Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1064: CHƯƠNG 1064: HOÀNG ĐẾ TRONG BÓNG TỐI

Diệp Lăng Phi rút điện thoại ra gọi cho Vu Chấn. Trong lúc đợi Vu Chấn bắt máy, hắn cầm lấy quả táo cắn một miếng, vừa ăn vừa chờ đợi.

Sau khi nghe thấy Vu Chấn trả lời, Diệp Lăng Phi nuốt miếng táo trong miệng rồi nói:

- Thị trưởng Vu, gần đây vẫn khỏe chứ ạ?

- À, tiểu Diệp à, tôi gần đây vẫn ổn, chỉ là công việc nhiều nên quả thực rất bận. Tôi vốn định đến thành phố Vọng Hải nhưng xem ra trong thời gian ngắn này đi không được rồi!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Chấn nói vậy, ánh mắt hắn lướt qua Vu Tiêu Tiếu rồi lập tức nói:

- Thị trưởng Vu, cô con gái cưng của ông đang ở chỗ tôi đây, ông có muốn nói chuyện với con bé không?

- Sao Tiêu Tiếu lại ở chỗ cậu?

Vu Chấn tỏ ra có chút ngạc nhiên, nhưng ông không có ý định nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu mà cười nói:

- Có điều cũng chẳng có gì lạ. Tiêu Tiếu thường kể với tôi chị nó đối xử tốt với nó thế nào, tôi nghĩ chắc nó thấy một mình buồn chán nên chạy qua chơi thôi. Tiểu Diệp, tôi không có ở thành phố Vọng Hải, không thể chăm sóc Tiêu Tiếu được, đành phải phiền cậu để mắt đến con bé nhiều hơn giúp tôi vậy!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Thị trưởng Vu, xem ông nói kìa, gì mà chăm sóc chứ. Tiêu Tiếu rất được lòng Tình Đình, Tình Đình cũng rất quý con bé. Có điều, thị trưởng Vu, sao tôi nghe Tiêu Tiếu nói gần đây ông không được ổn lắm, không biết là có chuyện gì, thị trưởng Vu có tiện nói cho tôi nghe được không?

Trong điện thoại vọng lại tiếng thở dài của Vu Chấn.

- Con bé Tiêu Tiếu này, tôi đã dặn nó đừng có đi nói lung tung, đặc biệt là không được nói với cậu. Tôi chỉ trò chuyện với nó vài câu thôi, không ngờ con bé đã kể thật với cậu rồi. Tiểu Diệp, nói thật thì bên tôi đúng là có gặp chút phiền phức!

Diệp Lăng Phi “ừm” một tiếng, hắn không nói gì mà tiếp tục ăn táo. Vu Chấn im lặng một lúc, thấy Diệp Lăng Phi không có ý kiến gì, ông lại nói tiếp:

- Tiểu Diệp, có một số chuyện tôi không biết nên nói thế nào. Tôi chỉ hy vọng có người có thể giúp tôi, tôi cảm thấy một mình tôi ở thành phố Đông Hải này đơn thương độc mã quá!

- Thị trưởng Vu, ông hy vọng thuận nước đẩy thuyền hay là lật ngược tình thế? - Diệp Lăng Phi hỏi.

Vu Chấn không hiểu ý câu này của Diệp Lăng Phi, ông hỏi lại:

- Tiểu Diệp, câu này của cậu có ý gì?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Rất đơn giản, thuận nước đẩy thuyền tức là ông đi theo đám quan chức đó, hòa nhập vào và trở thành một thành viên của bọn họ. Còn lật ngược tình thế thì nguy hiểm hơn nhiều, ông sẽ phải đối đầu với một số người ở thành phố Đông Hải. Thị trưởng Vu, ông chọn cái nào?

- Tiểu Diệp, phải nói thế nào đây, thành phố Đông Hải quả thực có chút vấn đề, nhưng vẫn chưa đến mức phải đối đầu nhau! - Vu Chấn nói. - Có lựa chọn nào vẹn cả đôi đường không?

