Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1042: CHƯƠNG 1042: NGƯỜI THẤT VỌNG NHẤT!

Trương Lộ Tuyết hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, hai tay ôm cổ anh, nhẹ nhàng nói:

- Diệp Lăng Phi, anh sao vậy, sợ rồi à? Em muốn quyến rũ anh đấy, thế đã được chưa?

- Đương nhiên là được rồi!

Diệp Lăng Phi một tay vòng qua cổ ôm lấy Trương Lộ Tuyết, tay kia thì luồn vào trong nội y, đặt lên ngực cô. Trương Lộ Tuyết không mặc gì bên trong, áo ngực cũng đã cởi ra, ném trên giường. Diệp Lăng Phi bóp nắn bộ ngực mềm mại của Trương Lộ Tuyết, sau đó lại rút tay ra, khoác lên vai cô, nói:

- Được rồi, Lộ Tuyết, đừng quậy nữa, mau ngủ đi. Mắt em đỏ hết cả rồi kìa, anh nhìn mà đau lòng lắm đấy!

- Cuối cùng thì anh cũng nói được một câu làm người ta ấm lòng!

Trương Lộ Tuyết nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:

- Ít ra anh vẫn còn biết thương em!

- Em nói linh tinh gì vậy, sao anh lại không thương em chứ! – Diệp Lăng Phi nói. – Ngoan nào, ngủ đi!

Trương Lộ Tuyết quả thực hơi mệt, cô ôm cổ Diệp Lăng Phi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Diệp Lăng Phi không buồn ngủ, hắn chỉ muốn dỗ cô ngủ thôi. Thấy Trương Lộ Tuyết đã nhắm mắt, Diệp Lăng Phi đắm đuối ngắm nụ cười trên gương mặt xinh đẹp của cô, nhưng anh nhận ra sắc mặt cô hơi tái đi, đó là dấu hiệu của sự mệt mỏi tột độ. Đôi môi gợi cảm của Trương Lộ Tuyết khép hờ, sống mũi thẳng tắp, hàng mi cong dài. Theo từng nhịp thở của cô, một mùi hương thoang thoảng bay vào mũi Diệp Lăng Phi. Trong lòng anh càng cảm thấy có lỗi với Trương Lộ Tuyết. Nếu cô không gặp phải mình, chắc chắn cô sẽ tìm được một người đàn ông tốt hết lòng yêu thương cô. Nhưng cuối cùng, Trương Lộ Tuyết lại gặp phải anh, và hết lần này đến lần khác anh lại làm cô tổn thương. Diệp Lăng Phi cảm thấy hổ thẹn, ôm Trương Lộ Tuyết thật chặt, hy vọng có thể sưởi ấm cho cô.

Trong lúc đó, Diệp Lăng Phi bất tri bất giác ngủ thiếp đi. Đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ, anh mới tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy không biết từ lúc nào Trương Lộ Tuyết đã dán môi lên má mình, bờ môi gợi cảm kề sát mặt hắn. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi cổ Trương Lộ Tuyết. Ngay lúc anh vừa định bước xuống giường thì Trương Lộ Tuyết bỗng nhiên tỉnh giấc.

- Anh muốn đi đâu thế? – Trương Lộ Tuyết nũng nịu hỏi.

- Có người gõ cửa, anh ra xem là ai. Lộ Tuyết, em cứ ngủ thêm lát nữa đi!

Diệp Lăng Phi cúi đầu, hôn lên khuôn mặt tinh xảo không chút tỳ vết của Trương Lộ Tuyết, sau đó mới bước xuống giường. Anh mở cửa phòng nghỉ, thấy Trịnh Khả Nhạc đang đứng ngoài cửa. Cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết không khóa, Diệp Lăng Phi chỉ khóa cửa phòng nghỉ thôi.

- Khả Nhạc, có chuyện gì vậy? – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Những thứ anh cần đều đã mua rồi! – Trịnh Khả Nhạc nói. – Anh định ăn bây giờ hay chờ lát nữa?

