Diệp Lăng Phi thật sự không ngờ căn hộ mà Trịnh Khả Nhạc muốn thuê lại ở ngay dưới nhà Lý Khả Hân, chuyện này cũng trùng hợp quá rồi. Trong lúc người môi giới bất động sản mở cửa, Diệp Lăng Phi đã đặt chân lên cầu thang, vốn định đi gõ cửa nhà Lý Khả Hân, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Diệp Lăng Phi quay xuống lầu, tay môi giới bất động sản kia đã mở cửa phòng. Trịnh Khả Nhạc đang đứng trước cửa, thấy Diệp Lăng Phi đi xuống, cô kéo tay anh, nói:
- Anh lên gác làm gì vậy?
- Nhà của Khả Hân ở ngay tầng trên!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tất nhiên diện tích nhà cô ấy lớn hơn căn này!
Căn phòng cho thuê này diện tích khá nhỏ, tầng trên là các căn hộ có diện tích lớn hơn. Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói Lý Khả Hân ở ngay tầng trên, vẻ mặt cô lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng:
- Trùng hợp thật đấy!
- Được rồi, em xem căn hộ này trước đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nhanh lên nhé, trưa nay chúng ta còn phải đi ăn nữa!
- Em biết rồi, anh không cần giục em đâu!
Trịnh Khả Nhạc đáp.
Diệp Lăng Phi không vào xem nhà cùng Trịnh Khả Nhạc, hắn cũng không định tham gia vào chuyện này, Trịnh Khả Nhạc muốn chọn nhà thế nào là chuyện của cô. Diệp Lăng Phi chỉ phụ trách đi cùng thôi. Hắn đứng hút thuốc bên cửa sổ, còn Trịnh Khả Nhạc thì đi tới đi lui trong nhà. Hút thuốc một lúc, Diệp Lăng Phi lại nhớ tới Lý Khả Hân. Hắn lấy di động ra bấm số của cô. Phải chờ một lúc lâu, đầu dây bên kia mới có người nhấc máy, giọng nói mơ màng của Lý Khả Hân vang lên:
- Alo… Ai vậy?
- Khả Hân, lẽ nào ngay cả số của anh mà em cũng không biết à, em hơi quá đáng rồi đấy!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em không nhìn xem ai gọi đến sao?
- A, là anh à, sáng sớm nay em mới về đến nhà, vừa ngủ được một lát!
Lý Khả Hân vừa nói vừa ngáp một cái.
- Có chuyện gì không anh?
- Không có gì, chỉ gọi điện làm phiền em một chút, xem em đang làm gì thôi!
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói.
- Khả Hân, em ngủ thì cứ ngủ, nhưng nhất định đừng quên đi vệ sinh đấy, mau dậy mà đi WC đi!
- Cái tên đại biến thái nhà anh, nếu không có chuyện gì thì em ngủ tiếp đây!
Lý Khả Hân làu bàu.
- Buồn ngủ chết đi được, em còn chưa ngủ yên nữa!
- Khả Hân, đừng ngủ nữa, anh có chuyện muốn nói với em đây!
Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói muốn ngủ tiếp, hắn vội vàng nói:
- Em xuống dưới nhà đi, anh đang ở ngay dưới nhà em đấy!
- Anh đang ở dưới nhà em á?
Lý Khả Hân nghe không rõ, hỏi lại:
- Anh chạy đến đây làm gì?
- À, cũng vì Từ Oánh và Khả Nhạc thôi, họ muốn chuyển nhà, anh giúp họ tìm nhà mới, tìm tới tìm lui lại tìm đúng chỗ dưới nhà em một tầng!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Có muốn đến xem không? À, cũng gần trưa rồi, lẽ nào em không định mời bọn anh ăn cơm sao?
- A, vậy anh chờ em đánh răng rửa mặt đã!
Lý Khả Hân nói.
- Buồn ngủ quá, chờ em rửa mặt xong sẽ xuống ngay!