- Có! - Diệp Lăng Phi đáp. - Đó chính là ông rời khỏi thành phố Đông Hải, đó mới là lựa chọn vẹn cả đôi đường!

Vu Chấn ở đầu dây bên kia im lặng không nói gì. Diệp Lăng Phi lúc này cười nói:

- Thị trưởng Vu, tôi nói như vậy với ông là vì theo tôi thấy, thành phố Đông Hải là một vùng đất thị phi. Nếu ông chọn thuận nước đẩy thuyền thì rất có khả năng sẽ vướng vào vòng lao lý. Nếu ông chọn lật ngược tình thế, chỉ cần hơi bất cẩn một chút cũng sẽ gặp tai họa tù tội. Còn nếu ông chọn con đường rời khỏi thành phố Đông Hải thì sự nghiệp chính trị cả đời của ông coi như cũng kết thúc ở đây. Thị trưởng Vu, trước mặt ông là ba con đường, ông có thể từ từ mà chọn. Đương nhiên, nếu ông chọn lật ngược tình thế, cũng có thể sẽ tạo nên sự huy hoàng cho chính mình!

- Tiểu Diệp, tôi hiểu ý của cậu rồi! - Vu Chấn thở dài. - Vậy cậu sẽ giúp tôi chứ?

- Thị trưởng Vu, bất luận ông chọn con đường nào, tôi cũng đều ủng hộ ông! - Diệp Lăng Phi nói. - Còn chuyện giúp đỡ, tôi nghĩ có một số việc không nên nói quá rõ ràng!

- Tiểu Diệp, tôi hiểu rồi, cho tôi chút thời gian suy nghĩ đã! - Vu Chấn nói. - Đến lúc đó tôi sẽ gọi lại cho cậu!

- Vâng, Thị trưởng Vu, chúng ta cứ vậy trước đi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy, ném điện thoại lên bàn đá, lại cắn thêm hai miếng táo rồi vứt phần lõi còn lại sang bên cạnh.

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu nãy giờ đã nghe hết cuộc nói chuyện của Diệp Lăng Phi và Vu Chấn. Bạch Tình Đình hỏi Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, rốt cuộc anh định thế nào? Lúc nãy nghe khẩu khí của anh, hình như anh không định giúp Thị trưởng Vu!

- Chẳng phải anh đã nói rồi sao, anh sẽ ủng hộ Thị trưởng Vu. - Diệp Lăng Phi đáp. - Chẳng lẽ em còn muốn anh nói thế nào? Bảo anh nói với Thị trưởng Vu rằng ông ta nên dùng thủ đoạn mạnh tay đuổi hết đám người ở thành phố Đông Hải đi à? Đây chẳng phải là trò cười sao? Hiện nay Vu Chấn ở thành phố Đông Hải không quyền không thế, chỉ là một con rối hữu danh vô thực mà thôi. Thành phố Đông Hải là nơi đầm rồng hang hổ, nếu Vu Chấn hơi bất cẩn một chút là sẽ bị vu oan giá họa ngay. Giờ việc ông ta nên làm là suy nghĩ cho cẩn thận, chọn một con đường phù hợp với mình!

- Diệp đại ca, bố em…!

Vu Tiêu Tiếu vừa định chen vào thì bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Tiêu Tiếu, em đừng lo cho bố em. Theo anh thấy thì tình hình của bố em vẫn chưa đến mức tồi tệ, ông ấy chỉ gặp phải khó khăn trong công việc mà thôi. Những gì bố em nói với em chẳng qua là muốn thông qua em để báo cho anh biết. Em yên tâm đi, bên bố em sẽ không có chuyện gì đâu. Lúc nãy em cũng nghe rồi đó, bố em nói sẽ gọi điện cho anh, ông ấy cần phải suy nghĩ kỹ!

