã thấy chiếc xe đen đó. Lúc ấy, ở ngay ngã tư, rõ ràng là đèn đỏ nhưng cảnh sát lại ngang nhiên để chiếc xe đó vượt qua, thậm chí còn chặn các xe khác lại để nó đi trước. Mãi cho đến khi chiếc xe đó đi khỏi ngã tư, các xe khác mới được phép đi tiếp. Lúc đó Diệp Lăng Phi không nghĩ đó là xe của chính phủ, nhưng bây giờ, trong khu vực chỉ dành cho lãnh đạo cấp cao, hắn lại bắt gặp nó. Đến giờ phút này, hắn hoàn toàn có thể khẳng định chủ nhân của chiếc xe đó là một quan chức chính phủ. Xem ra, lần này Vu Chấn đến thành phố Đông Hải lành ít dữ nhiều rồi.
- Diệp đại ca, sao anh cứ đứng ngẩn người ra thế! Mau vào nhà đi!
Vu Tiêu Tiếu đã vào nhà nói chuyện với bố mẹ vài câu. Khi quay ra, cô phát hiện Diệp Lăng Phi không đi theo sau nên mới quay lại và thấy hắn đang đứng ngẩn người. Giọng nói của cô cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Diệp Lăng Phi quay lại, cười nói:
- Ừm, anh vào ngay đây!
- Diệp đại ca! Anh đang nhìn gì vậy?
Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Không có gì đâu!
Diệp Lăng Phi không kể những gì mình vừa thấy cho Vu Tiêu Tiếu nghe. Đối với hắn, cô vẫn chỉ là một cô bé ngây thơ. Nếu nói những chuyện này, chỉ càng làm cô thêm phiền muộn, tốt nhất là không cho cô biết thì hơn. Diệp Lăng Phi xách hành lý của Vu Tiêu Tiếu đi vào biệt thự. Hắn và Vu Chấn đã gặp nhau ở tỉnh từ trước nên cũng không cần khách sáo nhiều, hai người chỉ bắt tay nhau.
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu dẫn cô lên một căn phòng đã được chuẩn bị đặc biệt. Còn Diệp Lăng Phi và Vu Chấn thì ngồi ở phòng khách dưới lầu. Phòng khách này nhỏ hơn rất nhiều so với phòng khách ở biệt thự Nam Sơn của Diệp Lăng Phi. Nhưng đó là do hắn tự bỏ tiền túi ra mua, còn nơi này là nhà công vụ được phân cho Vu Chấn, nên diện tích cũng không được rộng rãi. Phòng khách nhà Vu Chấn được bài trí rất đơn giản, có hai chiếc ghế sô pha, ở giữa là một bộ bàn trà. Trên bàn có một cái gạt tàn, bên trong có vài mẩu thuốc lá. Sau khi mời Diệp Lăng Phi ngồi, Vu Chấn cầm gạt tàn đến thùng rác gần cửa đổ đi. Sau đó, ông quay lại nói với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, cháu hút thuốc gì? Chỗ bác có vài loại thuốc đặc biệt của trung ương cung cấp. Bình thường bác cũng chẳng hút loại đó, chỉ thỉnh thoảng có khách mới dùng vài điếu, loại đó nhạt miệng quá, bác không thích lắm!
- Thị trưởng Vu, không cần đâu ạ!
Diệp Lăng Phi nói:
- Có gì hút nấy thôi ạ. Nhưng mà, thị trưởng Vu, từ lúc nào bác cũng bắt đầu hút thuốc thế! Lần trước cháu nhớ là bác không hút thuốc mà!
Vu Chấn trở lại ghế sô pha, đặt gạt tàn lên bàn trà. Ông ngồi đối diện Diệp Lăng Phi, cười khổ nói:
- Từ sau khi bị ép từ chức, tôi mới học hút thuốc đấy!
