Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1046: CHƯƠNG 1046: CHÂU CHẤU TRÊN SỢI DÂY THỪNG

Tùy Trường Hồng cũng đã chấp nhận phối hợp điều tra, người của tổ điều tra ngồi trong văn phòng làm việc của ông ta, một người trong số đó cầm bút ghi chép lại.

Tùy Trường Hồng ngồi trên sô pha, vắt chéo chân, tay kẹp điếu thuốc nói:

- Các anh đến muốn tìm hiểu tình hình với tôi, tôi cũng không biết nên nói thế nào, dù gì cũng là Bí thư Chu. À, giờ nên gọi là thị trưởng Chu của tỉnh rồi, con người ông ta có chút độc đoán, tự ý hành động. Vốn dĩ có một số việc đáng lẽ do tôi phê duyệt, nhưng thị trưởng Chu đều tự mình phê duyệt hết cả, haiz, tôi cũng đành chịu, lúc đó người ta là Bí thư Thành ủy, tôi chỉ là một thị trưởng, thật sự không có cách nào khác!

Một người trong tổ điều tra nói:

- Thị trưởng Tùy, lần này chúng tôi đến để kiểm tra hạng mục liên quan đến kinh tế nhà ở thích hợp, ông có thể cho chúng tôi biết một vài chuyện về vấn đề này được không?

Tùy Trường Hồng nghe đến đây liền cười nói:

- À, xem tôi này, nói một hồi lại lạc đề mất rồi, tôi chỉ muốn để các anh hiểu cách đối nhân xử thế của thị trưởng Chu thôi.

Tùy Trường Hồng nói xong lại rít một hơi thuốc, hai ngón tay phải kẹp đầu lọc, gạt tàn thuốc vào cái gạt tàn ngay trước mặt rồi nói tiếp:

- Hạng mục liên quan đến kinh tế nhà ở thích hợp thì tôi cũng không rõ lắm, dù gì hạng mục này đều do một tay thị trưởng Chu phụ trách. Vốn nên do thị trưởng là tôi quyết định, nhưng thị trưởng Chu lại tự mình quyết, tôi cũng không thể nhúng tay vào được, chỉ có thể nói cho các anh một vài chuyện mà tôi biết thôi!

Tùy Trường Hồng đương nhiên sẽ không nói thật, ông ta chỉ có thể đẩy việc quyết định dự án kinh tế nhà ở thích hợp cho Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ là do một mình Chu Hồng Sâm quyết định, còn những chuyện khác thì ông ta không rõ.

Đợi sau khi Tùy Trường Hồng nói xong, người trong đội điều tra đó hỏi:

- Thị trưởng Tùy, ông còn gì muốn bổ sung thêm không?

- Ừm, có!

Tùy Trường Hồng nói một cách nham hiểm.

- Theo như tôi biết thì con gái của thị trưởng Chu có quan hệ rất thân thiết với ông chủ Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ Diệp Lăng Phi, con gái thị trưởng Chu hình như đã mang thai con của Diệp Lăng Phi. À, đương nhiên chuyện này tôi cũng chỉ nghe người ta nói, còn cụ thể có phải vậy không thì tôi không tận mắt thấy, không dám khẳng định là sự thật. Nhưng tôi lại tận mắt nhìn thấy con gái của thị trưởng Chu cùng đi dạo phố với Diệp Lăng Phi, cử chỉ của hai người họ rất thân mật. Haiz, tôi không nói nhiều nữa, nói nhiều rồi kẻo có người lại nghi ngờ tôi bất mãn với thị trưởng Chu, thực ra tôi vẫn luôn hợp tác rất vui vẻ với ông ấy!

- Thị trưởng Tùy, cảm ơn sự hợp tác của ông!

Hai người trong tổ điều tra hỏi xong liền đứng dậy, trước khi đi, hai người họ lại nói:

- Thị trưởng Tùy, nếu ông còn cần bổ sung gì nữa thì hy vọng có thể thông báo cho chúng tôi, rất cảm ơn ông đã hợp tác với công việc của chúng tôi!

- Đây là việc tôi nên làm mà!

Tùy Trường Hồng đích thân tiễn hai người trong tổ điều tra ra khỏi văn phòng, gọi Chu Hướng Thiên:

- Chủ nhiệm Chu, tiễn hai vị đồng nghiệp của tổ điều tra!

