Nói chuyện điện thoại với Dã Thú xong, Diệp Lăng Phi bất giác lắc đầu bật cười khi nhớ lại cuộc đối thoại. Mình cũng chẳng khác gì Dã Thú, vậy mà còn đi dạy đời hắn. Có lẽ những lời Bạch Tình Đình nói hôm nay đã để lại ấn tượng quá sâu sắc, khiến hắn vô thức lặp lại. Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến những gì đã nói với Lý Khả Hân, cho rằng nếu mình báo trước cho cô một tiếng thì ít nhất cũng giúp cô có sự chuẩn bị tâm lý. Nghĩ vậy, hắn liền gọi cho Lý Khả Hân. Hắn không nói thẳng ra nghi ngờ của mình về đôi chân của Lưu Hải, chỉ bảo muốn đến thăm xem tình hình anh ta thế nào.
Lý Khả Hân có chút do dự:
- Thế này... không hay lắm đâu anh, tâm trạng anh ấy đang không tốt.
- Khả Hân, anh chỉ muốn xem tình hình Lưu Hải thế nào thôi, coi như là quan tâm một chút!
- Cái này... để em gọi hỏi anh ấy trước đã. Em chỉ sợ anh ấy nổi giận thôi!
- Ừ, em gọi đi! - Diệp Lăng Phi nói rồi hỏi thêm - Khả Hân, không phải em nói bác sĩ điều trị cho Lưu Hải rất giỏi sao? Em không hỏi ông ấy về bệnh tình của Lưu Hải à?
- Dạo này em bận quá nên không có thời gian! - Lý Khả Hân đáp.
- Khả Hân, chuyện quan trọng như vậy mà em lại quên được. Em có số điện thoại của vị bác sĩ đó không, đưa anh hỏi thử xem! Anh quen biết nhiều bác sĩ, nếu ông ấy không chữa được thì anh sẽ tìm người khác. Lưu Hải vẫn luôn là hình bóng không thể phai mờ trong lòng em, anh không muốn thấy em cứ mãi như vậy nên mới muốn giúp!
Nghe Diệp Lăng Phi giãi bày, Lý Khả Hân vô cùng cảm động. Cô đưa cho hắn số điện thoại của vị bác sĩ, trước khi cúp máy còn hôn chụt vào điện thoại một cái.
Diệp Lăng Phi gọi điện nói chuyện với vị bác sĩ. Qua giọng điệu của ông ta, hắn cảm thấy có gì đó kỳ lạ nhưng lại không chỉ rõ ra được. Sau cuộc gọi, Diệp Lăng Phi cân nhắc rồi quyết định không vội tìm Lưu Hải làm cho ra lẽ. Hắn biết rõ, nếu bây giờ tìm đến thì chỉ tổ hỏng việc.
Gần đến bữa tối, Bạch Tình Đình mới tỉnh giấc. Vừa tỉnh lại, cô đã cảm thấy đầu đau như búa bổ, liền đưa tay xoa xoa thái dương, nhíu mày khó chịu vì mùi rượu trên người mình.
- Ông xã!
Bạch Tình Đình gọi một tiếng đầy nũng nịu, nhưng không có ai đáp lại. Cô bèn bước xuống giường. Cùng lúc đó, cửa phòng mở ra, Diệp Lăng Phi từ bên ngoài bước vào.
- Tình Đình, em tỉnh rồi à? Anh vừa định gọi em dậy chuẩn bị ăn tối đấy!
- Ông xã, sao anh không ngủ cùng em? - Bạch Tình Đình duỗi chân ngồi bên mép giường, giọng hờn dỗi - Người ta vừa tỉnh dậy đã không thấy anh đâu, anh có biết em buồn lắm không?
- Tình Đình, anh vừa đi tắm xong, người hôi rình đây này! - Diệp Lăng Phi ngồi xuống cạnh giường, ôm ngang eo Bạch Tình Đình - Tình Đình, em cũng đi tắm một chút đi, tắm xong xuống nhà ăn cơm nhé!
- Em không ăn đâu! Em không đói! - Bạch Tình Đình xua tay - Bây giờ em đi tắm, tắm xong em muốn nằm nghỉ một lát, đầu em đau quá!
- Đau đầu là phải rồi, em xem em đã uống bao nhiêu rượu đi, chỉ biết uống thôi, chẳng biết làm vậy có hại cho sức khỏe gì cả! - Diệp Lăng Phi cằn nhằn.
- Còn không phải là vì ông xã em sao? - Bạch Tình Đình trách móc, liếc yêu Diệp Lăng Phi một cái rồi bước xuống giường.
