Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1047: CHƯƠNG 1047: VĨNH VIỄN RÚT KHỎI

Tưởng Thiên Dương bật cười. Vương Thần và Tùy Trường Hồng đều sững sờ, không rõ Tưởng Thiên Dương cười cái gì. Tưởng Thiên Dương vỗ tay nói:

- Anh nói dối mà như thật, tôi lại rất thích kiểu người nói dối không chớp mắt như anh!

Câu nói này của Tưởng Thiên Dương vừa dứt, Vương Thần có chút luống cuống nhìn Tùy Trường Hồng. Tùy Trường Hồng vốn không hiểu rõ Tưởng Thiên Dương, ông ta luôn cho rằng cậu ấm nhà quyền quý này có suy nghĩ đơn giản. Nhưng sau khi nghe mấy câu nói này, Tùy Trường Hồng mới ý thức được Tưởng Thiên Dương cũng không đơn giản, không phải là loại công tử bột đầu óc rỗng tuếch.

- Thiên Dương, ý cháu là gì?

Tùy Trường Hồng hỏi.

Tưởng Thiên Dương quay đầu nhìn Tùy Trường Hồng, cười nói:

- Bác Tùy, không có gì đâu ạ. Cháu chỉ cảm thấy tay nhà báo này rất thú vị, lời hắn nói tuy là giả nhưng nếu hắn cứ khăng khăng như vậy thì lại chẳng có vấn đề gì cả!

Tùy Trường Hồng không hiểu ý của Tưởng Thiên Dương, ông ta trơ mắt nhìn cậu. Tưởng Thiên Dương đứng lên nói:

- Bác Tùy, hay là thế này đi, cháu sẽ gọi điện cho chú ba của cháu, nói với chú ấy chuyện bên này. Ừm, tổ điều tra không phải đang ở thành phố Vọng Hải sao, vừa hay có thể cùng đến điều tra chuyện này. Vậy nhé bác Tùy, cháu đi gọi điện đây!

- Vậy được. Thiên Dương, việc này cháu nhất định phải cẩn thận!

- Không sao đâu bác Tùy, cháu tính cả rồi!

Tưởng Thiên Dương nói xong, không có ý định gọi điện trước mặt Tùy Trường Hồng mà rời khỏi văn phòng. Đợi Tưởng Thiên Dương vừa đi, Vương Thần liền mon men lại gần Tùy Trường Hồng, dè dặt hỏi:

- Thị trưởng Tùy, chuyện này…

Vương Thần còn chưa nói xong thì bị Tùy Trường Hồng cắt ngang:

- Vương Thần, cậu về trước đi, đến lúc đó tôi sẽ tìm cậu. Nhớ kỹ, nhất định phải cắn chết không nhả. Giờ cậu đã nhúng chàm rồi, nếu lúc này không cắn chết thì xem như cậu toi đời, ngay cả tôi cũng không cứu được cậu đâu. Tôi hy vọng cậu hiểu rõ mối quan hệ lợi hại trong đó!

- Tôi hiểu, tôi hiểu!

Vương Thần liên tục gật đầu.

Vương Thần vừa rời khỏi văn phòng của Tùy Trường Hồng, ông ta liền nhấc điện thoại lên gọi đến văn phòng Chu Hướng Thiên:

- Hướng Thiên, ông qua đây một lát!

Chu Hướng Thiên đi qua. Tùy Trường Hồng ra hiệu cho ông ta đóng cửa phòng lại rồi thấp giọng nói:

- Hướng Thiên, ông phái người theo dõi tên nhà báo đó, đừng để hắn đi lung tung. Tôi luôn có cảm giác gã nhà báo này làm việc không đáng tin!

- Thị trưởng Tùy, tôi biết rồi. Tôi sẽ sắp xếp người đi ngay!

Chu Hướng Thiên nói.

*

Diệp Lăng Phi đang ăn cơm trưa ở nhà ông cụ. Buổi chiều, sau khi Lão Hổ và Tiêm Đao đến Bắc Kinh, họ đã gọi điện hỏi Diệp Lăng Phi có tham gia hội nghị không. Diệp Lăng Phi nói với Lão Hổ và Tiêm Đao rằng hắn sẽ không tham gia, đợi bọn họ bàn xong việc với người bên Bắc Kinh thì hãy đến tìm hắn.

Hai người Lão Hổ và Tiêm Đao không nói gì thêm, liền đồng ý.

Chiều hôm đó, Diệp Lăng Phi chơi với ông cụ mãi đến hơn ba giờ mới rời đi. Nhạc Lâm Sơn đã sắp xếp chỗ ở cho Diệp Lăng Phi. Hắn đi thẳng đến phòng khách sạn mà Nhạc Lâm Sơn đã đặt, sau khi tắm nước nóng xong, Diệp Lăng Phi mặc áo choàng tắm nằm trên giường xem ti vi.

Diệp Lăng Phi đang đợi Lão Hổ và Tiêm Đao đến. Theo hắn thấy, Lão Hổ và Tiêm Đao đến Bắc Kinh một mặt là vì vấn đề vũ khí đạn dược sau này, mặt khác là để tìm hắn. Cho dù Lão Hổ không nói, Diệp Lăng Phi cũng đoán được mục đích của ông ta. Mười phần hết chín là liên quan đến hướng phát triển của Lang Nha. Hiện nay câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ đang suy yếu, đây chính là cơ hội ngàn vàng cho Lang Nha, đúng như câu nói “nhân lúc mày bệnh, lấy mạng của mày”. Lang Nha không nên bỏ lỡ cơ hội này để chiếm lấy sức ảnh hưởng của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ. Điều Diệp Lăng Phi không ngờ là trong lúc Lão Hổ và Tiêm Đao còn chưa tới thì Nhạc Lâm Sơn đã đến trước. Lúc Nhạc Lâm Sơn đến, Diệp Lăng Phi đang định ra ngoài ăn cơm, nhìn thấy ông ta xuất hiện ngay cửa phòng mình, hắn cười nói:

- Tôi nói này đại ca Nhạc, sao giờ này ông lại đến đây, chẳng lẽ định mời tôi ăn cơm à?

Nhạc Lâm Sơn khoát tay ra sau, nói với hai người đàn ông đứng sau lưng:

- Hai người tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi đi, tôi ở đây không cần hai người đi theo!

Hai người đó vừa định mở miệng thì bị Nhạc Lâm Sơn ngăn lại:

- Tôi đã nói không có chuyện gì là không có chuyện gì, chẳng lẽ các anh không biết đây là đâu à? Lúc nào tôi về sẽ gọi cho các anh, đi đi!

Hai người đàn ông không nói gì thêm, quay người rời khỏi. Nhạc Lâm Sơn quay qua nói với Diệp Lăng Phi:

- Tôi vừa xong việc là chạy qua đây ngay. Còn bữa cơm này tôi thấy hay là thôi đi, lát nữa tôi còn phải về. Cậu muốn lão già này đứng ngoài cửa nói chuyện vòng vo với cậu, hay là vào phòng rồi nói?

- Được rồi, tôi thấy ông vào phòng tôi bàn cho xong chuyện, lát nữa Lão Hổ và Tiêm Đao qua thì cùng nhau đi ăn là được!

Diệp Lăng Phi nói xong, nhường đường cho Nhạc Lâm Sơn bước vào phòng.

Sau khi Diệp Lăng Phi và Nhạc Lâm Sơn ngồi xuống, hắn nói với Nhạc Lâm Sơn:

- Tôi muốn biết ông thấy Tưởng gia thế nào?

- Tưởng gia?

Nhạc Lâm Sơn khẽ giật mình, lập tức cười nói:

- Tiểu Diệp, cậu hỏi chuyện này làm gì?

- Thôi nào, đại ca Nhạc, chúng ta đều thân quen cả rồi, tôi cũng không muốn vòng vo tam quốc với ông!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện là thế này, gần đây tôi có vẻ có chút xích mích với Tưởng gia, vì thế tôi muốn biết ông thấy nhà Tưởng gia thế nào?

- Có xích mích với lão Tưởng?

Nhạc Lâm Sơn lại hỏi một câu.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Đương nhiên không phải, nhưng tôi nghe nói lão Tưởng có ba thằng cháu, tôi đều có xích mích với hai đứa trong số đó rồi, không biết có được xem là xích mích với Tưởng gia hay không?

Nhạc Lâm Sơn nghe xong liền bật cười. Diệp Lăng Phi thấy ông ta cười, có chút nghi hoặc hỏi:

- Đại ca Nhạc, ông cười gì thế?

- Tôi cười cậu có duyên với nhà Tưởng gia!

Nhạc Lâm Sơn cười nói.

- Lão Tưởng có ba thằng cháu, cậu lại gặp phải hai đứa, chẳng lẽ đây không phải là có duyên với nhà Tưởng gia sao?

- Cái này có thể trách tôi được à? Tôi đang yên đang lành ở cái đất Vọng Hải nhỏ bé, kết quả hai tên khốn đó chạy đến làm phiền tôi. Ông nói xem, đương nhiên tôi phải dạy cho bọn họ một bài học rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tôi không quan tâm bọn họ là con cháu nhà ai, nếu chọc giận tôi thì đều nhận hậu quả như nhau cả!

- Tiểu Diệp, đừng kích động!

Nhạc Lâm Sơn nói.

- Tuy Tưởng gia trước đây có sự chống lưng đắc lực của lão Tưởng, ba người con trai của lão cũng xem như có địa vị vững chắc, nhưng họ muốn thăng tiến nữa cũng không dễ dàng gì. Tôi kiến nghị cậu không nhất thiết phải dùng thủ đoạn bạo lực. Tôi tin cho dù ba người con trai của lão Tưởng có hợp sức lại cũng không làm gì được cậu đâu. Cậu không biết vị thế của cậu ở bên này đâu. Lần trước cậu có nói đến chuyện của tập đoàn Khúc cần có buổi công bố thông tin, đây đâu phải là chuyện làm cho có lệ. Bây giờ xem ra trước khi Bành Nguyên nghỉ hưu đã làm một chuyện mà trước giờ ông ta không thích làm, đó chính là đề cử cậu.

- Lão Nhạc, tôi không hiểu ý của ông, ông có ý gì vậy, việc này có liên quan gì đến ông cụ chứ?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Nhạc Lâm Sơn cười cười:

- Mấy chuyện này không nhất thiết phải nói cho cậu biết, tóm lại lão Bành Nguyên đã làm một chuyện tốt. Tôi thấy ông ấy muốn trả ân tình cho cậu!

- Trả ân tình cho tôi?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Trả ân tình năm xưa cậu đã giúp ông ấy và tôi thoát khỏi hiểm cảnh!

Nhạc Lâm Sơn nói.

- Nếu không với tính cách của lão Bành Nguyên thì chắc chắn sẽ không làm như vậy, nhưng giờ ông ta lại làm thế. Chỉ cần nhắc đến thân phận của cậu, ở bên này cũng có sức ảnh hưởng. Còn bên tôi thì khỏi cần nói, từ trước đến giờ cậu đưa ra yêu cầu gì chẳng lẽ tôi không giúp cậu sao?

Diệp Lăng Phi đã hiểu ý của Nhạc Lâm Sơn, thực ra có một số lời không cần phải nói quá rõ ràng. Nếu nói quá thẳng thừng thì không còn ý nghĩa gì nữa. Những lời này của Nhạc Lâm Sơn đã rất trực tiếp rồi, nếu Diệp Lăng Phi mà còn không hiểu thì chỉ có thể nói hắn là một kẻ ngốc.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Đại ca Nhạc, tôi thừa nhận từ trước đến giờ những việc tôi nhờ, ông đều làm cho tôi hết. Về điểm này tôi rất cảm ơn, có điều chuyện của Tưởng gia, tôi muốn biết đứng trên lập trường của ông, ông có giúp tôi không?

- Tiểu Diệp, tôi vẫn là câu nói đó, tôi nợ cậu một ân tình không dễ trả!

Nhạc Lâm Sơn nói.

- Lúc lão Bành Nguyên về hưu, đã giành cho cậu một quyền lực mà người bình thường vĩnh viễn không thể có được. Tôi bên này cũng sẽ không thua kém gì Bành Nguyên. Tóm lại, có một số chuyện đã không cần bên tôi phải ra mặt. Tôi tin cậu là người thông minh, có thể hiểu được lời tôi nói. Chuyện trên quan trường đừng làm quá quyết liệt, như vậy khó mà dọn dẹp hậu quả!

Cuối cùng Diệp Lăng Phi đã hiểu ý của Nhạc Lâm Sơn. Hắn không hỏi tiếp nữa, đã nhận được câu trả lời của ông ta thì cũng không cần thiết phải hỏi thêm.

Nhạc Lâm Sơn vừa rời đi không lâu thì Phi Hổ và Tiêm Đao đến tìm Diệp Lăng Phi. Hai người họ cũng được sắp xếp ở trong khách sạn này. Phi Hổ và Tiêm Đao vẫn chưa ăn cơm, vừa mới bàn xong chuyện quân sự là chạy đến đây ngay. Diệp Lăng Phi sau khi gặp mặt Phi Hổ và Tiêm Đao, hắn không vội bàn chuyện ngay mà đi ăn cơm trước.

Đợi ba người ăn cơm xong trở về phòng, Phi Hổ nói với Diệp Lăng Phi:

- Satan, nếu anh không đến Bắc Kinh thì có lẽ em và Tiêm Đao sẽ đến thành phố Vọng Hải tìm anh. Có một số chuyện cần thương lượng với anh!

- Anh cũng nghĩ cậu sẽ đến tìm anh!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vừa hay đã lâu anh không đến Bắc Kinh, tiện thể đến xem thử!

Phi Hổ nói:

- Bên nước Mỹ cũng đã chủ động tiếp cận chúng ta. Em và Tiêm Đao đã bàn qua, lúc này nên tiến vào Mỹ, thay thế sức ảnh hưởng của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ tại đó. Trước đây chúng ta không thiết lập tổng bộ ở Mỹ, mục đích chủ yếu là để tránh xung đột với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ. Nhưng giờ tình hình đã khác, chúng ta có thể thiết lập tổng bộ của Lang Nha ở Mỹ, dù gì bên đó cũng có rất nhiều doanh nghiệp chế tạo vũ khí, chúng ta cũng muốn bắt tay vào tranh giành càng nhiều đơn đặt hàng từ họ!

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Đây là một ý tưởng không tồi. Anh cho rằng có thể tiếp cận mấy doanh nghiệp chế tạo vũ khí của Mỹ. Trước đây, mấy doanh nghiệp đó đều luôn giữ mối quan hệ tốt đẹp với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, trong đó có một số là hội viên của họ. Sau sự việc lần này, anh tin tình hình có thể thay đổi. Nếu như tranh giành được những doanh nghiệp này thì sẽ có tác dụng lớn đối với sự phát triển về sau của Lang Nha!

- Satan, nếu anh cũng nghĩ vậy thì chúng ta không cần phải do dự nữa!

Phi Hổ nói.

Chúng ta chuẩn bị thành lập một chi nhánh ở Mỹ trước, đồng thời tiếp xúc với mấy chính khách bên đó. Có điều những việc này anh rành hơn em, dù gì trong số họ cũng có người anh quen biết. Em hy vọng anh có thể ra mặt!

Diệp Lăng Phi nghe xong khoát tay, nói:

- Việc này anh không lộ diện sẽ tốt hơn. Phi Hổ, cậu nhớ kỹ, chính khách chính là chính khách, trong mắt họ không có cái gọi là tình bạn, chỉ có lợi ích. Trước đây cái gọi là anh có giao hảo với họ là vì anh đã cho họ lợi ích dồi dào. Chỉ cần cậu cho mấy chính khách đó đủ lợi ích thì họ tuyệt đối sẽ giữ mối quan hệ tốt đẹp với cậu. Đương nhiên, ở đây còn phải dùng một số thủ đoạn. Anh có thể giúp các cậu liên hệ. Tiền bạc, người đẹp luôn là thủ đoạn vĩnh hằng. Đối diện với tiền bạc và người đẹp, mấy tên được gọi là chính khách đó sẽ cởi bỏ hết lớp vỏ kiêu ngạo xuống cho các cậu xem. Hiểu ý anh chứ?

Phi Hổ nhìn Tiêm Đao một cái rồi lại quay qua nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Satan, em vẫn có chút lo lắng, chính là vấn đề hợp tác của chúng ta bên Bắc Kinh. Satan, anh cho rằng chúng ta nên làm thế nào?

- Nói thế nào nhỉ, việc hợp tác bên này nên tiến hành dưới tình trạng bảo mật tuyệt đối, cố gắng để càng ít người biết càng tốt!

Diệp Lăng Phi nói.

- Cậu cũng từng trải qua huấn luyện rồi đấy, đó là huấn luyện đẫm máu. Trong vấn đề thu nạp thành viên mới, các cậu cần phải sát hạch kỹ càng, không thể dễ dàng đưa vào hàng ngũ cốt cán của Lang Nha. Anh đề nghị các cậu thành lập một chi nhánh của Lang Nha, chi nhánh này sẽ trở thành nơi phát triển thế lực đối ngoại. Một số vụ làm ăn vũ khí nhỏ thông thường thì giao cho chi nhánh đó làm. Mấy người các cậu vẫn phải phụ trách những vụ buôn bán quan trọng. Sau này, có thể các cậu không cần phải đích thân giao dịch nữa, mà thông qua việc điều khiển thành viên của các chi nhánh để hoàn thành. Lang Nha muốn phát triển thì các cậu nhất thiết phải dốc nhiều tinh lực hơn để tiếp xúc với các tổ chức, các quốc gia trên thế giới. Anh biết ở Anh có một tổ chức bí mật, tổ chức “Kỵ sĩ bàn tròn” này hiện đang khống chế một lực lượng lớn ở Anh Quốc, thậm chí còn phát triển hội viên ra các nước trên thế giới. Sau này Lang Nha muốn trở thành một tổ chức như vậy, tất cả vũ khí đạn dược trên toàn thế giới phải được đưa vào tầm kiểm soát của Lang Nha. Mà các cậu chỉ cần bí mật đứng sau ra lệnh. Như vậy thì cho dù có một số nước muốn đả kích Lang Nha cũng không bắt được những thành viên cốt cán như các cậu. Lang Nha của chúng ta cần chính là lực lượng lãnh đạo nòng cốt, chúng ta phải là một chỉnh thể, nhưng điều này không có nghĩa chúng ta không phải là một huyết mạch. Cho dù quốc gia nào đó có muốn đả kích chúng ta cũng phải suy nghĩ kỹ, vì chúng ta đang khống chế ngành công nghiệp quân sự và vũ khí của họ!

Những lời này của Diệp Lăng Phi vừa nói ra, Phi Hổ và Tiêm Đao cứ gật đầu lia lịa, rất đồng tình với suy nghĩ của hắn. Phi Hổ và Tiêm Đao cũng có những ý tưởng này, và chúng lại trùng hợp với suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, đó là nhân lúc thế lực của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ suy yếu phải nhanh chóng phát triển. Nhưng họ lại không có một lộ trình phát triển rõ ràng như của Diệp Lăng Phi. Phi Hổ và Tiêm Đao rất tán thành với lộ trình phát triển của Lang Nha mà hắn đã vạch ra.

Phi Hổ nói:

- Satan, vậy là anh không xuất hiện?

- Nên như vậy, anh không cần thiết phải xuất hiện nữa!

Diệp Lăng Phi nói.

- Biểu hiện của cậu khiến anh rất hài lòng, anh cần gì phải ra mặt nữa chứ?

- Sao lại không cần, em cho rằng anh rất cần tái xuất!

Phi Hổ nói.

- Satan, trước sau gì em cũng không bằng anh, vì thế anh nên ra lãnh đạo Lang Nha. Nếu lúc này anh mà lãnh đạo Lang Nha thì nhất định sẽ làm cho tổ chức nhanh chóng khống chế được thị trường vũ khí toàn cầu, cũng có thể thực hiện được những gì anh nói. Nhưng nếu để em lãnh đạo, em cảm thấy mình không có năng lực này!

- Phi Hổ, không thử sao biết được!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh rất coi trọng cậu. Lúc nãy anh nói rồi, tất cả những gì cậu làm trước đây đều khiến anh rất hài lòng. Anh cho rằng cậu hoàn toàn có năng lực lãnh đạo tốt Lang Nha. Giờ cậu nên có niềm tin vào bản thân mình. Anh đã giao Lang Nha cho cậu, tức là anh đã công nhận năng lực của cậu!

Phi Hổ nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Satan, em cảm thấy áp lực lúc này rất lớn. Anh làm vậy hoàn toàn là một thái độ vô trách nhiệm. Trước đây em và Tiêm Đao đã nghĩ rất nhiều cách để anh quay trở lại Lang Nha, nhưng giờ xem ra em thấy không cần thiết nữa rồi. Em cảm giác được anh chắc chắn sẽ không quay trở lại!

- Anh đã quen với cuộc sống hiện tại rồi, chẳng lẽ cậu bảo anh từ bỏ cuộc sống này để quay trở lại Lang Nha!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Tuy anh vẫn luôn nhớ những ngày tháng sống cùng mọi người, nhưng anh càng hy vọng có một cuộc sống như người bình thường. Sau khi trải qua quá nhiều máu tanh, anh đã chán ngán cuộc sống đó rồi. Anh thấy cậu hãy cứ để anh yên ổn với cuộc sống hiện tại đi. Đương nhiên, anh vẫn giữ lời hứa cũ - Lang Nha có việc gì, anh nhất định sẽ giúp!

Phi Hổ gật đầu:

- Vậy thì em cũng không khuyên anh nữa. Có điều, Satan, có một số việc nhất định cần anh xuất hiện!

- Lúc thật sự cần anh ra mặt, anh nhất định sẽ ra mặt!

Diệp Lăng Phi nói.

- Phi Hổ, yên tâm mà làm đi, anh ủng hộ cậu đánh bại câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ. Nói thật, anh đã muốn đánh bại chúng từ lâu lắm rồi, chỉ đáng tiếc vẫn chưa đợi được cơ hội. Lần này xem như cơ hội đã đến, cậu không thể mềm lòng, nhân lúc thế lực của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ suy yếu, lập tức ra tay, tuyệt đối không để cho chúng có cơ hội trở mình.

Phi Hổ gật đầu:

- Em biết rồi, anh có thể yên tâm!

Diệp Lăng Phi nhìn Phi Hổ cười cười, rồi lại nói thêm một câu:

- Nếu có khả năng, tốt nhất hãy làm cho mấy ủy viên quản trị của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ vĩnh viễn rút khỏi

✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!