Kỷ Tuyết đột nhiên hôn Diệp Lăng Phi một cái khiến hắn sững sờ, bất giác đưa tay lên sờ má mình, nơi vừa được cô hôn. Hắn đưa tay véo nhẹ mũi Kỷ Tuyết, cười nói:
— Tiểu nha đầu, em hư hỏng từ khi nào thế, ở ngoài đường mà cũng dám làm vậy à?
— Em sắp ngạt thở rồi!
Kỷ Tuyết dùng bàn tay nhỏ nhắn hất tay Diệp Lăng Phi ra khỏi mũi mình. Diệp Lăng Phi cười:
— Tiểu nha đầu, chẳng lẽ em không biết thở bằng miệng sao, còn kêu ngạt thở nữa chứ, vậy để anh thử xem bịt mũi em lại thì em có thở được không!
Diệp Lăng Phi nói xong liền đưa tay ra định véo mũi Kỷ Tuyết. Cô bé sợ hãi, vội đứng bật dậy, lùi ra xa Diệp Lăng Phi khoảng một mét, bĩu môi:
— Em không cho anh véo đâu!
Thấy Kỷ Tuyết đứng dậy, Diệp Lăng Phi cũng không trêu cô nữa mà đặt tờ báo xuống đùi, nói:
— Được rồi, tiểu nha đầu, em đi làm việc của em đi, đừng chơi khuya quá nhé. Anh sẽ gọi cho Tiêu Tiếu và Vũ Văn!
Kỷ Tuyết không chịu đi, ngược lại còn ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, ôm lấy cánh tay hắn làm nũng:
— Diệp đại ca, anh có việc gì à?
Ánh mắt Diệp Lăng Phi rời khỏi tờ báo, nhìn vào gương mặt non nớt của Kỷ Tuyết, hỏi:
— Em lại muốn giở trò gì đây?
— Không có gì ạ, em chỉ muốn chơi với anh thôi! — Kỷ Tuyết nói. — Một mình em chán lắm, muốn chơi với Diệp đại ca!
— Muốn chơi với anh à? — Diệp Lăng Phi cười. — Chiều nay anh không định đi đâu chơi, đã hẹn với một người đẹp ở câu lạc bộ đối diện rồi. Sao nào, có muốn đi cùng không?
Kỷ Tuyết ngẩng đầu nhìn câu lạc bộ cao cấp phía đối diện, giọng nũng nịu:
— Được ạ. Diệp đại ca, em cũng đi với anh!
— Vậy thì đợi đi! — Diệp Lăng Phi lại đưa mắt nhìn vào tờ báo, vừa đọc vừa nói: — Người ta vẫn chưa đến, lát nữa đến anh giới thiệu cho em!
Kỷ Tuyết tinh nghịch giật lấy mấy trang báo trong tay Diệp Lăng Phi, cũng bắt chước đọc theo. Chỉ tiếc là những trang cô lấy được toàn là mục quảng cáo. Kỷ Tuyết chẳng thấy có gì thú vị, chỉ lướt qua vài dòng rồi vo tờ báo lại thành một cục, tùy tiện nhét lại vào tay Diệp Lăng Phi, sau đó rúc vào người hắn rồi nhắm mắt lại.
Diệp Lăng Phi nhìn Kỷ Tuyết tựa vào người mình, khẽ mỉm cười nhưng không nói gì.
Cuối cùng thì Đường Hiểu Uyển cũng đến. Cô xuống taxi nhưng không thấy Diệp Lăng Phi ở trước cổng câu lạc bộ nên đứng đó rút điện thoại ra gọi cho hắn. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến Kỷ Tuyết giật mình, vội ngẩng đầu dậy.
Diệp Lăng Phi cười với Kỷ Tuyết rồi lấy điện thoại ra nghe máy.
— Diệp đại ca, em đến rồi! — Đường Hiểu Uyển đứng trước cổng gọi điện, mắt chỉ chăm chú nhìn vào cổng mà không để ý Diệp Lăng Phi đang ở bên kia đường. Cô cầm điện thoại nói: — Diệp đại ca, em không thấy anh!
— Anh ở bên đường đối diện! — Diệp Lăng Phi cuộn tờ báo lại đặt xuống ghế rồi đứng dậy, cầm điện thoại đi sang đường, vừa đi vừa nói: — Hiểu Uyển, quay người lại, nhìn sang đối diện đi!