Bạch Tình Đình cũng khuyên nhủ:

- Tiêu Tiếu, đúng vậy đó, em đừng lo nữa!

Vu Tiêu Tiếu gật đầu:

- Vâng, em cũng biết ạ!

- Biết thì tốt! - Diệp Lăng Phi nói. - Nào, chúng ta ăn trái cây thôi!

Diệp Lăng Phi gọi Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cùng ăn. Lúc Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu ngồi tán gẫu, hắn mới biết Trương Tuyết Hàn cũng đã trở lại thành phố Vọng Hải, thậm chí còn gặp cả Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu vừa nhắc đến Trương Tuyết Hàn thì Bạch Tình Đình đã chen vào:

- Sức khỏe của Tuyết Hàn thế nào rồi?

- Sức khỏe của cô ấy bây giờ rất tốt! - Vu Tiêu Tiếu nói. - Hai ngày trước em còn đi dạo phố với Tuyết Hàn, sắc mặt của cô ấy cũng tốt hơn rất nhiều, cũng hay cười nữa. Tất cả đều phải cảm ơn Diệp đại ca, nếu không nhờ số thuốc anh tìm giúp thì không biết bây giờ Tuyết Hàn đã ra nông nỗi nào. Lần trước Tuyết Hàn còn nói nếu có thời gian phải đến cảm ơn Diệp đại ca nữa đó!

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì trong lòng thầm lo lắng. Hắn không biết Vu Tiêu Tiếu có nhắc đến chuyện thân mật giữa hắn và Trương Tuyết Hàn với Bạch Tình Đình hay không. Diệp Lăng Phi lại nghĩ, có lẽ chuyện ngày hôm đó Bạch Tình Đình đã biết rồi, chỉ là cô không nói ra mà thôi. Nếu thật sự như vậy thì chứng tỏ Bạch Tình Đình cũng đã biết mối quan hệ giữa mình và Trương Tuyết Hàn.

Diệp Lăng Phi chuyển ánh mắt sang Bạch Tình Đình, trùng hợp lúc này Bạch Tình Đình cũng nhìn về phía hắn. Bạch Tình Đình dường như chỉ vô tình liếc qua, nhưng khi Diệp Lăng Phi bắt gặp ánh mắt cô, hắn lại cảm thấy chột dạ như kẻ trộm, vội vàng quay sang nhìn Vu Tiêu Tiếu nói:

- Vu Tiêu Tiếu, em nói với Trương Tuyết Hàn, anh cũng chỉ là tiện tay thôi, bảo cô ấy đừng bận tâm!

Vu Tiêu Tiếu nhìn Diệp Lăng Phi:

- Việc này hay là anh tự nói với Tuyết Hàn đi. Con người Trương Tuyết Hàn rất cố chấp, những việc đã quyết rồi thì rất khó thay đổi!

Lúc này Bạch Tình Đình cũng chen vào:

- Ông xã, em thấy Tuyết Hàn cũng rất được, có thời gian nên bảo cô ấy đến nhà mình chơi nhiều vào!

- Anh thấy thôi đi, không cần thiết lắm! - Diệp Lăng Phi nói. - Trương Tuyết Hàn không giống Vu Tiêu Tiếu, người ta là con gái nhà lành mà!

- Diệp đại ca, câu này của anh là ý gì, có phải anh nói em không đoan trang không hả?

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:

- Tiêu Tiếu, anh không có ý đó!

- Được rồi, ông xã, đừng trêu con bé nữa! - Bạch Tình Đình nói. - Chúng ta nên nghĩ xem ngày mai làm gì đi. Ông xã, ngày mai là thứ bảy, nếu anh không có việc gì thì cùng em đi thăm bố nhé. Hình như ngày mai bố em vẫn đi đánh bóng, em cũng muốn đi đánh cùng bố!