- Bây giờ đã trưa rồi sao?

Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, quả nhiên đã đến trưa. Anh cười cười, nói:

- Khả Nhạc, đồ ăn ở đâu, anh ra ngoài cầm vào, ăn trong phòng nghỉ này luôn!

- Được! – Trịnh Khả Nhạc đáp.

Diệp Lăng Phi đi ra ngoài lấy bữa trưa, là hai suất cơm hộp. Anh cầm hai hộp cơm vào phòng nghỉ, đặt lên chiếc bàn lớn cạnh giường rồi gọi:

- Lộ Tuyết, dậy ăn cơm thôi!

Trương Lộ Tuyết lười biếng nằm trên giường, không chịu dậy, cô nhõng nhẽo:

- Anh đút cho em ăn cơ!

- Thật là lười quá mà!

Diệp Lăng Phi đỡ Trương Lộ Tuyết ngồi dậy, hắn ngồi bên giường, để cô ngồi trong lòng mình. Diệp Lăng Phi cầm đũa gắp thức ăn cho Trương Lộ Tuyết, chờ cô ăn một chút, hắn lại gắp cơm, cũng đút cho cô. Sau khi Trương Lộ Tuyết ăn được vài miếng, cô dịu dàng hỏi:

- Sao anh không ăn?

- Anh đang đút cho em mà, làm sao ăn được! – Diệp Lăng Phi phiền muộn nói. – Anh làm gì có ba tay, lấy đâu ra tay mà ăn nữa!

- Anh lấy cớ! – Trương Lộ Tuyết gắt. – Nhất định là anh ghét em, nếu không thì sao anh không tranh thủ lúc em đang nhai mà gắp cho mình chứ? Em nghĩ chắc là anh thấy đôi đũa này em dùng qua rồi nên không chịu dùng, có đúng không, có đúng không?

Trương Lộ Tuyết hỏi liền hai câu. Diệp Lăng Phi tỏ vẻ oan ức:

- Lộ Tuyết, anh thật sự không nghĩ vậy, anh chỉ sợ em không muốn dùng chung một đôi đũa với anh thôi!

- Ai nói thế! – Trương Lộ Tuyết chu môi, hừ lạnh. – Sao em lại chê anh làm bẩn đũa được, anh lại kiếm cớ!

- Lộ Tuyết, anh thật sự không có ý đó mà! – Diệp Lăng Phi vội vàng nói. – Anh chỉ lo em chê đồ anh đã dùng thôi, nếu em đã không chê thì anh không khách khí nữa nhé!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cầm đũa gắp thức ăn cho vào miệng mình, ngay sau đó, hắn lại gắp thức ăn đưa đến bên miệng Trương Lộ Tuyết. Cô không hề do dự, lập tức ăn ngay. Diệp Lăng Phi cứ thế đút cho Trương Lộ Tuyết, em một miếng, anh một miếng, nhanh chóng kết thúc bữa trưa. Anh thu dọn một chút, vứt hộp cơm vào thùng rác rồi quay vào phòng nghỉ, thấy Trương Lộ Tuyết đã nằm xuống. Nội y của cô vẫn vứt ở đầu giường, từ bờ vai trần lộ ra, có thể đoán được lúc này Trương Lộ Tuyết đang nằm trần truồng đắp chăn.

- Anh ngốc à, sao không khóa cửa phòng làm việc bên ngoài lại? – Gương mặt Trương Lộ Tuyết hơi hồng, cô dịu dàng nói. – Không cho bất kỳ ai vào!

- Rõ!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, quay ra khóa cửa phòng làm việc, sau đó mới trở vào phòng nghỉ. Hắn khóa nốt cửa phòng nghỉ lại, đi tới bên giường xốc chăn lên, thân thể tuyệt mỹ của Trương Lộ Tuyết lập tức hiện ra trước mắt hắn. Bàn tay to của Diệp Lăng Phi nắm lấy bộ ngực của cô, gương mặt Trương Lộ Tuyết ửng đỏ, dịu dàng nói:

- Anh yên tâm đi, bây giờ là thời kỳ an toàn, em sẽ không làm khó anh đâu!