Đường Hiểu Uyển nghe theo lời Diệp Lăng Phi, quả nhiên nhìn thấy hắn ở bên kia đường. Cô cúp máy, vẫy tay với hắn. Kỷ Tuyết cũng đi theo bên cạnh Diệp Lăng Phi, cùng hắn qua đường.
Đường Hiểu Uyển buộc tóc cao, mặc một chiếc áo khoác trắng cùng quần tất màu đen, bên trong là váy lót. Bộ ngực đầy đặn cao vút, cực kỳ thu hút ánh nhìn.
Diệp Lăng Phi đến trước mặt Đường Hiểu Uyển, đưa tay ôm eo cô, nói:
— Hiểu Uyển, em mặc ít thế này không lạnh à?
— Diệp đại ca, đây là quần tất giữ nhiệt đó, anh biết không? — Đường Hiểu Uyển cố ý nhấc chân phải lên cho Diệp Lăng Phi xem, nói: — Không lạnh chút nào hết!
— Lạnh hay không chỉ mình em biết thôi! — Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển, gọi Kỷ Tuyết qua giới thiệu: — Hiểu Uyển, anh giới thiệu với em cô nhóc này, tên là Kỷ Tuyết, một tiểu nha đầu bướng bỉnh chính hiệu!
Đường Hiểu Uyển nhìn Kỷ Tuyết, rồi đưa tay ra cười vui vẻ:
— Xin chào, rất vui được làm quen với em!
Kỷ Tuyết nhìn Đường Hiểu Uyển, ánh mắt dừng lại trên bộ ngực cao vút của cô, trong mắt lóe lên tia ngưỡng mộ. Phụ nữ ai cũng mong có một bộ ngực đầy đặn, đừng tưởng Kỷ Tuyết còn nhỏ mà không hiểu chuyện này. Cô vừa thấy dáng vẻ thân mật của Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi liền đoán ra giữa hai người chắc chắn có quan hệ mật thiết.
Cô nhóc Kỷ Tuyết này đặc biệt hiểu chuyện, vội đưa bàn tay nhỏ bé mịn màng của mình ra, vui vẻ nói:
— Chị ơi, chị xinh quá!
Chẳng có cô gái nào không thích được khen xinh đẹp. Đường Hiểu Uyển vừa nghe Kỷ Tuyết khen mình, không nhịn được mà mỉm cười rạng rỡ:
— Kỷ Tuyết, em cũng rất xinh!
— Em sao đẹp bằng chị được! — Kỷ Tuyết cũng lanh miệng gớm. — Chị ơi, em còn chưa biết tên chị!
Đường Hiểu Uyển được Kỷ Tuyết khen nên vô cùng thích thú, bất giác có cảm tình với cô bé này, nói:
— Chị tên là Đường Hiểu Uyển!
— Chị Hiểu Uyển, tên của chị hay thật! — Kỷ Tuyết lại vui vẻ khen. Diệp Lăng Phi quả thật nghe không nổi nữa, hắn đưa tay cốc nhẹ vào đầu Kỷ Tuyết:
— Tiểu nha đầu này, em đang làm gì thế hả, định khen Hiểu Uyển đến ngất luôn à?
— Diệp đại ca, em đâu có khen suông, toàn là lời thật lòng mà! — Kỷ Tuyết chạy qua ôm lấy cánh tay Đường Hiểu Uyển, nói: — Chị Hiểu Uyển, những lời em nói lúc nãy đều là thật, không có một từ giả dối.
Đường Hiểu Uyển cười vui vẻ nói:
— Diệp đại ca, anh đừng bắt nạt con bé nữa. Em thấy Kỷ Tuyết đáng yêu mà. Anh đừng có tí là lại bắt nạt cô ấy!
— Đúng vậy! — Kỷ Tuyết chen vào.
— Được rồi, được rồi. Hai tiểu nha đầu các em dám hùa vào bắt nạt anh! — Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển, nói: — Anh nói này Hiểu Uyển, anh vừa về thành phố Vọng Hải đã muốn tìm em, vậy mà em lại đi bênh vực con nhóc này, uổng công anh thương em rồi!
Đường Hiểu Uyển vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội giải thích:
— Diệp đại ca, em không có ý đó, em chỉ là…
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng luống cuống của Đường Hiểu Uyển, không nỡ trêu tiếp, đành dịu giọng:
— Được rồi, được rồi, anh không chọc em nữa. Đi thôi, chúng ta vào trong!
Diệp Lăng Phi dẫn Đường Hiểu Uyển và Kỷ Tuyết vào câu lạc bộ cao cấp. Vẫn chưa đến trưa nên ba người lên tầng ba chơi bowling. Môn thể thao này nhìn thì đơn giản nhưng không phải cứ ném bóng ra là xong, thực ra kỹ thuật trong đó còn rất nhiều.
Kỷ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi chơi bowling rất dễ dàng, chỉ cần ném bóng đi là mười chai phía trước đổ hết. Cô cũng đòi chơi, kết quả là tạo ra một cảnh dở khóc dở cười: bóng vừa ném đi thì người cũng ngã chỏng vó. Diệp Lăng Phi chẳng thèm qua đỡ, cứ ngồi ở ghế nghỉ uống nước giải khát, cười khoái trá.
Đường Hiểu Uyển dìu Kỷ Tuyết dậy. Kỷ Tuyết vừa xoa cái mông đau ê ẩm của mình vừa không ngừng lè lưỡi với Diệp Lăng Phi, tỏ rõ sự bất mãn. Diệp Lăng Phi giả vờ không nhìn thấy.
Kỷ Tuyết không cam tâm bị Diệp Lăng Phi cười nhạo, lại ném thêm hai quả bóng nữa. Một quả lăn đến giữa chừng thì dừng lại, một quả lăn đến cuối đường băng nhưng chỉ làm đổ được một chai.
Đường Hiểu Uyển cũng thử ném, thành tích của cô chỉ khá hơn Kỷ Tuyết một chút. Diệp Lăng Phi vừa xem hai người họ chơi, vừa rút điện thoại ra gọi cho Tiêu Vũ Văn.
— Này người bận rộn, sao lại nhớ tới mà gọi điện cho em thế hả? — Điện thoại vừa kết nối, chưa đợi Diệp Lăng Phi lên tiếng, Tiêu Vũ Văn đã nói trước.
Diệp Lăng Phi cười:
— Gần đây anh quả thực hơi bận, vừa từ Bắc Kinh về xong. Nhớ ra đã lâu không gọi cho em nên gọi ngay đây. Anh nói này Vũ Văn, chẳng phải là anh nhớ em sao?
— Thôi đi, ai tin lời ngon ngọt của anh chứ! — Tiêu Vũ Văn bĩu môi. — Em nói này Diệp Lăng Phi, chắc chắn anh có chuyện tìm em, nếu không thì đời nào anh gọi. Đừng nói là em đoán bừa đấy nhé!
— Chuyện này à, thật sự bị em đoán trúng rồi. — Diệp Lăng Phi cười. — Anh đúng là có việc muốn tìm em!
— Em biết ngay mà, chắc chắn có chuyện tìm em thì anh mới gọi. — Tiêu Vũ Văn nói. — Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì, xem em có giúp được không. Phải nói trước, chuyện gì em làm không được thì em không giúp đâu đấy!
— Vũ Văn, hai chúng ta xa cách từ khi nào thế! — Diệp Lăng Phi cười. — Xem ra anh phải dành thời gian hâm nóng lại tình cảm với em rồi, chúng ta phải thân mật nhiều hơn mới đúng!
— Anh làm gì có thời gian, anh là người bận rộn mà! — Tiêu Vũ Văn hừ lạnh. — Anh mà có thời gian thân mật với em à, em thấy bây giờ anh chỉ biết chăm lo cho hai bà xã của anh thôi!
— Vũ Văn, nói vậy là không đúng rồi, có điều, gần đây anh hơi nhiều việc thật! — Diệp Lăng Phi nói. — Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa. Vũ Văn, giờ anh đang ở cùng Kỷ Tuyết!
— Con nhóc Kỷ Tuyết sao lại ở cùng anh? — Tiêu Vũ Văn khẽ giật mình. — Hôm nay em bảo nó ở nhà, không cho ra ngoài, chẳng lẽ con bé lại lén trốn đi rồi?
— Vũ Văn, em nói đúng rồi. Con nhóc Kỷ Tuyết này đúng là lén trốn ra ngoài! — Diệp Lăng Phi nói. — Hôm nay anh gặp nó ngoài đường, bị một gã đàn ông bám theo. Vũ Văn, nếu em không có thời gian thì để Vu Tiêu Tiếu chơi với nó đi. Vu Tiêu Tiếu ham chơi, anh tin con bé chắc chắn sẽ thích dẫn Kỷ Tuyết đi cùng!
— Vậy anh nói với Vu Tiêu Tiếu rồi à? — Tiêu Vũ Văn hỏi. — Em không quan tâm mấy chuyện này đâu!
— Anh làm gì có thời gian nói với Vu Tiêu Tiếu. Vũ Văn, chẳng phải em học cùng trường với Tiêu Tiếu sao, anh tin hai đứa thường xuyên gặp nhau mà! — Diệp Lăng Phi nói. — Em nói với Tiêu Tiếu giúp anh đi!
— Ừm, được thôi! — Tiêu Vũ Văn đáp. — Lúc nào gặp, em sẽ nói với con bé!
Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi nhìn Kỷ Tuyết rồi cười lắc đầu.
Diệp Lăng Phi ăn trưa cùng Kỷ Tuyết và Đường Hiểu Uyển, sau đó lái xe đưa Kỷ Tuyết về chỗ Tiêu Vũ Văn. Xong xuôi, hắn mới lái xe chở Đường Hiểu Uyển trở về biệt thự bên quảng trường Hải Tinh.
Vừa về đến biệt thự, Diệp Lăng Phi liền bế bổng Đường Hiểu Uyển lên giường. Rất nhanh sau đó, trong phòng vang lên những tiếng rên rỉ triền miên.
Đường Hiểu Uyển nằm dài trên giường, toàn thân rã rời, không còn chút sức lực. Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên bờ mông căng tròn của cô, hỏi:
— Hiểu Uyển, Đình Đình khi nào về?
— Chắc là ngày mốt. — Đường Hiểu Uyển nói yếu ớt. — Lần trước cô ấy gọi điện nói là ngày mốt về. Em cũng nói với bố mẹ rồi, hai ngày nữa em sẽ chuyển về đây ở, đến lúc đó có thể trò chuyện với Đình Đình. Diệp đại ca, một mình em ở nhà chán lắm, ngày nào cũng chỉ đi làm rồi về, chẳng có gì làm cả. Bố mẹ em bây giờ cứ giục em tìm bạn trai. Em nói không thích, nhưng họ cứ bắt em phải tìm.
Nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy, Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng đáp:
— Bố mẹ em cũng là muốn tốt cho em thôi, họ không muốn thấy em cứ như bây giờ, hy vọng em có thể tìm một người phù hợp để kết hôn. Hiểu Uyển, nếu em gặp được người thích hợp, anh sẽ không phản đối việc em rời xa anh!
Nghe câu này, Đường Hiểu Uyển lập tức xoay người, áp sát vào lồng ngực Diệp Lăng Phi, đôi môi xinh xắn hé mở:
— Diệp đại ca, có phải anh không thích em nữa không?
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
— Hiểu Uyển, em nói bậy gì thế, sao anh lại không thích em được?
— Diệp đại ca, anh phải hiểu ý em chứ. — Đường Hiểu Uyển ôm chặt Diệp Lăng Phi, gương mặt xinh xắn dán chặt vào người hắn, nỉ non: — Em đã quen với cuộc sống hiện tại rồi, em rất thích ở bên Diệp đại ca như thế này, em sẽ không rời xa anh đâu!
— Hiểu Uyển, vậy còn bố mẹ em thì sao? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Diệp đại ca, anh không cần lo lắng đâu! — Đường Hiểu Uyển nhẹ nhàng nói. — Em không còn là trẻ con nữa, em có chủ kiến của mình, em có thể tự quyết định cuộc đời của mình!
Diệp Lăng Phi gật đầu, ôm chặt Đường Hiểu Uyển vào lòng. Đúng lúc này, điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi buông cô ra, xoay người lấy điện thoại. Thấy người gọi đến là Chu Hồng Sâm, hắn ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển im lặng rồi nghe máy.
— Bố vợ, bố tìm con có chuyện gì không ạ? — Diệp Lăng Phi hỏi.
— Tiểu Diệp, con đang ở Bắc Kinh hay thành phố Vọng Hải? — Chu Hồng Sâm hỏi.
— Ở thành phố Vọng Hải ạ. — Diệp Lăng Phi đáp. — Con vừa về tới nơi. Bố vợ đại nhân, có chuyện gì không ạ?
— Tiểu Diệp, con về thật đúng lúc! — Chu Hồng Sâm nói. — Nếu tiện thì đến nhà bố một chuyến, bố có chút việc muốn nói với con!
— Vâng, được ạ. — Diệp Lăng Phi nói. — Bố vợ, khoảng hơn một tiếng nữa con mới đến nhà bố được!
— Tiểu Diệp, cố gắng nhanh lên nhé! — Chu Hồng Sâm dặn.
Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi lật người ngồi dậy. Đường Hiểu Uyển cũng ngồi dậy theo, hỏi:
— Diệp đại ca, anh phải đi à?
— Ừm, anh có chút việc cần làm! — Diệp Lăng Phi hôn lên má Đường Hiểu Uyển. — Hiểu Uyển, lần sau anh lại tìm em!
— Diệp đại ca, anh cứ đi lo việc đi. — Đường Hiểu Uyển nói. — Chỉ cần Diệp đại ca thỉnh thoảng đến thăm em là em vui rồi!
Nghe câu nói này của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi bất chợt ôm chặt cô vào lòng. Môi hắn tìm đến môi cô, bàn tay trượt dài trên cơ thể mềm mại, đó là cách hắn biểu đạt tình yêu của mình. Diệp Lăng Phi không phải không có tình cảm với Đường Hiểu Uyển, khi yêu hai người vợ của mình, hắn cũng yêu những người phụ nữ bên cạnh. Chỉ là tình yêu có đậm nhạt khác nhau, và trong vô thức, hắn càng yêu thương Đường Hiểu Uyển hơn một chút. Cô và Vu Đình Đình giống nhau, đều là những cô gái dịu hiền, đáng được trân trọng.
Bàn tay Diệp Lăng Phi lại trượt đến giữa hai đùi Đường Hiểu Uyển, cảm nhận được sự ẩm ướt. Ngay lúc hắn chuẩn bị tiến tới thì Đường Hiểu Uyển lại đẩy hắn ra, cười vui vẻ:
— Diệp đại ca, đừng làm lỡ việc ở đây nữa, anh mau đi đi!
Diệp Lăng Phi lại hôn Đường Hiểu Uyển một cái rồi gật đầu.
Sau khi cả hai mặc quần áo xong, hắn đưa Đường Hiểu Uyển về nhà trước rồi mới lái xe đến nhà Chu Hồng Sâm.
Vừa bước vào nhà, hắn đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn. Chu Hồng Sâm ngồi trong phòng khách hút thuốc, mẹ của Chu Hân Mính ngồi bên cạnh ông.
— Bố vợ, mẹ vợ, chẳng lẽ Hân Mính có chuyện gì sao? — Diệp Lăng Phi thấy cảnh này, còn tưởng Chu Hân Mính đã xảy ra chuyện.
Chu Hồng Sâm dập điếu thuốc vào gạt tàn, ngẩng đầu nói:
— Hân Mính không sao, nó đang ngủ trong phòng!
— Bố vợ, con vào thăm Hân Mính trước! — Diệp Lăng Phi nói xong liền bước vào phòng cô. Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa, sợ làm Chu Hân Mính giật mình.
Diệp Lăng Phi đến bên giường, nhìn Chu Hân Mính đang say ngủ. Hắn ngồi xuống cạnh giường, ngắm cô ngủ một lúc lâu mới nhẹ nhàng đứng dậy rời khỏi phòng.
Trở lại phòng khách, Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với vợ chồng Chu Hồng Sâm. Hắn rút một điếu thuốc ra châm lửa, hỏi:
— Bố vợ, bố tìm con gấp như vậy rốt cuộc là có chuyện gì thế ạ?
Chu Hồng Sâm lại thở dài, quay sang nói với vợ:
— Bà nói với Tiểu Diệp đi!
— Hay là ông nói đi! — Mẹ Chu Hân Mính đáp. — Chuyện này tôi không biết bắt đầu từ đâu. Hồng Sâm, hay là ông nói chuyện với Tiểu Diệp đi. Dù sao tôi cũng đã nói với ông rồi, tôi về phòng đây. À, chuyện này đừng để Hân Mính biết, tôi lo nó biết được sẽ suy nghĩ lung tung. Giờ nó đang mang thai, tâm trạng không tốt sẽ ảnh hưởng đến thai nhi!
Chu Hồng Sâm gật đầu:
— Tôi biết rồi!
Mẹ của Chu Hân Mính đứng lên rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người. Chu Hồng Sâm khẽ thở dài:
— Tiểu Diệp, chuyện của con và Hân Mính, người ngoài đều đã biết hết cả rồi