Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1059: CHƯƠNG 1059: NHỮNG BỨC ẢNH LẠI XUẤT HIỆN

Diệp Lăng Phi dẫn Laura và Ann ra khỏi biệt thự. Tới sân sau, hắn dừng bước, nhìn cặp song sinh xinh đẹp tựa tinh linh trước mặt rồi nói:

- Lại đây, để tôi thử xem thân thủ của hai cô thế nào, xem dạo này đã học được gì từ Angel.

Diệp Lăng Phi buông thõng hai tay, không hề có chút phòng bị nào, chỉ dùng ánh mắt nhìn hai cô gái song sinh đối diện. Laura và Ann nhìn nhau, rồi lập tức nắm tay thành quyền, vào thế chuẩn bị tấn công. Trong mắt Diệp Lăng Phi, hai chị em họ có một điểm yếu chí mạng: thiếu đi sát khí. Thứ khí thế này không phải cứ huấn luyện là có được, mà phải đích thân trải qua những cuộc chém giết tàn khốc mới có thể tôi luyện nên. Từ tư thế tấn công của Laura và Ann, có thể thấy hai cô gái đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, nhưng chương trình đó chủ yếu tập trung vào việc khống chế kẻ địch, chứ không phải làm thế nào để tung ra một đòn trí mạng.

Từng cử động, từng hơi thở, người ngoài nhìn vào thì không thấy gì đặc biệt, nhưng với người trong nghề, nó lại phản ánh suy nghĩ và nội tâm của đối thủ. Tư thế giết người thực thụ trông có vẻ tùy tiện, nhưng một khi ra tay thì phải mãnh liệt như hổ vồ, nhanh như chim ưng cắt, lập tức hạ gục đối thủ, không cho chúng bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Nhưng cặp song sinh trước mặt lại không hề mang đến cho Diệp Lăng Phi cảm giác đó.

Đúng lúc này, Laura và Ann hét lên một tiếng, hai người một trái một phải, đồng loạt vung nắm đấm tấn công Diệp Lăng Phi. Hắn vẫn không động thủ, chờ đến khi song quyền của hai chị em đánh tới gần. Diệp Lăng Phi mới nhanh như chớp vung tay lên, tóm lấy cổ tay hai cô gái, sau đó kéo mạnh một cái. Thân hình hắn nhanh chóng lùi về sau, hai cô gái chỉ có thể bị động lao theo lực kéo.

- Ngã!

Cùng với tiếng quát của Diệp Lăng Phi, Laura và Ann tức thì ngã sõng soài dưới chân hắn. Diệp Lăng Phi không làm gì thêm, chỉ cúi đầu nhìn hai cô gái đang nằm trên đất, lắc đầu nói:

- Lại lần nữa!

Laura và Ann lồm cồm bò dậy. Lần này, họ đã khôn ra, không tấn công trực diện nữa mà di chuyển để vây lấy Diệp Lăng Phi. Hắn vẫn mỉm cười đứng yên, nhưng ánh mắt lại dõi theo từng bước chân của hai cô gái. Ngay khoảnh khắc Laura và Ann cho rằng đã tìm được sơ hở để ra tay, cũng là lúc Diệp Lăng Phi động thủ.

Bịch, bịch!

Diệp Lăng Phi chỉ tung ra hai quyền. Laura và Ann đã bị đánh ngã sõng soài trên mặt đất. Hắn vừa lắc đầu vừa vẫy tay:

- Đứng dậy!

Laura và Ann lại đứng lên, nhưng chẳng bao lâu sau lại bị Diệp Lăng Phi đánh ngã. Sau đó, hắn lại ngoắc tay, ra hiệu cho họ tiếp tục. Cặp song sinh không biết đã bị đánh ngã bao nhiêu lần, mỗi lần Diệp Lăng Phi đều không dùng toàn lực, chỉ khoảng bốn năm phần sức, nhưng dù vậy, hai cô gái cũng đã không chịu nổi. Cuối cùng, Laura và Ann nằm bệt trên mặt đất, không thể gượng dậy được nữa. Thấy hai cô gái thực sự đã kiệt sức, hắn mới đi tới, vươn tay nắm lấy eo Laura và Ann, đỡ hai chị em dậy, sau đó dìu họ đến chiếc ghế dài trong sân sau và đặt họ ngồi xuống. Diệp Lăng Phi ngồi vào giữa, tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ, kéo hai cô gái tựa vào người mình.

Vừa rồi Diệp Lăng Phi ra tay không nặng, nhưng hai cô gái liên tục bị đánh ngã nên cuối cùng cũng kiệt sức. Nếu không phải có hắn ôm, chắc chắn Laura và Ann đã ngã lăn ra đất. Lúc này, cả hai đều thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dù cặp song sinh này vẫn còn trẻ, nhưng bộ ngực của họ đã lớn hơn nhiều so với phụ nữ phương Đông, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã tràn đầy vẻ quyến rũ. Diệp Lăng Phi ôm eo hai cô gái, cười nói:

- Cảm giác thế nào, có muốn thử lại lần nữa không?

- Không cần đâu!

Laura chu đôi môi nhỏ nhắn, thở hổn hển nói:

- Tôi không phải đối thủ của anh!

Ann cũng phụ họa:

- Chúng tôi đã nghe tiểu thư Alice kể về quá khứ của anh rồi, chúng tôi đánh không lại anh đâu!

- Mới thế mà đã chịu thua rồi à? Hai cô thế này thì làm sao bảo vệ được Alice!

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Angel thật sự làm tôi quá thất vọng. Tôi cứ tưởng cô ta sẽ huấn luyện các cô tử tế, ai ngờ sau khi kiểm tra mới thấy, Angel căn bản chẳng coi chuyện của các cô ra gì, huấn luyện quá hời hợt. Có muốn tôi huấn luyện cho các cô không?

- Anh huấn luyện chúng tôi ư? Huấn luyện thế nào?

Laura hỏi.

- Đương nhiên là huấn luyện tàn khốc nhất rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tôi sẽ dành thời gian dạy các cô những kỹ thuật giết người đơn giản nhất, nhưng trước hết có một yêu cầu, sáng nào các cô cũng phải dậy sớm chạy bộ với tôi!

- OK!

Laura và Ann gật đầu.

- Được rồi, cứ quyết định vậy nhé!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nhớ đấy, sáng nào cũng phải dậy sớm chạy bộ, ít nhất là 2 cây số. Nếu hôm nào tôi vắng mặt, các cô cũng phải tự giác hoàn thành, làm được không?

- Có thể!

- Vậy thì tốt!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Xét một cách toàn diện, ở tuổi của các cô mà có thân thủ thế này đã là rất khá rồi!

Laura thở hổn hển một lúc, sau đó quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?

- Vấn đề gì?

- Anh và tiểu thư nhà chúng tôi có quan hệ thế nào?

Laura chớp mắt hỏi:

- Tôi vẫn không hiểu quan hệ giữa tiểu thư Alice và anh là gì. Tôi cảm thấy hai người rất thân thiết, nhưng lại thấy hai vị tiếp xúc với nhau không nhiều lắm!

- Cô không biết thì tốt hơn!

Diệp Lăng Phi cười.

- Nếu biết chuyện này thì chỉ thêm phiền phức cho cô thôi. Các cô phải hiểu rõ trách nhiệm của mình là bảo vệ Alice. Các cô nhận tiền của mình, không cần nhúng tay vào chuyện riêng của đối tượng cần bảo vệ. Những quy tắc này các cô hẳn phải hiểu rõ, không cần tôi nhắc nhở. Đương nhiên, nếu cô thấy tò mò, có thể trả một khoản thù lao tương ứng để đổi lấy thông tin. Có muốn tôi bảo Alice trừ vào lương tháng này của cô, rồi tôi sẽ nói cho cô biết quan hệ giữa tôi và cô ấy là gì không?

- Không cần đâu!

Laura vừa nghe vậy đã vội vàng xua tay:

- Tôi không hỏi nữa!

- Thế thì tốt!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Các cô biết càng ít, càng có lợi cho bản thân!

