Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1065: CHƯƠNG 1065: TRÙNG HỢP BẤT NGỜ

Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Cảnh Sùng lại đồng ý vui vẻ như vậy, hơn nữa còn không phản đối việc hợp nhất giữa hai tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á. Bước đầu tiên này rất thuận lợi, bước tiếp theo sẽ là đi nói chuyện với Trương Lộ Tuyết. Có điều, đi tìm Trương Lộ Tuyết để bàn chuyện này cũng hơi phiền phức, Diệp Lăng Phi không rõ Trương Lộ Tuyết có đồng ý làm vậy không. Tính cách của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi rất rõ, nếu mình không dỗ dành cô ấy cho khéo thì chắc chắn cô ấy sẽ làm mình làm mẩy với hắn.

Đánh golf với Bạch Cảnh Sùng đến tối thì Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Trịnh Khả Nhạc, nhắc đến chuyện cô nhờ vả, Diệp Lăng Phi thật sự đã quên béng mất. Ngày mai là chủ nhật, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đều muốn ra ngoài chơi, Diệp Lăng Phi hẹn Trịnh Khả Nhạc ngày mai đi tìm phòng với hắn.

Hôm sau, Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu ra khỏi biệt thự. Bạch Tình Đình lái xe chở Vu Tiêu Tiếu đi dạo phố, nói trắng ra là đi spa dưỡng da. Vốn dĩ Bạch Tình Đình cũng định rủ Chu Hân Minh đi cùng, tuy Chu Hân Minh đang mang thai, nhưng cũng đâu có ai nói phụ nữ mang thai thì không thể đi dưỡng da. Có điều, giờ Chu Hân Minh chỉ quanh quẩn trong nhà. Vì đứa con trong bụng, Chu Hân Minh đã hy sinh rất nhiều, ngoài việc đi dạo trong khuôn viên biệt thự ra thì cô hầu như không rời khỏi nhà.

Phòng của Chu Hân Minh bày đầy ắp sách, nào là nuôi dạy trẻ sơ sinh, dinh dưỡng... đủ loại, trên dưới cũng năm sáu chục quyển. Chu Hân Minh cả ngày từ sáng đến tối chỉ nghiên cứu những thứ này. Nói theo cách của Diệp Lăng Phi thì Chu Hân Minh sắp thành chuyên gia nuôi dạy trẻ sơ sinh rồi. Diệp Lăng Phi còn nói đùa, đợi sau khi Chu Hân Minh sinh con xong sẽ mở một công ty chăm sóc mẹ và bé cho cô, chủ yếu nhắm vào các bà mẹ đang mang thai.

Sau khi Diệp Lăng Phi lái xe chia tay với Bạch Tình Đình, hắn trực tiếp đến chỗ ở của Trịnh Khả Nhạc. Lúc Diệp Lăng Phi đến, Trịnh Khả Nhạc vẫn còn chưa dậy. Cửa phòng là do Từ Oánh mở, trông bộ dạng của Từ Oánh thì có vẻ cô định ra ngoài, ăn mặc rất chỉn chu.

- Giám đốc Diệp, Khả Nhạc vẫn còn đang ngủ trong phòng đó!

Từ Oánh mãi vẫn không thay đổi được cách xưng hô, luôn quen gọi Diệp Lăng Phi là Giám đốc Diệp.

- Ừm, tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi bước vào trong, nói với Từ Oánh:

- Cô sắp ra ngoài à?

- Vâng, tôi ra ngoài có chút việc! - Từ Oánh nói.

- À, đúng rồi, cô có yêu cầu gì đối với phòng thuê không? Tôi đã đồng ý với cô nhóc Khả Nhạc là sẽ giúp các em tìm phòng rồi, không biết cô cần phòng lớn chừng nào, bài trí, vị trí... thế nào? Cô cứ nói hết yêu cầu với tôi, lúc tìm được phòng thì sẽ cân nhắc xem có nên ở không!