- Được!
Diệp Lăng Phi đáp.
Trịnh Khả Nhạc sau khi xem xét một vòng, coi như hài lòng với căn hộ này, nhưng lại có chút vướng mắc về tiền thuê nhà. Trong lúc Trịnh Khả Nhạc và người môi giới đang thương lượng giá thuê hàng tháng thì Lý Khả Hân mặc một chiếc áo khoác, chân đi dép lê đi xuống. Lý Khả Hân vừa đến, Trịnh Khả Nhạc lập tức nhiệt tình chào hỏi:
- Chị Khả Hân!
- Khả Nhạc, em đến đấy à!
Ánh mắt Lý Khả Hân lướt qua Diệp Lăng Phi, sau đó lại quay sang nhìn Trịnh Khả Nhạc, hỏi:
- Khả Nhạc, em muốn thuê căn hộ này sao?
- Vâng, em muốn thuê nhà ở đây. Chị Khả Hân, chị thấy căn nhà này thế nào?
Trịnh Khả Nhạc hỏi.
- Cũng tàm tạm, chủ nhà là một phụ nữ trung niên, chồng bà ấy hình như là quân nhân!
Lý Khả Hân nói.
- Trước đây chị cũng từng nói chuyện với bác ấy. Khả Nhạc, tiền thuê căn nhà này bao nhiêu một tháng?
- Mỗi tháng một nghìn tệ. Chị Khả Hân, như vậy có đắt không?
Trịnh Khả Nhạc hỏi.
Lý Khả Hân liếc nhìn tay môi giới, thấy anh ta có vẻ hơi căng thẳng. Anh ta chỉ là người trung gian, giúp người cho thuê và người muốn thuê gặp nhau để kiếm lời, nói cách khác, chủ nhà báo giá sáu trăm, người môi giới có thể nói với khách là tám trăm đến một nghìn, phần chênh lệch đó họ bỏ túi.
Lý Khả Hân kinh ngạc nói:
- Một nghìn tệ à, đắt quá chứ, lần trước chị còn nghe bà chủ nhà nói giá thuê bao nhiêu ấy nhỉ, ai da, sao chị không nhớ nổi? Khả Nhạc, thế này đi, em đừng vội thuê vội, để chị gọi điện hỏi bà chủ nhà một chút. Cùng lắm thì khu của chị cũng có không ít người cho thuê nhà, căn này không được thì chị giúp em hỏi nhà khác. Giá thuê ở đây cũng khá mềm, bảy trăm tệ là ổn rồi, không cần đến một nghìn tệ đâu. A, chị nhớ ra rồi, căn nhà này có vấn đề, chị nhớ có ai đó từng nói căn nhà này hình như…
Lý Khả Hân bỗng nhiên im bặt, cô liếc nhìn tay môi giới, nói:
- Sao anh lại làm ăn như vậy, căn hộ này có vấn đề mà anh không nói cho khách thuê sao? Nếu để khách thuê biết được, đến công ty các anh làm ầm lên, sau này các anh còn làm ăn được nữa không?
Tay môi giới sớm đã bị một tràng của Lý Khả Hân làm cho luống cuống, anh ta thật sự không ngờ Lý Khả Hân lại quen biết chủ nhà, còn chuyện căn hộ có vấn đề thì anh ta cũng không rõ, bà chủ nhà chưa từng nói với anh ta. Bây giờ nghe Lý Khả Hân hỏi vậy, anh ta vội vàng nói:
- Tôi không biết thật mà, chủ nhà cũng không nói với chúng tôi là căn hộ này có vấn đề!
- Mấy người các anh thật là…
Lý Khả Hân khẽ thở dài.
- Chỉ biết kiếm tiền thôi!
Lý Khả Hân nói tới đây, lén nháy mắt với Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc thông minh cỡ nào, vội vàng hùa theo:
- Đúng vậy, nhà có chuyện mà còn mời chúng tôi thuê, lại còn đòi giá một nghìn tệ nữa. Xem ra chúng tôi không chỉ không thuê, mà tôi còn phải nói với người khác đừng đến đại lý của các anh thuê nhà nữa!
