Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, bàn tay Điền Vi Dân đang cầm chén trà liền siết chặt lại. Ông ta nhìn Diệp Lăng Phi, thầm cân nhắc nếu ủng hộ cách làm này thì bản thân sẽ được lợi gì, và sẽ phải gánh chịu hậu quả ra sao. Chu Hồng Sâm cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Sau một hồi trầm tư, Điền Vi Dân mới lên tiếng:
- Tiểu Diệp, tôi nghĩ cứ làm như vậy đi. Tôi sẽ ủng hộ cậu, nhưng cũng hy vọng cách làm của cậu sẽ không đẩy tôi vào thế khó!
Diệp Lăng Phi cười:
- Bác yên tâm, tôi sẽ không làm khó bác đâu. Ít nhất là trước mắt, tôi chưa từng gây khó dễ cho bí thư Chu. Lần này, tôi cũng sẽ không làm thế với bí thư Điền!
- Vậy thì tốt!
Điền Vi Dân mỉm cười, nói:
- Tiểu Diệp, nào, ba chúng ta nói chuyện khác đi! Tôi muốn biết dự án khu nhà giá rẻ của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ khi nào thì hoàn thành?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Chu Hồng Sâm, rồi lại nhìn Điền Vi Dân, cười đáp:
- Bí thư Điền, lẽ nào ông không biết tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ do vợ tôi quản lý sao? Mấy chuyện bên đó tôi không rành đâu!
Điền Vi Dân cười nói:
- Lão Chu đây cũng nói với tôi rồi. Ông ấy bảo chỉ cần tìm cậu thì mọi chuyện đều có thể giải quyết. Quan hệ giữa tôi và tổng giám đốc Bạch không thân quen cho lắm, nhưng với Tiểu Diệp cậu thì…!
Nói đến đây, Điền Vi Dân cố tình dừng lại, nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt đầy ẩn ý:
- Tôi tin cậu hiểu ý tôi!
- Bí thư Điền! Bác thế này là đang mặc cả với tôi rồi. Vốn dĩ sau khi bí thư Chu rời đi, tôi đã định không quan tâm đến chuyện của chính phủ nữa. Nhưng xem ra bây giờ vẫn phải bận tâm rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc sang Chu Hồng Sâm, bắt gặp ông đang ung dung uống trà. Chu Hồng Sâm cười nói:
- Tiểu Diệp, hết cách rồi! Dự án nhà ở giá rẻ này vốn chẳng kiếm được đồng nào. Bên chính phủ chúng tôi nhiều nhất cũng chỉ có thể cho tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ các cậu một chút chính sách ưu đãi. Nhưng mà, tôi biết chỉ cần khai thác tốt hạng mục núi Long Sơn là bên các cậu đã kiếm bộn tiền rồi!
Nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Được rồi, bí thư Chu, ông không cần nói nữa. Ông sắp lên tỉnh làm thị trưởng rồi, chuyện ở thành phố Vọng Hải này tôi nghĩ ông không cần bận tâm nữa đâu. Dù sao bí thư Điền cũng là lãnh đạo cũ của ông, tôi tất nhiên sẽ dốc hết sức ủng hộ công việc của ông ấy. Bí thư Điền, thế này đi, đợi tôi thương lượng với Tình Đình xong, xem có thể hoàn thành dự án nhà giá rẻ trước tháng sáu hay không!
- Được! Tôi thích nhất cái tính phóng khoáng này của cậu đó, Tiểu Diệp!
Điền Vi Dân nghe vậy thì vô cùng vui sướng. Ông ta đang định nói thêm vài câu thì điện thoại của Chu Hồng Sâm reo lên. Chu Hồng Sâm áy náy nói:
- Lãnh đạo cũ, thật ngại quá, tôi phải nghe điện thoại một chút!
Chu Hồng Sâm vừa nhìn vào màn hình, nụ cười trên môi liền tắt ngấm:
- Là điện thoại của bí thư Tôn!
Điền Vi Dân gật đầu, nhìn Chu Hồng Sâm nhận điện thoại:
- Cậu Tôn à, có chuyện gì thế?
- Bí thư Chu, tôi có chuyện muốn báo cáo với ông!