Vu Chấn vừa nói vừa cầm bao thuốc lên, rút một điếu đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lấy bật lửa trong túi áo ra châm thuốc. Vu Chấn cũng tự châm cho mình. Sau khi rít một hơi, ông lại thở dài:
- Nói thật nhé! Tôi hút không quen loại thuốc này đâu. Trước đây, tôi toàn hút loại 50 tệ một hộp, nhưng bây giờ không hiểu sao lại không thích nữa. Thôi thì cứ hút loại bình thường này vậy!
Diệp Lăng Phi vắt chéo chân, vừa hút thuốc vừa nhìn Vu Chấn đang ngồi đối diện. Hắn nhẹ nhàng nói:
- Thị trưởng Vu, tại sao bác lại chọn đến thành phố Đông Hải này? À, bác đừng hiểu lầm, cháu chỉ hơi tò mò thôi. Cháu không hiểu lắm về giới quan chức các bác, nên mới tò mò muốn hỏi xem sao!
- Tiểu Diệp, chuyện này khó nói lắm!
Vu Chấn thấy Diệp Lăng Phi nhắc tới chuyện này, ông lại thở dài:
- Nói sao bây giờ nhỉ. Bác cũng chỉ là một vật hy sinh mà thôi, chuyện trên quan trường không phải một hai câu là có thể nói rõ được. Hơn nữa bên trong còn rất nhiều chuyện bác không tiện nói ra. Bác chỉ có thể nói là bác bị ép đến thành phố Đông Hải này làm thị trưởng. Nếu được lựa chọn, bác sẽ không bao giờ tới đây đâu!
- Điều này cháu hiểu mà!
Diệp Lăng Phi nói:
- Thị trưởng Vu, cháu có thể nhận thấy bác hoàn toàn không cam tâm. Cháu hỏi thêm vài câu nhé, bác thấy thành phố Đông Hải này thế nào?
- Bác thấy thành phố Đông Hải này thế nào sao?
Vu Chấn giật mình, ông nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu câu này của hắn có ý gì. Thấy Diệp Lăng Phi chỉ nhìn mình, Vu Chấn lại hút thuốc, gạt tàn thuốc vào gạt tàn rồi nói:
- Tiểu Diệp, chúng ta cũng coi như quen biết nhau lâu rồi. Bác nghĩ có những chuyện chúng ta không cần phải giả vờ giấu giếm, rốt cuộc cháu định nói với bác điều gì?
Diệp Lăng Phi cười:
- Thị trưởng Vu, bác hiểu lầm rồi! Cháu chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi! Vừa nãy cháu cũng nói rồi, cháu là người ngoài cuộc, hoàn toàn không hiểu chuyện quan trường của các bác. Bây giờ cháu chỉ là nói chuyện phiếm với bác thôi. Bác đừng nghĩ nhiều, cháu không có ý gì khác đâu!
Với kinh nghiệm bao năm lăn lộn trên quan trường, Vu Chấn khi nói chuyện luôn cẩn thận trước sau, lo lắng lỡ miệng nói sai sẽ bị người ta bắt bẻ hãm hại. Vì vậy, ông bất giác thể hiện thói quen đó trước mặt Diệp Lăng Phi. Sau khi nghe câu nói của hắn, Vu Chấn mới nhớ ra Diệp Lăng Phi không phải người trong quan trường, bản thân ông nói chuyện với hắn cũng không cần phải quá thận trọng như vậy. Vừa nghĩ thế, Vu Chấn bỗng cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Ông nói:
- Tôi cũng chẳng giấu gì cậu. Thật ra tôi chẳng có cảm giác tốt đẹp gì với thành phố Đông Hải này, lần đầu tiên tới đây tôi đã có cảm giác bên này rất loạn. Tất nhiên, bây giờ tôi cũng không thể nói cụ thể được là còn tồn tại vấn đề gì. Nhưng theo như tôi thấy, ở thành phố Đông Hải này còn rất nhiều vấn đề phức tạp!
Vu Chấn nói tới đây, lại thở dài thườn thượt. Nghe ông nói về cảm giác của mình, Diệp Lăng Phi rít thêm mấy hơi thuốc. Khi điếu thuốc còn một nửa, hắn dụi vào gạt tàn. Diệp Lăng Phi tựa lưng vào ghế sô pha, nói với Vu Chấn:
- Thị trưởng Vu, bác có bao giờ nghĩ rằng việc bác tới thành phố Đông Hải này là sai lầm lớn nhất của bác không?