Bạch Tình Đình vừa ra khỏi phòng thì điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên. Thấy số của Lý Khả Hân, hắn liền bắt máy.
- Diệp Lăng Phi, anh Hải muốn gặp anh đấy! - Giọng Lý Khả Hân vang lên.
- Em nói Lưu Hải muốn gặp anh à? - Diệp Lăng Phi hơi ngạc nhiên, hỏi lại - Khả Hân, em không đùa chứ? Sao Lưu Hải lại muốn gặp anh được?
- Diệp Lăng Phi, không phải anh muốn gặp anh Hải sao? Lúc em gọi điện, anh ấy bảo muốn sớm gặp anh, còn mời cả em và anh ngày mai đến nhà anh ấy ăn cơm nữa đấy! Anh Hải còn nói muốn tự mình xuống bếp, em không cho, đến lúc đó em sẽ nấu, anh và anh ấy chỉ cần ăn thôi!
- Khả Hân, em nói Lưu Hải mời chúng ta ăn cơm á? - Diệp Lăng Phi hỏi lại lần nữa.
- Sao vậy? - Lý Khả Hân thắc mắc - Sao em thấy anh có vẻ không vui?
- Đâu có, anh chỉ định hỏi là bữa trưa hay bữa tối thôi!
- Đương nhiên là bữa trưa rồi! - Lý Khả Hân nghe vậy mới nhớ ra mình chưa nói rõ, liền bổ sung - Anh nhớ nhé, trưa mai đến nhà anh Hải ăn cơm. Nếu anh không biết đường thì sáng mai đến quán bar, chúng ta cùng đi!
- Nhà anh Hải ở cạnh nhà cũ của em đó, chẳng lẽ đến nhà cũ của em ở đâu anh cũng không nhớ à? - Lý Khả Hân nói.
Diệp Lăng Phi cười:
- Khả Hân, em đang trách anh đấy à? Lâu rồi anh có đến nhà em đâu, làm sao mà nhớ nổi chứ!
- Thôi, em không tranh luận với anh nữa, anh lúc nào chẳng có lý, em nói không lại anh đâu! - Lý Khả Hân chốt lại - Quyết định vậy nhé, sáng mai 10 giờ gặp ở quán bar, đừng quên đấy!
- Ừ, mai gặp!
Diệp Lăng Phi cúp máy, đôi mày nhíu chặt lại. Phản ứng của Lưu Hải hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. Hắn nghĩ mãi không ra tại sao Lưu Hải lại nhiệt tình đến mức mời cả hắn và Lý Khả Hân ăn cơm. Mời Lý Khả Hân thì còn có thể hiểu được, nhưng mời cả hắn thì rõ ràng là bất thường.
Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện này có vấn đề, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được nút thắt ở đâu. Dù trong lòng đầy nghi hoặc, hắn vẫn không biểu hiện ra ngoài.
Ăn tối xong, Diệp Lăng Phi ngồi nói chuyện phiếm với Chu Hân Mính và mẹ cô ở phòng khách một lúc rồi mới về phòng. Bạch Tình Đình đã nằm thoải mái trên giường từ bao giờ, đôi chân trắng như tuyết duỗi thẳng ra trước mắt hắn, chiếc áo ngủ mỏng manh đủ khiến người ta mê mẩn. Diệp Lăng Phi leo lên giường, kéo Bạch Tình Đình vào lòng, hai tay thuần thục cởi thắt lưng áo ngủ của cô ra, vuốt ve bộ ngực căng tròn.
Bạch Tình Đình rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ nhắn hé mở:
- Ông xã, đừng quậy, người ta đang xem TV mà... Ừm, chương trình này thú vị lắm!
Diệp Lăng Phi chẳng có tâm trạng nào xem TV, hắn hôn lên má Bạch Tình Đình, dịu dàng hỏi:
- Bà xã, em không ăn tối, không đói sao?
- Em không đói chút nào! Chắc tại trưa uống nhiều rượu quá nên giờ đầu vẫn còn hơi đau đây này!
- Nào, để anh mát xa cho bà xã nhé!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đặt hai tay lên huyệt thái dương của Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng xoa bóp. Đúng lúc đó, điện thoại của hắn đặt ở đầu giường bỗng reo lên. Hắn còn chưa kịp đưa tay lấy thì chiếc điện thoại đã nằm gọn trong tay Bạch Tình Đình.
- Ông xã, để em xem là cô nhân tình nào gọi cho anh nhé? - Bạch Tình Đình trêu, liếc nhìn màn hình rồi đưa lại cho hắn - Ông xã, là Dã Thú gọi đấy!
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nhấc máy:
- Dã Thú, có chuyện gì vậy?