Mặc dù Chu Hồng Sâm không còn là bí thư thị ủy thành phố Vọng Hải, nhưng bí thư Tôn nhất thời chưa sửa được thói quen, vẫn gọi ông là bí thư Chu. Chu Hồng Sâm cũng không để ý đến tiểu tiết xưng hô, hỏi thẳng:
- Cậu Tôn! Cứ nói thẳng đi, rốt cuộc là có chuyện gì?
- Bí thư Chu, cái đó… cái đó…!
Giọng ông ta ấp úng, lí nhí. Chu Hồng Sâm tỏ ra sốt ruột, thúc giục:
- Tôi nói này cậu Tôn, rốt cuộc là có chuyện gì! Ông nói nhanh lên xem nào!
- Bí thư Chu, vừa nãy thị trưởng Tùy có tới chỗ chúng tôi. Ông ta cứ như đang thẩm vấn công việc, đột nhiên hỏi gần đây có vụ án lớn nào không. Mặc dù thị trưởng Tùy không hỏi trực tiếp, nhưng tôi đoán ông ta đã biết chuyện gì đó. Tôi cứ làm theo lời dặn của bí thư Chu, đã nói với thị trưởng Tùy rồi. Thị trưởng Tùy bảo nên điều tra nghiêm ngặt, hơn nữa còn nhắc chúng tôi mấy người trong thường vụ thị ủy phải họp lại, nghiên cứu chuyện cảnh sát cấu kết với nhau. Theo tôi thấy, thị trưởng Tùy đang cố ý làm to chuyện này!
Chu Hồng Sâm sớm đã nghĩ đến Tùy Trường Hồng, chỉ là chưa dám chắc chắn. Bây giờ nghe bí thư Tôn nói vậy, ông ta đã xác định chính Tùy Trường Hồng đứng sau giật dây. Chu Hồng Sâm nói:
- Ừm, cậu Tôn, cứ làm theo lời thị trưởng Tùy đi. Các cậu cứ tiến hành điều tra theo quy trình. À, còn về chuyện đối đầu nhau, tôi không quyết được đâu. Hay là cứ hỏi bí thư Điền đi. Cậu Tôn, đợi chút nhé, Tiểu Diệp đang ngồi ngay cạnh tôi, tôi để cậu ấy nói chuyện với cậu!
Chu Hồng Sâm đưa điện thoại cho Điền Vi Dân, nói vắn tắt vài câu, sau đó Điền Vi Dân cầm lấy điện thoại, nói:
- Cậu Tôn, tôi đồng ý với cách giải quyết của cậu, cứ làm việc theo đúng quy trình. Nhưng cậu phải tuân thủ hai nguyên tắc. Thứ nhất, không được điều tra Diệp Lăng Phi, tôi cho rằng không cần thiết, cứ nghĩ cách mà giải quyết. Thứ hai, đừng gây áp lực quá lớn cho các nhân viên cảnh sát bị điều tra, các cậu qua đó phải nói rõ, đây chỉ là thẩm vấn cho có lệ thôi, biết chưa?
- Bí thư Điền, tôi hiểu rồi! - Bí thư Tôn vội vàng đáp.
Điền Vi Dân cúp máy, trả lại điện thoại cho Chu Hồng Sâm rồi nhìn ông ta:
- Lão Chu, xem ra đúng như những gì ông nói rồi!
- Tôi đoán ngay là tên Tùy Trường Hồng đó đứng sau giở trò mà. Bây giờ xem ra, tôi đã đoán trúng! - Chu Hồng Sâm nói. - Nhưng mà chuyện này không cần tôi phải bận lòng nữa, tôi cũng sắp lên tỉnh làm thị trưởng rồi, thành phố Vọng Hải này đã có ông, tôi không cần quan tâm nữa!
- Lão Chu, ông đừng nói vậy chứ! - Điền Vi Dân nhìn Diệp Lăng Phi và nói: - Tôi thấy chuyện này vẫn phải trông cậy vào Tiểu Diệp nhiều. Tiểu Diệp, cậu nói xem bước tiếp theo nên làm thế nào?
Diệp Lăng Phi cười:
- Bí thư Điền, chuyện này còn cần tôi phải nói sao? Tôi tin ông biết nên làm thế nào!
Điền Vi Dân vừa cười vừa gật đầu:
- Được rồi, xem ra vở kịch này còn cần tôi diễn nữa!