- Lộ Tuyết, anh không có ý đó! – Diệp Lăng Phi nói. – Anh chỉ cảm thấy từ trước đến nay anh luôn làm em tổn thương. Em đã chịu không ít khổ rồi, anh sợ sẽ lại làm em tổn thương lần nữa, hẳn là em biết rõ, anh…

- Anh là một tên khốn, em không thèm để ý đến nữa!

Trương Lộ Tuyết vừa nói vừa xoay người sang chỗ khác, nằm nghiêng, tấm lưng nõn nà ở ngay trước mắt Diệp Lăng Phi. Thấy cô quay đi, hắn không nói nhiều lời, cởi sạch quần áo rồi kéo chăn ra nhảy lên giường. Hắn ôm lấy Trương Lộ Tuyết từ phía sau, da thịt mềm mại như da em bé của cô vừa chạm vào thân thể Diệp Lăng Phi. Anh lập tức không nhịn được mà hôn lên gáy cô. Trương Lộ Tuyết xoay người lại, hai tay ôm chặt lấy vai Diệp Lăng Phi, đôi môi cô gấp gáp tìm đến môi anh. Hai người đã lâu chưa thân mật, đối với một cô gái đã nếm trải lạc thú nam nữ như Trương Lộ Tuyết, thấy người đàn ông mình yêu ở ngay trước mắt mà không thể hòa hợp, cảm giác giày vò này khiến lòng cô vô cùng khó chịu. Thân thể tất nhiên đã khao khát từ lâu, không cần Diệp Lăng Phi vuốt ve, hạ thân của cô đã trở nên ướt át. Diệp Lăng Phi đặt Trương Lộ Tuyết ở bên dưới, hai tay ôm chặt lấy cô, tiến vào trong cơ thể cô…

*

Trong đại sảnh của ủy ban thành phố, Vương Thần được hai nhân viên ủy ban kỷ luật dẫn vào trụ sở. Trước đây khi còn làm nhà báo, Vương Thần đã từng tới ủy ban thành phố, chỉ là lúc đó đến để phỏng vấn một vị phó chủ nhiệm hội đồng nhân dân thành phố. Lần này lại được đến trụ sở ủy ban, Vương Thần lại có một cảm giác khác. Khi đó, hắn chẳng qua cũng chỉ là một gã nhà báo quèn, muốn phỏng vấn vị phó chủ nhiệm kia đã gặp rất nhiều trắc trở, phải ngồi đợi ở ủy ban thành phố hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng mới được phỏng vấn. Bây giờ mọi chuyện đã khác xưa, Vương Thần đến đại sảnh ủy ban thành phố, cảm thấy chưa bao giờ mình ở gần nơi này đến thế. Nếu hắn thực sự có thể tiến vào quan trường như lời Tùy Trường Hồng nói, Vương Thần tin tưởng bằng vào năng lực của mình, hắn có thể tham dự vào ủy ban thành phố, thậm chí còn có thể mang danh hiệu thường ủy ủy ban thành phố.

Vương Thần luôn cho rằng mình sinh không gặp thời. Nếu sinh ở thời cổ đại, hắn chính là một kẻ kiêu hùng, dù không làm được kiêu hùng thì ít ra cũng là một gã gian thần, nếu không được lưu danh muôn thuở thì ít nhất cũng để lại tiếng xấu muôn đời, tóm lại là một nhân vật có tiếng tăm. Nhưng thật đáng tiếc, hắn cảm thấy mình sinh ra ở thời đại này, không có cơ hội để thi triển tài hoa. Lần này, Tùy Trường Hồng rốt cuộc đã cho hắn một cơ hội, hắn nhất định phải nắm bắt lấy. Sau đó, Vương Thần được đưa lên một căn phòng trên tầng ba. Một người đeo kính trong ủy ban kỷ luật thành phố nói:

- Cậu cứ chờ ở đây một lát, lãnh đạo ủy ban thành phố đang họp. Nếu họ cần lời khai của cậu, lúc đó sẽ gọi cậu tới, biết chưa?

