Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1060: CHƯƠNG 1060: ÂM MƯU PHÍA SAU

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói ông thầy thuốc Đông y đó chữa trị chưa mang lại kết quả gì, hắn không hỏi thêm nữa, chỉ nói:

- Khả Hân, không có chuyện gì đâu!

- Không có chuyện gì ư?

Lý Khả Hân không tin, nếu không thì Diệp Lăng Phi cũng sẽ không gọi điện hỏi thẳng chuyện của Lưu Hải, cô nói:

- Diệp Lăng Phi, có phải có chuyện gì liên quan đến anh Đại Hải không?

- Khả Hân, em đừng hỏi nữa!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện này bây giờ anh còn chưa thể khẳng định, cũng không nên đoán bừa!

- Rốt cuộc là chuyện gì, nói cho em nghe xem nào!

Lý Khả Hân nói.

- Không chừng em còn góp ý được gì đó cho anh đấy?

- Chuyện này thế này đi, lát nữa anh gọi lại cho em, bây giờ anh và Tình Đình đang ăn cơm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chờ khi nào có thời gian anh sẽ nói chuyện này với em!

- Xí, em biết ngay là anh đang ở cùng Bạch Tình Đình mà, nghe giọng điệu là biết anh chỉ muốn cúp máy cho nhanh. Thôi bỏ đi, em không thèm tính toán với tên đàn ông như anh, khi nào anh đối xử với em được như vậy thì tốt quá rồi!

Diệp Lăng Phi nghe vậy, cười nói:

- Khả Hân, em nói vậy là không đúng rồi, anh luôn coi trọng em mà. Em nói xem, có chuyện gì của em mà anh không coi trọng chứ, anh nhớ là mình chưa bạc đãi em bao giờ cả!

- Coi như anh nói đúng!

Lý Khả Hân nói.

- Anh đừng ở đây dây dưa với em nữa, mau đi mà tâm sự với bà xã của mình đi, kẻo để cô vợ anh chờ lâu lại tức giận!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Khả Hân, anh cũng lo em tức giận mà, anh sẽ dành thời gian để yêu thương em thật tốt!

- Thôi thôi, anh cứ đi lo chuyện vợ chồng anh đi!

Lý Khả Hân cúp máy trước. Diệp Lăng Phi nghe đầu dây bên kia vang lên tiếng “tút tút” đều đều, hắn cất điện thoại đi. Lúc Diệp Lăng Phi trở về thì thấy Bạch Tình Đình đã uống cạn chai bia, vỏ chai rỗng đặt ngay cạnh bàn. Cốc bia trước mặt Bạch Tình Đình cũng đã hết sạch, lúc cô vừa cầm chai bia mới lên thì có một gã đàn ông đi ngang qua, gã liếc nhìn Bạch Tình Đình, dừng bước rồi đi lại gần, nói:

- Hình như tôi biết cô, có phải cô tên là…

- Tên là mày cút đi!

Diệp Lăng Phi đi tới, đẩy mạnh gã đàn ông kia một cái, mắng:

- Đừng để tao nhìn thấy mày lần nữa, nếu không thì chuẩn bị thưởng thức cảm giác bay từ tầng hai xuống đi!

Gã đàn ông đó thấy dáng vẻ hung tợn của Diệp Lăng Phi, không dám nói thêm câu nào, vội vàng rời đi. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, cầm lấy chai bia trong tay Bạch Tình Đình, rót cho mình một cốc đầy, nói:

- Có một cô vợ xinh đẹp đúng là dễ chiêu dụ ong bướm, bà xã, hay là anh nhốt em ở nhà, không cho em ra ngoài nữa!

Bạch Tình Đình đã uống hơn nửa chai bia, sắc mặt cô hơi ửng hồng. Bạch Tình Đình vốn không quen uống đồ có cồn, lượng bia ấy với người khác có thể chẳng là gì, nhưng đối với cô thì đã hơi say rồi. Cô mỉm cười, nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nói:

- Em có một ông xã tốt, cũng lo anh ấy bị người phụ nữ khác cướp mất, ông xã, hay là hai chúng ta cùng ở nhà, anh thấy thế nào?

- Chuyện đó để sau hẵng nói!

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói.

- Bà xã, đừng uống suông nữa, nào, ăn nhiều đồ ăn vào. Ăn nhiều vào cho tốt, để bà xã của anh ngày càng xinh đẹp, quyến rũ hơn!

Bạch Tình Đình mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng, nhẹ giọng nói:

- Ông xã, anh lại dẻo miệng rồi, lần sau em phải tìm cái gì đó khóa miệng anh lại, không cho anh nói lời ngon tiếng ngọt với người khác, chỉ được nói với một mình em thôi!

Diệp Lăng Phi cảm giác được Bạch Tình Đình đã hơi say, hắn nói:

- Bà xã, chúng ta ăn xong thì về công ty hay về nhà?

- Về nhà!

Bạch Tình Đình không chút do dự đáp.

- Em thấy mình hơi say rồi, em muốn về nhà ngủ với ông xã!

Nếu Bạch Tình Đình còn tỉnh táo, chắc chắn cô sẽ không nói như vậy, nhưng hiển nhiên là cô đã say, không để ý đây là nhà hàng nên mới nói những lời như thế. Diệp Lăng Phi thực sự lo nếu để Bạch Tình Đình nói tiếp, không biết cô sẽ còn nói ra những gì nữa, vội vàng nói:

- Bà xã, được rồi, chúng ta ăn xong sẽ về nhà, nào, ăn cơm thôi!

Diệp Lăng Phi chờ Bạch Tình Đình ăn xong bữa trưa, hắn gọi người bán hàng đến thanh toán, sau đó ôm eo Bạch Tình Đình đi ra khỏi nhà hàng. Vừa ra ngoài, Bạch Tình Đình lại bắt đầu nhõng nhẽo, muốn Diệp Lăng Phi cõng mình về tòa nhà tập đoàn lấy xe. Diệp Lăng Phi thì không lo gì, chỉ sợ để cấp dưới của Bạch Tình Đình nhìn thấy cảnh này sẽ có ảnh hưởng không tốt. Hắn biết Bạch Tình Đình dù sao cũng là một cô gái rất sĩ diện, bây giờ cô say nên mới làm nũng với mình, không biết sau khi tỉnh lại, nhớ lại chuyện này, cô sẽ có suy nghĩ gì. Chỉ là lúc này Diệp Lăng Phi cũng chỉ có thể thuận theo ý Bạch Tình Đình, hắn quay lưng lại ngồi xổm xuống. Bạch Tình Đình áp sát vào lưng Diệp Lăng Phi, ôm lấy cổ hắn. Diệp Lăng Phi hai tay nâng mông Bạch Tình Đình lên, cõng cô. Bạch Tình Đình tựa đầu vào mặt Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Ông xã, em rất thích cảm giác lúc này, em thật sự hy vọng anh có thể cõng em cả đời, hy vọng đến lúc cả hai chúng ta đều già đi, em vẫn được anh cõng như vậy!

- Cô bé ngốc, đương nhiên là được rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Đến lúc hai chúng ta già đi, anh vẫn sẽ cõng em như vậy!

- Vâng, ông xã, anh là người quan trọng nhất trong đời em, em không muốn xa anh, vĩnh viễn không muốn xa anh!

Bạch Tình Đình nhắm mắt lại, trên gương mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào, miệng nói:

- Ông xã, anh bảo tương lai nên đặt tên con chúng ta là gì thì hay nhất, đặt tên là Diệp Bạch được không?

- Diệp Bạch à?

Diệp Lăng Phi hơi trầm ngâm rồi lập tức cười nói:

- Được, vậy gọi là Diệp Bạch cũng được, dù sao thì tên này cả con trai lẫn con gái đều dùng được, là một cái tên trung tính, anh thích!

- Vâng!

Bạch Tình Đình nói.

- Em cũng thích cái tên này, ông xã, lúc nằm mơ em thường mơ tới con của chúng ta, em thực sự rất muốn có một đứa con, đó là đứa con của hai chúng ta, nó là kết tinh tình yêu của chúng ta!

Trong lòng Diệp Lăng Phi hiểu rõ, sở dĩ Bạch Tình Đình muốn có con, nguyên nhân chủ yếu vẫn là lo lắng cho mình, từ tận đáy lòng, cô luôn lo mình sẽ bỏ rơi cô ấy. Thật ra, Bạch Tình Đình không cần lo lắng những điều này. Diệp Lăng Phi yêu Bạch Tình Đình sâu đậm đến mức có thể buông bỏ tất cả, chính vì có cô mới khiến cho trái tim đã băng giá từ lâu của hắn trở nên ấm áp, chính vì sự tồn tại của cô mới khiến cho hắn lưu luyến thành phố Vọng Hải này như thế. Đã trải qua cuộc sống phiêu bạt bất định, bây giờ cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng có thể an định lại, sống một cuộc sống tốt hơn. Trái tim hắn cũng đã trở nên ấm áp, so với Diệp Lăng Phi trong quá khứ, Diệp Lăng Phi bây giờ thích sự ấm áp chứ không phải là sự phóng túng nữa.

Lúc Diệp Lăng Phi cõng Bạch Tình Đình đi qua khoảng sân rộng trước cửa tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, không ít nhân viên của tập đoàn đã thấy được tổng giám đốc của họ giống như một chú chim nhỏ ngoan ngoãn tựa vào lưng Diệp Lăng Phi. Cảnh này khiến không ít nhân viên thầm cảm khái, tổng giám đốc của mình cũng có lúc là một người phụ nữ ngoan hiền như một chú chim nhỏ! Bạch Tình Đình cũng không thể ngờ rằng, hành vi trong lúc say của cô lại chiếm được thêm nhiều thiện cảm hơn của những nhân viên dưới quyền. Trước đây ở tập đoàn, Bạch Tình Đình luôn nghiêm mặt, rất ít khi nở nụ cười, khiến cấp dưới tưởng rằng tổng giám đốc mình không bao giờ cười, nhưng chuyện lần này đã thay đổi hình tượng của cô.

Diệp Lăng Phi lái xe đưa Bạch Tình Đình về nhà. Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình được Diệp Lăng Phi ôm về phòng ngủ, cô ngửi thấy trên người Bạch Tình Đình có mùi bia rượu. Lúc Chu Hân Mính đẩy cửa phòng ngủ đi vào thì Diệp Lăng Phi vừa ôm Bạch Tình Đình đặt lên giường, cẩn thận đắp chăn cho cô.

- Ông xã, Tình Đình làm sao vậy? Hình như cậu ấy uống bia, có chuyện gì thế?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi quay người, cười cười, nói:

- Chuyện này anh biết nói thế nào đây, anh chỉ có thể nói trưa nay Tình Đình đã quá chén, cô ấy lấy luôn bia của anh mà uống!

- Sao Tình Đình lại uống nhiều như vậy?

Chu Hân Mính khó hiểu nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Mính, nói:

- Làm sao anh biết được, có thể là Tình Đình muốn thông qua men say để nói ra những lời trong lòng cô ấy với anh!

Chu Hân Mính không truy hỏi nữa mà gật đầu, nói:

- Ông xã, vậy để Tình Đình ngủ đi, em cũng về phòng đây!

- Hân Mính, anh cũng sang bên đó!

Diệp Lăng Phi quay lại nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình đang ngủ trên giường, sau đó lại quay về ôm Chu Hân Mính rời khỏi phòng.