- Chuyện này chúng ta có thể thương lượng mà!
Người môi giới vừa nghe, lập tức sốt sắng, vội nói:
- Người cho thuê cũng không nói căn hộ này có vấn đề gì, theo tôi biết thì chủ nhà cũng mới mua căn này không lâu thôi!
Diệp Lăng Phi ôm eo Lý Khả Hân đi ra ngoài. Trịnh Khả Nhạc và tay môi giới thì ở trong phòng thương lượng. Diệp Lăng Phi chăm chú ngắm nhìn gương mặt thanh tú của Lý Khả Hân, cười nói:
- Khả Hân, sao sáng nay mới ngủ, đêm qua em làm gì vậy?
- Còn không phải do quán bar nhiều việc quá sao, cả đêm em không về nhà!
Lý Khả Hân khẽ thở dài.
- Em đâu có số tốt như bà xã của anh, có cả một tập đoàn lớn, không cần lo nghĩ gì, muốn làm gì cũng được!
- Vậy anh đầu tư cho em để em đỡ nghĩ lung tung, nói đi, em muốn anh đầu tư bao nhiêu?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Lý Khả Hân mỉm cười, cô hờn dỗi nói:
- Em cần anh đầu tư làm gì, anh cho em những thứ này là đủ rồi. Em chỉ muốn mở rộng quán bar và quán cà phê thôi, bây giờ em đang có kế hoạch thành lập chuỗi cửa hàng, đang trong giai đoạn dự trù. Em định mở thêm một quán bar và một quán cà phê nữa, làm thành chuỗi, tiện thể đăng ký công ty luôn!
- Tham vọng không nhỏ nhỉ, nhưng mà… anh thích!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- À, anh nhớ ra rồi, bên Tiêu Vũ Văn cũng đang làm mảng giải trí, hai ngày nữa anh sẽ đi nói chuyện với Tiêu Vũ Văn, bảo họ sáp nhập mảng kinh doanh giải trí của họ vào với em, dù sao thì bên Tiêu Vũ Văn cũng đã chuyển hướng sang điện ảnh và truyền hình rồi!
- Đến lúc đó rồi nói sau, em phải làm tốt việc của mình đã!
Lý Khả Hân nói.
- Anh có người quen nào ở cục công thương không, em muốn đăng ký thành lập công ty, nếu theo đúng quy trình thì phiền phức lắm, nên em muốn nhờ anh giúp chuyện này!
- Chuyện này dễ thôi, anh làm cho em ngay!
Tay Diệp Lăng Phi từ từ luồn vào trong quần ngủ của Lý Khả Hân, vuốt ve mông cô, nói:
- Anh thương em lắm. Em đừng làm lụng vất vả như vậy nữa, nếu em mệt đến sinh bệnh thì anh sẽ đau lòng chết mất!
- Em biết rồi!
Lý Khả Hân thấp giọng nói.
- Bỏ tay ra đi, sao anh cứ như tên dê xồm vậy, để người khác nhìn thấy thì em biết làm thế nào?
- Anh quên mất!
Diệp Lăng Phi bỏ tay ra, đưa lên mũi hít hà vài hơi, rồi nói:
- Thơm quá!
Lý Khả Hân gắt:
- Cái tên dê xồm nhà anh!
Nói xong, cô lại hạ giọng:
- Lát nữa đến nhà em, em nấu cơm cho anh. Hôm nay cha mẹ em không có nhà!
- Ừ, tốt lắm!
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói.
- Nói vậy chẳng phải là anh muốn làm gì thì làm sao!