- Vâng!

Chu Hướng Thiên vội đáp rồi chạy tới tiễn hai người của tổ điều tra. Tùy Trường Hồng không đi theo, ông ta quay trở lại văn phòng, ngồi trước bàn làm việc của mình rồi lại châm thuốc. Trên mặt Tùy Trường Hồng nở nụ cười nhạt đắc ý, ông ta không tin lần này không hạ bệ được Chu Hồng Sâm. Đúng lúc này, điện thoại của Tùy Trường Hồng lại vang lên.

Tùy Trường Hồng rút điện thoại ra, vừa nhìn thấy số gọi đến, ông ta liền nhíu mày, không lập tức nghe máy mà đi đến cửa phòng làm việc khóa trái lại rồi mới bắt máy.

- Chúc mừng thị trưởng Tùy thăng chức nhé. Thị trưởng Tùy, tôi không ngờ ông có thể đảm nhận chức thị trưởng thành phố Vọng Hải. Ông xem tôi này, đã lâu không liên lạc với ông, cũng chẳng biết ông đang ở thành phố Vọng Hải!

Sau khi Tùy Trường Hồng nghe thấy giọng nói này liền nhíu mày nói:

- Hắc Tam, chẳng phải mày đã chạy ra nước ngoài rồi sao, sao lại gọi điện cho tao?

- Thị trưởng Tùy, tôi chẳng phải là xuôi theo chiều gió đó sao, giờ chạy về lại rồi. Thị trưởng Tùy, ông làm việc không trượng nghĩa chút nào, thằng em này ban đầu cũng giúp ông không ít, kết quả vừa xảy ra chuyện ông liền bán đứng tôi. Tôi sống ở nước ngoài không thoải mái, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy ở trong nước tốt hơn, đợi đến lúc tôi trở về mới biết ông đã là thị trưởng thành phố Vọng Hải rồi. Thế nào, thị trưởng Tùy, cho thằng em này con đường sống chứ!

Tùy Trường Hồng chau mày nói:

- Hắc Tam, ngày đó không phải tao không giúp mày, mà là giúp không được. Mày không biết lúc đó cấp trên phái người đi càn quét xã hội đen sao, tao cũng là mạo hiểm báo cho mày chạy đi đấy, chẳng lẽ tao đối xử với mày chưa đủ tốt à?

- Thị trưởng Tùy, xem ông nói kìa. Ông đối với đàn em quả thật rất tốt, nhưng giờ tôi phải tìm thị trưởng Tùy kiếm miếng ăn rồi!

Hắc Tam nói.

- Cho dù tôi có bị bắt thì cũng chỉ có thể chấp nhận số phận, ở nước ngoài quả thật không phải là nơi cho người ta ở, tôi cảm thấy trong nước vẫn tốt hơn nhiều. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, giờ tôi chỉ có thể dựa dẫm vào ông thôi, tôi tin ông nhất định sẽ tìm được chỗ cho tôi kiếm miếng cơm!

- Hắc Tam, mày đang bị tỉnh truy nã, giờ bên công an vẫn đang dán lệnh truy nã mày đó. Nếu mày đến chỗ tao để người khác thấy được tao có quan hệ với mày thì cả hai chúng ta đều chết chắc!

Tùy Trường Hồng hừ lạnh nói.

- Nếu mày muốn sống thì tao thấy mày hãy chạy ra nước ngoài sẽ tốt hơn, ở trong nước, mày chỉ có một con đường chết!

- Thị trưởng Tùy, cái này không chắc đâu!

Hắc Tam cười nhạt nói.

- Tôi đã nói rồi, tôi thà bị bắt cũng không muốn ở cái nơi quỷ tha ma bắt ở nước ngoài ấy đâu. Tôi hy vọng thị trưởng Tùy hiểu đạo lý này, nếu tôi bị bắt thì thị trưởng Tùy cũng đừng hòng thoát. Chúng ta đều là châu chấu trên một sợi dây thừng, ai cũng không chạy được!

Tùy Trường Hồng chau mày nói:

- Hắc Tam, mày đang uy hiếp tao đấy à, mày có biết hậu quả không hả?

- Tôi mặc kệ hậu quả gì, tôi chỉ cần mạng sống!

Hắc Tam hét lên.