- Đánh bóng? Đánh bóng gì cơ? Anh biết đánh bi-a, bowling, cũng biết đánh bóng chuyền, bóng bàn, không biết bố vợ đánh bóng gì nhỉ?

- Ông xã, anh lại bắt đầu nói linh tinh gì thế, bố em đánh bóng gì mà anh cũng không biết sao? - Bạch Tình Đình nói.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Bà xã đại nhân, anh thật sự không biết nhạc phụ đại nhân thích đánh bóng gì cả!

- Anh lại nói bậy, bố em thích đánh gôn, chẳng lẽ anh không biết! - Bạch Tình Đình hừ lạnh một tiếng. - Em thấy ngày mai chắc chắn anh có việc nên mới cố ý nói vậy, mục đích chỉ là không muốn đi đánh gôn với bố em thôi!

- Bà xã đại nhân, ngày mai anh thật sự không có việc gì mà! - Diệp Lăng Phi nói. - Như vậy đi, ngày mai anh cùng em đi gặp nhạc phụ đại nhân, chúng ta cùng đi đánh gôn!

- Em cũng muốn đi chơi! - Vu Tiêu Tiếu lúc này chen vào. - Em vẫn chưa đi đánh gôn lần nào, em cũng muốn chơi!

- Tiêu Tiếu, ngày mai em không có việc gì sao? - Bạch Tình Đình hỏi.

Vu Tiêu Tiếu lắc đầu:

- Ngày mai là cuối tuần, em không có việc gì cả. Vốn định tìm Hứa Duy cùng đi chơi game, nhưng Hứa Duy lại bảo có hẹn với Điền Phong rồi. Ngay cả con bé Kỷ Tuyết cũng có việc, ngày mai không có ai chơi cùng em cả!

- Vậy ngày mai đi cùng bọn chị! - Bạch Tình Đình nói đến đây, liền hỏi tiếp: - Tiêu Tiếu, vậy tối nay em ở lại đây, ngày mai chúng ta cùng đi!

- Vâng! - Vu Tiêu Tiếu vui vẻ đồng ý ngay.

Sau khi ba người trở vào biệt thự, Diệp Lăng Phi có chút buồn rầu. Hắn nhìn ra được khát khao trong lòng Vu Tiêu Tiếu. Nhưng giờ đã khác trước, mẹ của Chu Hân Minh đang ở đây, nếu để bà biết mình và Vu Tiêu Tiếu còn có một chân nữa thì không biết bà sẽ nghĩ thế nào.

- Đồ ngốc! - Bạch Tình Đình đoán được tâm ý của Diệp Lăng Phi, cô khẽ nói: - Ông xã, chẳng lẽ anh không thể ngủ một mình à? Em và Vu Tiêu Tiếu ngủ chung, đương nhiên đến nửa đêm nếu anh muốn chạy qua, chẳng lẽ hai đứa em nhốt anh ở ngoài sao?

Câu nói này của Bạch Tình Đình vừa dứt, Diệp Lăng Phi liền ôm lấy cô thơm một cái, nói:

- Vẫn là bà xã của anh tốt nhất!

- Biết ngay mà, em nhìn ánh mắt anh nhìn Tiêu Tiếu là biết rồi, ông xã anh lại nổi lòng háo sắc rồi!

Diệp Lăng Phi chỉ cười mà không nói gì, hắn không tranh luận thêm với Bạch Tình Đình nữa.

Đến tối, Diệp Lăng Phi quả nhiên đúng nửa đêm chạy sang leo lên giường của Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu, rất nhanh trong phòng đã vang lên tiếng thở dốc của hai người phụ nữ.

Diệp Lăng Phi và Bạch Cảnh Sùng đã mấy hôm không gặp. Lần này gặp lại, Diệp Lăng Phi cảm giác Bạch Cảnh Sùng rõ ràng đã phát tướng. Xem ra sau khi không còn tâm sự, người ta dễ béo lên thật.

Bây giờ Bạch Cảnh Sùng thích nhất là đánh gôn, ông là hội viên cao cấp của sân gôn. Vốn dĩ Bạch Cảnh Sùng muốn rủ Trương Khiếu Thiên đến cùng chơi, nhưng sở thích của Trương Khiếu Thiên lại khác, ông ta thích thư pháp, ngày ngày đều ở nhà viết chữ, vẽ tranh.

Diệp Lăng Phi chơi bi-a là tay cừ khôi, nhưng đánh gôn lại không được. Vừa vào sân, hắn đã bị Bạch Cảnh Sùng bỏ lại sau mấy chục gậy.

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ngồi nhìn Diệp Lăng Phi đánh gôn. Mỗi lần hắn nhấc gậy lên là lại nghe thấy hai người họ hét lớn:

- Cố lên, cố lên, đánh trượt đi, đánh trượt đi…!

Diệp Lăng Phi sầu não, hai cô gái này rõ ràng là cố ý làm mình mất tập trung. Chắc là tại tối qua mình quá dũng mãnh khiến hai người họ chịu không nổi. Lúc trên giường, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu chỉ có thể bị động đón nhận. Cái gọi là phản kháng chẳng qua cũng chỉ là dùng sức siết chặt hơn, nhưng như vậy vốn chẳng phải phản kháng gì, mà càng giống như mời gọi Diệp Lăng Phi. Đây chính là số mệnh của phụ nữ, chỉ có thể bị động. Đương nhiên, nếu có một số phụ nữ đồng ý làm nữ vương thì tình huống sẽ khác. Vì thế mới nói, phụ nữ hiện nay có thể cao giọng hét lớn “chúng tôi không phải phe bị động, chúng tôi có thể trở thành phe chủ động”.

Đợi sau khi Bạch Cảnh Sùng và Diệp Lăng Phi đánh xong, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cũng cầm gậy ra sân. Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế nhựa, cầm một chai nước suối chưa mở nắp, bật ra rồi uống một ngụm lớn. Sau đó, hắn đặt chai nước xuống bàn, quay sang Bạch Cảnh Sùng nói:

- Bố vợ, con có chuyện này muốn thương lượng với bố, rất muốn được trưng cầu ý kiến của bố!

Bạch Cảnh Sùng bắt chéo chân, tay cầm chai nước khoáng đã uống một ngụm. Ông vừa mở nắp chai vừa nói:

- Tiểu Diệp, có chuyện gì cứ nói đi!

- Bố vợ, con lo nếu nói ra thì bố sẽ giận! - Diệp Lăng Phi nói.

- Bố sẽ giận? - Bạch Cảnh Sùng cười. - Tiểu Diệp, con nói xem, bố đã có thể để con cưới hai người vợ, còn có chuyện gì có thể khiến bố giận nữa chứ?

Câu nói này của Bạch Cảnh Sùng khiến Diệp Lăng Phi hơi sững sờ, lập tức có chút ngượng ngùng:

- Vâng, vâng, bố vợ nói rất đúng. Nếu bố đã nói vậy thì con cũng nói thẳng luôn. Con có ý định hợp nhất tập đoàn quốc tế Thế Kỷ với tập đoàn Tân Á lại, thành một tập đoàn quy mô lớn!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Bạch Cảnh Sùng rất ngạc nhiên. Ông đặt chai nước đang cầm trong tay xuống bàn, quay sang Diệp Lăng Phi nói:

- Tiểu Diệp, câu này của con là sao? Chẳng lẽ tập đoàn quốc tế Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á hiện giờ không tốt à?

- Bố vợ, cái này con nên nói thế nào đây… Phải nói là sự phát triển hiện nay của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á rất tốt. Tập đoàn quốc tế Thế Kỷ chủ yếu phát triển dự án bên Long Sơn, còn tập đoàn Tân Á hiện nay chủ yếu kinh doanh xe hơi. Cả hai đều phát triển rất tốt!

- Tiểu Diệp, vậy thì bố không hiểu rồi! - Bạch Cảnh Sùng nói. - Nếu hai tập đoàn đã phát triển tốt như vậy thì tại sao con lại phải hợp nhất chúng chứ? Cần biết rằng, các tập đoàn hợp nhất thường là do không có sức cạnh tranh mới làm thế, để sau khi hợp nhất sẽ có sức cạnh tranh mạnh hơn. Nhưng tập đoàn quốc tế Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á lại thuộc hai ngành nghề khác nhau, hơn nữa đại cổ đông đứng sau đều là con. Tại sao con cần phải làm vậy, bố có chút không hiểu!

- Bố vợ, giống như những gì bố vừa nói, các tập đoàn hợp nhất lại chính là để có sức cạnh tranh mạnh hơn, chiếm thị phần lớn hơn trên thị trường. Dụng ý của con muốn hợp nhất hai tập đoàn này cũng là vậy. Con muốn sau khi hợp nhất, chúng sẽ có sức ảnh hưởng lớn hơn. Con cũng sẽ đầu tư vốn lớn, ra sức tranh giành để tập đoàn mới này trở thành một thế lực kinh tế chi phối thị trường thành phố Vọng Hải!

Bạch Cảnh Sùng nghe xong cười nói:

- Tiểu Diệp, không phải con định nói với bố là con muốn đầu tư ở thành phố Vọng Hải, độc quyền toàn bộ ngành bất động sản và xe hơi ở đây đấy chứ!

- Đương nhiên không phải! - Diệp Lăng Phi khoát tay. - Bố vợ, như vậy đối với con không có giá trị thực tế nào cả. Những thứ đó không phải là gốc rễ của thành phố này. Bố vợ, bố có nghĩ qua, nếu như một đại tập đoàn mới thành lập len lỏi vào mọi ngành nghề ở thành phố Vọng Hải, lớn đến nhà cửa người dân sinh sống, nhỏ đến bữa cơm vật dụng hàng ngày đều do chúng ta khống chế, thì thành phố Vọng Hải này sẽ trở nên thế nào? Còn chính quyền thành phố sẽ có thái độ ra sao đối với chúng ta?

Sắc mặt Bạch Cảnh Sùng đột nhiên nặng nề, ông thấp giọng nói:

- Tiểu Diệp, chẳng lẽ con muốn khống chế cả thành phố này?

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu:

- Bố vợ, bố chỉ nói đúng một nửa. Con vốn không phải muốn khống chế thành phố này, mà chỉ muốn cuộc sống của chúng ta được an toàn hơn nữa. Không thể phủ nhận, trước mắt tập đoàn quốc tế Thế Kỷ phát triển rất tốt, cuộc sống của chúng ta cũng không tệ, nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không có nguy hiểm. Vụ việc của thị trưởng Tùy Trường Hồng đã nhắc nhở con, sống trong thành phố này thì đầu tiên phải khống chế được nó. Ít nhất cũng phải khiến cho các lãnh đạo chính quyền mới đến biết rằng chúng ta là thế lực không thể động đến. Chỉ cần động vào chúng ta, chiếc ghế của họ cũng khó mà giữ nổi. Không phải để những quan chức đó kìm hãm chúng ta, mà là chúng ta kìm hãm họ. Nói một câu khó nghe, chính là chúng ta làm hoàng đế trong bóng tối của thành phố này. Bố vợ, đây không phải là việc không thể làm được. Dựa vào nhân lực và tài lực hiện nay của con, muốn làm điều này rất dễ dàng.

Sau khi Bạch Cảnh Sùng nghe xong, ông không lập tức nói gì. Ông cầm chai nước suối lên uống vài ngụm nữa rồi đặt xuống, quay sang Diệp Lăng Phi đột nhiên cười nói:

- Tiểu Diệp, con nói cho bố biết, vậy bố có thể đóng vai trò gì trong kế hoạch này?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!