Diệp Lăng Phi rời khỏi quán trà, vốn định đến quán bar của Lý Khả Hân, nhưng đi được nửa đường thì điện thoại rung lên. Hắn nhìn số gọi đến, là của Trịnh Khả Nhạc. Hắn cười, vừa nghe máy đã nghe thấy giọng Trịnh Khả Nhạc đầy lo lắng:
- Diệp đại ca, anh mau tới tổng bộ tập đoàn Tân Á đi. Tổng giám đốc Trương lại ngất rồi!
- Cái gì! Trương Lộ Tuyết lại ngất sao? - Diệp Lăng Phi nghe xong cũng sốt ruột. - Vậy em mau đưa cô ấy vào viện đi, anh sẽ đến bệnh viện ngay!
- Diệp đại ca, tổng giám đốc Trương vừa tỉnh lại rồi! Cô ấy nhất quyết không đến bệnh viện. Nếu cô ấy chịu đi thì em đã chẳng gọi cho anh! - Trịnh Khả Nhạc cuống quýt. - Em khuyên không được, bây giờ chắc chỉ có anh mới khuyên được chị ấy thôi!
- Ừm, anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh đến tập đoàn Tân Á ngay đây!
Diệp Lăng Phi lái xe thẳng đến tập đoàn Tân Á. Hai ngày trước, Trương Lộ Tuyết đã ngất một lần, nhưng sau khi kiểm tra thì không có gì đáng ngại nên hắn cũng không để tâm. Bây giờ nghe tin cô lại ngất, Diệp Lăng Phi cảm thấy chắc chắn Trương Lộ Tuyết có bệnh gì đó, nếu không sao lại ngất được. Hắn vô cùng lo lắng, không dám chậm trễ, lái xe một mạch tới tập đoàn Tân Á.
Xuống xe, hắn vội vã đi vào văn phòng của Trương Lộ Tuyết. Thấy cửa phòng tổng giám đốc đang mở, hắn đẩy cửa bước vào.
- Diệp đại ca, anh tới rồi à? Tổng giám đốc Trương đang nghỉ ở phòng trong!
Trịnh Khả Nhạc tay cầm một chiếc cốc rỗng, vừa từ phòng nghỉ bên trong đi ra định rót nước cho Trương Lộ Tuyết. Thấy Diệp Lăng Phi, cô liền đưa cốc nước cho hắn, nói nhỏ:
- Diệp đại ca, tổng giám đốc Trương nhất định không chịu tới bệnh viện. Anh khuyên chị ấy đi!
- Anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi vỗ vai Trịnh Khả Nhạc. - Anh sẽ khuyên cô ấy đi bệnh viện!
- Diệp đại ca, vậy anh đến rồi thì em không làm phiền anh và tổng giám đốc Trương nữa! - Trịnh Khả Nhạc đưa chiếc cốc cho Diệp Lăng Phi. - Anh rót cho chị ấy chút nước đi, em không làm nữa, để tránh làm phiền hai người!
- Tiểu a đầu, em nói cái gì vậy? - Diệp Lăng Phi đưa tay bóp mạnh vào mông Trịnh Khả Nhạc. - Cứ đợi lúc anh rảnh, xem anh dạy dỗ em thế nào. Tiểu a đầu, gan càng ngày càng lớn rồi đấy!
Mông bị đau, Trịnh Khả Nhạc nhíu mày, cố ý lắc mông một cái rồi nói nhỏ:
- Em chẳng sợ anh bắt nạt em!
- Hầy, tiểu a đầu, đi làm việc đi!
Diệp Lăng Phi xua tay bảo Trịnh Khả Nhạc đi. Sau khi thấy cô rời khỏi phòng làm việc, hắn mới đi rót một cốc nước đầy rồi bước vào phòng nghỉ bên trong.
Trương Lộ Tuyết đang nằm trên một chiếc giường đơn, trên người đắp một chiếc chăn lông, áo khoác treo trên mắc ở góc phòng. Diệp Lăng Phi đóng cửa lại, cầm cốc nước đến gần giường:
- Lộ Tuyết, em dậy uống chút nước đi!
- Sao anh lại tới đây? - Trên người Trương Lộ Tuyết chỉ mặc một chiếc áo giữ nhiệt mỏng manh, đôi gò bồng đảo hiện ra rõ rệt. Thấy Diệp Lăng Phi, cô nói: - Em biết rồi, nhất định là chuyện tốt của con nhóc Trịnh Khả Nhạc!