- Tôi chỉ có cái mạng quèn này, nhưng thị trưởng Tùy thì khác, địa vị của ông không thể so với tôi được. Tự ông suy nghĩ đi, tôi cho ông hai ngày để suy nghĩ, đến lúc đó ông gọi điện cho tôi là được, tôi tin ông quen thuộc số điện thoại này mà!

- Hắc Tam, mày hãy trốn trước đi, đợi tao suy nghĩ rồi tính!

Tùy Trường Hồng nói.

- Thị trưởng Tùy, đương nhiên là tôi cho ông thời gian suy nghĩ rồi, ông yên tâm. Hắc Tam tôi không phải là người vong ân, nếu thị trưởng Tùy có thể giúp tôi vượt qua được cửa ải lần này thì tôi bảo đảm sau này sẽ không thiếu lợi lộc cho ông đâu!

Hắc Tam nói.

- Giờ tôi chỉ muốn lánh nạn một thời gian, sau khi qua được rồi thì tôi sẽ Đông Sơn tái khởi. Đến lúc đó cho dù tôi có bị bắt thì cũng chỉ có thể trách cái mạng Hắc Tam tôi không may, bảo đảm sẽ không liên lụy đến thị trưởng Tùy ông đâu!

- Được, vậy đi!

Thị trưởng Tùy nghe thấy tiếng gõ cửa, ông thấp giọng nói:

- Bên này tao có việc. Hắc Tam, đến lúc đó tao sẽ liên lạc với mày, tao cần phải nghĩ cho kỹ, dù gì muốn để mày ở lại thành phố Vọng Hải không phải là chuyện đơn giản, đến lúc đó mày cần phải thay đổi thân phận!

- Ừm, thị trưởng Tùy, có câu nói này của ông là tôi yên tâm rồi!

Hắc Tam nói.

- Tôi sẽ gọi điện cho ông!

- Vậy đi!

Sau khi Tùy Trường Hồng nói xong liền cúp máy. Ông ta bước nhanh đến mở cửa phòng thì nhìn thấy Chu Hướng Thiên đang đứng trước cửa cười ha hả.

- Thị trưởng Tùy, tôi đã tiễn họ đi rồi!

Chu Hướng Thiên nói.

- Ừm, lão Chu, vào đi!

Tùy Trường Hồng quay người bước đến chỗ ngồi của mình, ông ta châm điếu thuốc nói:

- Lão Chu, ông cảm thấy bọn họ sẽ tin chứ?

- Sao lại không tin!

Chu Hướng Thiên cười nói.

- Thị trưởng Tùy, lúc nãy tôi lại nói thêm chuyện liên quan đến Chu Hồng Sâm trước mặt họ, tôi hoàn toàn dựa theo ý của ông mà nói. Tôi thấy phản ứng của họ chắc là tin lời tôi rồi. Như vậy thì Chu Hồng Sâm sắp gặp xui xẻo rồi!

- Lão Chu, ông là tâm phúc của tôi, nếu tôi thuận buồm xuôi gió thì đương nhiên sẽ không bạc đãi ông đâu!

Tùy Trường Hồng nói.

- Việc này tạm thời không thể truyền ra ngoài để tránh người ta cho là chúng ta làm. Còn chuyện của Chu Hồng Sâm tạm thời không thể để lộ cho người ngoài biết, đây chính là con át chủ bài của tôi, tôi không muốn lật bài ngửa sớm như vậy, biết đâu đến lúc nào đó sẽ còn có tác dụng quan trọng nữa!

- Thị trưởng Tùy, lão Chu tôi làm việc ông cứ yên tâm, chuyện này tôi đều hiểu!

Chu Hướng Thiên nói.

- Tối qua tôi đã dặn vợ tôi rồi, không cho phép bà ấy nhắc chuyện này với người khác!

- Ừm, lão Chu ông làm rất tốt, nên làm như vậy!

Tùy Trường Hồng nói.

- Chúng ta cần phải cẩn thận, lỡ như có sai sót gì, cả tôi và ông đều đắc tội với Chu Hồng Sâm. Tôi tin ông biết hậu quả sẽ thế nào, vì thế cẩn thận vẫn hơn!

- Đúng vậy, đúng vậy!

Chu Hướng Thiên liên tục gật đầu đáp.

Tùy Trường Hồng rút điếu thuốc, nghiêng người về phía trước nói:

- Lão Chu, hai ngày này ông qua Ủy ban Kỷ luật thành phố nghe ngóng tiến triển chuyện liên quan đến Diệp Lăng Phi bên đó, ông hiểu ý tôi chứ?