- Vâng, đã làm phiền hai vị rồi! – Vương Thần luôn miệng nói.

Trong lúc Vương Thần ngồi chờ, trong phòng họp ở tầng ba, vài vị thường ủy thành phố đang họp. Cuộc họp thường ủy lần này hoàn toàn do Tùy Trường Hồng đề nghị tổ chức, Điền Vi Dân cũng giao quyền chủ động cho Tùy Trường Hồng phát biểu. Tùy Trường Hồng tay cầm tài liệu tố giác, nói:

- Hôm nay tôi vô tình phát hiện ra những tài liệu này ở ủy ban kỷ luật thành phố. Vốn dĩ chuyện này tôi không nên quản, nhưng bây giờ tôi không thể không nói thêm vài câu. Bởi vì tôi là thị trưởng thành phố Vọng Hải, là người chăm lo cho nhân dân thành phố, tôi không thể trơ mắt nhìn các công dân sống trong hoàn cảnh như vậy. Thử nghĩ mà xem, cảnh sát hình sự của chúng ta đã bị xã hội đen mua chuộc. Nếu cảnh sát và xã hội đen cấu kết với nhau thì sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu đến mức nào, nghĩ tới thôi đã thấy đáng sợ!

Điền Vi Dân nhìn thoáng qua bí thư ủy ban kỷ luật thành phố, nói:

- Ông là bí thư ủy ban kỷ luật thành phố, những vụ án thế này hẳn là trước đây ông đã gặp nhiều, ông thấy thế nào?

- Bí thư Điền, chuyện này tôi cũng khó nói lắm! – Bí thư ủy ban kỷ luật nói. – Bây giờ mới có người ra mặt tố giác, vẫn chưa có bằng chứng xác thực. Sáng nay tôi đã phái người đi tìm và nói chuyện với phó đội trưởng Tiểu Triệu của đội cảnh sát hình sự rồi. Phản ứng của Tiểu Triệu rất kịch liệt, cậu ấy cho rằng đó là vu cáo, bức ảnh đó căn bản không nói lên điều gì. Hơn nữa, người kia chỉ đến đội cảnh sát hình sự để thẩm vấn, trong quá trình đều có người làm chứng!

Không chờ Điền Vi Dân lên tiếng, Tùy Trường Hồng đã giành nói trước:

- Đương sự đương nhiên sẽ không thừa nhận. Tôi cho rằng bây giờ phải tạm thời cách chức vị phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự kia để điều tra, đồng thời cũng có thể điều tra kỹ người của đội cảnh sát hình sự. Tôi không tin chỉ có một người bị tình nghi dính líu tới xã hội đen!

- Chuyện này không hay lắm đâu! – Bí thư ủy ban kỷ luật nói. – Thị trưởng Tùy, ông không hiểu công việc của ủy ban thanh tra kỷ luật chúng tôi. Chúng ta cần phái người điều tra, nếu tùy tiện tiến hành điều tra toàn bộ người của đội cảnh sát hình sự thì ảnh hưởng rất lớn. Quan trọng nhất là bên cục công an thành phố!

Lúc này Điền Vi Dân ngắt lời:

- Thị trưởng Tùy nói cũng không phải không có lý. Theo tôi, nếu cảnh sát hình sự thực sự có quan hệ với xã hội đen, vậy cũng không thể chỉ một mình tên phó đội trưởng kia được, cả đội trưởng đội cảnh sát hình sự cũng có thể có vấn đề!

Tùy Trường Hồng nghe Điền Vi Dân nói vậy, ông ta lập tức nói:

- Bí thư Điền phân tích rất đúng, ý của tôi và bí thư Điền không hẹn mà gặp nhau!