Nói rồi, cô gọi lớn:
- Trịnh Khả Nhạc! Trịnh Khả Nhạc…!
Trương Lộ Tuyết gọi ba bốn lần cũng không thấy tiếng Trịnh Khả Nhạc đáp lại. Cô định bước xuống giường thì bị Diệp Lăng Phi đè lại.
- Lộ Tuyết, em làm gì vậy? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đi tìm con nhóc Trịnh Khả Nhạc tính sổ! - Trương Lộ Tuyết nói. - Em đã bảo nó là em không sao, nó lại cứ mách cho anh biết. Em phải gọi nó vào đây dạy dỗ một trận, cắt tiền thưởng của nó, xem lần sau còn dám không nghe lời em nữa không!
Trương Lộ Tuyết nói chuyện hệt như một đứa trẻ, chẳng có chút dáng vẻ nào của một tổng giám đốc, chỉ vì chuyện này mà đòi cắt tiền thưởng của Trịnh Khả Nhạc. Diệp Lăng Phi đặt cốc nước lên bàn cạnh giường, hai tay ôm lấy cô:
- Được rồi, Lộ Tuyết, ngoan nào. Trịnh Khả Nhạc cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, nếu không cô ấy đã chẳng lo lắng cho em như vậy, em lại còn đòi cắt tiền thưởng của người ta. Anh là ông chủ lớn của tập đoàn Tân Á, anh không đồng ý đâu!
- Anh còn biết mình là ông chủ lớn của tập đoàn Tân Á à! - Cảm nhận được vòng tay siết chặt của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết mặc kệ đôi bàn tay không an phận của hắn, trách móc: - Anh xem, ông chủ như anh chuyện gì cũng không quan tâm. Anh không biết công ty sắp tổ chức buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới sao? Mấy ngày nay, em và phó tổng Trần bận gần chết. Anh thì sướng rồi, cứ như người vô sự, vậy mà còn không ngại nói mình là ông chủ lớn của tập đoàn Tân Á?
- Được rồi! Lộ Tuyết, em đừng giận nữa! - Diệp Lăng Phi hôn lên má Trương Lộ Tuyết. - Chẳng phải bây giờ anh đến rồi sao? Chỉ cần em chịu đến bệnh viện khám, chuyện gì anh cũng đồng ý với em. Em bảo anh làm gì anh cũng làm!
- Vậy em muốn ngày nào anh cũng ở bên em, buổi tối cũng phải ở bên em. Anh có làm được không? - Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Chuyện này… Lộ Tuyết! Em có thể đổi yêu cầu khác được không?
- Em biết ngay anh là đồ lừa đảo mà! Lộ mặt rồi chứ! - Trương Lộ Tuyết vùng vẫy. - Anh đừng ôm em, em không cần anh ôm!
Diệp Lăng Phi không buông tay:
- Được rồi, được rồi. Lộ Tuyết, đừng như trẻ con nữa. Em là người lớn rồi mà tính khí cứ như con nít vậy. Nào, ngoan, cùng anh tới bệnh viện nhé!
- Em đã nói là em không sao mà! - Trương Lộ Tuyết nói. - Chỉ là hai ngày nay em mệt quá thôi. Chẳng phải vừa nói với anh rồi sao, mấy ngày nay cứ bận bàn chuyện họp báo với phó tổng Trần, đêm qua hơn 3 giờ sáng mới ngủ. Em đâu có ngất, vừa nãy chỉ là buồn ngủ quá, không cẩn thận nên bị ngã thôi. Nhưng con nhóc Trịnh Khả Nhạc lại cứ nói là em bị ngất, xem nó nói kìa. Hầy, anh nói xem em phải làm sao với nó đây?
Diệp Lăng Phi nhìn kỹ Trương Lộ Tuyết, quả nhiên thấy mắt cô thâm quầng, đúng là dấu hiệu của thiếu ngủ. Hắn đau lòng nói:
- Dù em nói không sao, nhưng thôi anh cũng không ép em đến bệnh viện nữa. Nhưng ít nhất em cũng phải ngủ một chút đi, đến trưa anh bảo Trịnh Khả Nhạc mang cơm tới cho em!