Lý Khả Hân trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, không nói gì. Trịnh Khả Nhạc nhanh chóng thương lượng xong giá thuê với tay môi giới, một tháng 750 tệ, chiều nay sẽ ký hợp đồng. Trịnh Khả Nhạc cùng Diệp Lăng Phi đến nhà Lý Khả Hân, lúc đó cô mới lên tiếng:
- Chị Khả Hân, rốt cuộc chị có quen bà chủ nhà đó không vậy, sao em cứ thấy hình như chị đang nói dối?
- Không phải chị muốn giúp em sao, làm sao chị quen bà chủ nhà được, chỉ là từng thấy bà ấy thôi!
Lý Khả Hân cởi áo khoác, treo lên mắc áo sau cửa, lấy hai cốc nước đặt trên bàn phòng khách, rồi cầm ấm nước vừa rót vừa nói:
- Ở đây không có gì cả, hai người uống tạm nước lọc nhé. À, đúng rồi, Khả Nhạc, vừa nãy chị nói căn hộ đó có chuyện là nói bừa đấy, em đừng tin là thật nhé!
- Em là một cô gái thông minh, nếu em thực sự tin đó là sự thật thì em đã không thuê căn hộ đó rồi!
Trịnh Khả Nhạc ngồi trên ghế salon, cầm cốc nước lên, nói:
- Chị Khả Hân, sau này em nghĩ sẽ thường xuyên đến ăn chực nhà chị. À, còn muốn cùng chị đi dạo phố nữa chứ. Đúng rồi, chị Khả Hân, em biết chị có một quán bar, lần sau dẫn em đến đó chơi nhé!
- Không thành vấn đề, chờ khi nào em dọn qua đây, chị sẽ dẫn em đến quán bar giải trí!
Lý Khả Hân nói.
- Khả Nhạc, em định bao giờ thì chuyển tới?
- Tất nhiên là càng nhanh càng tốt rồi. Em không muốn ở lại nơi đó nữa, mỗi lần về nhà đều thấy sởn cả gai ốc!
Lý Khả Hân nghe Trịnh Khả Nhạc nói vậy, cười nói:
- Chuyện gì vậy, sao lại khiến em sởn gai ốc được?
- Chuyện này em không dám nói, chị cứ hỏi Diệp đại ca đi!
Diệp Lăng Phi nghe Trịnh Khả Nhạc bảo mình giải thích, hắn bĩu môi:
- Có gì đâu, chẳng qua là chỗ cô nhóc này ở có người chết. Hừ, làm gì có chỗ nào không có người chết, cô bé này cứ canh cánh trong lòng chuyện đó, đương nhiên là sợ rồi!
Lý Khả Hân cười cười:
- Cũng khó trách, con gái nhát gan đương nhiên là sợ rồi. À, trưa nay hai người muốn ăn gì, trong nhà em chỉ có chút rau dưa với thịt thôi. Bây giờ em ngại xuống dưới mua đồ ăn lắm, hoặc là hai người chấp nhận ăn cơm đạm bạc, hoặc là xuống dưới mua đồ ăn, em sẽ nấu cho!
Trịnh Khả Nhạc nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, dù sao anh cũng là đàn ông, hay là anh xuống dưới mua đồ ăn đi?
- Anh không đi đâu, mấy chuyện mua thức ăn này đều do phụ nữ làm, đàn ông ai lại đi mua thức ăn chứ!
Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng dậy, đi về phía phòng của Lý Khả Hân. Hắn đi tới trước cửa phòng, xoay người lại, nói với Trịnh Khả Nhạc và Lý Khả Hân:
- Anh ngủ một giấc đã, các em nấu cơm xong thì nhớ gọi anh dậy nhé!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa mở cửa, đi vào phòng Lý Khả Hân. Lý Khả Hân thấy vậy, lắc đầu nói:
- Anh ta là thế đấy, Khả Nhạc, em đừng trông chờ anh ta đi nấu cơm, xem ra chúng ta đành chấp nhận thôi!
Lý Khả Hân vừa dứt lời, chợt thấy Diệp Lăng Phi mở cửa phòng mình ra, tay cầm di động của cô, gọi:
- Khả Hân, điện thoại của em này!