Tùy Trường Hồng vừa dứt lời, Điền Vi Dân đã nói:

- Chỉ là chuyện này ảnh hưởng rất lớn, chúng ta không thể chỉ vì một lá thư tố giác mà tiến hành điều tra quy mô lớn được. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến trật tự an toàn xã hội của thành phố Vọng Hải. Tôi cho rằng trước tiên phải điều tra nhà báo tên Vương Thần kia, xem cậu ta nói có đúng sự thật không!

- Bí thư Điền nói rất đúng! – Tùy Trường Hồng phụ họa. – Tôi tán thành ý kiến của bí thư Điền, chuyện này hẳn là do ủy ban kỷ luật thành phố đứng ra, tìm nhà báo kia để người đó nói rõ mọi chuyện!

- Chúng tôi đã tìm được nhà báo đó rồi! – Bí thư ủy ban kỷ luật nói. – Bây giờ chắc cậu ta đã tới!

- Hay là chúng ta bảo nhà báo đó vào đây kể lại đầu đuôi câu chuyện trước mặt mọi người? – Tùy Trường Hồng như đang trưng cầu ý kiến, quay đầu nhìn Điền Vi Dân. Ông ta hy vọng Vương Thần có thể tới kể trước mặt mọi người, vì ông ta đã dặn dò Vương Thần phải nói như thế nào. Tùy Trường Hồng tin tưởng gã nhà báo này sẽ không làm hỏng chuyện.

- Ừ, tôi đồng ý! – Điền Vi Dân gật đầu.

Bí thư ủy ban kỷ luật đứng lên, không lâu sau, Vương Thần đã được đưa đến. Tùy Trường Hồng cố ý nghiêm mặt, nói với Vương Thần:

- Cậu chính là nhà báo Vương Thần sao?

- Vâng, tôi vốn là nhà báo của “Nhật báo Vọng Hải”, chỉ là bây giờ tôi đã bị tòa soạn sa thải rồi! – Vương Thần nói.

Tùy Trường Hồng nói:

- Vương Thần, cậu không cần phải sợ, có chuyện gì thì cứ nói ra, nói hết những chuyện mà cậu biết, hiểu chưa?

- Tôi biết rồi!

Vương Thần gật đầu, hắn bắt đầu đem chuyện vô căn cứ kể lại như thật cho các vị thường ủy ủy ban thành phố ngồi đây nghe. Chờ Vương Thần nói xong, Điền Vi Dân không lập tức tỏ thái độ mà nói:

- Để cậu ta ra ngoài trước đi!

Tùy Trường Hồng nhìn bộ dạng cau mày của Điền Vi Dân, trong lòng mừng thầm, xem ra chuyện này đã phát triển theo hướng mình muốn. Chỉ cần Điền Vi Dân chịu điều tra, tất nhiên sẽ kéo cả Chu Hồng Sâm vào. Tùy Trường Hồng muốn thừa dịp Điền Vi Dân còn chưa hiểu rõ các mối quan hệ trong chuyện này để ông ta đồng ý điều tra. Một khi đã bắt đầu, tiến triển của sự việc có lẽ sẽ không còn do Điền Vi Dân khống chế nữa.

- Các vị, các vị thấy thế nào?

Điền Vi Dân không tỏ thái độ mà hỏi các thường ủy viên đang ngồi, có vài người lắc đầu, vài người giữ im lặng, còn vị chính ủy ở phân khu quân đội lại nở một nụ cười khó phát giác. Tùy Trường Hồng thấy không ai nói gì, ông ta bèn lên tiếng:

- Bí thư Điền, để tôi nói mấy câu. Tôi thấy chuyện này đã rất rõ ràng rồi, có ảnh làm bằng chứng, chúng ta hoàn toàn có thể tiến hành điều tra. Nếu chúng ta tiếp tục chần chừ thì sẽ ảnh hưởng đến vấn đề trị an ở thành phố Vọng Hải, như vậy ảnh hưởng sẽ còn lớn hơn nữa!