- Tiểu Diệp, lời cậu nói tôi càng nghe càng không hiểu!
Vu Chấn nhìn Diệp Lăng Phi, nhíu mày. Ông thấy Diệp Lăng Phi nói chuyện rất chân thành và cũng bắt đầu suy nghĩ về những gì hắn vừa nói.
- Thị trưởng Vu, vừa nãy cháu cũng nói rồi. Giữa cháu và bác chẳng có gì phải giấu nhau cả!
Diệp Lăng Phi nói:
- Cháu và bác cũng coi như là bạn cũ. Cháu không thể trơ mắt nhìn bác đến thành phố Đông Hải này rồi bị thanh trừng được. Được rồi, cháu sẽ nói tất cả những gì cháu biết về thành phố này cho bác nghe. Còn về việc bác sẽ giải quyết thế nào, thì đó là chuyện của bác!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nghĩ rằng mình nên đem tất cả những chuyện mình biết về thành phố Đông Hải nói cho Vu Chấn nghe. Còn việc Vu Chấn sẽ đối phó ra sao, sẽ không liên quan gì tới hắn nữa. Nghĩ vậy, hắn liền nói ngay:
- Thị trưởng Vu, bác nên biết rằng, cháu...!
Vu Chấn ngồi chăm chú lắng nghe. Bất giác, ông không để ý điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết. Cho tới khi tàn thuốc nóng rực chạm vào đầu ngón tay, Vu Chấn mới giật mình vội vàng dập tắt điếu thuốc, rồi lại tập trung nghe Diệp Lăng Phi nói. Nhưng sau khi nghe xong, Vu Chấn tỏ ra không tin lắm, ông hỏi lại:
- Tiểu Diệp, những gì cậu nói là thật sao?
- Thị trưởng Vu, cháu có cần phải lừa bác không?
Diệp Lăng Phi nói:
- Chiếc ô tô đen cháu vừa nhắc tới cũng vừa đi ra từ khu này đấy, cháu còn thấy nó vượt qua mặt cháu mà. Thị trưởng Vu, cháu thấy tình hình ở thành phố Đông Hải này đúng là quá rối ren. Bác phải cẩn thận, mặc dù bác làm thị trưởng nhưng lại đơn thương độc mã ở đây. Nhưng mà, tất cả những điều này cũng chỉ là suy đoán của cháu thôi, còn tình hình thực tế thế nào e rằng sau khi bác nhận việc mới có thể hiểu được!
- Tiểu Diệp, cảm ơn cháu!
Vu Chấn rối rít cảm ơn:
- Nếu không có sự nhắc nhở của cháu, có khi bác rất dễ bị khử tại thành phố Đông Hải này!
- Thị trưởng Vu, cháu nói nhiều như vậy, và lần này đích thân đưa Tiêu Tiếu về nhà, chủ yếu là để nói với bác chuyện này!
Diệp Lăng Phi nói:
- Bởi vì chúng ta cũng quen biết đã lâu, cháu không muốn nhìn bác bỏ mạng tại thành phố này đâu!
Vu Chấn đang định nói tiếp thì Vu Tiêu Tiếu chạy từ trên lầu xuống. Cô vào phòng khách, nhìn Diệp Lăng Phi rồi lại nhìn bố mình, nói:
- Bố à! Bố nói chuyện với anh rể xong chưa? Nếu xong rồi con muốn dẫn anh rể đi xem phòng của con. Vừa nãy con và mẹ vừa trang trí lại, đẹp lắm đó!
Vu Chấn nhìn con gái, mỉm cười gật đầu:
- Tiêu Tiếu, bố và Tiểu Diệp nói xong rồi!
- Anh rể à! Nào, chúng ta lên phòng em xem đi!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa cầm tay Diệp Lăng Phi kéo lên lầu. Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Vu Chấn ngồi châm thuốc, đôi lông mày nhíu chặt. Mẹ của Vu Tiêu Tiếu từ trên lầu đi xuống, thấy chồng nhăn mặt hút thuốc, bà bèn ngồi xuống bên cạnh hỏi:
- Sao vậy anh?
- Vừa nãy Tiểu Diệp nói với tôi một số chuyện!
Vu Chấn lại thở dài:
- Tình hình bên thành phố Đông Hải này còn kinh khủng hơn tôi tưởng tượng nhiều!
- Ý ông là lần này do nhà họ Tưởng cố ý làm vậy à?
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Có thể nói là như vậy!
Vu Chấn nói:
- Lần này nhà họ Tưởng quả thật quá độc ác. Bọn chúng muốn chặt đứt con đường chính trị của tôi. Bây giờ bố chúng ta cũng chẳng sống được bao lâu, anh trai tôi cũng chẳng khá hơn. Có lẽ lần này chỉ còn dựa vào mình tôi thôi!
- Vậy anh định làm thế nào bây giờ?
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Đi bước nào tính bước đó vậy!
Vu Chấn nói:
- Bây giờ anh chỉ có thể cẩn thận hơn thôi!
- Anh thấy Tiểu Diệp thế nào?
Đột nhiên mẹ của Vu Tiêu Tiếu hỏi nhỏ.
- Lần trước em đến Bắc Kinh gặp bố, bố đã nhắc tới Tiểu Diệp đó!
- Bà nói cái gì?
Vu Chấn giật mình:
- Tại sao bố bà lại nhắc tới Tiểu Diệp?
- Chuyện này em cũng không rõ lắm!
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu nói:
- Mặc dù bố đã về hưu nhưng quan hệ của ông vẫn rất rộng. Năm đó bố đã giúp đỡ rất nhiều người, nên tự nhiên cũng có người nói cho bố những chuyện cơ mật. Ví dụ như chuyện của Tiểu Diệp, theo lời bố nói thì thế lực và gia thế của cậu ta không hề đơn giản đâu!
- Chuyện này không thể nào...!
Vu Chấn tỏ ra không tin:
- Bà có chắc người mà bố bà nói là Tiểu Diệp này không?
- Ừm, em hỏi bố rồi!
Mẹ của Vu Chấn nói:
- Tiểu Diệp mà bố nhắc tới chính là người sống ở thành phố Vọng Hải. Anh đã nghĩ qua chưa, lần trước khi Tiểu Diệp lên tỉnh, chẳng phải anh nói cậu ta và Trương Dược quen nhau sao? Hơn nữa hình như Trương Dược đối với Tiểu Diệp rất tốt. Nếu vậy, ông nói xem, liệu có phải là...!
Vu Chấn nhíu mày:
- Chuyện này tôi phải kiểm tra lại xem sao đã!
Ông nhìn lên cầu thang, nói vọng lên:
- Bây giờ Tiểu Diệp và Tiêu Tiếu đang ở trên phòng. Chúng ta đừng làm phiền chúng nó. Bây giờ tôi gọi điện cho chú Trương xác nhận lại đã. Sau khi xác nhận xong chúng ta lại thương lượng tiếp, được không?
- Vậy cũng được!
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu đáp.
Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đi lên lầu. Vừa vào phòng của cô, hắn đã thấy bức tường được sơn màu xanh nước biển, màu mà Vu Tiêu Tiếu thích nhất.
- Diệp đại ca, sao vậy? Phòng của em có đẹp không?
Vu Tiêu Tiếu đóng cửa phòng lại, đứng giữa căn phòng, vui vẻ nói:
- Em thích nhất là màu xanh nước biển. Hồi ở trên tỉnh, phòng em cũng là màu này đấy! Nhưng bố em không đồng ý, ông nói màu xanh biển không đẹp. Em không ngờ bố lại sơn phòng của em ở đây thành màu xanh biển. Diệp đại ca, em thích quá!
- Con nhóc này, em thích là được rồi!
Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, tay ấn ấn chiếc giường mềm mại, nói:
- Tiêu Tiếu, anh đề nghị em nên đổi cái giường này cho bố mẹ em đi, giường này mềm quá, không hợp với em đâu!
Vu Tiêu Tiếu nháy mắt tinh nghịch, cô trèo lên giường, nhảy nhảy vài cái:
- Diệp đại ca, không đâu! Em thấy cái giường này rất tốt, rất hợp, em thích lắm mà!
Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Diệp Lăng Phi chỉ cười chứ không nói gì thêm. Vu Tiêu Tiếu vòng ra sau lưng hắn, hai tay ôm lấy cổ hắn, môi hôn lên má hắn. Diệp Lăng Phi liếc ra cửa, nói nhỏ:
- Con nhóc này, em không biết đây là đâu à? Đây không phải biệt thự Nam Sơn đâu. Nếu để bố mẹ em biết được, không biết họ sẽ tức giận đến mức nào, nói không chừng bố em còn đuổi anh ra ngoài ấy chứ!
Vu Tiêu Tiếu cười:
- Diệp đại ca, nếu bố mẹ đuổi anh đi, vậy em sẽ cùng anh về thành phố Vọng Hải nhé!
Cô vừa nói vừa hôn lên môi, lên mũi Diệp Lăng Phi. Hắn quay người lại, ôm cô vào lòng, tháo giày rồi trèo luôn lên giường. Hắn đè lên người Vu Tiêu Tiếu, bàn tay khẽ khàng cởi nút quần jean của cô rồi luồn vào trong. Đôi chân Vu Tiêu Tiếu vô thức tách ra. Khi những ngón tay của Diệp Lăng Phi chạm đến nơi sâu thẳm nhất qua lớp vải mỏng, cô bất chợt khép đùi lại, kẹp chặt lấy bàn tay hắn.
- Diệp đại ca, em không cho anh rút tay ra!
Vu Tiêu Tiếu nhõng nhẽo:
- Em muốn mãi mãi được như thế này! Em không cho anh rời xa em đâu!
- Con nhóc này, dám giở trò với anh à?
Diệp Lăng Phi mạnh tay rút ra. Hắn kéo cả quần jean và quần lót của Vu Tiêu Tiếu xuống tận đầu gối. Nhìn phần dưới của cô không còn gì che chắn, hắn cười gian xảo:
- Bây giờ em còn muốn thế nào nữa đây?
- Diệp đại ca, anh hư quá, anh thật hư quá đi!
Vu Tiêu Tiếu nũng nịu. Cô dùng tay kéo áo mình xuống, tháo luôn cả áo ngực. Bộ ngực phập phồng chưa phát triển hết của cô hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn hai tay xoa nắn, môi hôn lên môi cô. Vu Tiêu Tiếu hôn hắn nồng nhiệt như lần đầu, cô không muốn giây phút này dừng lại. Hai tay cô đặt trên thắt lưng Diệp Lăng Phi, định tháo khóa quần của hắn ra, nhưng hắn nắm chặt tay cô lại, ngẩng đầu lên nói nhỏ:
- Con nhóc này, em điên à! Nếu chúng ta làm chuyện đó ở đây, nhất định bố mẹ em sẽ biết đó. Được rồi, anh hứa với em, đợi sau khi về thành phố Vọng Hải, anh sẽ đền bù thích đáng cho em, được chưa?
- Diệp đại ca, em muốn, em muốn bây giờ!
Vu Tiêu Tiếu mặt đỏ bừng:
- Em sẽ xa anh rất lâu, em sẽ nhớ anh lắm!
- Anh cũng nhớ em!
Môi Diệp Lăng Phi hôn lên má Vu Tiêu Tiếu, cứ hôn mãi cho tới đùi cô. Ngay sau đó, hắn ngồi dậy, nói nhỏ vào tai cô:
- Vu Tiêu Tiếu, lần này anh bị em hại chết rồi, đều tại em cả. Tự nhiên bảo anh vào phòng em làm gì?
- Diệp đại ca, không vấn đề gì cả!
Vu Tiêu Tiếu nháy mắt, thì thầm vào tai hắn:
- Bây giờ em xuống nhà, bảo bố mẹ ăn muộn một chút, không cho họ lên đây nữa, em đảm bảo bố mẹ sẽ không lên đâu. Anh yên tâm đi. Em biết phải làm sao mà!
Vu Tiêu Tiếu mặc lại quần, chỉ kéo áo xuống chứ không mặc lại áo lót rồi đi xuống lầu. Diệp Lăng Phi dở khóc dở cười, không thể tưởng tượng ra chuyện hoang đường như vậy. Nhưng vừa nãy bị cô mê hoặc, bây giờ dục vọng trong người hắn đã trỗi dậy, không thể kiềm chế nổi nữa, cảm thấy rất khó chịu.
Vu Tiêu Tiếu rất nhanh đã trở vào phòng. Cô khóa cửa lại, bước nhanh lên giường, nói nhỏ:
- Em nói với bố mẹ rồi, bảo là nhờ anh giúp em sắp xếp lại phòng, tóm lại là sẽ ăn muộn một chút. Em còn không cho bố mẹ lên nhà nữa. Anh yên tâm đi, bố mẹ sẽ không lên đây đâu!
Nói rồi cô tự cởi quần mình ra, khỏa thân phần dưới nằm trên giường. Lúc này Diệp Lăng Phi chẳng còn quan tâm gì nữa. Hắn đè Vu Tiêu Tiếu xuống. Khi hắn tiến sâu vào cơ thể cô, Vu Tiêu Tiếu cắn chặt mép ga giường, cố nén lại những âm thanh rên rỉ đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Lần này tốc độ của Diệp Lăng Phi rất nhanh, nhưng lại khiến Vu Tiêu Tiếu chịu không nổi. Những động tác mạnh mẽ của hắn suýt nữa làm cô cắn rách cả ga giường. Sau khi xong việc, Vu Tiêu Tiếu thu dọn chiến trường, cô dùng quần của mình che đi vết tích trên giường. Sau khi che đậy xong, cô nhìn lại chiếc giường, xác định không có vấn đề gì mới dùng giấy vừa lau nhét vào một cái túi đen, ném vào thùng rác trong góc phòng. Kiểm tra lại lần nữa, thấy không còn dấu vết gì, cô mới cùng Diệp Lăng Phi xuống lầu.
Vừa nãy Vu Chấn đã gọi điện cho Trương Dược, hỏi về thân phận của Diệp Lăng Phi. Trương Dược cũng không giấu giếm, ông ta nói cho Vu Chấn biết Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên có quan hệ rất tốt, thậm chí có những chuyện ngay cả ông cũng không rõ. Trương Dược chỉ nói với Vu Chấn rằng thế lực của Diệp Lăng Phi rất lớn.
Sau khi nghe Trương Dược nói vậy, trong lòng Vu Chấn dường như đã có câu trả lời. Vợ chồng ông ngồi dưới lầu bàn bạc với nhau, nên làm thế nào để có thể nhờ Diệp Lăng Phi giúp đỡ. Khi Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu xuống lầu, mẹ của Vu Tiêu Tiếu vội vàng nói:
- Chúng ta ăn cơm thôi, bây giờ mẹ đi dọn cơm ngay đây!
Vừa làm chuyện đó với Diệp Lăng Phi, bây giờ khi nhìn thấy bố mẹ, Vu Tiêu Tiếu cảm thấy rất tội lỗi. Cô nói với mẹ:
- Mẹ, để con giúp mẹ!
- Ừm, tốt!
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu cũng không nghĩ nhiều.
Diệp Lăng Phi ngồi đối diện Vu Chấn, vì vừa làm chuyện ấy với con gái ông nên bây giờ hắn không dám nhìn thẳng vào ông. Trong đầu Vu Chấn lúc này chỉ nghĩ làm sao để lợi dụng Diệp Lăng Phi giúp mình, vì vậy ông cũng không để ý đến phản ứng của hắn lắm.
- Tiểu Diệp, hút thuốc đi!
Vu Chấn nói.
- Vâng ạ!
Diệp Lăng Phi đồng ý, lấy ra một điếu thuốc. Vu Chấn định châm thuốc cho hắn, nhưng hắn vội nói:
- Nhạc phụ, cứ để cháu tự làm!
Vừa nói ra câu đó, hắn thầm kêu khổ. Trong đầu hắn chỉ toàn nghĩ tới chuyện vừa rồi, nên đã quên mất. Vu Chấn không giống Chu Hồng Sâm, sẽ không dễ dàng cho phép hắn cưới con gái ông ta. Vu Chấn nghe rõ ràng câu xưng hô vừa rồi, ông hỏi lại:
- Tiểu Diệp, cháu nói gì vậy?
- À! Cháu không nói gì cả! Cháu nói thị trưởng Vu, để cháu tự châm thuốc được rồi ạ!
Diệp Lăng Phi vội vàng đáp.
Vu Chấn đáp:
- Ừ!
Sau đó ông tự châm thuốc cho mình, hút một hơi rồi nói với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, gần đây con nhóc Tiêu Tiếu này mang lại cho cháu không ít rắc rối. Người làm bố như bác cũng chẳng có cách nào. Nó quá ngang bướng!
- Thị trưởng Vu, bác đừng nói như vậy! Tiêu Tiếu rất thông minh!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình rất thích cô em Tiêu Tiếu này ạ! Cháu tất nhiên cũng thích Tiêu Tiếu, chúng cháu đều coi con bé như người một nhà!
- À! Thật vậy à? Không ngờ con nhóc này lại có phúc như vậy, lại gặp được người như cậu. Tiểu Diệp à!
Vu Chấn nói:
- Bác biết Tiêu Tiếu ở nhà cháu rất lâu. Bác cũng định sắp xếp bên này ổn thỏa xong sẽ tới thành phố Vọng Hải cảm ơn cháu và chị của con bé. À, đúng rồi, chị của Tiêu Tiếu tên là gì nhỉ?
- Bạch Tình Đình!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Ừm. Tiểu Diệp, vậy cứ quyết định vậy đi nhé!
Vu Chấn nói:
- Tới lúc đó chúng ta sẽ cùng quây quần bên nhau. Cháu cũng nói rồi, chúng ta đều quen biết lâu rồi, bác nghĩ sau này chúng ta phải tìm hiểu nhau nhiều hơn!
- Thị trưởng Vu, vậy cháu và Tình Đình hoan nghênh bác tới thành phố Vọng Hải!
Diệp Lăng Phi nói:
- Lúc nào cháu cũng hoan nghênh bác!
Khi Diệp Lăng Phi và Vu Chấn đang nói chuyện phiếm trong phòng khách, Vu Tiêu Tiếu và mẹ cô đã dọn xong bàn ăn. Vu Tiêu Tiếu chạy ra gọi hai người vào ăn cơm. Khi ăn, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy không ngon miệng, giống như bản thân vừa làm chuyện gì đó rất xấu xa. Hắn không dám nhìn vợ chồng Vu Chấn. Nhưng vợ chồng họ lại không để tâm tới phản ứng của hắn, hai người chỉ đang nghĩ làm sao lợi dụng được Diệp Lăng Phi để giúp cho tiền đồ của Vu Chấn sau này.
Diệp Lăng Phi ở nhà Vu Chấn tới hơn bốn giờ chiều. Vốn dĩ hắn đã muốn về từ lâu, nhưng Vu Chấn tỏ ra nhiệt tình quá mức, cứ níu giữ hắn lại. Vì vậy, hắn chỉ đành ở lại, tiếp tục nói chuyện phiếm với ông. Mãi tới hơn bốn giờ, Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, nghĩ mình nên về, nếu không lái xe về nhà cũng đến nửa đêm. Ở nhà chỉ có một mình Bạch Tình Đình, hắn lo cô sẽ sợ hãi. Diệp Lăng Phi nhắc lại là hắn phải về. Lần này Vu Chấn mới không giữ nữa. Ông và Vu Tiêu Tiếu cùng tiễn Diệp Lăng Phi ra tận cửa.