Sau khi Từ Oánh nghe xong những lời này của Diệp Lăng Phi, cô nhẹ nhàng nói:

- Giám đốc Diệp, bên tôi không có yêu cầu gì cả, Khả Nhạc đều biết hết, để Khả Nhạc quyết định là được rồi!

- Vậy được! - Diệp Lăng Phi nói. - Vậy thì do Khả Nhạc chọn nhé!

Sau khi Từ Oánh rời đi, Diệp Lăng Phi bước nhanh đến cửa phòng của Trịnh Khả Nhạc. Cửa phòng chỉ khép hờ, đẩy nhẹ một cái là mở ra. Chỉ thấy Trịnh Khả Nhạc mặc bộ đồ ngủ, ôm chăn vào lòng, đùi gác lên trên chăn, tư thế ngủ cực kỳ mất nết. Trịnh Khả Nhạc giờ vẫn còn chưa tỉnh, lúc Diệp Lăng Phi đến đã hơn tám giờ rồi mà cô vẫn còn nằm trên giường ngủ say sưa. Máy tính của cô vẫn còn mở, chưa tắt. Vừa nhìn là biết tối qua Trịnh Khả Nhạc đã thức khuya lướt mạng, đến mức máy tính cũng quên tắt.

Diệp Lăng Phi đến bên giường, đưa tay phát một cái vào cặp mông đầy đặn của Trịnh Khả Nhạc, nói:

- Cô nhóc, mau dậy đi, còn ngủ nữa à, em không xem giờ đã mấy giờ rồi sao!

Trịnh Khả Nhạc bị Diệp Lăng Phi đánh thức, cô mở mắt ra đã thấy hắn đứng bên giường mình. Trịnh Khả Nhạc trở mình, mơ màng nói:

- Em buồn ngủ quá, cho em ngủ thêm tí nữa đi!

Nói xong, cô lại nhắm mắt lại, ra vẻ muốn ngủ tiếp.

Diệp Lăng Phi ngồi xuống mép giường, nói:

- Không phải em bảo anh đến tìm em sao, cô nhóc? Chẳng lẽ hôm nay em không đi xem phòng à?

- Sếp Diệp, cho em ngủ một chút đi, tối qua bốn giờ sáng em mới ngủ. Buồn ngủ chết đi được, đợi em dậy rồi hẵng tính!

Trịnh Khả Nhạc phẩy phẩy tay với Diệp Lăng Phi, nói:

- Máy tính của em ở đó, sếp Diệp, phiền anh xem giúp em, tối qua em rao bán, không biết bán được bao nhiêu bảo thạch rồi. Giờ em đang thiếu tiền, còn phải tốn một trăm triệu để sắm trang bị nữa!

Diệp Lăng Phi không có tâm trạng nghe mấy chuyện game gủng mà Trịnh Khả Nhạc đang lầm bầm, hắn nói với cô:

- Anh nói này Khả Nhạc, nếu hôm nay em không dậy thì anh đi đây, anh không có thời gian ở đây với em đâu!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng lên, ra vẻ định rời đi.

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe Diệp Lăng Phi đòi đi, cô vội vàng ngồi bật dậy, kéo tay hắn lại:

- Sếp Diệp, anh đừng đi, em thật sự rất buồn ngủ. Nếu anh không tin có thể nhìn mắt em này, trong mắt toàn là tơ máu!

- Em thức tới hơn bốn giờ sáng mới ngủ, mắt em không có tơ máu mới lạ!

Diệp Lăng Phi không đi nữa mà ngồi xuống lại bên giường, nhìn Trịnh Khả Nhạc một cái rồi nói:

- Em sắp thành gấu trúc rồi kìa. Anh thật không hiểu, rốt cuộc cái game ghẻ đó có đáng để em phí công sức chơi như thế không, có ý nghĩa gì chứ!

- Em không chơi game thì biết làm gì! - Trịnh Khả Nhạc ngáp một cái, nói: - Sếp Diệp, em thật sự buồn ngủ chết đi được, anh cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa đi, em bảo đảm nửa tiếng sau sẽ dậy!