Hắn vừa dứt lời, điện thoại bỗng đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy di động ra, là Bạch Tình Đình gọi tới. Hắn vốn tưởng cô muốn gặp mình, nhưng sau khi nghe máy mới biết Bạch Tình Đình gọi vì chuyện mấy bức ảnh. Diệp Lăng Phi không ngờ cô lại nhận được ảnh chụp hắn và Lý Khả Hân trước cửa quán bar. Lần trước cũng có người gửi những bức ảnh đó, nhưng Bạch Tình Đình không để tâm. Kể từ sau lần đó, số lần Diệp Lăng Phi gặp Lý Khả Hân đã ít đi rất nhiều, càng không có chuyện bị chụp ảnh ngay trước quán bar.

- Ông xã, những bức ảnh lần này giống hệt lần trước!

Bạch Tình Đình nói.

- Em nghĩ có lẽ vẫn là người lần trước gửi tới!

- Tình Đình, em có hỏi nhân viên bên dưới xem là ai đưa tới không?

- Em hỏi rồi, người đàn ông đó không nói tên!

Bạch Tình Đình nói.

- Chỗ chúng ta có camera, đã quay lại được hình ảnh của người đó, chỉ là không được rõ nét lắm. Ông xã, anh có muốn qua xem không?

- Đương nhiên là anh muốn qua rồi, anh muốn xem rốt cuộc tên khốn đó là ai!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, anh qua chỗ em ngay đây!

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi buông Laura và Ann ra, đứng dậy hỏi:

- Hai cô đứng lên được chưa?

- Được rồi!

Laura và Ann vừa nói vừa đứng dậy.

Thấy họ có thể đứng vững, Diệp Lăng Phi cũng không nhiều lời, chỉ dặn:

- Các cô quay về biệt thự nói với Alice một tiếng, tôi có việc phải đi trước. Còn chuyện bao giờ các cô về, về bằng cách nào, đó là chuyện của các cô, biết chưa?

Diệp Lăng Phi dặn dò xong, không quay lại biệt thự mà đi thẳng ra xe, mở cửa rồi lái đi. Hắn chạy tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, sau đó đi thẳng lên phòng giám sát. Lúc hắn tới nơi, Bạch Tình Đình đang ngồi trong phòng xem lại đoạn băng ghi hình. Cô đã xem đi xem lại rất nhiều lần nhưng vẫn không thể nhìn rõ tướng mạo của người đàn ông kia. Hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, còn đeo kính râm, căn bản không thể thấy rõ mặt.

Diệp Lăng Phi bước vào, ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình. Ánh mắt hắn dán vào người đàn ông trên màn hình. Vì không thấy rõ mặt, Diệp Lăng Phi cũng không thể xác nhận đó là ai. Nhưng hắn lại cảm thấy người này trông hơi quen, dù nhất thời không nghĩ ra là ai.

- Ông xã, anh có nhận ra người đó là ai không?

Bạch Tình Đình hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Không thấy rõ mặt, anh cũng không đoán được là ai, chỉ là anh không hiểu tại sao hắn ta lại muốn gửi ảnh cho em?

Bạch Tình Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, xem xong chúng ta ra ngoài ăn trưa nhé, lúc đó hai chúng ta sẽ tâm sự một chút!

- Tâm sự với anh ư?

Diệp Lăng Phi ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu:

- Được rồi, chờ anh xem một lát đã!

Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng giám sát xem thêm mấy lần nữa nhưng vẫn không thể nhận ra người trong đoạn băng. Thấy đã đến giờ ăn trưa, hắn đành tạm gác lại, rời khỏi phòng giám sát. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ra khỏi tập đoàn, hai người không lái xe. Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, đi bộ đến một nhà hàng gần đó. Bây giờ là giờ ăn trưa, trong nhà hàng đã có không ít người. Bạch Tình Đình đứng trước cửa, có vẻ hơi do dự:

- Ông xã, hay chúng ta đi ăn đồ Tây đi, có lẽ bên đó sẽ ít khách hơn!

- Bà xã, đông người thì có gì phải sợ, đông lại càng náo nhiệt!

Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào mông Bạch Tình Đình:

- Đi thôi, em chỉ cần tập trung ăn là được, chuyện khác cứ để anh lo!

Diệp Lăng Phi dẫn Bạch Tình Đình lên tầng hai, tìm một bàn trống. Sau khi hai người ngồi xuống, hắn gọi phục vụ, đặt ba món ăn cùng hai chai bia. Phục vụ mang bia lên trước. Diệp Lăng Phi mở một chai, rót đầy một cốc rồi đặt chai bia sang một bên, nói:

- Bà xã đại nhân, chiều nay em còn phải đi gặp bố vợ, không nên uống rượu thì tốt hơn!

Bạch Tình Đình cầm lấy cốc bia, hờn dỗi nói:

- Anh không cho em gọi đồ uống, giờ còn không cho em uống bia nữa à!

Nói rồi, cô cầm chai bia tự rót cho mình nửa cốc, sau đó đặt chai sang một bên. Diệp Lăng Phi cầm cốc bia của mình, một hơi uống cạn, sau đó lại rót đầy, lúc này mới đặt hai tay lên bàn, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, dạo gần đây chúng ta ít khi ăn cơm cùng nhau thế này!

- Là do anh bận rộn!

Bạch Tình Đình nhấp một ngụm bia, rồi nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, em cảm thấy những người phụ nữ bên cạnh anh ngày càng nhiều, người vợ này trong lòng anh càng lúc càng không có vị trí gì!

Thấy Diệp Lăng Phi định mở miệng, cô khoát tay ngăn lại:

- Ông xã, anh đừng nói gì vội, để em nói trước đã!

Bạch Tình Đình vừa nói vừa giơ tay trái lên, năm ngón tay xòe ra, tay phải vừa đếm vừa nói:

- Hân Mính thì thôi. Hân Mính đã là vợ anh rồi, bỏ qua. Người thứ nhất là Trương Lộ Tuyết, ông xã, anh đừng nói với em là giữa anh và cô ấy không có gì, chuyện của hai người em đều biết cả, chẳng qua em không nói ra thôi. Trương Lộ Tuyết dù sao cũng từng mang thai con của anh, em chấp nhận. Người thứ hai là Lý Khả Hân, điều này không oan cho anh chứ! Người thứ ba là Angel, chỉ là gần đây em ít gặp cô ấy. Người thứ tư...!

Bạch Tình Đình bắt đầu liệt kê những người phụ nữ của Diệp Lăng Phi, một hơi kể ra sáu người, bao gồm cả Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi vẫn giữ nụ cười trên mặt, chờ cô nói xong. Bạch Tình Đình đếm hết, cô cầm cốc bia lên, uống một ngụm lớn, sau đó đặt cốc xuống, nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh trăng hoa bên ngoài thế nào em không quản, nhưng anh tuyệt đối không được để những người phụ nữ đó ảnh hưởng đến em và Hân Mính. Yêu cầu này của em không quá đáng chứ!

Diệp Lăng Phi nắm lấy tay Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, em đừng uống nữa, em say rồi!

Bạch Tình Đình khẽ lắc đầu:

- Ông xã, em chưa say. Có một số chuyện em muốn nói với anh, cứ giữ trong lòng làm em thấy hơi khó chịu!

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng này của cô, đành buông tay ra:

- Tình Đình, em nói đi, anh đang nghe đây!

Bạch Tình Đình uống hết bia trong cốc, sau đó lại muốn rót thêm. Diệp Lăng Phi cầm lấy chai bia:

- Tình Đình, để anh rót cho em!

Hắn chỉ rót cho cô một phần ba cốc rồi dừng lại. Lần này Bạch Tình Đình không uống ngay mà nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, em vừa nói rồi đấy, anh chơi bời bên ngoài thế nào em mặc kệ, phải nói là em không quản nổi nữa rồi. Bây giờ em chỉ muốn sống hạnh phúc bên anh, làm một người vợ tốt. Đó cũng là lý do vì sao em muốn có con với anh, em nghĩ phải có một đứa con mới có thể giữ được trái tim ông xã!

Diệp Lăng Phi lại nắm lấy tay cô:

- Tình Đình, em đừng suy nghĩ lung tung. Em là vợ anh, sao anh lại không cần em chứ? Có lẽ là do anh dành quá ít thời gian cho em, nên em mới có suy nghĩ như vậy. Từ nay về sau anh sẽ ở bên em nhiều hơn!

