Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1067: CHƯƠNG 1067: VU CHẤN GỌI TỚI

Lý Khả Hân vừa nói xong, Trịnh Khả Nhạc lại tỏ ra sững sờ. Cô nhìn Lý Khả Hân, muốn biết những lời này rốt cuộc có ý gì. Lý Khả Hân cũng không giải thích mà đi ra khỏi nhà bếp, đến phòng khách ngồi xuống ghế salon. Trịnh Khả Nhạc cũng đi theo ra ngoài. Chờ Trịnh Khả Nhạc ngồi xuống, Lý Khả Hân mới nói:

- Khả Nhạc, vấn đề chị vừa hỏi em cũng không đại diện cho cái gì cả, mỗi người đều có cái nhìn riêng. Ý của chị rất đơn giản, mỗi ngày hãy sống đúng với bản thân mình, cố gắng đừng nghĩ đến quan hệ giữa chị và Diệp Lăng Phi. Phụ nữ chúng ta không nhất thiết phải có đàn ông bên cạnh mới sống được!

Trịnh Khả Nhạc gật đầu:

- Chị Khả Hân, em cũng nghĩ như vậy!

Lý Khả Hân vươn tay vỗ vỗ vai Trịnh Khả Nhạc, cười nói:

- Khả Nhạc, chờ khi nào em dọn đến đây rồi nói sau, lúc đó chúng ta sẽ tâm sự nhiều hơn!

- Vâng!

Trịnh Khả Nhạc gật đầu đồng ý.

Đường Hiểu Uyển đến rất nhanh, lúc vào cô còn xách theo một ít thức ăn. Vừa đến nơi, Đường Hiểu Uyển đã kêu lên:

- Chị Khả Hân, chị phải nấu cơm nhanh lên đấy, em đói chết mất. Em phải bắt xe tới đây đấy, chị còn phải trả tiền xe cho em!

- Không thành vấn đề!

Lý Khả Hân lập tức đồng ý.

- Con bé này, em có vé xe không? Có vé thì đưa đây chị trả cho!

- A, chị còn muốn xem vé xe à, em quên lấy mất rồi!

Đường Hiểu Uyển nói.

- Chị Khả Hân, từ biệt thự ở quảng trường Hải Tinh đến đây tốn bao nhiêu tiền, chị tự tính đi!

- Nhóc con, không có vé xe thì chị mặc kệ, em tìm Diệp Lăng Phi mà đòi!

Lý Khả Hân ấn đầu Đường Hiểu Uyển một cái, nói:

- Con bé này, không thấy Khả Nhạc ở đây sao, sao lại không chào hỏi?

Đường Hiểu Uyển chu môi ra, nói:

- Lát nữa em sẽ chào Khả Nhạc sau. Chị Khả Hân, chúng ta còn chưa nói xong đâu, rốt cuộc chị có trả tiền xe cho em không?

- Trả cái gì mà trả, con nhóc này ở biệt thự mà còn vòi tiền của bà chị bình dân này à? Đừng tìm chị, đi tìm Diệp Lăng Phi ấy, anh ta đang nằm trong phòng ngủ của chị kia kìa!

Lý Khả Hân đẩy Đường Hiểu Uyển ra, xoay người đi vào phòng bếp. Đường Hiểu Uyển chu môi, lầm bầm:

- Chị Khả Hân, em nhất định phải bắt chị trả tiền xe cho em!

Đường Hiểu Uyển làu bàu xong, lúc đó mới quay sang Trịnh Khả Nhạc, cười nói:

- Khả Nhạc, thật không ngờ chị cũng ở đây!

- Ừ, chị đi cùng anh Diệp đến đây, anh ấy đang giúp chị tìm nhà mới!

Trịnh Khả Nhạc nói.

Đường Hiểu Uyển hơi ngạc nhiên, hỏi:

- Khả Nhạc, không phải chị đã có chỗ ở rồi sao, sao lại tìm nhà nữa thế?

- Chỗ đó không tốt lắm!