- Hiểu rồi!

Chu Hướng Thiên đáp.

- Tôi biết nên làm thế nào rồi!

- Vậy thì tốt!

Tùy Trường Hồng gật đầu.

Chu Hướng Thiên vừa rời khỏi văn phòng của Tùy Trường Hồng không lâu thì Tùy Vũ và Tưởng Thiên Dương đến tìm ông ta. Tưởng Thiên Dương hôm nay từ tỉnh thành đến đây, sau khi gặp Tùy Vũ thì trực tiếp đến văn phòng của Tùy Trường Hồng.

- Bố!

Sau khi Tùy Vũ bước vào thì bắt đầu nũng nịu. Hai tay cô ôm chặt cổ Tùy Trường Hồng nói:

- Thiên Dương nói phải về, con định qua đó chơi vài ngày, bố, có được không ạ?

Tùy Trường Hồng nhìn Tưởng Thiên Dương cười nói:

- Thiên Dương, con bé Tùy Vũ này bị bác chiều hư rồi. Con tuyệt đối không được nuông chiều nó nữa, nhìn nó kìa, lớn như vậy rồi, haiz, đều tại bác quá chiều nó!

- Bác Tùy, cháu thấy Tùy Vũ rất tốt mà!

Tưởng Thiên Dương ngồi đối diện với Tùy Trường Hồng, cười nói:

- Tính cách của Tùy Vũ thoải mái, rất hợp với cháu, cháu thích người như Tùy Vũ. Cháu định dẫn Tùy Vũ về gặp bố mẹ cháu, lần trước cháu đã nhắc đến Tùy Vũ với bố mẹ rồi, họ cũng cảm thấy Tùy Vũ rất tốt, muốn gặp con bé!

- Vậy sao?

Tùy Trường Hồng thầm mở cờ trong bụng. Xem ra mình đã có Tưởng gia làm chỗ dựa vững chắc rồi. Ông ta nhìn Tưởng Thiên Dương nói:

- Thiên Dương, vậy cháu phải quản nó nhiều vào, đừng để nó như đứa trẻ, đặc biệt là lúc gặp bố mẹ cháu. Cháu cần phải nói trước cho Tùy Vũ biết những việc nào không nên làm, nếu không con bé này lỡ làm những chuyện mà bố mẹ cháu không thích thì chẳng phải sẽ làm họ không vui sao?

- Bác Tùy, chuyện này bác cứ yên tâm. Bố mẹ cháu sẽ không so đo mấy cái này đâu!

Tưởng Thiên Dương nói.

Tùy Trường Hồng gật đầu, ông ta đưa tay ra vỗ vỗ lên bàn tay của con gái mình nói:

- Tiểu Vũ, ra ngoài đi dạo đi, bố có chuyện cần nói với Thiên Dương!

- Có chuyện gì mà không thể nói trước mặt con thế, còn muốn đuổi con ra ngoài nữa!

Tùy Vũ tỏ vẻ không vui, lẩm bẩm:

- Bố, con cũng muốn nghe!

- Tiểu Vũ, đừng ồn ào nữa!

Tùy Trường Hồng nói.

- Bố và Thiên Dương có chuyện chính sự cần bàn. Con mau ra ngoài đi!

Tùy Vũ có chút không tình nguyện buông đôi tay đang ôm cổ Tùy Trường Hồng, đến trước mặt Tưởng Thiên Dương âu yếm nói:

- Thiên Dương, anh mau nói xong chuyện với bố em nhé, chẳng phải anh nói đưa em đi hóng gió sao?

- Ừm, anh biết rồi Tiểu Vũ, em đợi ở ngoài nhé!

Tưởng Thiên Dương vỗ vỗ mông Tùy Vũ, ra hiệu cho cô đi ra ngoài. Đợi sau khi Tùy Vũ ra khỏi văn phòng, Tùy Trường Hồng mới nói với Tưởng Thiên Dương:

- Thiên Dương, việc này may mà có cháu, bác đoán Chu Hồng Sâm lần này chạy không thoát đâu!