- Anh thấy em ngủ thêm mấy tiếng nữa cũng chưa chắc muốn dậy! - Diệp Lăng Phi nói. - Em đi tắm đi, sẽ tỉnh táo hơn. Anh lái xe chở em đi hóng gió, như vậy em sẽ tỉnh ngay!

- Không đâu, em chỉ muốn ngủ thêm một chút nữa thôi!

Trịnh Khả Nhạc đột nhiên làm nũng, cô ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:

- Em chỉ ngủ một chút thôi, hay là anh cũng lên giường ngủ cùng em đi!

- Khả Nhạc, em đây là đang dụ dỗ đó!

Tay của Diệp Lăng Phi luồn vào trong cổ áo ngủ của cô. Trịnh Khả Nhạc không mặc áo ngực, tay Diệp Lăng Phi tóm gọn lấy bầu ngực của cô, hắn xoa nắn bộ ngực mềm mại ấm nóng đó, nhẹ nhàng nói:

- Anh thật sự lo nếu anh lên giường sẽ không kiềm chế nổi bản thân, ăn mất cô nhóc em đấy!

Trịnh Khả Nhạc nũng nịu nói:

- Ăn thì ăn, dù sao sớm muộn gì em cũng là người phụ nữ của anh, có gì mà sợ!

Trịnh Khả Nhạc nói xong lại làm nũng.

- Cho em ngủ một lúc đi, em thật sự rất buồn ngủ!

Diệp Lăng Phi thật hết cách với Trịnh Khả Nhạc, tay hắn rút ra khỏi ngực cô, nói:

- Như vầy đi, anh cho em một điều kiện. Giờ em ngoan ngoãn đi tắm, anh bỏ tiền ra mua trang bị cho em, em thấy thế nào?

- Thật hả?

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe, lập tức tỉnh táo hẳn, bước xuống khỏi giường, nói:

- Không được nuốt lời đâu đấy, giờ em đi tắm!

- Đi đi, đi đi! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Anh có cần thiết phải lừa em không!

Trịnh Khả Nhạc lập tức đi tắm ngay, Diệp Lăng Phi không ngồi trong phòng cô mà ra ghế sô pha ở phòng khách. Hắn vắt chéo chân, bắt đầu hút thuốc. Trong phòng tắm vọng lại tiếng nước chảy, tiếng tí tách khiến lòng người không yên. Diệp Lăng Phi cũng là một người đàn ông bình thường, vừa nghĩ đến cảnh Trịnh Khả Nhạc đang tắm trong đó là đã thấy lòng ngứa ngáy. Đúng lúc này, Trịnh Khả Nhạc lại mở cửa phòng tắm, thò đầu ra gọi Diệp Lăng Phi:

- Sếp Diệp, lấy khăn tắm qua dùm em với!

- Đi tắm mà không mang theo khăn, thật chỉ có mình em làm thế!

Diệp Lăng Phi đứng dậy đi vào phòng Trịnh Khả Nhạc tìm một chiếc khăn tắm rồi quay lại. Hắn đưa khăn cho cô, Trịnh Khả Nhạc nói tiếng cảm ơn rồi thụt đầu vào, đóng cửa lại.

Một lúc sau, cuối cùng Trịnh Khả Nhạc cũng tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm. Tay cô cầm chiếc khăn lau mái tóc ướt của mình, thúc giục:

- Sếp Diệp. Tối qua em đã chấm được một bộ trang bị, tên đó hét giá bảy ngàn tệ, thật khốn nạn. Có điều bộ trang bị đó quả thực rất tốt, giờ em đi gọi tên khốn đó xem hắn có online không, nếu có em sẽ mua ngay, đến lúc đó phải dựa vào đại gia anh rồi!

- Được rồi, anh làm người tốt đến cùng, mau làm cho xong chúng ta còn phải ra ngoài nữa. Haiz, lúc đầu anh không nên nhận lời giúp em, đâu ngờ lại phiền phức thế này!