Bạch Tình Đình lắc đầu:

- Ông xã, anh lại không hiểu ý em rồi. Em chỉ hy vọng dù anh có trăng hoa thế nào ở bên ngoài thì cũng không nên ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Em hy vọng gia đình mình sẽ thật đầm ấm, hòa thuận. Chuyện lần này rất có khả năng là do người phụ nữ Lý Khả Hân của anh đấy. Ông xã, anh đã nghĩ chưa, rốt cuộc vì sao người đàn ông đó lại muốn đưa ảnh chụp của anh và Lý Khả Hân cho em?

- Tình Đình, anh vẫn chưa nghĩ ra!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh đã suy nghĩ về vấn đề này, rốt cuộc mục đích của hắn là gì?

- Là để khiến em ghen!

Bạch Tình Đình nói.

- Là muốn khiến chúng ta xảy ra mâu thuẫn. Ông xã, em nghĩ mục đích của người đó hoặc là nhắm vào em, hoặc là nhắm vào anh, nhưng chung quy đều là muốn chúng ta bất hòa! Bây giờ em rất ít khi xuất hiện, những người từng theo đuổi em đều bị anh dọa cho chạy mất dép rồi!

Nói đến đây, cô mỉm cười nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:

- Cũng là ông xã anh lợi hại. Trước đây lúc chưa cưới anh, em có rất nhiều người theo đuổi. Hì, bây giờ nếu anh bỏ em, chắc cũng chẳng còn ai thèm nữa, chỉ có thể bám lấy anh thôi!

- Bà xã, sao anh có thể bỏ rơi em được, em đừng nói lung tung!

Diệp Lăng Phi vội vàng nói.

Bạch Tình Đình cười cười, cầm cốc bia lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó hô:

- Ông xã, rót đầy cho em!

Lúc này đồ ăn cũng bắt đầu được mang lên. Diệp Lăng Phi cầm đũa, giục Bạch Tình Đình ăn. Cô ăn được vài miếng, đặt cốc bia xuống, nói:

- Ông xã, nếu người đàn ông đó không phải nhắm vào em, vậy chắc chắn là vì anh. Có lẽ hắn cố ý đưa những bức ảnh này cho em xem, mục đích đơn giản là muốn chúng ta bất hòa, khiến anh sống không hạnh phúc!

Mấy câu nói của Bạch Tình Đình đã thức tỉnh Diệp Lăng Phi. Hắn cảm thấy cô phân tích rất đúng, nhưng rốt cuộc người đàn ông này là ai? Bỗng nhiên, Diệp Lăng Phi nghĩ tới một người: Lưu Hải. Khi nãy hắn cũng cảm thấy vóc dáng của người đàn ông đó rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi. Hắn và Lưu Hải đã lâu không gặp, nhưng cảm giác vóc dáng người đó khá giống Lưu Hải, dù hắn không dám chắc. Lưu Hải vẫn đang bị liệt, còn người đàn ông kia đi lại bình thường, không thể là Lưu Hải được. Nhưng rồi Diệp Lăng Phi lại nhớ ra lần trước Lý Khả Hân từng đề cập, Lưu Hải đang điều trị, chẳng lẽ hắn đã khỏi bệnh rồi sao? Nghĩ tới đây, hắn đứng lên, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, anh đi vệ sinh một lát!

Diệp Lăng Phi đi vào nhà vệ sinh, lập tức lấy di động ra gọi cho Lý Khả Hân. Ngay khi cô vừa bắt máy, hắn đã hỏi:

- Khả Hân, tình hình của Lưu Hải bây giờ thế nào rồi?

Lý Khả Hân không hiểu ý hắn, cô hỏi:

- Anh hỏi chuyện này làm gì?

- Khả Hân, em đừng hỏi vội. Cứ nói cho anh biết, bây giờ Lưu Hải có đi lại được không?

- Anh ấy không đi lại được!

Lý Khả Hân nói.

- Hai ngày trước em còn đi thăm, anh Đại Hải vẫn còn bị liệt, phương pháp trị liệu của ông thầy thuốc trung y kia vẫn chưa có tác dụng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!