Tưởng Thiên Dương nghe xong cười nói:

- Bác Tùy, đây chẳng qua chỉ là một chuyện vặt vãnh mà thôi. Cháu đã gặp tam thúc của cháu, nói với ông ấy rồi. Tam thúc cháu lập tức đem chuyện này ra thảo luận trong cuộc họp Tỉnh ủy. Bác Tùy, cháu cũng biết chắc, tam thúc dù thế nào cũng là Thường vụ Tỉnh ủy, chuyện này đối với ông ấy mà nói chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ!

- Thiên Dương, còn có chuyện này nữa!

Tùy Trường Hồng nói.

- Chuyện này là gần đây bác mới biết được. Thiên Dương, bác cho cháu xem một số thứ!

Tùy Trường Hồng cầm qua một tập tài liệu đã in xong, chính là những tài liệu về Diệp Lăng Phi mà Vương Thần đã giao ra, đặt trước mặt Tưởng Thiên Dương nói:

- Thiên Dương, cháu xem những thứ này đi!

Tưởng Thiên Dương không biết là thứ gì, đợi sau khi hắn xem xong liền cười nói:

- Bác Tùy, không ngờ tên khốn đó lại là xã hội đen, chả trách lại ngông cuồng như vậy. Lúc đó cháu còn đang sầu não, giờ xem ra tên khốn Diệp Lăng Phi đó đắc ý quá mức rồi. Bác Tùy, bên mình định xử lý tên Diệp Lăng Phi đó thế nào đây?

Tùy Trường Hồng chính là đợi câu nói này của Tưởng Thiên Dương, lúc ông ta nghe thấy Tưởng Thiên Dương hỏi nên xử lý Diệp Lăng Phi như thế nào thì khẽ thở dài nói:

- Thiên Dương, ý của Thành ủy chính là muốn đè chuyện này xuống, cho dù có điều tra ra cũng phải chuyện lớn hóa nhỏ. Haiz, bác chỉ là Phó Bí thư Thành ủy, va chạm với các thường ủy khác, lời nói của bác cũng không có nhiều trọng lượng nên bác cũng chỉ có thể đồng ý thôi!

Tưởng Thiên Dương vừa nghe đã trừng mắt chửi:

- Đây cũng quá đáng, bỏ qua cho tên khốn nạn Diệp Lăng Phi đó à? Bác Tùy, cháu thấy những bằng chứng này rất đầy đủ, hoàn toàn có thể bắt tên khốn Diệp Lăng Phi đó về rồi hẵng nói!

- Thiên Dương, cháu không rõ tình hình ở bên này đâu!

Tùy Trường Hồng nói.

- Bác không có năng lực để sai người đi bắt Diệp Lăng Phi, chỗ dựa của Diệp Lăng Phi chính là Chu Hồng Sâm, mà lãnh đạo cũ của Chu Hồng Sâm chính là Điền Vi Dân. Bây giờ Điền Vi Dân là Bí thư Thành ủy, cháu nói xem, những người trước đây theo Chu Hồng Sâm đều nghe theo Điền Vi Dân, bác giữ được mình ở thành phố Vọng Hải này đã là may lắm rồi, đâu có thể quản những chuyện này nữa chứ!

Tưởng Thiên Dương sau khi nghe xong chau mày nói:

- Bác Tùy, ý của bác là Bí thư Thành ủy hiện tại cũng có vấn đề?

- Cái này chỉ nghe nói chứ không chắc!

Tùy Trường Hồng nói.

- Trong cuộc họp Thường vụ Thành ủy, bác có nhắc đến chuyện phải điều tra nghiêm ngặt chuyện này nhưng Bí thư Điền lại nói việc này nên cố gắng biến thành chuyện nhỏ, thậm chí không báo cáo lên cấp trên. Trong này rõ ràng có dính líu đến chuyện của Chu Hồng Sâm, còn những ủy viên thường vụ khác cũng có thái độ này. Bác thấy bọn họ đều có khuynh hướng ém nhẹm chuyện này đi. Haiz, bác cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể làm vậy thôi!

- Bác Tùy, chuyện này cháu thấy giải quyết được!

