Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1050: CHƯƠNG 1050: RỐT CUỘC CẬU LÀ AI!

Nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, Diệp Lăng Phi hơi ngạc nhiên, liền hỏi:

- Nhạc phụ, câu này của cha là có ý gì? Sao lại nói chuyện của con và Hân Mính người ngoài đều biết cả rồi?

Chu Hồng Sâm thở dài:

- Trong khu đại viện của ủy ban thành phố đã có người bàn tán chuyện của con và Hân Mính, cha cũng vừa mới biết thôi!

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, thản nhiên đáp:

- Nhạc phụ, con cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa ra là chuyện này. Cứ để họ bàn tán đi, dù sao cha cũng đã lên tỉnh nhậm chức thị trưởng rồi, sẽ không ảnh hưởng chút nào đến tiền đồ của cha đâu!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Chu Hồng Sâm chẳng những không vui lên mà vẻ mặt vẫn đầy lo lắng:

- Tiểu Diệp, con không hiểu chuyện quan trường. Trên quan trường, con không thể để người ta nắm được bất kỳ điểm yếu nào, nếu không sẽ bị họ tấn công ngay!

Chu Hồng Sâm nói tiếp:

- Chuyện giữa con và Chu Hân Mính không chừng sau này sẽ trở thành công cụ để người ta đả kích cha, bây giờ cha đang rất lo lắng!

Diệp Lăng Phi cười:

- Nhạc phụ, vậy cha định thế nào?

- Cái này…

Chu Hồng Sâm sững người, ông cũng không nghĩ ra được cách giải quyết nào ổn thỏa. Chiều nay, vừa nghe mẹ của Chu Hân Mính nói, ông đã gọi ngay Diệp Lăng Phi qua, chỉ mong cậu có thể nghĩ ra cách giải quyết. Nhưng thái độ của Diệp Lăng Phi lại khiến Chu Hồng Sâm chỉ biết ấp úng, cuối cùng vẫn không nói được gì.

Diệp Lăng Phi nói với Chu Hồng Sâm:

- Nhạc phụ, nếu cha vẫn chưa nghĩ ra cách nào thì thế này đi, con cho rằng chuyện này không ảnh hưởng đến tiền đồ của cha. Đương nhiên, nếu thật sự có ảnh hưởng, con sẽ cố gắng giúp cha giải quyết.

- Chỉ có thể như vậy thôi!

Chu Hồng Sâm gật đầu, rồi lại hỏi:

- Tiểu Diệp, còn chuyện tổ điều tra của tỉnh thì sao? Bọn họ vẫn đang điều tra!

- Cứ để họ điều tra!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, hừ lạnh:

- Họ chỉ làm cho có lệ thôi. Nhạc phụ, chuyện bên tổ điều tra cha đừng lo, con tin một hai ngày nữa họ sẽ rời đi thôi. Mấy tên đó ở thành phố Vọng Hải làm cái quái gì chứ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!

- Rảnh rỗi sinh nông nổi?

Chu Hồng Sâm ngạc nhiên. Diệp Lăng Phi cười:

- Nhạc phụ, con chỉ thuận miệng nói thôi, cha đừng nghĩ nhiều.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn liếc nhìn, là Trương Vân gọi. Diệp Lăng Phi không hiểu sao Trương Vân lại gọi cho mình, sau khi bắt máy, hắn hỏi:

- Trương Vân, có chuyện gì sao?

- Diệp tiên sinh, có ba người đến nhà mình, nói là điều tra gì đó, họ muốn gặp ngài!

Trương Vân đáp.

- Người của tổ điều tra muốn gặp tôi?

Diệp Lăng Phi tưởng mình nghe nhầm, hắn hỏi lại lần nữa. Sau khi nghe giọng khẳng định của Trương Vân, hắn cười nói:

- Thú vị đấy, hỏi thử xem họ dựa vào cái gì mà đến điều tra tôi?

- Vâng!

Trương Vân đặt điện thoại xuống, sau đó Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng của một người đàn ông, ngữ khí rất nghiêm nghị, nghe giọng chắc chưa đến ba mươi tuổi.

- Anh là Diệp Lăng Phi phải không?

- Ông là ai?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chúng tôi là tổ điều tra do tỉnh ủy cử xuống, lần này chúng tôi cần tìm anh để điều tra một số chuyện!

Giọng người đàn ông tỏ ra rất nghiêm nghị, như ra lệnh:

- Bây giờ chúng tôi đang ở nhà anh, hy vọng anh có thể lập tức trở về!

- Ông ở nhà tôi à?