- Bởi vì anh là người tốt mà!

Trịnh Khả Nhạc bật cười rồi phi nhanh vào phòng. Cô không thay đồ ngủ mà vội vàng ngồi vào trước bàn máy tính. Diệp Lăng Phi không đi theo mà ngồi bên giường của cô. Chỗ đó có quần áo Trịnh Khả Nhạc cởi ra, trong đó có cả nội y của cô vứt bừa bãi.

Trịnh Khả Nhạc đăng nhập vào game, kết quả cô rất sầu não nói:

- Tên khốn này, tối qua rao cả buổi, sao giờ lại không online rồi!

- Nếu đã không online thì chúng ta ra ngoài đi! - Diệp Lăng Phi nói. - Đừng có lề mề ở đây nữa!

- Đợi tí nữa, có thể tên khốn đó một lát nữa sẽ lên mạng, hắn là dân buôn đồ chuyên nghiệp mà, sống dựa vào cái này để kiếm tiền! - Trịnh Khả Nhạc nói.

Diệp Lăng Phi đành phải tiếp tục đợi, kết quả qua hơn mười phút thì nghe Trịnh Khả Nhạc chửi lớn:

- Khốn nạn, khốn nạn, tao nguyền rủa mày không tìm được bạn gái, có nhầm không vậy, mày đã bán…!

Trịnh Khả Nhạc làu bàu một mình, Diệp Lăng Phi nghe những lời cô lẩm bẩm thì đoán được tên bán đồ chuyên nghiệp đó nhất định đã online, nhưng trang bị đã bị bán mất rồi. Trịnh Khả Nhạc không cam tâm nên mới chửi như vậy. Diệp Lăng Phi quả thực đã đoán đúng, Trịnh Khả Nhạc tức đến mức tắt máy tính, đứng dậy đi đến trước mặt hắn. Cô ngồi thẳng vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi chân duỗi thẳng trên giường, tay phải ôm lấy cổ hắn nũng nịu:

- Em không vui, không vui chút nào hết, tên khốn đó đã bán trang bị mất tiêu rồi, tên khốn đó…!

- Được rồi, được rồi, đừng như con nít thế, chẳng phải chỉ là một trò chơi vớ vẩn sao, có đáng để em phải si mê thế không! - Diệp Lăng Phi dỗ dành Trịnh Khả Nhạc. - Giờ em đã là người lớn rồi, cần phải có phong thái của người trưởng thành. Nghỉ phép thì đi ra ngoài chơi, đừng có cả ngày cắm mặt vào game thế. Em không biết game online chính là trò chơi hút máu sao, những người không có tiền chơi sẽ bị tức chết mất. Đừng nói là lãng phí thời gian mà còn rước bực vào người, em nói xem là em chơi game hay game chơi em!

- Em cảm thấy rất buồn chán! - Trịnh Khả Nhạc chu môi nói. - Chị Oánh Oánh có việc riêng của chị ấy, chị ấy hình như còn muốn mua nhà nữa. Em ở thành phố Vọng Hải này cũng không có nhiều bạn bè, chủ tịch Trương thì từ sáng đến tối đều bận rộn, đâu còn thời gian để ý tới em nữa!

- Nói trắng ra là em thiếu bạn bè phải không, nói sớm thì anh giới thiệu cho vài người! - Diệp Lăng Phi nói. - Đến lúc đó em sẽ không còn cảm thấy buồn chán nữa!

- Thật không? - Trịnh Khả Nhạc hỏi.

- Đương nhiên rồi! - Diệp Lăng Phi nói. - Đó là những người bạn giàu có, có điều đều là phụ nữ, nếu em muốn tìm bạn nam có tiền thì thôi vậy!

- Em không thèm tìm đàn ông đâu! - Trịnh Khả Nhạc nũng nịu. - Em có Diệp đại ca là được rồi!