- Dạ!
Lý Khả Hân đáp một tiếng, cầm lấy điện thoại từ tay Diệp Lăng Phi, thấy là Đường Hiểu Uyển gọi tới. Lý Khả Hân bắt máy:
- Hiểu Uyển, có chuyện gì sao?
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Đường Hiểu Uyển:
- Chị Khả Hân, trưa nay ra ngoài ăn cơm đi, em mời!
Lý Khả Hân nhìn thoáng qua Trịnh Khả Nhạc đang ngồi trên ghế salon, đưa điện thoại lên, nói với Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, có lẽ chị không đi được đâu. Diệp đại ca và Trịnh Khả Nhạc đang ở nhà chị, hay là em tới đây ăn cơm với bọn chị đi!
- Diệp đại ca sao lại đến chỗ chị thế?
Đường Hiểu Uyển khó hiểu hỏi.
- Chuyện này cũng khó giải thích rõ ràng.
Lý Khả Hân nói.
- Hiểu Uyển, em đến đây rồi chị từ từ giải thích. À, lúc tới tiện đường mua giúp chị mấy món ăn nhé, nhà chị chẳng có gì cả, em mua hộ chị nhé, nhanh lên đó!
Lý Khả Hân vừa dập máy lập tức cười nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, chúng ta có thức ăn rồi, chị bảo Hiểu Uyển mua đến, bây giờ chị đi cắm cơm, chờ Hiểu Uyển tới chị nấu thêm vài món nữa là có thể ăn được rồi!
Trịnh Khả Nhạc dạ một tiếng, hai tay cầm cốc nước uống cạn, sau đó đứng dậy, đi tới trước cửa phòng của Lý Khả Hân. Cô đẩy cửa ra, chỉ thấy Diệp Lăng Phi đã cởi giày, nằm trên giường Lý Khả Hân, ôm chăn của cô ngủ say sưa. Trịnh Khả Nhạc đóng cửa phòng lại, đi tới phòng bếp. Lý Khả Hân đang vo gạo, Trịnh Khả Nhạc đứng ở cửa nhà bếp, nhẹ giọng nói:
- Chị Khả Hân, em hỏi chị một chuyện, không biết chị có muốn nói cho em biết không?
Lý Khả Hân quay đầu nhìn Trịnh Khả Nhạc, cười nói:
- Khả Nhạc, chuyện gì vậy, nói chị nghe xem nào!
- Cái đó… cái đó…
Thấy Trịnh Khả Nhạc ấp a ấp úng, Lý Khả Hân cười nói:
- Khả Nhạc à, rốt cuộc là chuyện gì, có gì mà ấp úng mãi thế, chúng ta cũng không phải người ngoài. Hồi chị còn làm ở tập đoàn Tân Á, chúng ta còn thường xuyên ăn cơm với nhau mà!
Trịnh Khả Nhạc nghe Lý Khả Hân nói vậy, mới hỏi:
- Chị Khả Hân, em muốn biết quan hệ giữa chị và Diệp đại ca. Em cảm thấy chị và anh ấy rất thân mật, em biết em không nên hỏi chuyện riêng tư của hai người, nhưng em không kìm được, em muốn biết giữa chị và Diệp đại ca rốt cuộc là quan hệ gì?
- Chuyện này bảo chị nói thế nào đây, quan hệ giữa chị và anh ấy có thể nói chủ yếu vẫn là bạn bè!
Lý Khả Hân nói.
- Khả Nhạc, hẳn là em cũng biết chuyện của anh ấy, trong nhà anh ấy có một cô vợ không ai dám trêu vào, là Bạch Tình Đình đấy! Trước đây chị từng tiếp xúc với cô ấy, khi đó hai người bọn chị không hợp nhau lắm, bây giờ thì quan hệ cũng không tệ, ít ra gặp nhau cũng không cãi nhau nữa. Chị nghĩ hẳn là em hiểu ý của chị, giữa chị và Diệp Lăng Phi tối đa cũng chỉ là bạn tốt mà thôi!