Diệp Lăng Phi cười.

- Nghe khẩu khí của ông, tôi còn tưởng ông đang ở văn phòng tỉnh ủy gọi cho tôi đấy, dọa chết tôi rồi. Gan tôi nhỏ lắm, chỉ cần nghe quan chức nào nghiêm giọng là tim tôi đã đập thình thịch rồi. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, ai cho ông cái quyền tự tiện xông vào nhà tôi khi chưa được phép, còn dám dùng điện thoại nhà tôi để nói chuyện với tôi nữa chứ? Bây giờ cút ngay cho tôi, điều tra cái đếch gì, tôi không phải quan chức, ông điều tra tôi cái gì? Cút mau!

Nghe Diệp Lăng Phi chửi một tràng, Chu Hồng Sâm ngồi đối diện chỉ khẽ lắc đầu. Trong mắt ông, cậu con rể này đúng là trời không sợ, đất không sợ, ngay cả tổ điều tra của tỉnh cũng chẳng coi ra gì. Nhưng Chu Hồng Sâm lại nghĩ, nếu mình có bối cảnh như Diệp Lăng Phi, có lẽ thái độ của mình cũng sẽ cứng rắn hơn. Nghĩ từ góc độ này, những gì Diệp Lăng Phi làm cũng không sai. Bị Diệp Lăng Phi mắng một trận, người đàn ông ở đầu dây bên kia rõ ràng đã tức giận, nhưng vẫn cố nén lại, ngữ khí càng thêm nghiêm nghị.

- Diệp tiên sinh, xin anh hiểu cho, chúng tôi có quyền cưỡng chế anh hợp tác điều tra!

Người đàn ông nói.

- Chúng tôi không muốn phải đi đến bước đó, vẫn hy vọng anh sẽ hợp tác với công việc của chúng tôi.

- Tôi nói thừa rồi à!

Diệp Lăng Phi hừ lạnh.

- Tao đã nói rồi, cút ngay khỏi nhà tao! Nếu tao về mà còn thấy mặt chúng mày, thì xin lỗi, cứ chuẩn bị sẵn sàng nhập viện đi!

Nói xong, Diệp Lăng Phi cúp máy. Hắn quay sang Chu Hồng Sâm, cười nhạt:

- Dám chạy đến tận nhà tìm con, chẳng phải là tự tìm chuyện sao?

- Tiểu Diệp, có phải mấy người của tổ điều tra đến điều tra chuyện của con và cha không?

Chu Hồng Sâm hỏi.

- Nhạc phụ, cái này con không rõ!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Chu Hồng Sâm:

- Nhạc phụ, con không nói chuyện với cha nữa, con phải về xem thử mấy tên trong tổ điều tra đó có còn ở nhà con không. Nếu họ còn ở đó, con sẽ đưa họ đến bệnh viện, cho nhập viện luôn.

- Tiểu Diệp, làm việc đừng quá kích động!

Chu Hồng Sâm khuyên.

- Cha biết bây giờ con đang rất giận, nhưng dù gì họ cũng là người của tỉnh!

- Nhạc phụ, con tính cả rồi, cha đừng lo!

Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy rời khỏi nhà Chu Hồng Sâm. Hắn lái xe về biệt thự Nam Sơn, lúc này Bạch Tình Đình vẫn chưa về. Trưa nay cô còn dẫn Bạch Cảnh Sùng đi đánh bóng, chắc phải đến tối mới về. Diệp Lăng Phi vừa về đến biệt thự, Trương Vân đã ra đón.

- Diệp tiên sinh, mấy người lúc chiều nói ngày mai họ sẽ đến nữa!

- Ngày mai còn tới? Bọn chúng coi nhà mình là quán trọ, muốn đến thì đến à!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, cởi áo khoác đưa cho Trương Vân rồi đi vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế salon.

- Trương Vân, nếu bọn chúng quay lại thì cứ mặc kệ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chúng muốn đứng ngoài cửa thì cứ đứng, tóm lại là không cho vào, biết chưa?

- Diệp tiên sinh, tôi biết rồi!

Trương Vân đáp.

Diệp Lăng Phi gật đầu, lại hỏi:

- Tình Đình có gọi điện về không?

- Bạch tiểu thư không gọi về ạ!

Trương Vân nói.

- Ừ, tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi phất tay với Trương Vân:

- Trương Vân, cô không cần để ý đến tôi đâu, cứ đi làm việc của mình đi!

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa lấy di động ra bấm số của Bạch Tình Đình. Khi đầu dây bên kia bắt máy, hắn cười nói:

- Bà xã, bao giờ em về?

- Em và cha đang lái xe đi ăn cơm!

Bạch Tình Đình đáp.

- Ông xã, em định đến nơi rồi mới gọi cho anh, hỏi anh có muốn đi ăn cùng cha con em không!

- Anh không ra ngoài ăn đâu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh vừa về nhà nên hơi mệt, định ăn cơm ở nhà rồi đi ngủ sớm!

- Vâng ạ!

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, em và cha ăn xong sẽ về ngay!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi cúp máy, hắn ngồi trong phòng khách, dặn Trương Vân tối nay không cần nấu cơm cho Bạch Tình Đình. Chờ Trương Vân rời đi, hắn lại lấy di động gọi cho bí thư Trương. Diệp Lăng Phi cười khẩy:

- Bí thư Trương, mấy người do tỉnh ủy các ông cử xuống cũng ghê gớm thật đấy. Bây giờ tôi thực sự lo sẽ bị người của tổ điều tra các ông bắt đi đây. Bí thư Trương à, không biết tổ điều tra của tỉnh có đặc quyền gì không nhỉ?

Bí thư Trương nghe vậy, hơi chần chừ rồi hỏi:

- Tiểu Diệp, rốt cuộc có chuyện gì?

- Bí thư Trương, chiều nay người của tổ điều tra các ông đã đến chỗ tôi, không biết là có ý gì mà lại bảo tôi hỗ trợ điều tra! Đây không phải chuyện cười sao? Tôi không phải quan chức, cũng chẳng quen biết gì các ông, lại bảo tôi phối hợp điều tra. Đây là ý của tên ngu nào vậy, óc hắn không bằng óc heo à!

Nhắc đến chuyện này, Diệp Lăng Phi lại thấy tức, hắn hừ lạnh:

- Người của tổ điều tra các ông còn nói họ có quyền cưỡng chế tôi phải phối hợp. Bí thư Trương, tôi muốn hỏi một chút, là tên khốn nào muốn tôi đến hỗ trợ điều tra? Diệp Lăng Phi tôi không phải quả hồng mềm, đừng tưởng muốn bóp là bóp. Tôi mặc kệ bọn họ là tổ điều tra gì, phiền bí thư Trương nói cho mấy tên khốn đó biết, nếu ngày mai còn dám đến nhà tôi, tôi sẽ cho chúng vào viện! Thực sự là khinh người quá đáng, dám chạy đến nhà tôi giương oai!

Lúc này Diệp Lăng Phi đã thực sự nổi giận. Bí thư Trương nghe giọng điệu tức tối của hắn, bèn nói:

- Tiểu Diệp, tôi nghĩ chuyện này chắc có hiểu lầm, cậu đừng nóng giận. Để tôi hỏi cho rõ ràng đã rồi nói sau!

Diệp Lăng Phi nói:

- Bí thư Trương, vậy thì tốt quá. Tôi chỉ mong ông hiểu một điều: người khác đối xử với tôi ra sao, tôi sẽ đáp lại y như vậy!

- Tiểu Diệp, để tôi gọi điện hỏi một chút, lát nữa sẽ nói chuyện tiếp với cậu!

Bí thư Trương nói.

Vừa cúp máy, bí thư Trương liền gọi ngay cho tổ trưởng tổ điều tra ở thành phố Vọng Hải, viện trưởng Kim. Khẩu khí của bí thư Trương khi nói chuyện với viện trưởng Kim hoàn toàn thay đổi. Khi viện trưởng Kim vừa nhấc máy, bí thư Trương đã nói:

- Lão Kim, sao lại thế này? Chiều nay sao các ông lại đi điều tra Diệp Lăng Phi? Ai cho phép các ông làm việc không theo trình tự? Tay Diệp Lăng Phi đó thì có liên quan gì đến chuyện điều tra của các ông?

Viện trưởng Kim bị bí thư Trương khiển trách thì cảm thấy mơ hồ, ông ta nói:

- Bí thư Trương, ông đừng giận, chuyện này tôi cũng không rõ lắm. Chiều nay tôi đâu có sắp xếp ai đi điều tra tay Diệp Lăng Phi đó!

- Không phải ông sắp xếp sao?

Bí thư Trương hơi sững sờ, nhưng lập tức nói:

- Ông có biết không, Diệp Lăng Phi đã gọi điện cho tôi đấy. Lão Kim, ông là người do chính tôi cất nhắc, cũng coi như là thuộc hạ cũ của tôi. Nhớ khi xưa lúc tôi làm huyện trưởng, ông cũng là cấp dưới của tôi. Mấy năm gần đây, tôi lên tỉnh, tất nhiên cũng đề bạt ông lên theo. Có một số việc tôi chỉ có thể nói riêng cho ông biết, tay Diệp Lăng Phi đó không phải là người mà ông hay tôi có thể chọc vào đâu. Bây giờ ông lập tức đi hỏi người của tổ điều tra xem là ai đã tự ý hành động, không nghe theo sự sắp xếp của ông. Người như thế nhất định có vấn đề, ông mau đi xác minh tình hình đi, tôi ở đây chờ tin của ông!

- Được, tôi sẽ đi xác minh ngay!

Viện trưởng Kim đáp.

Bí thư Trương chờ điện thoại của viện trưởng Kim. Khoảng chừng hai mươi phút sau, viện trưởng Kim đã gọi lại, giọng có vẻ ngập ngừng:

- Bí thư Trương, tôi đã xác minh rồi, quả thực là có chuyện như vậy!

- Lão Kim, sao ông không nói thẳng ra?

Bí thư Trương nghe viện trưởng Kim ấp úng, cảm thấy có vấn đề, bèn truy hỏi:

- Rốt cuộc là có chuyện gì, ông nói tôi nghe xem nào!

- Bí thư Trương, buổi chiều có ba người trong tổ điều tra đến nhà Diệp Lăng Phi, cả ba đều là người của phòng tổ chức tỉnh ủy. Họ đến tìm Diệp Lăng Phi hỗ trợ điều tra là nghe theo lời của bí thư Tưởng!

- Lão Tưởng à?

Bí thư Trương vừa nghe vậy, cau mày:

- Tưởng Khải Lâm sao cũng dính vào chuyện này?

- Chuyện này tôi cũng không rõ lắm!

Viện trưởng Kim nói.

- Tôi không nhận được điện thoại của bí thư Tưởng, ông ấy trực tiếp gọi riêng cho mấy người đó. Họ đều là người được bí thư Tưởng đề bạt vào phòng tổ chức!

- Chuyện này thì tôi rõ!

Bí thư Trương nói.

- Ông không cần nhắc tôi. Tưởng Khải Lâm vì sao lại gọi điện, ông đã hỏi chưa? Hắn đã nói gì?

- Cái này…, bí thư Trương, ba người kia nói với tôi là cuộc họp thường ủy tỉnh ủy đã có quyết định!

Viện trưởng Kim nói.

- Bí thư Tưởng nói mấy ủy viên thường vụ tỉnh ủy đã họp, chuẩn bị điều tra vấn đề tại ủy ban thành phố Vọng Hải, bảo ba người đó đến tìm Diệp Lăng Phi hỗ trợ điều tra, về việc Diệp Lăng Phi có phải là con rể Chu Hồng Sâm hay không, cùng với…!

Viện trưởng Kim còn chưa nói hết câu, đã nghe bí thư Trương quát:

- Tên Tưởng Khải Lâm đó bây giờ ngày càng quá đáng! Lẽ nào Tưởng gia bọn họ có thế lực là có thể muốn làm gì thì làm sao? Đây đúng là không coi tôi ra gì. Viện trưởng Kim, ông lập tức cho ba người đó rời khỏi tổ điều tra cho tôi, tạm thời cách chức họ để kiểm điểm, xem còn có vấn đề gì nữa không. Bọn họ dù sao cũng là người của phòng tổ chức tỉnh ủy, vậy mà lại không nghe theo sự sắp xếp của cơ quan. Về chuyện Tưởng Khải Lâm nói, chiều nay đúng là có cuộc họp đề cập đến, nhưng những chuyện này chỉ là tin đồn, trước khi có chứng cứ sao lại đi điều tra được? À, còn nữa, lão Kim, ông mau chóng điều tra đi, nếu không có tiến triển gì thì chuẩn bị quay về. Tôi cảm thấy lần này cử tổ điều tra đến thành phố Vọng Hải bản thân nó đã có vấn đề, các ông đừng để bị người ta lợi dụng. Tưởng Khải Lâm bây giờ dã tâm lớn lắm, chỉ sợ ngay cả tôi hắn cũng không để vào mắt đâu!

- Bí thư Trương, hai ngày nay quả thực chúng tôi không điều tra ra được gì!

Viện trưởng Kim nói.

- Chu Hồng Sâm và tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ không hề có lợi ích hợp tác nào. Theo điều tra của chúng tôi, tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ đã sớm không còn thi công các công trình dân sự và trung tâm thương mại, hoạt động của họ bây giờ tập trung vào xây dựng các khu vực thuộc quân đội. Về phần hạng mục nhà ở giá rẻ đó, đối với tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ mà nói, hoàn toàn là một gánh nặng, họ không cần phải xây dựng…!

Viện trưởng Kim báo cáo lại tình hình thu thập được cho bí thư Trương. Theo ông, quan hệ giữa Chu Hồng Sâm và tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ hoàn toàn trong sạch. Về việc kiểm tra tình hình tài chính của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ ở hạng mục Long Sơn thì có chút vấn đề, tập đoàn không định để tổ điều tra kiểm tra, mà tổ điều tra cũng đối mặt với một vấn đề là công trình Long Sơn thuộc khu vực quân đội quản lý, nhất thời không thể xử lý được. Bí thư Trương nghe viện trưởng Kim báo cáo ngắn gọn xong, ông ta nói:

- Được rồi, lão Kim, các ông ở đó thêm ba bốn ngày nữa thì về tỉnh đi. Chu Hồng Sâm vốn đã lên tỉnh làm thị trưởng rồi, trải qua chuyện lần này, ông ta cũng sẽ bị ảnh hưởng đôi chút. Ông nhớ phải nói rõ với người ta, để Chu Hồng Sâm hiểu đây là khảo sát của tổ chức, đừng để ông ta nghĩ ngợi lung tung. Khi nào ông về, nhớ viết biên bản điều tra cho tốt, tôi muốn tự mình xem. Sau khi tôi xem xong, ông sẽ cho công bố ra bên ngoài, hiểu chưa?

Viện trưởng Kim đương nhiên hiểu, xem ra bí thư Trương muốn đích thân ra tay rồi. Ông ta đáp:

- Bí thư Trương, tôi biết phải làm thế nào!

- Ừ, cứ quyết định vậy đi, có chuyện gì chúng ta liên lạc qua điện thoại!

Nói xong, bí thư Trương liền cúp máy. Ông lại gọi cho Diệp Lăng Phi, lần này ngữ khí đã thay đổi rất nhiều, có vẻ thân thiết hơn:

- Tiểu Diệp, tôi đã hỏi rồi, là mấy người trong tổ điều tra tự ý hành động. Quả thực là vô tổ chức, vô kỷ luật. Tôi đã yêu cầu tổ trưởng xử lý mấy người kia rồi, để họ lập tức quay về tỉnh, tạm thời cách chức kiểm điểm!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Bí thư Trương à, ông đang chơi trò qua loa với tôi đúng không? Cái gì mà đình chỉ công tác kiểm điểm, chẳng phải chỉ là viết một bản kiểm điểm rồi xong việc sao? Ông đem mấy thứ này ra lừa tôi, có phải là quá đáng không?

Bí thư Trương nghe vậy, nói:

- Tiểu Diệp, tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi. Việc tạm thời cách chức kiểm điểm là cách làm xuyên suốt của chúng tôi, dù sao chúng tôi…!

Bí thư Trương còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã cắt lời:

- Bí thư Trương, tôi đang tức đầy bụng đây, ông lại còn chơi trò qua loa với tôi. Được rồi, tôi biết ông khó xử, tôi sẽ không làm phiền ông nữa. Tôi tin sẽ có người trị mấy tên khốn đó, tôi có thể báo cáo vượt cấp lên trung ương, để xem người trong tỉnh các ông có còn bao che cho nhau được không!

Bí thư Trương hơi sốt ruột, vội vàng nói:

- Tiểu Diệp, tôi nghĩ cậu hiểu lầm rồi, không phải tôi không xử lý, chỉ là chuyện này dù sao cũng phải để tôi điều tra rõ ràng đã. Bây giờ tôi còn chưa có báo cáo của họ, cũng không biết chuyện cụ thể ra sao. Cậu yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thỏa đáng!

Diệp Lăng Phi chính là muốn nghe câu này của bí thư Trương, hắn liền nói:

- Được rồi, bí thư Trương, vậy tôi sẽ chờ kết quả xử lý của ông!

Bí thư Trương đáp:

- Được, tôi sẽ cho cậu một kết quả khiến cậu hài lòng!

Nói đến đây, bí thư Trương đột nhiên hỏi:

- Tiểu Diệp, tôi hỏi cậu một việc được không?

- Bí thư Trương, ông có chuyện gì cứ nói đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ừm. Tiểu Diệp, cậu ở thành phố Vọng Hải à, vậy tôi hỏi nhé, cậu có phải là con rể của Chu Hồng Sâm không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!