Điền Vi Dân vẫn bất động thanh sắc, dường như cố ý để Tùy Trường Hồng nói. Thấy Điền Vi Dân không nói lời nào, Tùy Trường Hồng nói tiếp:

- Bí thư Điền, tôi cho rằng phải lập tức điều tra chuyện này. Nếu bí thư Điền cảm thấy khó làm, vậy để phó bí thư thị ủy là tôi phụ trách. Xảy ra chuyện gì, tôi sẽ gánh chịu!

Mãi đến lúc này Điền Vi Dân mới lên tiếng, ông ta nhìn Tùy Trường Hồng, nói:

- Phó bí thư Tùy, chuyện này cứ giao cho bên ủy ban kỷ luật là được rồi. Bí thư thị ủy như tôi dù sao cũng phải tổ chức báo cáo một chút, chuyện này không phải là chuyện nhỏ. Ừm, nếu tất cả mọi người không có ý kiến gì khác, hay là thế này đi, để ủy ban kỷ luật đi điều tra. Thị trưởng Tùy, tôi cũng không cho rằng gióng trống khua chiêng điều tra là hay, không bằng để ủy ban kỷ luật nói chuyện với mấy đương sự, chờ sau khi có ý kiến sơ bộ, chúng ta lại họp tiếp!

- Bí thư Điền…!

Tùy Trường Hồng vừa muốn nói tiếp, chợt nghe thấy Điền Vi Dân thở dài, nói:

- Tôi thấy chuyện này không nên để cấp trên biết thì tốt hơn, chúng ta xử lý nội bộ thôi. Nếu thực sự có chuyện gì, vậy thì để tên cảnh sát hình sự kia luân chuyển công tác là được, không biết mọi người có ý kiến gì không?

Điền Vi Dân vừa nói ra những lời này, niềm hy vọng vừa dâng lên trong lòng Tùy Trường Hồng như bị dội một gáo nước lạnh. Xem ra Điền Vi Dân định làm cho chuyện lớn hóa nhỏ, căn bản không định quản nữa. Mà các thường ủy ủy ban lên tiếng cũng khiến Tùy Trường Hồng tâm ý nguội lạnh, ông ta đã nhìn ra, lời nói của mình không có sức nặng ở ủy ban. Điền Vi Dân làm như vậy, hoàn toàn là muốn ép hắn chết. Tùy Trường Hồng thầm nghĩ: “Tổ điều tra của tỉnh sắp đến rồi, ta đợi tổ điều tra của tỉnh tới, đem chuyện này nói cho họ biết, hừ, ta muốn xem Điền Vi Dân còn có thể làm gì!”

Tùy Trường Hồng đâu ngờ rằng, Điền Vi Dân còn ước gì ông ta làm như vậy. Ông ta và Diệp Lăng Phi đã thương lượng với nhau, tạo đủ áp lực lên Tùy Trường Hồng để ông ta phản ánh chuyện này lên tỉnh ủy. Như vậy, chuyện này sẽ càng lớn, đến lúc đó, mọi chuyện có lẽ không thể khống chế được nữa. Tùy Trường Hồng không biết đây là một cái bẫy đang chờ hắn ta nhảy vào. Cuộc họp thường ủy nhanh chóng ra quyết định, chuyện này giao cho ủy ban kỷ luật điều tra, tạm thời không được làm lớn chuyện. Vị bí thư ủy ban kỷ luật kia hẳn là biết phải làm thế nào. Lúc này, người thất vọng nhất chính là thị trưởng Tùy Trường Hồng. Ông ta rất thất vọng, vốn tưởng rằng có thể nhân cơ hội làm lớn chuyện, nhưng không ngờ Điền Vi Dân lại đè xuống. Ngay khi ông ta chuẩn bị quay về phòng làm việc của mình thì nhận được điện thoại của Tưởng Thiên Dương. Tưởng Thiên Dương nói cho Tùy Trường Hồng biết, sáng ngày mai tổ điều tra của tỉnh ủy sẽ tới thành phố Vọng Hải, đến lúc đó, hắn ta cũng sẽ đến.

⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!