- Ái chà, hóa ra là vậy à!
Trịnh Khả Nhạc gật đầu.
- Diệp đại ca là người tốt, có tiền, lại đẹp trai, con gái ai mà chẳng thích!
- Xì!
Lý Khả Hân bật cười, cô nhìn về phía Trịnh Khả Nhạc, nói:
- Khả Nhạc, em nói anh ta có tiền thì đúng, nhưng nói anh ta đẹp trai thì chị thấy chưa chắc. Mỗi lần thấy điệu bộ lúc cười của anh ta, chị lại liên tưởng đến nụ cười của mấy tên vô lại trên TV, theo chị thì anh ta chẳng đẹp trai ở đâu cả!
- Em không thấy vậy, em thấy Diệp đại ca rất anh tuấn!
Trịnh Khả Nhạc nói.
Lý Khả Hân nghe đến đó, nhấc tay ra khỏi chậu nước, sau khi lau khô tay, cô đi tới trước mặt Trịnh Khả Nhạc, tỉ mỉ quan sát gương mặt cô. Trịnh Khả Nhạc thấy kỳ quái, hỏi:
- Chị Khả Hân, chị nhìn gì vậy?
- Chị muốn xem em có thích anh ấy hay không!
Lý Khả Hân nói một cách rất nghiêm túc.
- Khả Nhạc, người đàn ông như anh ta, em nghìn vạn lần đừng có yêu, nếu em thích anh ta thì toi rồi!
Trịnh Khả Nhạc nghe Lý Khả Hân nói vậy, hơi cúi đầu xuống, nhẹ giọng nói:
- Có lẽ là đã muộn rồi!
- Muộn rồi ư?
Lý Khả Hân nghe câu này của Trịnh Khả Nhạc, cô nhìn Trịnh Khả Nhạc, hỏi:
- Lẽ nào em và anh ta đã có quan hệ rồi sao?
- Chuyện đó thì thật sự không có!
Trịnh Khả Nhạc đỏ bừng cả mặt, cô lại nghĩ tới chuyện xảy ra sáng nay. Thật ra, xét từ một khía cạnh nào đó, Trịnh Khả Nhạc đã có quan hệ với Diệp Lăng Phi rồi. Chẳng qua, cô dù sao vẫn còn là xử nữ, nói không có quan hệ gì cũng không sai. Lý Khả Hân nghe Trịnh Khả Nhạc nói mình chưa có quan hệ, cô nhẹ nhàng nói:
- Khả Nhạc, chuyện đó có là gì, không sao đâu. Nhưng nếu em đã có quan hệ với anh ta rồi, em sẽ phát hiện…
Lý Khả Hân nói đến đây, bỗng nhiên ý thức được mình đã lỡ lời, không nên nói những chuyện này với Trịnh Khả Nhạc, cô lập tức cười nói:
- Được rồi, để chị cắm cơm đã, Hiểu Uyển cũng sắp đến rồi!
Lý Khả Hân xoay người lại, cho gạo vào nồi cơm, sau đó đổ nước vào. Trong lúc cô đang cắm phích cắm vào ổ điện, Trịnh Khả Nhạc đi đến sau lưng cô, khẽ hỏi:
- Chị Khả Hân, không phải là chị đã có quan hệ với Diệp đại ca rồi đó chứ?
Lý Khả Hân không hề lên tiếng. Chờ sau khi ấn nút nồi cơm điện, cô mới xoay người lại, nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, những thứ này không quan trọng. Quan trọng nhất là sau khi em yêu một người đàn ông, em đột nhiên phát hiện ra mình đã yêu nhầm người, người đàn ông đó không thể cho em cuộc sống hôn nhân và gia đình mà em mong muốn, vậy em sẽ phải làm thế nào?
✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay