Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1040: CHƯƠNG 1040: CHẾT KHÔNG CÓ CHỖ CHÔN!

Chu Hướng Thiên từ cơ quan chính phủ về đến nhà đã hơn 10 giờ đêm, ông chỉ rửa mặt qua loa rồi lên giường. Lúc này vợ ông ta còn chưa ngủ, vẫn đang chờ Chu Hướng Thiên trở về. Khi Chu Hướng Thiên vừa trèo lên giường, vợ của ông ta trở mình, khẽ chạm vào người Chu Hướng Thiên, hỏi:

- Lão Chu, tôi nói ông nghe chuyện này được không?

- Bà còn chưa ngủ à!

Chu Hướng Thiên cứ tưởng vợ mình đã ngủ, không ngờ bà vẫn còn thức. Chu Hướng Thiên xoay người lại, lầu bầu:

- Mấy giờ rồi mà còn chưa ngủ. Bà mau ngủ đi, có chuyện gì thì ngày mai nói!

Chu Hướng Thiên nói xong liền nhắm mắt lại ngủ, nhưng không ngờ vợ ông ta lại đẩy một cái, nói:

- Hướng Thiên, ông đoán xem hôm nay ở bệnh viện tôi gặp ai?

- Gặp ai?

Chu Hướng Thiên ngẩn ra, đáp ngay:

- Làm sao tôi biết được!

- Hôm nay tôi gặp Chu Hân Mính đó!

Bà ta nói.

- Ông thử đoán xem, vì sao Chu Hân Mính lại đến bệnh viện?

- Bà có thể nói một lèo luôn được không, nói chuyện với tôi kiểu này không thấy mệt à?

Chu Hướng Thiên nói.

- Bà kể hết một lượt đi, tôi còn phải ngủ nữa, bà biết không, ngày mai tôi còn có việc quan trọng phải làm!

- Được được, tôi nói ngay đây!

Vợ của Chu Hướng Thiên nói.

- Tôi thấy Chu Hân Mính bụng to tướng đến bệnh viện khám thai!

- Chuyện đó thì có gì lạ!

Chu Hướng Thiên nghe xong, cũng không thấy có gì kỳ lạ, ông ta xoay người sang chỗ khác, nói:

- Người ta mang thai thì có gì không đúng, mấy bà đúng là ăn no rửng mỡ, lại đi quan tâm mấy chuyện vớ vẩn này. Chu Hân Mính là con gái, chỉ cần kết hôn, thì sẽ...!

Chu Hướng Thiên nói đến đây, bỗng nhiên ngồi bật dậy, hỏi:

- Bà vừa nói cái gì? Chu Hân Mính có thai rồi ư?

Bà xã của Chu Hướng Thiên cười nói:

- Sao nào, tôi biết ngay là ông sẽ bất ngờ mà, còn nói tôi lắm chuyện. Tôi nói cho ông biết nhé, tôi thấy Chu Hân Mính mang thai ít nhất cũng được 5, 6 tháng rồi, bụng cô ta to lắm rồi. À, đúng rồi, tôi còn thấy Chu Hân Mính đi cùng một người đàn ông, tôi đoán người đó chắc là chồng của Chu Hân Mính. Chỉ là, tôi vẫn thấy lạ, Chu Hân Mính kết hôn lúc nào vậy?

- Tôi khẳng định là chưa kết hôn!

Chu Hướng Thiên nói rất chắc chắn.

- Tôi chưa thấy ai trong ủy ban hành chính nhắc đến chuyện Chu Hân Mính đã kết hôn. Nếu Chu Hân Mính đã mang thai ít nhất 5, 6 tháng, vậy thì chuyện cô ta kết hôn ít nhất cũng phải diễn ra tầm 2, 3 tháng trước. Khi đó Chu Hồng Sâm còn là bí thư thị ủy, những người trong chính quyền như chúng tôi sao có thể không biết chuyện con gái của Chu Hồng Sâm kết hôn chứ?

- Hướng Thiên, vậy ông nói xem chuyện này rốt cuộc là thế nào?

- Làm sao mà tôi biết được!

Chu Hướng Thiên nói.

- Bà nói đã nhìn thấy chồng của Chu Hân Mính, tướng mạo người đó ra sao?

- Để tôi nhớ lại đã, cao khoảng chừng này...!

Bà xã của Chu Hướng Thiên khoa tay múa chân một hồi. Chu Hướng Thiên nghe rất chăm chú, ông ta mơ hồ cảm thấy chồng của Chu Hân Mính hình như mình đã gặp ở đâu đó. Bỗng nhiên, Chu Hướng Thiên nhảy ra khỏi giường, vợ ông ta không biết Chu Hướng Thiên định làm gì, hỏi:

- Hướng Thiên, ông muốn làm gì vậy?

- Tôi nghĩ ra một người rồi!

Chu Hướng Thiên nói.

- Tôi đi gọi một cuộc điện thoại, được rồi, bà cứ ngủ trước đi!

Chu Hướng Thiên nói xong vội vã đi ra khỏi phòng.

Diệp Lăng Phi nói với Chu Hồng Sâm là muốn gặp Điền Vi Dân, muốn làm rõ quan hệ trước mặt ông ta. Chu Hồng Sâm gọi điện cho Điền Vi Dân ngay trong đêm. Trong điện thoại, Chu Hồng Sâm nói với lão lãnh đạo của mình là con rể ông ta muốn gặp Điền Vi Dân. Bên cạnh đó, Chu Hồng Sâm cũng có một chuyện muốn nói riêng với Điền Vi Dân. Diệp Lăng Phi vốn nói là đến ủy ban thành phố gặp Điền Vi Dân, nhưng Điền Vi Dân suy nghĩ một lát, cảm thấy làm vậy không ổn lắm, vì vậy ông ta đề nghị ngày mai tìm một quán trà để nói chuyện. Chu Hồng Sâm đồng ý, báo lại chuyện này cho Diệp Lăng Phi, đồng thời hẹn thời gian và địa điểm.

Ngày hôm sau, Chu Hồng Sâm đến sớm hơn thời gian đã hẹn với Diệp Lăng Phi, điểm hẹn là một quán trà trên đường Hồ Nam, Điền Vi Dân cũng đã tới. Sở dĩ Chu Hồng Sâm muốn để Diệp Lăng Phi tới muộn là vì ông muốn tâm sự với Điền Vi Dân trước khi Diệp Lăng Phi đến, ít nhất là để Điền Vi Dân chuẩn bị tâm lý. Chu Hồng Sâm đóng cửa phòng lại, đi tới ngồi xuống bên cạnh Điền Vi Dân. Ông cầm ấm trà lên, rót một chén trà.

- Lão lãnh đạo, tôi có hai chuyện, không biết nên nói chuyện nào trước!

Chu Hồng Sâm nhẹ nhàng nói.

- Hai chuyện này đều có liên quan đến lão lãnh đạo đó!

Điền Vi Dân cầm chén trà lên, uống một hớp trà Long Tỉnh vừa pha, chép miệng nói:

- Lão Chu, vị trà ở đây rõ ràng là không ngon, tôi nghĩ trà Long Tỉnh này không phải hàng chính tông đâu. Khi nào ông rảnh, đến nhà tôi chơi, tôi có hai gói trà Long Tỉnh Tây Hồ chính hiệu đó!

Chu Hồng Sâm cười nói:

- Được rồi, lão lãnh đạo, chúng ta nói chuyện này đã, dù sao thì tôi cũng đi tay không, còn muốn uống chùa ở nhà lão lãnh đạo đó!

- Chuyện đó không thành vấn đề!

Điền Vi Dân cười nói.

- Đến lúc đó, còn phải mời ông ở lại nhà tôi dùng bữa nữa!

- Được thôi!

Chu Hồng Sâm nói.

- Cứ quyết định như vậy đi!

- Lão Chu, nói vào chuyện chính đi!

Điền Vi Dân lúc này mới nói.

- Ông vừa bảo có hai chuyện muốn nói với tôi, hơn nữa lại liên quan đến tôi. Ông nói tôi nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì?

Chu Hồng Sâm nâng chén trà lên, sau khi nhấp một ngụm, ông ta cầm chén trà nhưng không đặt xuống bàn, nói với Điền Vi Dân:

- Lão lãnh đạo, trước tiên nói về chuyện tối qua đi, ông còn nhớ bức thư tố giác đó chứ?

Điền Vi Dân gật đầu, nói:

- Tôi nhớ chứ, chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi!

- Lão lãnh đạo, bức thư đó đúng là tố giác Diệp Lăng Phi, ở trước mặt lão lãnh đạo, tôi cũng chẳng có gì phải giấu giếm!

Chu Hồng Sâm nói.

- Quan hệ giữa tôi và Tiểu Diệp rất thân thiết, lúc xem qua bức thư này tôi đã nghĩ, chuyện này không đơn giản chỉ là tên nhà báo kia nhắm vào Tiểu Diệp, mà là nhắm vào tôi!

Tay phải của Điền Vi Dân đã đặt lên chén trà, có lẽ đang định cầm lên uống một hớp, nhưng sau khi nghe Chu Hồng Sâm nói những lời này, Điền Vi Dân hơi sửng sốt, ông ta đã cầm vào chén trà, sau đó lại buông tay ra, nói:

- Lão Chu, ông nói những lời này là có ý gì?

- Lão lãnh đạo, ông và tôi đều là người trong chốn quan trường, ông hẳn là hiểu rất rõ những trò đấu đá lừa lọc trong đó!

Chu Hồng Sâm nói.

- Ông đã nghĩ tới chưa, một tên nhà báo thì lấy đâu ra lá gan to đến mức dám đến ủy ban kỷ luật thành phố để tố cáo, chuyện này chắc chắn là có người đứng sau giật dây. Tôi không tin nếu không có ai sai bảo, tên nhà báo kia lại dám đến ủy ban kỷ luật để tố cáo đích danh!

Điền Vi Dân cũng là một tay già đời trên quan trường, những người lăn lộn trong chốn này khi nhìn nhận vấn đề luôn thích liên tưởng, không thể nào chỉ đơn thuần xem xét bề ngoài. Điền Vi Dân vốn cho là chuyện đó liên quan đến Diệp Lăng Phi nên mới không suy nghĩ nhiều, bây giờ nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, Điền Vi Dân cũng cảm thấy có vấn đề. Chu Hồng Sâm nói không sai, nếu không có người đứng đằng sau giật dây, tên nhà báo kia nhất định sẽ không đến ủy ban kỷ luật thành phố để tố giác, Điền Vi Dân liếc nhìn Chu Hồng Sâm, nói:

- Ông nghi ngờ có người muốn cố ý làm lớn chuyện?

- Đúng, chính là như vậy!

Chu Hồng Sâm nói.

- Lão lãnh đạo, theo tôi thấy thì chuyện này có kẻ đứng trong bóng tối muốn làm to chuyện, như vậy thì có thể mượn cơ hội công kích tôi. Lão lãnh đạo, ông có từng nghĩ, nếu tôi ngã ngựa, sẽ có bao nhiêu quan chức ở thành phố Vọng Hải này bị liên lụy, tôi tin rằng trong lòng lão lãnh đạo còn rõ hơn tôi!

Điền Vi Dân đã ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, quả đúng như vậy, nếu Chu Hồng Sâm dính dáng đến xã hội đen, một khi ông ta rơi đài tất sẽ liên lụy đến rất nhiều quan chức chính phủ, như vậy sẽ có người mới được cất nhắc lên. Đây quả thật là một lần tẩy bài, mà người được lợi nhất sau lần tẩy bài này không phải Điền Vi Dân. Theo lý thuyết thì thiên tử nào, triều thần đó, nói thẳng ra là các lãnh đạo đều hy vọng thuộc hạ của mình đều do mình đề bạt, như vậy mới có thể trung thành với mình. Điền Vi Dân không cần hoài nghi sự ủng hộ của những thuộc hạ bây giờ, bởi vì có một số người ông ta đã quen thuộc khi còn làm thị trưởng, số khác lại do Chu Hồng Sâm đề bạt lên, có nghĩa đó là thuộc hạ của Chu Hồng Sâm, đồng thời cũng là thuộc hạ của Điền Vi Dân. Ông ta không cần lo lắng về sự ủng hộ của mình ở thành phố Vọng Hải, nhìn từ vài cuộc họp gần đây, sự thật đúng là như vậy.

Nếu như chính quyền của thành phố Vọng Hải bị xóa sổ, người có được lợi ích lớn nhất không phải Điền Vi Dân mà chính là thị trưởng Tùy Trường Hồng. Tùy Trường Hồng không có nhiều sự ủng hộ ở ủy ban thành phố, các thường ủy viên không nghe theo ông ta. Về mặt quản lý hành chính, theo lý thuyết là do Tùy Trường Hồng coi sóc, nhưng ông ta vẫn phải nghe Chu Hồng Sâm, có một số việc hắn không giải quyết được, đều do Chu Hồng Sâm giải quyết. Ngay cả chuyện xây nhà giá rẻ cũng là do hắn đề cập phương án, cuối cùng vẫn là Chu Hồng Sâm đi xử lý. Từ điểm này có thể thấy, Tùy Trường Hồng không có lực ảnh hưởng ở thành phố Vọng Hải. Nếu lần này bí thư thị ủy được điều tới không phải Điền Vi Dân, cục diện của Tùy Trường Hồng sẽ dễ thở hơn đôi chút, nhưng vì sự xuất hiện của Điền Vi Dân, đã triệt để khiến Tùy Trường Hồng cảm thấy muốn nắm quyền lớn ở thành phố Vọng Hải là chuyện xa vời, trước mắt ông ta vẫn chưa tưởng tượng được bao giờ mình mới được nắm đại quyền. Như vậy tất sẽ khiến Tùy Trường Hồng phải dùng đến một số thủ đoạn mờ ám.

Lúc đó Điền Vi Dân đã nghĩ tới là do tay Tùy Trường Hồng này làm, bây giờ nghe khẩu khí của Chu Hồng Sâm, khả năng Tùy Trường Hồng là người đứng sau giở trò là lớn nhất. Chỉ là Điền Vi Dân không nghe thấy Chu Hồng Sâm nhắc tới Tùy Trường Hồng, ông ta cũng không mở miệng, Điền Vi Dân tựa người vào lưng ghế, tay phải đặt lên thành ghế, nói:

- Lão Chu, ý của ông là có người muốn thu lợi từ chuyện này, mà người này rất có thể là một quan lớn!

Điền Vi Dân không nói thẳng ra, ông ta hy vọng do Chu Hồng Sâm nói ra. Chu Hồng Sâm gật đầu, nói:

- Lão lãnh đạo, tôi nghi ngờ người này là thị trưởng Tùy Trường Hồng!

- Ồ!

Điền Vi Dân đáp một tiếng, ông ta nhìn Chu Hồng Sâm, nói:

- Lão Chu, ông cho rằng nên làm gì bây giờ, có cần truy tìm tên nhà báo kia không?

Chu Hồng Sâm lắc đầu, nói:

- Lão lãnh đạo, không cần làm vậy đâu, tôi đã bảo thư ký ủy ban thanh tra kỷ luật thành phố cầm bức thư tố giác đó về, tạm thời coi như chưa nhận được. Tôi tin rằng nhất định sẽ có người hỏi đến vấn đề này, đến lúc đó mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi!

Điền Vi Dân nghe xong, gật đầu, nói:

- Tôi cho rằng như vậy cũng được!

- Lão lãnh đạo, chuyện thứ hai là về Tiểu Diệp!

Chu Hồng Sâm nói.

- Có một số việc tôi cần nhắc nhở lão lãnh đạo trước khi Tiểu Diệp tới đây!

Chu Hồng Sâm nói xong liền kể cho Điền Vi Dân một số tình hình mà ông ta nắm được.

Lúc Diệp Lăng Phi ra ngoài, Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình cũng rời khỏi biệt thự. Vu Tiêu Tiếu muốn ra ga xe lửa đón Hứa Duy, cô và Hứa Duy đã hẹn trước. Bạch Tình Đình cũng muốn đến tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, tiện thể sẽ đưa Vu Tiêu Tiếu đến ga tàu. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng nhau lái xe ra khỏi biệt thự, chia tay ở cổng khu biệt thự. Diệp Lăng Phi lái xe tới quán trà mà hắn và Chu Hồng Sâm đã hẹn. Khi Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng trà ra, thấy trong phòng Chu Hồng Sâm và Điền Vi Dân đang nói chuyện phiếm. Diệp Lăng Phi nói lời xin lỗi:

- Thật xin lỗi, tôi đến muộn!

- Tiểu Diệp, cậu không đến muộn đâu!

Chu Hồng Sâm cười nói.

- Là tôi cố ý để cậu tới trễ, tôi muốn nói chuyện với lão lãnh đạo một chút!

Ánh mắt Điền Vi Dân nhìn Diệp Lăng Phi đã trở nên phức tạp, ông ta thật sự không ngờ bối cảnh của Diệp Lăng Phi lại sâu như vậy. Điền Vi Dân vốn cảm thấy Chu Hồng Sâm thăng chức quá nhanh, ông ta rất hiểu lai lịch của Chu Hồng Sâm, biết ông ta không có bối cảnh gì. Điền Vi Dân vẫn luôn thấy kỳ quái, sao trong thời gian ngắn như vậy mà Chu Hồng Sâm thăng tiến như tên lửa, sắp lên làm thị trưởng tỉnh rồi. Sau khi nghe Chu Hồng Sâm nói xong, ông ta mới hiểu ra trong chuyện này còn có nguyên nhân từ Diệp Lăng Phi.

Tuy Chu Hồng Sâm không nói với Điền Vi Dân vì sao mình lại thân thiết với Diệp Lăng Phi như vậy, nhưng Điền Vi Dân cũng không ngốc, ông ta đã sớm nghe một số chuyện về con gái của Chu Hồng Sâm, Chu Hân Mính. Dưới gầm trời này không có bức tường nào gió không lọt qua được, dù Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi che giấu tốt đến mấy, chung quy vẫn sẽ có người chú ý, đến lúc đó không thể thiếu những lời đồn đại thị phi. Điền Vi Dân nhanh chóng nghĩ nguyên nhân chủ yếu giúp Chu Hồng Sâm được Diệp Lăng Phi hỗ trợ là do Chu Hân Mính, theo ông ta thấy, trong này nhất định có mối quan hệ nghìn tơ vạn sợi. Bây giờ Điền Vi Dân phải nhìn nhận lại Chu Hồng Sâm, cảm thấy con người này không đơn giản. Thậm chí ông ta còn cho rằng Chu Hồng Sâm đã có thay đổi ở đâu đó, nhưng nhất thời còn chưa thể nói được đó là thay đổi gì.

Diệp Lăng Phi đi đến, trước tiên chào hỏi Chu Hồng Sâm, sau đó ngồi xuống ghế đối diện với Điền Vi Dân. Ánh mắt hắn nhìn về phía Điền Vi Dân, không hề có một chút e ngại nào, ngược lại còn xen lẫn một tia sắc bén.

- Bí thư Điền, tôi nghĩ chúng ta không cần phải tự giới thiệu nữa chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Lần trước chúng ta đã gặp mặt, chỉ là tôi không biết bí thư Điền có còn nhớ tôi không!

Lúc Diệp Lăng Phi nói những lời này còn lấy ra một điếu thuốc, hút ngay trước mặt Điền Vi Dân. Điền Vi Dân khẽ gật đầu, nói:

- Đương nhiên là tôi nhớ rất kỹ cậu, chỉ là vừa rồi khi nghe lão Chu nói chuyện xong, tôi nghĩ tôi phải nhìn nhận lại cậu một lần nữa. Tiểu Diệp, tôi chưa từng nghĩ cậu lại thâm tàng bất lộ như vậy, nhớ lại chuyện năm đó, đến bây giờ tôi mới hiểu, vì sao bên Bắc Kinh lại trực tiếp gọi điện thoại tới đây!

Chuyện Điền Vi Dân muốn đề cập là chuyện xảy ra khi ông ta còn đảm nhiệm chức thị trưởng thành phố Vọng Hải, chuyện đó luôn làm Điền Vi Dân rất khó hiểu, mãi cho tới lúc này, ông ta mới vỡ lẽ. Diệp Lăng Phi đã sớm quên chuyện đó, qua sự nhắc nhở của Điền Vi Dân, hắn mới nhớ ra. Hắn cười ha hả, nói:

- Bí thư Điền, chuyện đó qua lâu rồi, tôi cũng quên mất, thật không ngờ bí thư Điền còn nhớ rõ!

- Sao tôi có thể không nhớ rõ chứ?

Điền Vi Dân nói.

- Nếu lúc đó tôi sớm đoán được mối quan hệ trong đó, có thể cục diện của tôi hiện giờ đã không giống thế này rồi!

Câu này của Điền Vi Dân rất có hàm ý, Chu Hồng Sâm cũng nghe ra được ý nghĩa bên trong. Diệp Lăng Phi tuy hiểu trong lời này có ý khác, nhưng hắn không phải người thích nói chuyện ẩn ý, thậm chí còn hơi ghét kiểu nói này. Hắn không để ý đến ý tứ trong lời nói của Điền Vi Dân, ngón tay phải kẹp điếu thuốc, nhìn Điền Vi Dân, nói:

- Bí thư Điền, những chuyện đó đã là quá khứ rồi, tôi nghĩ chúng ta không cần phải bàn luận về mấy chuyện cũ này nữa, cứ nói về chuyện trước mắt đi. Tôi tin rằng nhạc...!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nhiên ý thức được mình đã lỡ lời, vội vàng sửa lại:

- Tôi tin rằng bí thư Điền đã hiểu rõ bối cảnh của tôi, hơn nữa vừa rồi nhất định bí thư Chu đã nói về chuyện tên nhà báo đó tố giác tôi!

Điền Vi Dân thông minh cỡ nào chứ, vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi nói tới chữ “nhạc”, ánh mắt ông ta quét qua Chu Hồng Sâm ngồi bên cạnh, thấy sắc mặt Chu Hồng Sâm hơi thay đổi, Điền Vi Dân trong lòng đã sáng tỏ mọi chuyện. Lại suy nghĩ cẩn thận hơn, đúng là chỉ có thể như vậy, chỉ có thể là quan hệ giữa Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi rất thân mật, Diệp Lăng Phi mới có thể toàn lực hỗ trợ Chu Hồng Sâm. Bây giờ xem ra, mấy năm nay không phải vì năng lực của Chu Hồng Sâm tốt thế nào, hoàn toàn là bởi vì ông ta có một cô con gái tốt. Điền Vi Dân trong lòng hiểu rõ việc này, nhưng ông ta không biểu hiện ra ngoài, chỉ gật gật đầu, nói:

- Tôi đã hiểu rồi!

- Được rồi, bí thư Điền, vậy chúng ta nói thẳng nhé!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lần này tôi thấy tám, chín phần mười là có người đứng phía sau giật dây, tôi không tin một tên nhà báo quèn lại dám làm việc này. Tôi nói cho ông một cơ mật quốc gia, tên người nước ngoài mà tôi giao cho cảnh sát là kẻ bị tình nghi làm gián điệp cho tập đoàn IPA, bây giờ tên đó còn đang ở trên Bắc Kinh đấy. Bí thư Điền, bí mật này e rằng ông cũng không biết!

Điền Vi Dân quả thực không biết chuyện này, lần đó bên Bắc Kinh trực tiếp lái chuyên cơ đến đưa người đi. Sau này, những người biết chuyện đều được yêu cầu giữ bí mật, bởi vậy, Điền Vi Dân cũng không hay biết.

- Tiểu Diệp, cậu tính làm gì đây?

Điền Vi Dân hỏi.

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Bí thư Điền, tôi nên nói thế nào nhỉ, tôi muốn làm to chuyện này lên. Đã có người dám đụng đến tôi, tôi sẽ chơi chết hắn. Nhưng mà, tôi cần bí thư Điền phối hợp, làm cho chuyện này không thể cứu vãn được nữa, đến lúc đó, kẻ đứng sau giật dây sẽ chết không có chỗ chôn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!