- Lão đại, việc anh giao lúc chiều em đã điều tra rồi! Vừa nãy, em cho người theo dõi tên Lưu Hải đó, buổi tối hắn có ra ngoài, đi dạo một vòng qua hiệu thuốc rồi về, không biết ra đó làm gì nữa!
Nghe Dã Thú báo cáo, Diệp Lăng Phi khá bất ngờ. Cuộc gọi này đến thật đúng lúc, nếu không hắn cũng nghĩ không ra tại sao Lưu Hải lại đột nhiên mời mình ăn cơm.
- Dã Thú, làm tốt lắm, hôm nào anh khao một chầu! - Diệp Lăng Phi nói.
Nghe câu đó, Bạch Tình Đình liền xoay người lại, ngạc nhiên nhìn hắn:
- Ông xã, anh đang làm gì vậy?
- À, không có gì, anh hay khích lệ Dã Thú như vậy thôi mà. Bà xã, em xem TV đi!
Trong lúc Bạch Tình Đình quay lại xem TV, hắn cầm điện thoại nói nhỏ với Dã Thú:
- Có chuyện gì thì báo anh ngay nhé!
- Dạ em biết rồi, lão đại! - Dã Thú nói thêm - Lão đại, em nói anh nghe chuyện này, cái tên Dã Lang kia đang ăn chơi ở Hồng Kông đó. Em gọi cho hắn, hắn bảo mấy ngày nữa mới về, em đoán chắc đêm nào cũng ngủ với cô em cảnh sát kia rồi!
Diệp Lăng Phi cười:
- Gặp được người mình yêu thật sự, đối với hắn là chuyện khó. Anh thấy cô Lương Ngọc đó cũng tốt lắm. Nếu hắn định ở lại Hồng Kông luôn cũng được, chỉ cần Dã Lang có một mái ấm hạnh phúc là được rồi!
Diệp Lăng Phi cúp máy, ôm Bạch Tình Đình từ phía sau, hôn lên gáy cô. Bạch Tình Đình nghiêng mặt, nũng nịu hỏi:
- Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao em nghe anh nhắc đến cả Dã Lang nữa?
- Không có gì đâu, anh chỉ nói Dã Lang đang rất hạnh phúc với cô cảnh sát Lương Ngọc ở Hồng Kông thôi. Ừm, bà xã, chúng ta ngủ thôi, em không buồn ngủ à?
- Em xem xong chương trình này đã! - Bạch Tình Đình nũng nịu - Hay lắm, em muốn xem xong mới ngủ!
- Vậy được rồi, anh ôm bà xã xem cùng, xem xong chúng ta ngủ nhé!
...
Sáng sớm, Diệp Lăng Phi đã chạy bộ cùng Laura và Ann. Hắn đã nói muốn rèn luyện cho hai cô bé thì sẽ không mềm lòng, bắt hai cô chạy đủ 5000 mét mới cho về. Diệp Lăng Phi cũng mồ hôi nhễ nhại, hắn về tắm rửa thay quần áo. Hôm nay có việc, hắn chỉ tiễn Bạch Tình Đình ra đến cổng biệt thự.
Diệp Lăng Phi vốn định nói với Bạch Tình Đình về việc sáp nhập tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á, nhưng không hiểu sao lời đến môi lại nuốt vào. Hắn lo dù Bạch Tình Đình đồng ý thì Bạch Cảnh Sùng cũng sẽ không đồng ý. Xem ra chuyện này còn khá nhiều vấn đề. Hắn đành tạm gác lại, trước mắt phải giải quyết chuyện của Lý Khả Hân đã.
Diệp Lăng Phi đến trước cửa quán bar thì đã thấy xe của Lý Khả Hân đậu ở đó. Hắn xuống xe, đi vào bên trong.
Trong quán chỉ có một mình Lý Khả Hân. Cô bật đèn lên, ngồi trước quầy bar, tay cầm một ly rượu màu hồng mân mê trên môi.
- Khả Hân! Sao lại đến đây uống rượu, lẽ nào em nghiện thứ này rồi à? - Diệp Lăng Phi ngồi xuống cạnh cô, bàn tay phải thuận thế đặt lên vòng hông của Lý Khả Hân.
Lý Khả Hân nghiêng mặt nói:
- Sao thế, đêm qua ngủ với vợ không thỏa mãn à, giờ lại muốn tìm em?
Lời nói của Lý Khả Hân khiến Diệp Lăng Phi bật cười, tay phải siết chặt hơn một chút, hôn lên má cô một cái rồi nói:
- Khả Hân, em càng ngày càng ăn nói bạo dạn nhỉ? Có phải những người phụ nữ thành công đều như vậy không?
- Anh nói thật đấy à? - Lý Khả Hân uống một ngụm rượu rồi ngồi vào lòng hắn, cố tình lúc lắc vòng ba - Anh biết mẹ nói em thế nào không?
- Mẹ em nói sao? - Diệp Lăng Phi một tay ôm Lý Khả Hân, tay kia cầm ly rượu của cô đưa lên miệng mình.
- Mẹ nói dạo này em mập lên, ngày nào cũng bắt em giảm cân, sợ em không lấy được chồng. Nhưng em biết, đó không phải là mập mà là đầy đặn hơn, mà cái đó chẳng phải do anh cả sao? Hồi còn con gái em đâu có mập như bây giờ, đều do anh hại cả. Anh là tên khốn, sau khi đã thỏa mãn dục vọng, anh lại vỗ mông bỏ đi. Anh bảo em không trách anh thì trách ai đây?
Diệp Lăng Phi cảm thấy phần dưới cơ thể mình đang rục rịch. Lý Khả Hân vẫn tiếp tục ngọ nguậy, như đang trêu đùa hắn. Bị khiêu khích, hắn dùng hai tay cởi nút áo của Lý Khả Hân, vứt xuống đất, rồi cởi luôn cả áo ngực của cô. Hai tay hắn nắm lấy bầu ngực căng tròn của cô, nói:
- Vậy thì em cứ trách anh đi, anh nhận hết. Bây giờ anh chỉ muốn em, em có đồng ý không?
Lý Khả Hân khẽ thở dài:
- Em chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, trước mặt một kẻ dã thú như anh, em làm sao chống cự nổi, đặc biệt là với bàn tay mạnh mẽ này của anh! - Nói đến đây, cô bỗng vòng hai tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi - Em đồng ý!
Lý Khả Hân chủ động hôn Diệp Lăng Phi một cách cuồng nhiệt. Sau màn ôm hôn nồng cháy, Diệp Lăng Phi buông cô ra, cởi bỏ quần cô, kể cả chiếc nội y màu trắng bên trong, rồi đặt cô nằm sấp lên quầy bar, mân mê cặp mông tròn trịa. Hắn hôn từ phía sau lưng cô, tiếng rên rỉ đầy mê hoặc thoát ra từ đôi môi cô. Diệp Lăng Phi lúc này dùng hai tay nắm lấy mông cô, rồi phát một cái.
- Á!
Lý Khả Hân kêu lên một tiếng, tiếng kêu ngày càng lớn. Khi cô ngừng kêu thì hắn cũng dừng lại. Lý Khả Hân vẫn ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, không chịu buông. Phụ nữ một khi bị đàn ông chiếm hữu thì trở nên phóng đãng, Lý Khả Hân lúc này chính là như vậy. Cô mặc kệ đây là quán bar hay gì đi nữa, thân thể cô quấn lấy Diệp Lăng Phi không rời.
Mãi cho đến khi điện thoại của Lý Khả Hân reo lên, tâm trí cô mới tỉnh táo trở lại. Cô kêu "Á" một tiếng, liếc nhìn Diệp Lăng Phi và gắt lên:
- Đều tại anh, cái tên vô lại này, làm em quên mất việc chính rồi! Tiêu rồi, tiêu rồi, chắc anh Hải sốt ruột lắm nên mới gọi điện đấy!
Lý Khả Hân đoán không sai, quả nhiên là Lưu Hải gọi. Cô vội vàng nghe máy:
- Anh Hải, em đang trên đường đến đây, ừm, ừm, em biết rồi, không cần mua thức ăn à? Hả, anh Hải, anh nấu hết rồi sao, đợi em một lát, em và Diệp Lăng Phi đến ngay đây, ừm, em đang đi đây!
Lý Khả Hân tắt điện thoại, lẩm bẩm:
- Đều tại anh cả đấy, tên khốn này, làm em quên hết cả. Mau mặc quần áo vào, chúng ta phải đến nhà anh ấy ăn cơm, anh ấy nấu xong cả rồi, chỉ đợi chúng ta thôi!
Lý Khả Hân vội vàng mặc lại quần áo. Diệp Lăng Phi thì không hề vội vã, chậm rãi mặc đồ, vừa mặc quần vừa châm một điếu thuốc, dáng vẻ vô cùng thong thả. Cuộc điện thoại vừa rồi của Lưu Hải càng chứng minh cho suy đoán của hắn là đúng. Bữa cơm ở nhà Lưu Hải lần này, e là khó nuốt rồi. Hắn đoán chắc chắn Lưu Hải đang có âm mưu gì đó nhắm vào mình.