Trịnh Khả Nhạc không giải thích cặn kẽ, cô nói xong, lập tức hỏi:

- Hiểu Uyển, em đang ở biệt thự sao?

Vừa rồi Trịnh Khả Nhạc nghe Lý Khả Hân nhắc tới việc Đường Hiểu Uyển sống trong biệt thự. Cô và Đường Hiểu Uyển đều là nhân viên của tập đoàn Tân Á, Đường Hiểu Uyển trong tập đoàn cũng chỉ là một nhân viên bình thường, sao lại có khả năng ở biệt thự chứ? Trịnh Khả Nhạc hiếu kỳ nên mới hỏi. Đường Hiểu Uyển sao có thể nói sự thật cho Trịnh Khả Nhạc được, cô và Trịnh Khả Nhạc cũng không thân nhau lắm, không thể tùy tiện nói chuyện biệt thự ở quảng trường Hải Tinh là của Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển vừa nghe Trịnh Khả Nhạc hỏi vậy, cô thuận miệng đáp:

- Chị đừng nghe chị Khả Hân nói lung tung, em trông giống người có tiền lắm sao, làm sao ở biệt thự được. A, giám đốc Diệp cũng ở đây phải không, em muốn đi tìm giám đốc Diệp đòi tiền, ai bảo chị Khả Hân không chịu trả tiền xe cho em cơ!

Đường Hiểu Uyển nói xong, không đợi Trịnh Khả Nhạc lên tiếng, lập tức chạy thẳng đến phòng của Lý Khả Hân. Cô vừa vào phòng đã đóng cửa lại. Trịnh Khả Nhạc lòng đầy nghi hoặc, cô cảm thấy Đường Hiểu Uyển đang muốn lảng tránh mình điều gì đó. Tại tập đoàn, Trịnh Khả Nhạc cũng nghe một số lời đồn đại về Đường Hiểu Uyển. Có người nói Đường Hiểu Uyển được đại gia bao nuôi, ở trong biệt thự. Trịnh Khả Nhạc nhớ rõ trước kia quan hệ giữa Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi rất tốt, nhưng sao người trong tập đoàn lại đồn là Đường Hiểu Uyển được đại gia bao dưỡng, không chỉ ở biệt thự mà còn lái Mercedes. Tin đồn vốn là vậy, tam sao thất bản. Ban đầu trong tập đoàn Tân Á chỉ lưu truyền chuyện Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi có quan hệ tốt, kết quả truyền ra ngoài lại bị thay đổi, cuối cùng biến thành Đường Hiểu Uyển được một đại gia Hồng Kông bao dưỡng, ở biệt thự, lái Mercedes, nói chung là càng truyền càng biến tướng.

May mà Đường Hiểu Uyển vẫn như trước, cũng không thấy cô đi làm mặc hàng hiệu, lái xe sang, ăn tiêu đều rất bình thường, vì vậy những lời đồn đó tự dưng bị dập tắt. Cái gọi là nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí, chính là đạo lý này, người đã tin thì dù tin đồn thế nào cũng sẽ tin, người không muốn tin thì nói thế nào cũng không tin. Trịnh Khả Nhạc cảm thấy nghi ngờ, đi vào phòng bếp, cô hỏi:

- Chị Khả Hân, cô nàng Hiểu Uyển kia thực sự ở biệt thự sao?

Lý Khả Hân vừa nãy nói lỡ miệng, cô lập tức cười nói:

- Chị chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Ai da, Khả Nhạc, em đừng vào làm phiền nữa, nếu chị không nấu xong nhanh thì con bé Hiểu Uyển kia sẽ lại làm loạn mất, em mau ra ngoài xem TV đi!

