Điền Vi Dân nhìn Tùy Trường Hồng, nói:
- Lần này tập đoàn IPA gây ra ảnh hưởng rất lớn, tỉnh ủy đã ra thông báo, yêu cầu chúng ta xử lý những người có trách nhiệm liên quan. Tôi cho rằng trong chuyện này, Cục Chiêu thương thành phố không thể chối bỏ trách nhiệm. Phó thị trưởng Vu là người phụ trách Cục Chiêu thương, việc này có liên quan trực tiếp đến công tác quản lý của ông ta. Phó bí thư Tùy, ông thấy thế nào?
Tùy Trường Hồng liếc nhìn Điền Vi Dân, nói:
- Bí thư Điền, nếu chúng ta đã họp ban thường vụ thì không nên chỉ một mình tôi phát biểu, các thường ủy khác cũng có thể lên tiếng mà!
Phó thị trưởng Vu là người có quan hệ gần gũi nhất với Tùy Trường Hồng vào lúc này. So với thái độ của các phó thị trưởng khác, phó thị trưởng Vu chính là người ủng hộ Tùy Trường Hồng nhất. Đương nhiên, chuyện đó cũng liên quan đến vị trí của ông ta, các phó thị trưởng khác đều là ủy viên thường vụ thành ủy, chỉ mình ông ta không có chân trong ủy ban, chỉ đơn thuần là một phó thị trưởng. Điền Vi Dân chĩa mũi dùi về phía phó thị trưởng Vu, Tùy Trường Hồng muốn che chở cũng là hữu tâm vô lực. Tiếng nói của ông ta trong ban thường vụ thành ủy không đủ trọng lượng, vài ủy viên thường vụ không chịu nghe lời ông ta.
Tùy Trường Hồng định đùn đẩy vấn đề này đi. Đương nhiên, ông ta không thể hoàn toàn không che chở, sau khi nói xong câu đó, ông ta lại bổ sung thêm một câu:
- Theo những gì tôi được biết, trước kia phó thị trưởng Vu không tham gia vào công tác chiêu thương của tập đoàn IPA, tôi đã có sắp xếp khác cho ông ấy. Tôi đề nghị các vị ủy viên lúc phát biểu thì nhất định phải suy nghĩ chu toàn, không thể làm liên lụy tới các đồng chí vô tội. Điều chúng ta hướng đến là thái độ cầu thị, chứ không phải cứ có chuyện là tìm người chịu tội thay cho xong!
Tùy Trường Hồng vừa dứt lời, chợt nghe Điền Vi Dân nói:
- Tôi nghĩ phó bí thư Tùy trước hết nên lo cho vấn đề của mình đi. Tỉnh ủy rất coi trọng việc này, vài ngày nữa, người của Ban Tổ chức Tỉnh ủy sẽ tới thành phố Vọng Hải để điều tra. Tỉnh ủy yêu cầu chúng ta không chỉ xử lý những người có liên quan, mà ngay cả phó bí thư Tùy với tư cách là thị trưởng cũng phải chịu trách nhiệm tương ứng. Về phần xử phạt thế nào, đó là chuyện của Ban Tổ chức Tỉnh ủy rồi. Sở dĩ tôi muốn mở cuộc họp thường vụ là vì muốn mau chóng xử lý xong chuyện này, không cần chờ người của tỉnh ủy xuống điều tra. Đến lúc đó có người xui xẻo, đừng trách bí thư thị ủy tôi không muốn giúp, mà là tôi đã sớm nghĩ cách, nhưng có người không biết điều. Trước đây tôi cũng đã nói, chuyện này rất nghiêm trọng, nói không chừng cả chính quyền thành phố Vọng Hải chúng ta đều sẽ bị liên lụy. Nhìn từ tình hình bây giờ, cái ghế bí thư thị ủy của tôi chưa biết chừng cũng bị xử phạt, tôi hy vọng mọi người hiểu!
Điền Vi Dân vừa nói xong mấy câu đó, Tùy Trường Hồng như bị nghẹn họng, há miệng mà không nói được lời nào. Ông ta không ngờ sự tình lại nghiêm trọng đến mức này, tỉnh ủy lại còn chỉ đích danh xử phạt cả thị trưởng, trước đây nào có nghe nói qua chuyện này! Thư ký Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố nói:
- Tôi cho rằng chuyện này phải điều tra thật nghiêm, chủ yếu là xem những người liên quan trong đó có tham ô hối lộ hay không. Nếu tập đoàn IPA bị tình nghi làm gián điệp, khống chế kinh tế, vậy tại sao lúc đầu bộ máy hành chính lại xét duyệt cho qua, vì sao không có ai nêu ra những vấn đề này? Tôi cho rằng trong đó cũng liên quan đến vấn đề của đảng viên chúng ta. Bí thư Điền, ông thấy Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố chúng tôi có nên tham gia vào việc này không?
- Đương nhiên là có!
Điền Vi Dân nói rất chắc chắn.
- Hơn nữa còn phải tiến hành ngay lập tức. Chúng ta không thể chờ có người tố cáo mới điều tra, bản thân ủy ban kỷ luật nên chủ động làm việc này. Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố Vọng Hải chúng ta phải điều tra chuyện tham ô của quan chức, không thể chờ có người tố cáo thì nhân viên mới đi điều tra!
- Tôi sẽ lập tức phái người đi điều tra!
Thư ký Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố lập tức tỏ thái độ.
Tùy Trường Hồng vừa nghe vậy, trong lòng biết lần này nếu mình không tỏ thái độ, nói không chừng những người này sẽ thật sự đẩy mình ra làm vật tế thần. Trong chốn quan trường, loại chuyện này là bình thường. Bản thân mình là thị trưởng, lần này xảy ra chuyện quả là khó thoát khỏi liên can, quan trọng nhất là mình còn công khai tiếp xúc với Đới Vinh Cẩm của tập đoàn IPA, đây cũng không phải là chuyện tốt. Lúc này Tùy Trường Hồng xoay chuyển ý nghĩ, nói:
- Tôi thấy chuyện này phải điều tra thêm. Bất kể thế nào, phó thị trưởng Vu cũng phải chịu trách nhiệm, Cục Chiêu thương xảy ra chuyện, ông ta khó có thể chối bỏ trách nhiệm. Tôi là thị trưởng cũng sẽ chịu trách nhiệm, chỉ là bây giờ tôi muốn mau chóng xử lý xong chuyện này!
Những người khác cũng lần lượt lên tiếng. Điền Vi Dân nghe xong, gật đầu, nói:
- Nếu đã như vậy, chúng ta lập tức chấp hành. Người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố cũng tham gia, điều tra xem chuyện này có các giao dịch tiền bạc nào không. Bên chính quyền thành phố cũng cần mau chóng xử lý chuyện của tập đoàn IPA. Tôi chỉ muốn nói một câu, trong vòng bốn ngày, ban ngành nào không xử lý tốt, vậy người phụ trách của ban ngành đó hãy tự động từ chức!
Sau khi cuộc họp thường vụ kết thúc, Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm ngồi trong phòng hội nghị. Chu Hồng Sâm cười nói:
- Lão lãnh đạo, vừa rồi ông nói thực sự quá hay. Lúc tôi đảm nhiệm chức bí thư thị ủy cũng không có được sự quyết đoán này như lão lãnh đạo!
Điền Vi Dân cười nói:
- Lão Chu, tôi cũng là dựa vào thế của ông thôi, cũng là do bí thư Chu đây để lại nền tảng tốt cho tôi, bằng không, tôi là một người ngoại lai, ai sẽ nghe tôi chứ!
- Lão lãnh đạo, lời này của ông không đúng rồi!
Chu Hồng Sâm nói.
- Khi xưa ông cũng là thị trưởng thành phố Vọng Hải, rất nhiều người ở đây chính là người của ông, bọn họ có nể mặt tôi đâu, rõ ràng là nể mặt lão lãnh đạo!
Điền Vi dân vỗ vỗ vai Chu Hồng Sâm, nói:
- Lão Chu, ông đừng nói những lời này với tôi, trong lòng tôi biết mà. À, chừng nào thì ông lên tỉnh thành vậy?
- Chắc tầm sau ngày mười lăm!
Chu Hồng Sâm nói.
- Mấy ngày nay tôi và lão lãnh đạo đi gặp gỡ mọi người, bây giờ cũng đã quen biết cả rồi. Tôi cũng không đến thị ủy nữa, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, chuẩn bị đến tỉnh thành thôi!
- Ừ, lão Chu, tôi tin rằng với năng lực của ông, rất nhanh sẽ thăng chức!
Điền Vi Dân nói.
- Đến lúc đó ông cần chiếu cố thành phố Vọng Hải này nhiều hơn đó!
- Lão lãnh đạo, xem ông nói kìa!
Chu Hồng Sâm cười cười, ông ta nhìn đồng hồ đeo tay, nói:
- Lão lãnh đạo, tôi không nói nhiều nữa. Tôi về trước đây, nếu như ông có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi!
- Ừ, được rồi!
Điền Vi Dân gật đầu.
Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm vừa mới đi ra khỏi phòng họp, thư ký Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố đã đi tới. Ông ta thấy Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm đều ở đây, vội vàng bước nhanh tới, thấp giọng nói:
- Bên tôi có chút việc muốn báo cáo với hai vị lãnh đạo!
Chu Hồng Sâm cười nói:
- Bây giờ tôi không phải là lãnh đạo của ông nữa rồi, ông có chuyện gì thì cứ báo cáo với bí thư Điền đi. Tôi không quấy rầy hai người bàn việc nữa, tôi đi trước!
Chu Hồng Sâm cất bước chuẩn bị đi, lại nghe thấy viên thư ký nói:
- Bí thư Chu, chuyện này có thể có chút quan hệ với ông đấy!
Chu Hồng Sâm vừa nghe vậy, dừng bước, ông ta liếc nhìn Điền Vi Dân, nói:
- Nếu nói như vậy, tôi sẽ chờ một lát!
Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm lại quay trở lại phòng họp. Thư ký Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố cũng đi vào theo, ông ta lấy ra một lá thư tố giác, đặt trước mặt Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm, nói:
- Đây là một bức thư tố cáo đích danh, người tố cáo là nhà báo Vương Thần của “Nhật báo Vọng Hải”. À, chính là người đã viết bài báo về việc xã hội đen cấu kết với cảnh sát hình sự đấy. Thật không ngờ hắn lại tới tố cáo ở ủy ban kỷ luật, thư tố giác này ngoài tôi ra không còn ai xem qua, mời hai vị lãnh đạo xem!
Điền Vi Dân nhìn thoáng qua thư tố cáo, ông ta đẩy nó đến trước mặt Chu Hồng Sâm, nói:
- Lão Chu, tin tức hôm đó ông và tôi đã xem rồi, cái này tố cáo ai không cần tôi nói. Chuyện này ông giải quyết đi, dù sao ông còn chưa rời khỏi thành phố Vọng Hải, bí thư thị ủy như tôi không nên nhúng tay vào thì tốt hơn!
Điền Vi Dân nói rồi đứng dậy, quay sang viên thư ký:
- Tôi đi trước, chuyện này nghe theo sự sắp đặt của lão Chu, hiểu chưa?
- Dạ, bí thư Điền, tôi hiểu!
Điền Vi Dân rời khỏi phòng họp. Chu Hồng Sâm không lập tức mở bức thư tố giác mà tìm thuốc lá. Viên thư ký thấy vậy vội vàng lấy một điếu thuốc của mình đưa cho Chu Hồng Sâm. Điền Vi Dân vừa đi, ông ta không còn phải cố kỵ gì nữa, ngồi xuống bên cạnh Chu Hồng Sâm, thấp giọng nói:
- Bí thư Chu, tôi đã xem qua, bên trong có một số bức ảnh và một bản tố giác ký tên Vương Thần, nói nghi ngờ Diệp Lăng Phi cấu kết với phó đại đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự. Diệp Lăng Phi là lão đại xã hội đen ở thành phố Vọng Hải, hơn nữa còn bắt cóc một người nước ngoài!
Chu Hồng Sâm châm thuốc, sau đó mới mở phong thư, lấy ra một số ảnh chụp. Ông ta xem mấy tấm ảnh xong, lại mở bức thư tố cáo ra, nhìn lướt qua một phen, sau đó để phong thư lên mặt bàn, hút thuốc, trầm ngâm không nói.
- Bí thư Chu, ngài thấy chuyện này thế nào?
Viên thư ký này chính là thuộc hạ cũ của Chu Hồng Sâm, tận mắt thấy Chu Hồng Sâm từng bước đi lên chức bí thư thị ủy thành phố Vọng Hải. Ông ta cũng biết về một số tin tức trong đó, ví dụ như quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm. Năm đó, Chu Hồng Sâm nhờ sự giúp đỡ to lớn của Diệp Lăng Phi mới có thể thoát khỏi tai ương tù tội, từ đó thuận lợi lên làm bí thư thị ủy. Chu Hồng Sâm nhìn thoáng qua bộ hạ cũ của mình, chậm rãi nói:
- Chuyện này không có khả năng! Tôi hiểu rất rõ Tiểu Diệp, cậu ấy không cần phải... làm như vậy!
- Bí thư Chu, vậy tôi sẽ không xử lý nữa, coi như chưa nhận được bức thư tố giác này!
Chu Hồng Sâm lắc đầu, nói:
- Đó không phải là cách xử lý. Tên nhà báo Vương Thần kia làm gì có lá gan lớn như vậy mà dám tố giác thẳng tên? Ông đã nghĩ qua chưa, thành ủy và chính quyền thành phố gây áp lực cực lớn lên “Nhật báo Vọng Hải”, ngay cả tổng biên tập của họ còn phải đứng ra thanh minh xin lỗi, đồng thời tên Vương Thần này đã bị tòa soạn báo sa thải. Theo tôi, nếu là người bình thường, có lẽ hắn đã sớm im hơi lặng tiếng mà biến mất rồi. Nhưng thật không ngờ, hắn còn dám chủ động nhảy ra, hơn nữa còn tố cáo đích danh. Chuyện này có vấn đề, sao hắn có thể to gan như vậy? Theo tôi thì phía sau có người chống lưng cho hắn!
- Chống lưng cho hắn ư?
Viên thư ký tỏ ra sửng sốt, nhìn Chu Hồng Sâm, nói:
- Bí thư Chu, ông hoài nghi là ai?
- Cái này thì khó mà nói được!
Chu Hồng Sâm hút xong hai điếu thuốc, dụi vào gạt tàn, nói:
- Có một số người không ưa tôi, dù tôi đã rời khỏi thành phố Vọng Hải, họ vẫn hy vọng tôi ngã ngựa! Ông là người cũ của tôi, hẳn là hiểu rõ ý tôi. Nếu tôi ngã, các ông cũng khó tránh khỏi bị liên lụy, đến lúc đó sẽ có một loạt người mất ghế. Tôi thấy chuyện này tám, chín phần mười là nhắm vào tôi. Thế này đi, ông cầm lá thư tố giác này về, tạm thời án binh bất động, xem có ai đến ủy ban kỷ luật không. Tôi tin rằng ông hiểu!
Chu Hồng Sâm nói như vậy đã rất rõ ràng, viên thư ký sao lại không hiểu chứ. Ông ta nghe vậy, cảm thấy chuyện này cũng liên quan đến mình, đâu còn dám xem thường, vội vã gật đầu, nói:
- Vâng, tôi biết phải làm thế nào!
Chu Hồng Sâm ngồi một mình trong phòng hội nghị, ông ta cau mày suy nghĩ một hồi, cuối cùng lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi. Lúc này Diệp Lăng Phi vừa cùng Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ăn cơm xong, ba người đang bàn xem nên đi đâu chơi thì hắn nhận được điện thoại của Chu Hồng Sâm. Diệp Lăng Phi giao chìa khóa xe cho Bạch Tình Đình, để cô lên xe trước, còn hắn thì nhận điện thoại.
- Bố vợ, có chuyện gì sao ạ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tiểu Diệp, cha có chút chuyện muốn nói với con!
Chu Hồng Sâm nói rất nghiêm túc.
- Con nói thật cho cha biết, tin tức đăng trên “Nhật báo Vọng Hải” hôm đó có liên quan đến con, có đúng sự thật không?
- Bố, sao cha lại hỏi con chuyện này!
Diệp Lăng Phi nói.
- Con thấy hơi lạ!
- Tiểu Diệp, con trả lời cha trước đã, sau đó cha có chuyện muốn nói với con!
Chu Hồng Sâm nói.
- Là chuyện có liên quan đến con. Nhưng hãy nói chuyện kia trước, cha muốn biết rốt cuộc bài báo đó viết có đúng sự thật hay không?
Diệp Lăng Phi khẽ cười nói:
- Bố vợ, cha cho rằng con cần phải làm như vậy sao? Cấu kết với cảnh sát, à mà Hân Mính là phó cục trưởng cục công an. Bố vợ, không lẽ chuyện này cha còn không hiểu rõ bằng con?
- Tiểu Diệp, cha nói thật cho con biết, tên nhà báo Vương Thần chiều hôm nay đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố tố cáo con. Tuy con không phải quan chức chính phủ, nhưng viên cảnh sát hình sự kia lại là người của chính quyền. Chỉ là, cha cảm thấy hơi ngạc nhiên, tên nhà báo kia lấy đâu ra lá gan đến tố cáo ở ủy ban kỷ luật, cha hoài nghi phía sau có người đang sai khiến hắn cố ý muốn làm lớn chuyện!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, nụ cười trên mặt biến mất. Một tay hắn cầm điện thoại, tay kia lấy ra một điếu thuốc. Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm nghĩ giống hệt nhau. Chu Hồng Sâm lo lắng có người ở phía sau giật dây, Diệp Lăng Phi cũng nghĩ tới điểm ấy. Theo hắn, tên nhà báo Vương Thần kia quả là to gan lớn mật, dám đến ủy ban kỷ luật tố cáo mình. Nếu như trước kia Vương Thần viết tin tức bịa đặt là vì muốn nổi danh, vậy lần này hắn đến ủy ban kỷ luật thành phố để tố cáo không phải là để nổi tiếng nữa, mà hoàn toàn là muốn làm lớn chuyện. Phải biết rằng Diệp Lăng Phi không phải người trong chính phủ, căn bản không cần đến ủy ban kỷ luật để tố cáo. Theo Diệp Lăng Phi, sở dĩ Vương Thần làm như vậy, nhất định là có người đứng sau sai khiến.
- Bố vợ, cha tính làm sao bây giờ?
Diệp Lăng Phi hút vài hơi thuốc, hắn không nói ra suy nghĩ của mình trước mà hỏi Chu Hồng Sâm.
- Bây giờ chỉ có thể án binh bất động!
Chu Hồng Sâm nói.
- Ngày mười lăm cha sẽ đến tỉnh thành, bên kia không thể kéo dài được nữa. Tiểu Diệp, nếu như bên này vẫn chưa có động tĩnh gì trước ngày mười lăm, vậy thì làm phiền con rồi!
- Bố vợ, xem người nói kìa!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cha là bố vợ của con, chuyện của cha cũng là chuyện của con. Hơn nữa chuyện này còn liên quan đến con, bản thân con cũng muốn xem ai là người đứng đằng sau giở trò. Bố vợ, có chuyện này con chưa nói với cha, bây giờ con sẽ nói!
- Ồ, chuyện gì vậy?
Chu Hồng Sâm hỏi.
- Về người nước ngoài mà bài báo hôm đó nhắc đến, thưa bố, người đó đã bị đưa đến Bắc Kinh, chuyện này không nhiều người biết. Bên Tiểu Triệu con đã dặn dò rồi, không được nói lung tung ra bên ngoài. Con tin rằng đại đội cảnh sát hình sự bọn họ hiểu rất rõ tầm quan trọng của chuyện này. Chuyện này không đơn giản mà một cảnh sát hình sự trong thành phố có thể xử lý được, cũng không phải chuyện bình thường mà đã trở thành cơ mật quốc gia. Vụ án gián điệp lần này của tập đoàn IPA cũng liên quan đến người ngoại quốc đó. Bố vợ, không biết cha có hiểu con muốn nói gì không?
- Tiểu Diệp, ý của con là cố ý làm lớn chuyện này lên?
Chu Hồng Sâm hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Con muốn làm lớn chuyện lên, càng lớn càng tốt, tốt nhất là đến mức không thể xử lý được. Mục đích của con rất đơn giản, ai ở phía sau làm chuyện này, con sẽ khiến hắn phải chết!
Chu Hồng Sâm nghe xong, trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tiểu Diệp, cha biết rồi. Nếu như vậy, cha sẽ để Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố gióng trống khua chiêng điều tra!
- Bố vợ, không nên vội!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu lúc này ủy ban kỷ luật lại gióng trống khua chiêng tham gia thì sẽ khó tìm ra kẻ thực sự đứng phía sau hơn. Cái tên Vương Thần kia chỉ là một tiểu lâu la, dù có giết chết hắn cũng chẳng có ích gì, ngược lại, có thể lợi dụng tốt quân cờ này. Bố vợ, con thấy ngày mai con nên gặp bí thư Điền một lần. Trước đây vì có cha ở thành phố Vọng Hải, con không cần lộ diện, nhưng bây giờ con thấy mình phải trao đổi thẳng thắn với bí thư Điền. Con sẽ để ông ấy hiểu ra, nếu ông ấy và con đứng chung một phe, cái ghế bí thư thị ủy không chỉ sẽ cực kỳ vững chắc, mà hơn nữa còn có thể thăng chức. Còn nếu ông ấy muốn ra oai bí thư thị ủy trước mặt con, vậy thì xin lỗi, ông ta sẽ không chỉ không giữ nổi cái ghế bí thư thị ủy, mà có thể còn gặp họa tù đày đó!
Đây là lần đầu tiên Chu Hồng Sâm nghe thấy con rể của mình cứng rắn như vậy. Bây giờ ông cảm thấy rất may mắn vì con gái mình đã kết hôn với Diệp Lăng Phi, nếu không, vạn nhất mình đắc tội với hắn, kết cục của mình sẽ rất thảm.
- Tiểu Diệp, vậy được rồi!
Chu Hồng Sâm nói.
- Ngày mai cha sẽ ở thị ủy chờ con. À, Tiểu Diệp, nói thế nào thì bí thư Điền cũng là lãnh đạo cũ của cha, nể mặt cha, con đừng làm khó ông ấy!
- Cha yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Dù sao cha cũng là bố vợ của con, con sẽ không để cha khó xử đâu