-

Diệp Lăng Phi đi đến phòng của Chu Hân Mính, hắn đỡ cô lên giường, sau đó ngồi bên cạnh, khẽ thở dài, nói:

- Hân Mính, em phân tích giúp anh được không, em là cảnh sát mà, có thể em sẽ đoán được chuyện như thế nào!

- Rốt cuộc là chuyện gì vậy, anh làm em rối tinh rối mù lên rồi!

Chu Hân Mính nhíu mày. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:

- Hân Mính, chuyện này nói ra thì quả thực rất phức tạp, anh vẫn chưa nghĩ thông được!

Diệp Lăng Phi kể cho Chu Hân Mính nghe về những chuyện liên quan đến mấy bức ảnh. Chu Hân Mính nghe xong, hỏi:

- Ông xã, vậy là anh nghi ngờ chuyện này do Lưu Hải làm?

- Anh chỉ có cảm giác đó thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lưu Hải vẫn luôn thích Lý Khả Hân, trước đây, khụ, không nói đến mấy chuyện loạn thất bát tao đó nữa, tóm lại anh cho rằng Lưu Hải có lý do làm như vậy. Hơn nữa anh cảm thấy vóc dáng của người đó cũng có chút tương đồng với Lưu Hải, chỉ là anh không có cách nào xác định. Anh đã gọi cho Lý Khả Hân rồi, cô ấy nói chân của Lưu Hải vẫn chưa chữa lành, vẫn còn bị liệt. Nếu vậy thì người đàn ông đó không phải là Lưu Hải, nhưng ngoài gã Lưu Hải này ra, anh không nghĩ ra ai khác!

Chu Hân Mính tay phải chống cằm, trầm tư một lúc, rồi nói:

- Ông xã, anh nói gã Lưu Hải đó chỉ bị liệt chứ chân không hề bị cắt, đúng không?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói rất chắc chắn.

- Hai chân Lưu Hải không hề bị tật!

- Ông xã, vậy anh có thể khẳng định là hai chân Lưu Hải vẫn bị liệt không?

Chu Hân Mính hỏi.

Câu hỏi đột ngột này của Chu Hân Mính đã làm khó Diệp Lăng Phi, quả thực hắn không thể khẳng định chân của Lưu Hải đã khỏi hay chưa. Hắn chỉ hỏi Lý Khả Hân, chứ không tận mắt nhìn thấy. Diệp Lăng Phi nói:

- Anh nghe Lý Khả Hân nói vậy. Lý Khả Hân sẽ không lừa anh đâu!

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Ông xã, em không nói là Lý Khả Hân lừa anh. Chuyện này cũng có liên quan đến cô ấy, Lý Khả Hân sẽ không ngốc đến mức liên thủ với Lưu Hải để lừa anh đâu, như vậy thì đối với cô ấy cũng không có lợi lộc gì. Ý em là, có thể Lưu Hải đã lừa cả Lý Khả Hân thì sao, có lẽ chính Lý Khả Hân cũng không biết chân Lưu Hải đã lành, có thể đi lại được rồi!

- Không thể nào!

Diệp Lăng Phi nói.

- Hân Mính, ý của em là hai chân Lưu Hải đã sớm đi lại được, chỉ là hắn xuất phát từ mục đích nào đó mới cố ý giả bộ không đi được, có phải vậy không?

- Cái này em cũng không dám chắc!

Chu Hân Mính nói.

- Đây chỉ là giả thiết của em thôi, dù sao bây giờ anh cũng không có đối tượng hoài nghi nào khác ngoài anh ta. Bây giờ chúng ta chỉ có thể giả thiết là chân Lưu Hải đã khỏi, nếu thực sự là vậy, thì tất cả đều sáng tỏ. Chỉ là em vẫn còn một nghi vấn, giả sử đó thực sự là Lưu Hải, vậy thì anh ta đã trả một cái giá quá lớn, làm như vậy có đáng không?

- Đáng giá, trong mắt Lưu Hải thì nhất định đáng giá!

Diệp Lăng Phi nói chắc như đinh đóng cột.

- Gã Lưu Hải này là người rất cố chấp, chuyện gì hắn đã quyết định thì sẽ làm đến cùng. Hân Mính, bây giờ anh cảm thấy chuyện này không đơn giản. Lưu Hải che giấu sâu như vậy, nhất định còn có một âm mưu lớn hơn, bây giờ anh phải đi nói cho Lý Khả Hân biết, để cô ấy cẩn thận một chút!

Diệp Lăng Phi nói xong định bỏ đi, lại bị Chu Hân Mính kéo lại. Chu Hân Mính kéo tay hắn, nói:

- Ông xã, anh đừng gấp gáp như thế, về chuyện này, em không cho rằng nói cho Lý Khả Hân biết là cách thỏa đáng nhất!

Diệp Lăng Phi sửng sốt, nhìn Chu Hân Mính, hỏi:

- Hân Mính, em nói vậy là có ý gì? Anh cảm thấy Lưu Hải có lẽ đang âm mưu nhắm vào anh và Lý Khả Hân. Bản thân anh thì không sao, tên Lưu Hải kia không làm gì được anh cả, nhưng Lý Khả Hân thì khác, cô ấy không hề phòng bị gì với Lưu Hải. Nếu Lưu Hải muốn đối phó Lý Khả Hân, cô ấy sẽ rất dễ trúng phải độc thủ của hắn!

Chu Hân Mính kéo tay Diệp Lăng Phi không buông, ý bảo hắn không cần nóng nảy. Chờ Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên giường, Chu Hân Mính mới nói:

- Ông xã, anh định nói thế nào với Lý Khả Hân đây? Lẽ nào anh định nói với cô ấy là chân Lưu Hải không bị liệt nữa, nói Lưu Hải đang đóng kịch? Dựa theo sự hiểu biết của anh về Lý Khả Hân, cô ấy sẽ tin chuyện này sao?

- Điều này…

Diệp Lăng Phi tỏ ra chần chừ. Hắn biết, trong lòng Lý Khả Hân vẫn cảm thấy có lỗi với Lưu Hải, bằng không cô cũng sẽ không giúp đỡ hắn nhiều như vậy. Trong lúc Diệp Lăng Phi còn đang do dự, Chu Hân Mính nói thêm:

- Hơn nữa chuyện này chỉ là giả thiết của em, cũng không có chứng cứ chứng minh Lưu Hải không bị liệt hai chân. Ông xã, nếu anh mạo muội làm vậy, chỉ sợ sẽ làm mọi chuyện rối tung lên thôi!

Diệp Lăng Phi phải thừa nhận mấy câu của Chu Hân Mính câu nào cũng nói trúng chỗ quan trọng, hắn nhìn về phía cô, hỏi:

- Hân Mính, vậy em bảo anh phải làm thế nào, anh cũng không thể trơ mắt nhìn Lý Khả Hân gặp chuyện không may được!

- Ông xã, em đâu có nói anh không được làm gì!

Chu Hân Mính nhẹ giọng nói.

- Ông xã, anh có thể đi tìm Lý Khả Hân, nói là muốn gặp gã Lưu Hải kia, quan tâm đến anh ta một chút. Nếu có cơ hội, anh có thể thử Lưu Hải xem sao. Tất nhiên, anh cũng có thể phái người đi điều tra Lưu Hải, em không cho rằng hắn không có sơ hở nào, chỉ là do lúc đó mọi người không chú ý nên mới không phát hiện ra thôi. Người như vậy em đã thấy nhiều, có rất nhiều tên tội phạm luôn cho rằng chuyện mình làm như áo trời không thấy đường may, nhưng trên thực tế luôn có những kẽ hở!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói xong, lập tức nở nụ cười mừng rỡ. Hắn hôn lên má Chu Hân Mính một cái, nói:

- Vẫn là bà xã của anh thông minh. Hân Mính, có được em đúng là may mắn của đời anh. Nào, để ông xã thương em nhé!

- Ông xã, đừng làm bậy!

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi trèo lên giường, cô nhắc nhở:

- Dù sao em cũng đang mang thai, không thể vận động mạnh được!

Diệp Lăng Phi thấp giọng hỏi:

- Hân Mính, vậy em không có ham muốn về chuyện đó sao?

Chu Hân Mính đỏ bừng mặt, dịu dàng nói:

- Ông xã, em lo cho đứa bé, em…

Diệp Lăng Phi thấp giọng nói:

- Hân Mính, không vấn đề gì đâu, anh sẽ không làm em đau, bây giờ em chỉ cần nằm là được!

Diệp Lăng Phi nói xong, đặt tay lên quần Chu Hân Mính, kéo cả quần dài và quần lót của cô xuống, chậm rãi tách hai chân cô ra, cúi đầu hôn xuống. Rất nhanh, từ trong miệng Chu Hân Mính phát ra những tiếng thở gấp…

Diệp Lăng Phi vừa đi ra khỏi phòng của Chu Hân Mính, lập tức gọi điện thoại cho Dã Thú. Công ty bảo an của Dã Thú dù sao cũng có rất nhiều người, lúc này Diệp Lăng Phi cần dùng đến họ. Diệp Lăng Phi gọi tới, chợt nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng thở dốc của một cô gái. Hắn chau mày, nói:

- Dã Thú, cậu nhóc này, rốt cuộc cậu đang làm gì thế?

- Lão đại, em có làm gì đâu, em đang vận động thân thể ấy mà!

Dã Thú cười toe toét, nói.

- Được rồi, anh không quản chuyện của cậu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Cậu tìm vài người đi điều tra một người cho tôi, nhớ kỹ, đừng để người đó phát hiện, dù người của cậu có phải canh chừng 24 tiếng cũng phải thăm dò rõ ràng xem tên kia đã đi lại được chưa, hiểu chứ?

- A, lão đại, chuyện này à, chuyện nhỏ thôi mà!

Dã Thú nói.

- Không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi nói lại địa chỉ của Lưu Hải cho Dã Thú nghe, ý của hắn là muốn Dã Thú phái người điều tra thật kỹ người đàn ông này, xem rốt cuộc Lưu Hải đã khỏi bệnh ở chân chưa. Sau khi nói xong, Diệp Lăng Phi đột nhiên hỏi:

- Dã Thú, khi nào thì cậu và Tuyết Hoa kết hôn?

- A, sắp rồi, bọn em dự định sẽ kết hôn vào ngày mùng một tháng năm!

Dã Thú nói.

- Đến lúc đó lão đại nhất định phải tới tham gia đó!

- Mùng một tháng năm à, cũng sắp đến rồi, tiểu tử nhà cậu cứ yên tâm, anh khẳng định sẽ đến tham dự!

Diệp Lăng Phi nói.

Ngay lúc này, Diệp Lăng Phi nghe thấy trong điện thoại có tiếng làm nũng của một người phụ nữ, hình như đang quấn lấy Dã Thú. Dã Thú hạ giọng trách mắng:

- Cô đừng làm ồn nữa, đây là điện thoại của lão đại tôi, nếu còn làm phiền thì tôi đá cô ra đấy!

Dã Thú vừa nói xong, quả nhiên không còn nghe thấy giọng cô gái kia nữa. Diệp Lăng Phi lắc đầu, trước khi dập máy, hắn nói với Dã Thú:

- Dã Thú, anh hy vọng có thể thấy cậu và Tuyết Hoa lúc tuổi già còn có thể dìu nhau đi dạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!