Trịnh Khả Nhạc nghe Lý Khả Hân nói vậy, không tiếp tục truy hỏi nữa. Đường Hiểu Uyển đi vào phòng Lý Khả Hân, đã thấy Diệp Lăng Phi đang ôm chăn của Lý Khả Hân ngủ say sưa. Đường Hiểu Uyển lén lút đi tới bên giường, đưa tay chạm nhẹ lên mặt Diệp Lăng Phi rồi lập tức rụt về. Cái chạm này làm Diệp Lăng Phi tỉnh dậy, hắn mở mắt ra, thấy Đường Hiểu Uyển đang đứng bên giường. Diệp Lăng Phi giơ tay lên, bảo Đường Hiểu Uyển cởi giày lên giường. Đường Hiểu Uyển hơi chần chừ, thấp giọng nói:

- Anh Diệp, Trịnh Khả Nhạc đang ở bên ngoài, em lo sẽ bị cô ấy biết chuyện giữa hai chúng ta!

- Lo lắng cái gì chứ, lại đây, Hiểu Uyển, lên giường đi, anh nói chút chuyện với em!

Diệp Lăng Phi nói.

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới chịu cởi giày, leo lên giường. Diệp Lăng Phi chờ cô trèo lên, lập tức vén áo cô lên, cởi áo ngực của cô ra, tay phải thì xoa nắn bộ ngực căng tròn, ghé môi tới sát bên tai cô, thấp giọng nói:

- Hiểu Uyển, em đừng nói lung tung là được. Con bé Khả Nhạc kia thích anh, em yên tâm, dù cô ấy biết được quan hệ giữa hai chúng ta, cô ấy cũng sẽ không nói lung tung đâu!

Đường Hiểu Uyển vừa nghe vậy, cười ngọt ngào:

- Anh Diệp, khi nãy em còn đang ngạc nhiên sao anh và Trịnh Khả Nhạc lại ở đây, bây giờ thì em hiểu rồi!

- Em hiểu cái gì cơ chứ!

Diệp Lăng Phi véo ngực Đường Hiểu Uyển một cái, cô dịu dàng nói:

- Em hiểu cô Trịnh Khả Nhạc kia cũng có quan hệ với anh Diệp!

- Con bé này cũng thông minh đấy, lại đây, để anh thương em nhé!

Diệp Lăng Phi hôn lên đôi môi kiều diễm của Đường Hiểu Uyển. Một lúc lâu sau, hắn mới chịu tách ra, ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng, nói:

- Hiểu Uyển, sao em lại tới đây, Đình Đình đâu?

Vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Vu Đình Đình, Đường Hiểu Uyển lập tức oán giận:

- Anh Diệp, bây giờ Đình Đình cứ ở cạnh cô gái tên Alice kia để dạy cô ta may áo lông. Đình Đình còn định dạy cả em nữa, em không học đâu!

- À, hóa ra là vậy, anh biết chuyện này!

Diệp Lăng Phi nói.

- Alice là do anh đưa tới. Anh muốn để Đình Đình dạy Alice may áo lông, chiều nay anh cũng qua bên đó!

- Được ạ!

Đường Hiểu Uyển dịu dàng nói.

- Em cũng quay về biệt thự!

Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển nói chuyện phiếm trong phòng, sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa của Lý Khả Hân, hắn mới buông tay ra. Đường Hiểu Uyển vội vàng chỉnh trang lại y phục xộc xệch của mình, sau đó mới cùng Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng. Lý Khả Hân đã nấu xong bữa trưa, năm món một món canh. Tay nghề của Lý Khả Hân rất khá, bữa ăn này có thể nói là hương vị sắc màu đều đủ cả. Đường Hiểu Uyển khịt khịt mũi, nhõng nhẽo nói:

- Chị Khả Hân, tay nghề của chị đúng là càng ngày càng tốt, xem ra em phải năng đến ăn cơm chị nấu mới được!

- Hiểu Uyển, nếu thích tay nghề của chị thì thường xuyên đến ăn nhé!

Lý Khả Hân cầm bát lên, trước tiên múc canh cho Diệp Lăng Phi, rồi lại lúi húi múc cho Trịnh Khả Nhạc và Đường Hiểu Uyển, sau đó mới đến lượt mình.

- Hiểu Uyển, từ nay về sau chị sẽ ở ngay dưới nhà chị Khả Hân, em cũng thường xuyên đến nhé, chúng ta có thể cùng nhau đi chơi!

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Còn có thể cùng nhau đi dạo phố nữa. Trước đây, mỗi lần nghỉ chị chỉ có một mình ở nhà, không có ai đi dạo phố cùng. Bây giờ thì khác rồi, chúng ta có thể đi cùng nhau!

- Hay lắm!

Đường Hiểu Uyển nói.

- Em cũng đang rảnh rỗi!

- Chị thì lại không có thời gian đi chơi với các em!

Lý Khả Hân nói.

- Chị còn bộn bề nhiều việc, chỉ có thể thỉnh thoảng đi mua sắm cùng các em thôi. Hiểu Uyển, em gọi cả Đình Đình đi, ba người các em có thể cùng nhau đi dạo phố!

- Đình Đình cũng bận lắm chị ạ!

Đường Hiểu Uyển nói.

- Bây giờ em ấy cũng là người bận rộn rồi!

Lý Khả Hân vừa nghe vậy, có vẻ hơi ngạc nhiên, cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại quay sang Đường Hiểu Uyển, hỏi:

- Đình Đình đang bận gì thế, sao ngay cả thời gian đi dạo phố cũng không có?

- À, em ấy đang dạy Alice may áo lông!

Đường Hiểu Uyển thuận miệng đáp.

- Alice ư?

Lý Khả Hân lại liếc xéo Diệp Lăng Phi. Hắn ho khan vài tiếng, nói:

- Khả Hân, Alice muốn học may áo lông, mà Vu Đình Đình cũng biết may, qua bên đó học cũng không có gì lạ cả. Mọi người ăn cơm thôi!

Lý Khả Hân không nói gì, Trịnh Khả Nhạc thì không biết Vu Đình Đình là ai, nhưng cô cũng không tiện hỏi. Lúc ăn cơm, bốn người không trò chuyện nhiều. Sau khi ăn xong, Diệp Lăng Phi muốn cùng Trịnh Khả Nhạc đi ký hợp đồng với đại lý bất động sản. Lý Khả Hân vốn ngủ không đủ giấc, buổi chiều buồn ngủ, còn Đường Hiểu Uyển thì theo Diệp Lăng Phi đến đại lý nhà đất. Trịnh Khả Nhạc đến văn phòng địa ốc ký hợp đồng rồi nộp trước ba tháng tiền nhà, căn hộ coi như đã thuê xong. Cô cầm chìa khóa muốn về thu dọn đồ đạc, sau này dọn đi sẽ tiện hơn.

Diệp Lăng Phi không đi cùng Trịnh Khả Nhạc nữa, hắn đã nói chiều nay muốn đến biệt thự Hải Tinh. Trên đường đến biệt thự gần quảng trường Hải Tinh, Đường Hiểu Uyển hỏi về lai lịch của Alice. Diệp Lăng Phi cũng không nói chi tiết, chỉ nói sơ lược về quan hệ giữa mình và Alice, cũng không biết Đường Hiểu Uyển có hiểu được không. Alice và Vu Đình Đình học rất chăm chỉ, phải nói là Vu Đình Đình dạy rất kiên nhẫn. Lúc Diệp Lăng Phi tới biệt thự, Laura và Ann đang khoa tay múa chân trong sân, đối luyện theo những chiêu thức tấn công đơn giản và trực diện nhất mà hắn đã dạy. Hai cô nàng thấy Diệp Lăng Phi tới, liền chạy ra đón, một trái một phải kẹp hắn vào giữa. Diệp Lăng Phi cười cười, vỗ vai hai người rồi đi vào biệt thự.

- Anh Diệp, anh tới thật đúng lúc!

Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi, cô cầm một cái áo lông đã may được một nửa đi đến trước mặt hắn, nói:

- Anh Diệp, anh đến thử xem cái áo này thế nào, em cứ sợ anh mặc không vừa!

- Anh thấy rất đẹp mà!

Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua, cười nói:

- Anh nhất định sẽ mặc vừa!

Vừa nói, hắn vừa ôm eo Vu Đình Đình đi tới trước mặt Alice, nhìn thoáng qua cái áo lông mới may được một chút trong tay cô, cười nói:

- Alice, anh tìm cô giáo này cho em, em thấy thế nào?

- Đình Đình rất tốt, rất kiên nhẫn!

Alice nói.

- Satan, em đã học được một chút rồi, em dự định mỗi cuối tuần đều tới đây học!

- Hay lắm, nơi này còn nhiều phòng mà, em có thể ở lại đây!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa quay người lại, ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng:

- Hiểu Uyển, em nói có đúng không?

- Em đương nhiên không có ý kiến rồi!

Đường Hiểu Uyển nói.

- Chẳng qua em có một điều kiện nhỏ, chúng ta không thể cả ngày cứ ngồi khâu vá được, thỉnh thoảng đi dạo phố cũng tốt!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Đình Đình, Alice, đã nghe thấy nỗi lòng của Hiểu Uyển chưa? Các em cũng không nên cả ngày cứ cắm đầu vào may vá, ra ngoài mua sắm nhiều hơn cũng tốt. Anh hy vọng ba người các em sẽ trở thành bạn thân, bởi vì ba người đều là những người phụ nữ rất quan trọng của anh!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Alice liếc nhìn Vu Đình Đình, rồi lại nhìn Đường Hiểu Uyển, cô nở một nụ cười rung động lòng người, gật đầu đáp:

- Satan, em sẽ làm vậy, em rất thích các cô ấy!

- Thích thì tốt rồi, anh vốn đang lo giữa ba người các em có mâu thuẫn, bây giờ xem ra anh đã chọn đúng bạn cho em rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- So với Tình Đình, anh cho rằng Đình Đình và Hiểu Uyển hợp với em hơn!

- Vâng!

Alice gật đầu.

- Các cô ấy cũng rất tốt!

- Được rồi, chúng ta cùng ra ngoài đi dạo đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Khó có dịp chúng ta ra ngoài, có thể đến quảng trường Hải Tinh dạo chơi!

Sở dĩ Diệp Lăng Phi muốn làm vậy, mục đích chính là để Alice, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình có thể trở thành bạn tốt. Hắn cũng nhìn ra được, Alice sống một mình ở thành phố Vọng Hải rất cô đơn. Angel suốt ngày bận chuyện của cô nàng, còn tính cách của Bạch Tình Đình lại khiến Alice cảm thấy khó gần, bởi vậy, ở thành phố Vọng Hải, Alice không có người bạn nào để cùng đi dạo phố, cùng đi chơi. Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đều rất hiền, chuyện ba người trở thành bạn thân hẳn là không thành vấn đề. Quả nhiên, Alice nở nụ cười, dường như rất hài lòng về hai người bạn mới mà Diệp Lăng Phi giới thiệu cho cô. Trong lúc đi dạo ở quảng trường Hải Tinh, Alice, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình ba người đều nắm tay nhau.

Diệp Lăng Phi hy vọng nhất là tình hình này, hắn ngồi trên một cái ghế bên bờ biển, để cho ba cô gái ở bên nhau. Laura và Ann bị hắn sai đi mua nước khoáng, không lâu sau hai chị em sinh đôi cực kỳ dễ thương này đã mua nước về. Hai chị em một trái một phải ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người hắn, bên cạnh có hai thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp như tinh linh, cách đó không xa, ba cô gái xinh đẹp diễm lệ đang đi dạo bên bờ biển, tất cả khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy rất hài lòng. Đương nhiên, điều hắn hy vọng nhất là những cô gái này có thể chung sống hòa thuận với Bạch Tình Đình. Nếu những người phụ nữ của mình có thể quây quần một chỗ, trò chuyện, cười nói, đây là một chuyện vui mừng đến mức nào chứ!

Trước đây Diệp Lăng Phi cũng chưa từng nghĩ mình lại có một cuộc sống thảnh thơi như vậy, hoàng đế thời cổ đại chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi, ba nghìn mỹ nữ trong hậu cung cũng chỉ đến thế này. Diệp Lăng Phi cảm thấy cuộc sống bây giờ thật quá sung sướng. Nhưng ảo mộng của hắn còn chưa kịp bay xa thì đã bị điện thoại của Vu Chấn cắt đứt. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, vừa thấy là Vu Chấn gọi tới, hắn biết ngay chuyện đã tới rồi, xem ra mình muốn nhàn rỗi quả là điều không thể, luôn có người đến quấy rầy. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, cười nói:

- Thị trưởng Vu, sao ông lại gọi điện vào lúc này, hôm nay là chủ nhật mà, lẽ nào ông không thư giãn một chút sao?

Vu Chấn ở đầu dây bên kia khẽ thở dài:

- Tiểu Diệp, bây giờ tôi không dám xả hơi. Bên này xảy ra chuyện rồi, hơn nữa còn là chuyện lớn, cuộc sống của tôi khó mà yên ổn được!

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đứng dậy khỏi ghế, đi về phía bờ biển, nói:

- Thị trưởng Vu, xem ra ông làm cái chức thị trưởng này quả là khó nhỉ?

- Khụ, Tiểu Diệp, thế cục ở thành phố Đông Hải này vượt xa mọi dự tính của tôi!

Vu Chấn nói.

- Có một số việc tôi không nghĩ sẽ xảy ra, nhưng thực tế nó lại xảy ra. Người làm thị trưởng như tôi nếu mặc kệ thì lương tâm bất an, nhưng nếu muốn quản, tôi lại cảm thấy lòng có thừa mà sức không đủ. Thị trưởng như tôi trên danh nghĩa là người đứng đầu thành phố Đông Hải, nhưng thực tế chỉ là một con rối bị tước hết quyền lực. Một khi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ phải cuốn gói ra đi như vị tiền nhiệm vậy!

Diệp Lăng Phi giẫm lên bãi cát, nói:

- Thị trưởng Vu, tôi vẫn hỏi câu hỏi kia. Ông lựa chọn con đường nào?

Vu Chấn ở bên kia im lặng một lúc rồi lập tức nói:

- Tôi đã nghĩ kỹ rồi, bây giờ tôi đã thế này thì không còn gì phải sợ nữa. Làm người chỉ cần không hổ thẹn với lương tâm, tôi không thể trơ mắt nhìn thành phố Đông Hải tiếp tục như bây giờ được, tôi muốn thay đổi!

- Hay cho một câu không hổ thẹn với lương tâm!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Thị trưởng Vu, con người tôi không có dã tâm gì, không hy vọng ông có thể giúp tôi thế nào, nhưng tôi lại thích nhất là nghe người ta nói những câu không thẹn với lòng mình như vậy. Đương nhiên, tôi chỉ che chở cho những người bên cạnh tôi thôi, ông và tôi vốn không có quan hệ trực tiếp, nhưng năm xưa ở tỉnh thành ông đã từng giúp tôi, bây giờ Tiêu Tiếu còn là em gái ngoan của vợ tôi nữa, chỉ từ hai điểm ấy, tôi sẽ giúp ông. Chỉ là, bây giờ tôi còn chưa hiểu nên bắt tay vào giúp ông từ đâu. Thị trưởng Vu, nếu tiện thì ông có thể đến thành phố Vọng Hải, tôi muốn tâm sự riêng với ông, không biết có được không?

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dài của Vu Chấn, sau đó ông cũng đồng ý:

- Như vậy cũng tốt, vừa lúc tôi có cơ hội đến thành phố Vọng Hải thăm Tiêu Tiếu, tiện thể tâm sự với cậu một phen!

- Thị trưởng Vu, vậy bao giờ thì ông tới?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Vu Chấn hơi trầm ngâm, nói:

- Tối mai tôi sẽ đến thành phố Vọng Hải!

- Được, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với ông

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!