- Xem cái miệng nhỏ của em ngọt ghê chưa, còn biết nói mấy lời mà anh thích nghe nữa chứ!

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt trên quần ngủ của Trịnh Khả Nhạc, kéo chiếc quần của cô xuống tới đùi, rồi men theo đùi cô tiến đến hạ thân, môi hắn hôn lên môi cô. Trịnh Khả Nhạc là trinh nữ, hai chân theo bản năng khép lại rất chặt, tay Diệp Lăng Phi phải phí một hồi công sức mới có thể luồn vào được, Trịnh Khả Nhạc bắt đầu thở dốc.

Tay Diệp Lăng Phi làm những việc xấu xa dưới hạ thân của Trịnh Khả Nhạc, rất nhanh nơi đó đã ướt át. Lần này Trịnh Khả Nhạc thật sự hơi sợ hãi rồi, tuy trước đây cô luôn trêu chọc Diệp Lăng Phi, nhưng lúc thật sự cảm nhận được hắn muốn thì cảm giác sợ hãi của lần đầu tiên ở một thiếu nữ khiến cô có chút hoảng sợ.

Diệp Lăng Phi cũng nhìn ra, hắn không thật sự muốn cô, mà cởi quần của mình ra, dùng tay ấn đầu của Trịnh Khả Nhạc xuống hạ thân của mình.

………………………………………..

Trịnh Khả Nhạc ôm lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi đi ra khỏi cửa. Lúc đi qua chỗ ở trước kia của Hứa Tư Tư, Trịnh Khả Nhạc thấp giọng nói:

- Diệp đại ca, nghe nói căn phòng này buổi tối có ma, có người nghe thấy giọng của đàn ông vào nửa đêm. Chủ nhà đã tìm người đến sửa sang lại nhưng giờ vẫn chưa có ai thuê cả, những người biết chuyện ai mà dám ở chứ!

Lúc Trịnh Khả Nhạc nói đến đây, toàn thân vẫn còn run rẩy, sau đó ôm chặt lấy người Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi bĩu môi, hừ lạnh nói:

- Khả Nhạc, em có biết trên thế giới này đáng sợ nhất không phải là ma mà là con người không? Em có nghĩ qua chưa, trên thế giới này một ngày có bao nhiêu người bị người khác giết chết, và có bao nhiêu người bị ma giết chết?

- Sao em biết được! - Trịnh Khả Nhạc thúc giục. - Thôi đừng ở đây bàn về vấn đề này nữa, không biết tại sao em luôn cảm thấy ở đây khiến người ta lạnh sống lưng, mình đi mau đi!

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc thật sự sợ hãi, hắn cũng không nói tiếp nữa mà cùng cô xuống lầu. Sau khi lên xe, Trịnh Khả Nhạc mới cảm thấy đỡ hơn một chút. Thắt dây an toàn xong, cô nói:

- Diệp đại ca, em thật sự sợ lắm, nếu không em cũng sẽ không giục anh tìm phòng giúp em. Tối qua lúc em về thật sự nghe thấy bên trong có âm thanh, lúc đó em sợ đến tim đập loạn xạ, vội chạy lên lầu, thật khủng khiếp quá!

Diệp Lăng Phi khởi động xe, cười nói:

- Anh biết gan em nhỏ mà. À, đúng rồi, anh nhớ ra một chuyện, vẫn chưa hỏi em muốn sống ở đâu?

- Ở đâu cũng được! - Trịnh Khả Nhạc nói. - Tốt nhất là có thể gần công ty, như vậy em đi làm cũng tiện!

- Để anh nghĩ thử! - Diệp Lăng Phi nói. - À, hay qua bên khu dân cư Dương Quang đi, ở đó cách tập đoàn Tân Á cũng không xa lắm, đi một tuyến xe buýt là tới rồi. Hơn nữa bên đó còn có một tiểu khu mới xây, nhà Lý Khả Hân cũng ở đó!

- Lý Khả Hân?

Trịnh Khả Nhạc sau khi nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này thì suy nghĩ, hình như cái tên này rất quen, nhưng nhất thời lại nhớ không ra. Nghĩ cũng đúng thôi, Lý Khả Hân rời khỏi tập đoàn Tân Á lâu như vậy rồi, lúc Trịnh Khả Nhạc nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến cái tên này thì cũng chỉ cảm thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Anh nói này Khả Nhạc, trí nhớ của em kém thật đó, ngay cả Lý Khả Hân cũng không nhớ. Trước kia Lý Khả Hân cũng làm ở tập đoàn Tân Á, chỉ là sau đó đã rời đi rồi. Anh nhớ ngày đó hai đứa còn cùng nhau ăn cơm nữa mà, nhớ kỹ lại xem?

- A, là cô ấy, em nhớ ra rồi! - Trịnh Khả Nhạc cười nói. - Diệp đại ca, cái này cũng không thể trách em được. Lý Khả Hân rời tập đoàn lâu như vậy rồi, anh lại đột ngột nhắc đến, em nhớ không ra cũng là bình thường mà. Sao Lý Khả Hân cũng sống ở khu Dương Quang à?

- Ừm! - Diệp Lăng Phi gật đầu. - Lý Khả Hân mua nhà ở đó, hiện đang sống cùng bố mẹ. Nếu như em cũng ở bên đó thì sẽ gặp mặt thường xuyên, quan trọng hơn là em có thể đi dạo phố cùng với Lý Khả Hân rồi!

- Vậy thì quá tốt rồi! - Trịnh Khả Nhạc cười nói. - Sau này em sẽ không còn lo không tìm được người đi dạo phố cùng rồi!

Diệp Lăng Phi lái xe đến khu dân cư Dương Quang, ở đây có không ít công ty môi giới bất động sản. Số lượng công ty môi giới bây giờ nhiều vô số kể, muốn xem thị trường bất động sản của một thành phố có thịnh vượng hay không chính là xem số lượng công ty môi giới có nhiều hay không. Mấy năm trước lúc thị trường bất động sản ảm đạm thì hầu như không có công ty nào. Giờ lại khác rồi, nhìn đâu cũng thấy văn phòng môi giới, nếu một tiểu khu không có công ty môi giới nào ngược lại mới là chuyện kỳ lạ.

Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi chọn một công ty môi giới quy mô lớn, sau khi bước vào trao đổi vài câu với người quản lý. Nữ quản lý đó lập tức sắp xếp một nhân viên giúp Diệp Lăng Phi chọn nhà. Người nhân viên đó bật máy tính lên, dựa theo yêu cầu của Trịnh Khả Nhạc đã chọn ra được mấy căn. Trịnh Khả Nhạc chọn hai căn trong số đó, đều là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích khoảng sáu mươi mét vuông. Người môi giới liền dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đi xem phòng.

Người môi giới dẫn hai người họ đi xem hai căn phòng đã chọn, Diệp Lăng Phi không tham gia ý kiến, thậm chí còn chẳng thèm nhìn.

Người môi giới dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đến xem căn phòng đầu tiên, Trịnh Khả Nhạc rất không hài lòng với cách bài trí của căn phòng. Căn phòng đó là nhà thô, ngoài lắp một cánh cửa nhà vệ sinh ra thì không còn thiết bị nào khác, ngay cả nền nhà cũng chưa được xử lý.

Trịnh Khả Nhạc chỉ nhìn một cái rồi lắc đầu, đòi đi xem phòng khác. Người môi giới lại dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đi qua một căn phòng khác. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy rất quen thuộc. Đợi lúc đến tòa nhà đó, Diệp Lăng Phi đột nhiên nhớ ra đây chẳng phải là tòa nhà Lý Khả Hân ở sao?

Đợi lúc người môi giới dẫn hai người họ đến trước căn phòng định thuê thì Diệp Lăng Phi càng cảm thấy bất ngờ hơn, thì ra căn phòng cần thuê lại ở ngay dưới lầu nhà Lý Khả Hân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!