Tưởng Thiên Dương đột nhiên cười nói:

- Chỉ cần có chứng cứ, cháu có cách khiến cho Diệp Lăng Phi phải bị bắt. Cháu và Diệp Lăng Phi vốn dĩ đã có mâu thuẫn, đang sầu não không tìm được cơ hội đây. Không ngờ tự Diệp Lăng Phi đã vác xác đến, cháu cũng không muốn bỏ qua cơ hội này. Bác Tùy, lúc nãy bác có nhắc đến nhà báo Vương Thần đã viết bài báo này, cháu muốn gặp hắn ta, đến lúc đó cháu sẽ nói chuyện với tam thúc của cháu, bảo ông ấy giúp một tay. Cháu tin cho dù bên Thành ủy của các bác có người chịu giúp đỡ Diệp Lăng Phi thì cũng không có tác dụng đâu, biết đâu còn moi được thêm thông tin gì đó từ miệng Diệp Lăng Phi nữa!

- Thiên Dương, như vậy có được không?

Tùy Trường Hồng hỏi.

Tưởng Thiên Dương cười nói:

- Sao lại không được, cháu thấy hoàn toàn không có vấn đề. Bác Tùy, bác yên tâm đi!

Tưởng Thiên Dương nói tiếp.

- Không biết tên nhà báo Vương Thần đó sống ở đâu, cháu muốn gặp hắn ta!

- Việc này giao cho bác đi!

Tùy Trường Hồng nói.

- Bác gọi điện thoại tìm nhà báo đó!

Phản ứng của Tưởng Thiên Dương hoàn toàn nằm trong dự đoán của Tùy Trường Hồng. Tùy Trường Hồng cố ý nói vậy chính là muốn Tưởng Thiên Dương nhúng tay vào chuyện này. Giờ xem ra Tưởng Thiên Dương lập tức bị dính líu vào rồi.

Tùy Trường Hồng lập tức gọi điện thoại cho người đi tìm Vương Thần, đưa anh ta đến văn phòng thị trưởng. Đợi lúc Vương Thần đến thì Tùy Vũ và Tưởng Thiên Dương đang đùa giỡn nhau. Tùy Vũ muốn đi ra ngoài chơi, nhưng Tưởng Thiên Dương lại nói có việc cần phải làm, bảo Tùy Vũ đợi chút. Thế là Tùy Vũ đùa giỡn bám chặt lấy Tưởng Thiên Dương.

Lúc Vương Thần đến đúng lúc nhìn thấy Tùy Vũ đang ngồi trên đùi Tưởng Thiên Dương làm nũng. Vương Thần nhìn thấy bộ dạng gợi cảm đó của Tùy Vũ thì thầm nuốt nước bọt. Vương Thần đến giờ vẫn còn độc thân, nhìn thấy cô gái gợi cảm như Tùy Vũ đương nhiên là động lòng, nhưng anh ta cũng rõ loại con gái này không phải là người mà những kẻ như mình có thể với tới. Nhưng nếu như hắn có thể vào được quan trường thì tình thế sẽ khác xa rồi.

Lúc Vương Thần vừa bước vào, Tùy Trường Hồng nói với Tùy Vũ:

- Tiểu Vũ, con ra ngoài đi!

- Con lại phải ra ngoài!

Tùy Vũ rất không hài lòng lẩm bẩm:

- Tại sao cứ phải bảo con ra ngoài!

Sau khi Tùy Vũ đi ra, Tùy Trường Hồng nói với Tưởng Thiên Dương:

- Thiên Dương, đây chính là nhà báo mà bác nói, cháu có chuyện gì có thể hỏi anh ta!

Tưởng Thiên Dương quan sát Vương Thần nói:

- Vương Thần, bài báo anh viết đều là thật?

- Đương nhiên là thật!

Vương Thần nói đến đây nhìn Tùy Trường Hồng, rồi quay qua Tưởng Thiên Dương nói:

- Tôi dám viết đăng lên báo thì tôi bảo đảm đây đều là sự thật!

Tưởng Thiên Dương đột nhiên bật cười, lạnh lùng nói:

- Đáng tiếc, những thứ này đều là giả, tôi đã xem qua rồi, lỗ hổng trong đó còn rất nhiều. Cuối cùng tôi hỏi lại anh một câu, những gì anh nói đều là thật sao?

- Đương nhiên đều là thật!

Vương Thần nói.

- Tôi dám lấy nhân cách của tôi ra bảo đảm, những gì tôi nói hoàn toàn đều là sự thật!

Tưởng Thiên Dương sau khi nghe xong cười ha hả nói:

- Không ngờ anh lại có thể nói dối mà như thật thế này, nhưng mà, tôi thích

❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!