Diệp Lăng Phi ôm Trương Lộ Tuyết đặt lên giường, hắn ngồi bên cạnh, đưa tay xoa mặt cô:
- Mau ngủ đi em!
Trương Lộ Tuyết nhắm mắt lại, nhưng không được bao lâu lại mở mắt ra, ngồi dậy:
- Em không ngủ được!
- Sao lại không ngủ được? Nhìn bộ dạng của em rõ ràng là thiếu ngủ, sao lại nói không ngủ được chứ? Đừng bướng nữa, mau ngủ đi! - Diệp Lăng Phi nói.
Trương Lộ Tuyết đưa cánh tay gầy guộc ra, nắm chặt tay Diệp Lăng Phi:
- Em muốn anh ôm em ngủ!
- Ôm em ngủ? - Diệp Lăng Phi ngẩn ra, rồi gật đầu. - Được! Bây giờ anh đi dặn Trịnh Khả Nhạc không cho ai vào làm phiền, tiện thể bảo cô ấy chuẩn bị hai suất cơm, trưa nay chúng ta ăn ở đây!
- Vâng! - Trương Lộ Tuyết gật đầu.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, bước ra ngoài. Hắn đi tới chỗ làm việc của Trịnh Khả Nhạc, gõ nhẹ lên bàn:
- Trịnh Khả Nhạc!
- Ây da, làm em hết hồn! - Trịnh Khả Nhạc tháo tai nghe ra, cười nói: - Diệp đại ca, em sợ làm phiền anh và tổng giám đốc Trương!
- Con nhóc này miệng lưỡi cũng ngọt lắm! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh hỏi em, rốt cuộc Trương Lộ Tuyết là bị ngã hay bị ngất?
- Cái này…! - Trịnh Khả Nhạc chần chừ một lúc rồi nói: - Diệp đại ca, em cũng không biết nữa. Em chỉ nghe thấy bên trong có tiếng động, chạy vào thì thấy tổng giám đốc Trương nằm trên mặt đất, em liền đỡ chị ấy dậy. Em lo cho sức khỏe của chị ấy không tốt, nên mới bảo anh đưa chị ấy đi khám!
- Em đấy! - Diệp Lăng Phi nói. - Sau này không được nói linh tinh nữa, biết chưa?
- Em biết rồi! - Trịnh Khả Nhạc vội vã. - Diệp đại ca, sau này em không dám nữa!
Diệp Lăng Phi đột nhiên bật cười:
- Được rồi, anh đùa với em thôi. Lần này em làm rất tốt, đáng được thưởng. Em nói cũng đúng, ai mà biết Trương Lộ Tuyết là ngã hay ngất chứ!
- Diệp đại ca, anh hư thật! - Trịnh Khả Nhạc nói. - Vừa nãy làm em hết cả hồn, em còn tưởng anh giận em nữa!
- Anh hơi đâu mà giận em! - Diệp Lăng Phi nói. - Trịnh Khả Nhạc, không được để ai làm phiền tổng giám đốc Trương. Trưa đặt hai suất cơm đưa vào trong. À, ba suất, cả phần của em nữa!
- Cảm ơn Diệp đại ca! - Miệng lưỡi Trịnh Khả Nhạc rất ngọt, lập tức cảm ơn.
Diệp Lăng Phi cười rồi quay vào văn phòng. Khi hắn trở lại, đã thấy áo ngực của Trương Lộ Tuyết vứt ở đầu giường. Chiếc giường của cô là giường đơn, một người nằm thì vừa, thêm Diệp Lăng Phi vào sẽ rất chật. Hắn cởi giày trèo lên giường. Trương Lộ Tuyết quay người ôm chặt lấy cổ hắn. Một tay Diệp Lăng Phi luồn vào trong áo Trương Lộ Tuyết, xoa nắn bầu ngực của cô:
- Lộ Tuyết, áo lót của em đâu?
- Cởi ra rồi! - Trương Lộ Tuyết nói. - Mặc thứ đó đi ngủ không thoải mái, em không muốn mặc!
- Như vậy không phải là đang dụ dỗ anh sao? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Nghe vậy, Trương Lộ Tuyết hôn lên môi Diệp Lăng Phi:
- Chính là như vậy đó
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng