Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi trở về thành phố Vọng Hải. Vừa xuống máy bay, hắn liền gọi điện cho Bạch Tình Đình. Lúc cô nghe máy, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi:
- Ông xã, có người của tổ điều tra đến hỏi em về hạng mục kinh tế sử dụng nhà ở hợp lý, giờ em vẫn đang họp với họ về việc này đây!
- Anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh nghe bố nói rồi. Bà xã, không sao đâu, cứ để họ điều tra, chỉ là hình thức thôi!
- Vậy thì em mặc kệ họ!
Bạch Tình Đình đáp.
- Em cứ lo chuyện này liên quan đến bố của Hân Mính nên mới để tâm, xem ra không cần thiết nữa rồi. Ừm, ông xã, khi nào anh về nhà?
- Em có về nhà không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em à, em còn phải đi gặp bố nữa!
Bạch Tình Đình nói.
- Bố rủ em đi đánh golf, ông xã, nếu anh không bận gì thì qua chơi cùng đi!
- Thôi, anh không đi đâu!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Anh phải đi gặp Dã Thú, có vài chuyện cần bàn với cậu ấy!
- Vậy được!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, vậy tối chúng ta gặp nhé!
Diệp Lăng Phi đáp:
- Tối gặp!
Diệp Lăng Phi cúp máy, hắn chợt nhớ đã lâu rồi chưa gặp Đường Hiểu Uyển, kể từ lần đi tìm Vu Đình Đình đến giờ. Diệp Lăng Phi thầm tính, vài ngày nữa Vu Đình Đình sẽ về, mấy hôm không gặp cũng thấy hơi nhớ cô ấy.
Diệp Lăng Phi ra khỏi sân bay rồi gọi cho Đường Hiểu Uyển, điện thoại vừa kết nối, giọng nói ngọt ngào của cô đã vang lên từ đầu dây bên kia:
- A lô, xin chào, đây là hộp thư thoại, xin quý khách vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng “ò í e”! Ò í e!
Diệp Lăng Phi nghe xong bật cười:
- Này Hiểu Uyển, em thành hộp thư thoại từ bao giờ thế, lại còn “ò í e” nữa chứ!
- Giờ em chính là hộp thư thoại đây!
Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào.
- Hai hôm nay em nhận điện thoại nhiều quá, đến mức không dám nghe máy nữa!
- Sao vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Còn chuyện gì nữa, toàn là bạn học cưới, bạn học sinh con... Hầy, đừng nói nữa, giờ cứ nghe hai chữ “bạn học” là em đau cả đầu. Sao trước đây em không thấy mình thân với bạn học đến thế nhỉ, giờ cứ cưới xin, sinh con là lại nhớ đến đứa bạn này, thậm chí có người em còn chẳng nhớ tên cũng gọi điện mời cưới. Diệp đại ca, cái cô bạn đó, em nghĩ mãi mà không nhớ ra tên, cuối cùng cô ấy phải tự nói là hồi đại học ở ký túc xá đối diện phòng em. Trời ạ, em cũng không hiểu sao cô ấy tìm được em nữa!
Đường Hiểu Uyển than thở một hồi khiến Diệp Lăng Phi cười không ngớt. Nghe tiếng cười của hắn, Đường Hiểu Uyển rầu rĩ nói:
- Diệp đại ca, anh đừng cười nữa, người ta đang sầu lắm đây!
- Sầu à, vậy ra ngoài đi, chúng ta đi chơi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Dẫn em đi đánh bóng rèn luyện sức khỏe, giải tỏa tâm trạng một chút!
- Vậy được ạ!
Đường Hiểu Uyển đáp.
- Em cũng đang muốn tìm Diệp đại ca đây, mấy hôm không gặp, em nhớ anh lắm!
Sau khi hẹn địa điểm xong, Diệp Lăng Phi vẫy một chiếc taxi rồi lên xe. Hắn đến điểm hẹn trước, xuống xe lại gọi cho Đường Hiểu Uyển, cô làu bàu:
- Diệp đại ca, kẹt xe rồi, kẹt đến sốt ruột luôn!
- Đừng vội, anh chờ em!
Diệp Lăng Phi nói.
- Giờ còn chưa đến trưa, em đến là vừa, tiện thể ăn cơm ở đây luôn!
Nói chuyện xong, Diệp Lăng Phi cất điện thoại đi. Hắn không vào điểm hẹn ngay mà băng qua đường.
Hắn rút tiền mua một tờ “Vọng Hải Nhật Báo”, kể từ sau chuyện của Hứa Tư Tư, Diệp Lăng Phi đâm ra thích đọc tờ báo này.
Diệp Lăng Phi cầm tờ báo ngồi xuống một chiếc ghế ven đường. Những chiếc ghế này đều do các công ty tài trợ, danh nghĩa là vì lợi ích chung, nhưng thực chất chỉ là một hình thức quảng cáo. Lượng người qua lại ở đây mỗi ngày không hề ít, hiệu quả của loại quảng cáo này chẳng thua gì báo chí hay truyền thông, mà quan trọng nhất là chi phí đầu tư lại rẻ hơn nhiều, có thể nói là đầu tư một lần, hiệu quả dài lâu.
Diệp Lăng Phi vừa lật được hai trang báo thì nghe thấy tiếng một cô gái hét lên:
- Ông làm cái gì thế hả, đừng có bám theo tôi, phiền chết đi được!
Diệp Lăng Phi nghe giọng nói này rất quen, hắn hạ tờ báo xuống nhìn sang thì thấy Kỷ Tuyết đang mặc một chiếc áo lông màu hồng, bên dưới là quần bò xanh, đôi chân thon thả được chiếc quần bó sát làm nổi bật lên. Đi theo sau Kỷ Tuyết là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, mặc vest xanh, tóc hơi thưa. Gã đàn ông đó nói:
- Tao nói cho con nhóc mày biết, mày tưởng chạy là thoát à? Con nhỏ kia đi cùng mày, nó chơi tao một vố, tao không tìm được nó, hôm nay gặp mày thì hay rồi. Một là mày gọi nó đến, hai là mày trả tiền lại cho tao!
Gã đàn ông đưa tay ra định túm lấy cổ tay Kỷ Tuyết. Cô dùng sức hất ra, hét lên:
- Ông làm gì thế? Nó ăn cắp tiền của ông chứ có phải tôi đâu! Tôi đã nói rồi, tôi không thân với nó, chỉ gặp vài lần, đến tên còn không biết thì tìm nó kiểu gì? Tôi cũng đang muốn tìm nó tính sổ đây, dám lừa bà đây à! Nếu để tôi gặp lại, tôi nhất định sẽ đánh cho một trận tơi bời. Ông bị nó lừa tiền, tôi thấy đáng đời, liên quan gì đến tôi? Ông mà còn bám theo tôi nữa là tôi hét lên cứu mạng đấy!
Gã đàn ông nghe vậy vẫn không buông tha, gã nói:
- Tao có gì phải sợ? Chúng mày là đồng bọn, đều là một lũ trộm cắp. Tao mà báo cảnh sát thì cả hai đứa đều bị bắt. Con nhóc, đừng tưởng dọa được tao. Tao chưa thấy con nhóc hỉ mũi chưa sạch nào dám dọa tao đâu, đúng là không biết sống chết!
Diệp Lăng Phi cuộn tờ báo lại, cầm trong tay rồi đứng dậy đi về phía Kỷ Tuyết. Cô đang mải giằng co với gã đàn ông nên không để ý Diệp Lăng Phi đã đến ngay trước mặt. Kỷ Tuyết không ngừng lẩm bẩm:
- Ông có phiền không hả? Già từng này tuổi rồi mà không biết xấu hổ, trâu già đòi gặm cỏ non, mơ đi!
- ...Con nhóc, đứng lại cho tao!
Gã đàn ông nghe Kỷ Tuyết nói vậy liền gầm lên, đưa tay ra định túm lấy cô. Nhưng tay hắn vừa giơ ra đã cảm thấy như bị một chiếc kìm sắt kẹp chặt. Hắn bất giác kêu lên một tiếng “á”. Lúc này Kỷ Tuyết mới nhận ra Diệp Lăng Phi đang đứng trước mặt mình. Diệp Lăng Phi siết chặt cánh tay gã đàn ông, lạnh lùng nói:
- Mày chán sống rồi à? Gây sự với một cô bé, lại còn lôi lôi kéo kéo giữa đường. Mày có biết đây gọi là gì không? Đây gọi là quấy rối phụ nữ, đúng là một lão dê già!
Diệp Lăng Phi nói xong liền buông tay. Gã đàn ông vội ôm lấy cánh tay đau điếng, nói:
- Mày là thằng nào mà lắm chuyện thế?
- Anh ấy là bạn trai tôi!
Kỷ Tuyết vừa thấy Diệp Lăng Phi, khuôn mặt non nớt của cô liền nở nụ cười rạng rỡ, cô thân mật khoác lấy tay hắn. Kỷ Tuyết lúc này như có chỗ dựa, chửi thẳng vào mặt gã đàn ông:
- Ông đúng là đồ đầu heo, theo tôi cái đêck gì? Muốn bà đây lên giường với ông à? Ông không soi lại cái mặt heo của ông đi! Tôi thấy ông về mà tìm heo nái mà ngủ, xí, nhìn thấy ông là tôi đã muốn ói rồi!
Lúc nãy chỉ có một mình, Kỷ Tuyết có muốn chửi cũng không dám. Giờ có Diệp Lăng Phi ở đây thì khác hẳn.
Cô mở miệng chửi xối xả, gã đàn ông bị chửi đến đỏ mặt, gầm lên:
- Con nhóc, mày muốn chết à!
Lời hắn vừa dứt, Diệp Lăng Phi đã giơ tay lên, “chát” một tiếng, tát thẳng vào mặt gã. Lực tay của Diệp Lăng Phi không hề nhẹ, trên mặt gã đàn ông lập tức hằn lên năm dấu tay. Cú tát này khiến gã im bặt, chỉ biết ôm mặt nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
- Tao nói mày ngu như heo, chửi mày thì sao? Mày còn dám hó hé à? Tin tao đánh cho mặt mày sưng lên như mặt heo không!
Diệp Lăng Phi trừng mắt mắng:
- Mù mắt chó rồi à, ngay cả người phụ nữ của tao cũng dám đụng vào!
Kỷ Tuyết nghe câu này thì cười đến mức mặt gần như biến dạng, cô càng trở nên rạng rỡ hơn. Cô ôm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi, nhấc chân lên đá vào ống đồng của gã đàn ông rồi chửi:
- Đầu heo, nghe thấy chưa? Cút mau cho tôi! Đếu để bạn trai tôi nổi giận thì ông có muốn đi cũng không được đâu. Ông có biết bạn trai tôi làm gì không hả? Lão đại ở đây đấy, ai gặp cũng phải nể mặt. Đồ đầu heo nhà ông lại không biết điều, xí, mau cút đi cho tôi!
Kỷ Tuyết nhổ một bãi nước bọt, may là không xa, nếu không đã dính thẳng vào mặt gã đàn ông.
Gã đàn ông ôm mặt, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Lời của Kỷ Tuyết khiến gã tưởng mình gặp phải xã hội đen thật. Hắn nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi, quả thật có chút giống, lỡ như chọc phải mấy người này bị đánh cho một trận thì thật không đáng.
Người khôn không chịu thiệt trước mắt, gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi thừa hiểu đạo lý này. Hắn thầm nghĩ bụng, sau này thế nào cũng gặp lại con nhóc này, đến lúc đó sẽ dạy cho nó một bài học. Nghĩ vậy, hắn liền quay người vội vàng bỏ đi.
Kỷ Tuyết nhìn gã đàn ông rời đi, cô còn chửi với theo:
- Cút xa một chút, đừng để bà đây gặp lại, không thì tôi cho ông biết tay!
Gã đàn ông đã đi xa mà Kỷ Tuyết vẫn còn đứng đó chửi bới. Diệp Lăng Phi quay sang nói:
- Nhóc con, đừng chửi nữa, gã đầu heo đó đi xa rồi, em chửi cái gì nữa!
- Em phải chửi cho bõ tức, dám thấy em có một mình mà bắt nạt!
Kỷ Tuyết ngẩng khuôn mặt non nớt lên nói:
- Hôm nay mà không gặp Diệp đại ca ở đây, ai biết gã đầu heo đó sẽ làm gì em. Ái chà, không lẽ ông ta định kéo em vào chỗ vắng để giở trò à? Xem ra sau này em phải mang dao theo người, gặp lại gã đó thì đâm chết hắn.
- Đâm cái gì mà đâm, em tưởng mình là nữ giang hồ thật à, động tí là đâm người!
Diệp Lăng Phi nói xong, vò mái tóc nhuộm của Kỷ Tuyết:
- Này... nhóc con, tóc đen không chịu, lại đi nhuộm màu này, xấu chết đi được. Mau đi nhuộm lại màu đen đi, lần sau mà anh còn thấy tóc em không phải màu đen thì xem anh xử lý em thế nào.
Kỷ Tuyết níu lấy cánh tay Diệp Lăng Phi:
- Em hết tiền nhuộm tóc rồi, giờ trong người em chỉ còn hai tệ, anh bảo em nhuộm kiểu gì!
- Hai tệ?
Diệp Lăng Phi nghe vậy, không tin nổi:
- Trong người có hai tệ mà cũng dám ra đường à, gan em cũng to thật đấy!
- Em hết cách rồi, bố mẹ em ngày nào cũng cãi nhau ở nhà, em không ra ngoài thì ở nhà chắc phiền chết mất!
Kỷ Tuyết lẩm bẩm.
- Mấy ngày rồi em chưa về nhà!
- Không về nhà, vậy em ở đâu?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Ở nhờ nhà chị Vũ Văn!
Kỷ Tuyết nói.
- Vốn dĩ chị Vũ Văn có cho em tiền, nhưng em tiêu hết rồi, ngại không dám xin chị ấy nữa!
Diệp Lăng Phi nghe xong, nhìn Kỷ Tuyết rồi hỏi:
- Bố mẹ em không đi tìm em sao?
- Bọn họ tìm em?
Kỷ Tuyết bĩu môi, hừ lạnh:
- Bọn họ chỉ lo cãi nhau, đòi ly hôn. Bố em thì nuôi bồ nhí bên ngoài, còn mẹ em chỉ biết kiếm tiền, họ có quan tâm đến em đâu!
Diệp Lăng Phi nhíu mày, rút điện thoại ra.
Kỷ Tuyết thấy vậy vội hỏi:
- Diệp đại ca, anh định làm gì?
- Anh gọi cho Vũ Văn, bảo cô ấy trông chừng em!
Diệp Lăng Phi làu bàu.
- Cứ chạy lung tung như em dễ xảy ra chuyện lắm!
- Đừng mà!
Kỷ Tuyết vội ngăn lại.
- Chị Vũ Văn không cho em chạy lung tung đâu, nhưng ở nhà một mình buồn quá nên em mới trốn ra ngoài. Diệp đại ca, anh đừng kể chuyện vừa rồi cho chị Vũ Văn, chị ấy sẽ không cho em qua lại với mấy người đó đâu!
- Mấy người nào?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Là mấy người trước đây hay đi theo chị Vũ Văn ấy!
Kỷ Tuyết nói.
- Chị Vũ Văn giờ bận suốt, không còn chơi bời như trước nữa, em bất đắc dĩ mới chơi với mấy cô gái đó!
- Nhóc con em, ra ngoài chơi thì cứ nói là đi chơi, còn bày đặt nhiều lý do!
Diệp Lăng Phi và Kỷ Tuyết đi đến chiếc ghế ven đường, sau khi ngồi xuống, hắn hỏi:
- Gã đàn ông kia là sao thế, anh nghe hắn nói bị mất tiền?
- Anh nói gã đó à, nói sao nhỉ, gã đó đúng là một lão dê già!
Kỷ Tuyết nghe xong trề môi, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay Diệp Lăng Phi:
- Mấy hôm trước em đi hát karaoke với một người bạn, gặp lão dê già đó ở đấy. Lúc đó hình như hắn đang nhậu với mấy người Nhật Bản, nói cái thứ tiếng chim gì đó chí cha chí chóe em nghe chẳng hiểu. Sau đó lão dê già để ý đến hai đứa em, nói sẽ trả giá cao để bọn em ngủ với hắn. Diệp đại ca, anh nhìn cái bộ dạng của lão dê già đó xem, thấy mà muốn ói, cho em một triệu em cũng không ngủ với hắn, em cũng có khí phách lắm chứ bộ!
- Nếu là mười triệu thì sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Mười triệu?
Kỷ Tuyết nghe vậy khựng lại, nói:
- Cái này thì em phải suy nghĩ. Em có thể tự đánh mình ngất đi, để lão dê già đó cưỡng bức, sau đó em lấy tiền rồi đi báo cảnh sát!
- Đúng là con nhóc mê tiền!
Diệp Lăng Phi nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Tuyết. Cô liền chu môi:
- Diệp đại ca, anh có tiền, anh không hiểu cuộc sống của những người không có tiền như tụi em đâu!
- Được rồi, nhóc con, đừng có kể nghèo kể khổ trước mặt anh nữa, nói nốt chuyện kia đi, anh muốn biết kết quả sau đó!
Diệp Lăng Phi nói.
- Đương nhiên là em không đồng ý rồi!
Kỷ Tuyết kể.
- Nhưng cô bạn kia của em lại đồng ý. À, em phải nói trước, em và cô ta quen nhau chưa lâu, chỉ biết phòng trọ cô ta thuê cùng bạn trai, bạn trai cô ta hình như làm nghề đòi nợ thuê. Rốt cuộc cô ta làm gì thì em không biết, tóm lại là cô ta đã đi cùng lão dê già đó, chuyện sau đó thì em không rõ. Ai ngờ hôm nay lại đụng phải lão trên đường, hắn nói cô bạn kia của em nhân lúc hắn đi tắm đã trộm tiền của hắn, rồi bắt em phải trả. Nếu em không trả thì phải ngủ với hắn. Diệp đại ca, anh nói xem lão già đó có bị bệnh không, hắn mất tiền thì liên quan gì đến em chứ!
Diệp Lăng Phi nghe xong, nhìn Kỷ Tuyết nói:
- Kỷ Tuyết, xem như đây là một bài học, để sau này em biết không thể tùy tiện đi chơi với người lạ. Em cũng thật là, ai rủ cũng đi, lỡ xảy ra chuyện thì sao!
- Vì em thấy chán!
Kỷ Tuyết nói.
- Không có ai chơi với em, một mình em cô đơn lắm!
- Sao lại không có ai chơi với em!
Diệp Lăng Phi nói.
- Giờ em ở với Tiêu Vũ Văn, nếu cô ấy bận thì em có thể tìm Vu Tiêu Tiếu. Lát nữa anh gọi cho Vu Tiêu Tiếu, bảo nó chơi với em, con bé Vu Tiêu Tiếu cũng ham chơi lắm!
- Diệp đại ca, hay là anh chơi với em đi!
Kỷ Tuyết kéo tay Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:
- Em thích chơi với Diệp đại ca!
- Này Kỷ Tuyết, trước đây không phải em gọi anh là đại thúc sao, sao giờ lại gọi là đại ca rồi!
Diệp Lăng Phi đưa tay nhéo mũi Kỷ Tuyết:
- Hay em cứ gọi anh là đại thúc đi, nghe em gọi đại ca cứ thấy ngượng ngùng thế nào ấy!
- Đại ca, đại thúc, đại ca, đại thúc...!
Kỷ Tuyết gọi không ngừng. Diệp Lăng Phi khoát tay:
- Được rồi, được rồi, anh không ép em nữa, em thích gọi sao thì gọi!
Nói xong, Diệp Lăng Phi rút ví ra, lấy hai tờ một trăm tệ và một thẻ ngân hàng đưa cho Kỷ Tuyết:
- Đây là hai trăm tệ, em cầm lấy mà tiêu. Trong thẻ này chắc cũng không còn nhiều tiền, anh không nhớ rõ, lần trước dùng xong cũng không xem lại, chắc còn khoảng năm, sáu ngàn tệ gì đó. Em cứ lấy mà tiêu, khi nào hết tiền thì đến tìm anh, nhớ chưa?
Kỷ Tuyết nghe vậy liền lập tức cầm lấy tiền. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang cất ví, Kỷ Tuyết đột nhiên ghé sát mặt lại, bất chấp đang ở ngoài đường, cô thơm một cái thật mạnh vào má hắn.