Diệp Lăng Phi về đến nhà, kể lại chuyện Vu Chấn gọi điện cho Bạch Tình Đình nghe. Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói ngày mai Vu Chấn sẽ đến, cô có vẻ hơi do dự, liền hỏi:
- Ông xã, anh bảo em có nên gặp ông ấy không?
- Em cứ nên gặp đi! – Diệp Lăng Phi nói. – Lần này Vu Chấn đến thành phố Vọng Hải, mục đích chính không phải là gặp chúng ta, mà là để nhờ anh giúp đỡ!
- Em không gặp ông ta đâu! – Bạch Tình Đình quả quyết.
- Tình Đình, đừng vội quyết định là không muốn gặp Vu Chấn! – Diệp Lăng Phi khuyên. – Để xem Vu Chấn có đến gặp Tiêu Tiếu không đã, nếu ông ấy gặp Tiêu Tiếu thì em cũng phải đến đó!
- Vâng! – Bạch Tình Đình gật đầu.
Quả nhiên, đến tối khi Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi chuẩn bị đi ngủ, Vu Tiêu Tiếu gọi điện tới. Hôm nay Vu Tiêu Tiếu đi dạo phố cùng Bạch Tình Đình rồi mới quay về trường. Ngày mai cô còn phải đi học, lúc này gọi điện đến chắc chắn là vì chuyện của Vu Chấn. Quả đúng như Diệp Lăng Phi dự liệu, Vu Tiêu Tiếu báo rằng ngày mai cha cô sẽ đến thành phố Vọng Hải, và ông hy vọng có thể gặp mặt Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Chiều nay Diệp Lăng Phi đã biết tin này, hắn đáp:
- Được rồi. Tiêu Tiếu, cha em có nói là mấy giờ tới không, vậy đến lúc đó chúng ta gặp nhau ở đâu?
- Cái này thì cha em chưa nói, ông chỉ bảo ngày mai sẽ tới thành phố Vọng Hải thôi! – Vu Tiêu Tiếu đáp. – Chắc cũng phải chiều cha em mới tới nơi, có lẽ ông sẽ ở lại thành phố Vọng Hải một đêm. Diệp đại ca, hay thế này đi, khi nào cha em đến thì em sẽ gọi cho anh, lúc đó chúng ta bàn tiếp!
- Nhất trí! – Diệp Lăng Phi đồng ý.
Ngay lúc Diệp Lăng Phi định cúp máy thì Vu Tiêu Tiếu đột nhiên nói thêm:
- Diệp đại ca, ngày mai Tuyết Hàn cũng sẽ tới, cha em cũng muốn gặp chị ấy, em báo cho Tuyết Hàn rồi!
- Vậy à, muốn đến thì cứ đến thôi! – Diệp Lăng Phi đáp. – Lần trước Tình Đình còn nhắc tới Trương Tuyết Hàn, cô ấy cũng muốn gặp con bé!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Trương Tuyết Hàn, vốn đang nằm trên giường, cô đột nhiên ngồi bật dậy, giật lấy điện thoại trong tay Diệp Lăng Phi, hỏi Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, sao Tuyết Hàn cũng tới vậy?
- Vâng ạ! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Cha em cũng muốn gặp chị Tuyết Hàn. Từ bé chị ấy đã hay đến nhà em chơi rồi, cha em cũng rất quý chị ấy. Lần này, cha em đến thành phố Vọng Hải cũng muốn tiện thể thăm Tuyết Hàn một chút!
- Tiêu Tiếu, ý chị là chị cũng muốn gặp Tuyết Hàn, chị vẫn luôn lo cho bệnh tình của con bé! – Bạch Tình Đình nói.
- A, chị, hóa ra là chuyện này à! – Vu Tiêu Tiếu đáp. – Em biết rồi, ngày mai em sẽ nói chuyện với Tuyết Hàn. Vừa nãy lúc em gọi điện, chị ấy có vẻ hơi lo lắng, em thấy chị ấy đúng là hay lo nghĩ vẩn vơ. À, chị, em không nói nữa, em phải đi tắm rồi đi ngủ đây!
Vu Tiêu Tiếu lỡ lời, lại kể chuyện Trương Tuyết Hàn lo lắng cho Bạch Tình Đình nghe, cô vội vàng tìm một cái cớ để dập máy. Bạch Tình Đình trả điện thoại lại cho Diệp Lăng Phi. Cô nằm xuống giường, Diệp Lăng Phi cũng nằm theo, Bạch Tình Đình nghiêng mình, hỏi:
- Ông xã, anh bảo cô bé Trương Tuyết Hàn kia sao lại lo lắng chứ, chẳng lẽ cô ấy lo vì em sao?
- Sao anh biết được, anh có phải Trương Tuyết Hàn đâu! – Diệp Lăng Phi cố ý lảng tránh. – Bà xã, chúng ta ngủ sớm một chút đi, hôm nay anh thấy hơi mệt!
Diệp Lăng Phi tắt đèn ngủ ở đầu giường, căn phòng chìm vào bóng tối. Bạch Tình Đình không hề có ý định để Diệp Lăng Phi ngủ, cô dùng tay đẩy vai hắn:
- Ông xã, sao anh lại ngủ sớm thế, bây giờ mới mấy giờ mà đã muốn ngủ rồi!
- Hơn mười giờ rồi còn không ngủ, lẽ nào em định thức tới sáng mai à? – Diệp Lăng Phi quay người đi, xoay lưng về phía Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình lại đẩy hắn, để Diệp Lăng Phi quay người lại. Khi Diệp Lăng Phi đối mặt với mình, môi Bạch Tình Đình gần như dán lên môi hắn, cô hỏi:
- Ông xã, hôm nay anh làm gì mà mệt mỏi như thế?
- Toàn mấy chuyện linh tinh, có bận gì đâu! – Diệp Lăng Phi né tránh câu hỏi của Bạch Tình Đình, hắn hỏi ngược lại: – Bà xã, hôm nay em làm gì vậy?
- Không phải em đã nói với anh rồi sao? Em và Tiêu Tiếu đi dạo phố, mua sắm, rồi đi chăm sóc da nữa. Ông xã, anh sờ mặt em xem, có thấy da mặt em mịn màng hơn nhiều không?
Bạch Tình Đình vừa nói vừa cầm tay Diệp Lăng Phi đặt lên má mình. Diệp Lăng Phi vuốt ve gương mặt cô, nói:
- Ừ, quả là mềm mịn hơn rất nhiều, mướt như nước vậy!
Diệp Lăng Phi nói xong lại rụt tay vào chăn:
- Được rồi, có mềm mại mấy cũng phải ngủ thôi, không thì sẽ chẳng còn mịn màng nữa đâu. Phụ nữ không thể thức khuya được!
- Ông xã, có phải anh không còn yêu em nữa không?
Bạch Tình Đình đột nhiên thốt lên những lời này, Diệp Lăng Phi nghe vậy vội hỏi:
- Tình Đình, em sao thế, sao lại nói vậy?
- Em cảm thấy thế! – Bạch Tình Đình tỏ ra hơi sầu muộn. – Ông xã, bây giờ anh cứ đặt lưng xuống giường là muốn ngủ, bình thường cũng ít khi nói chuyện với em. Anh còn nhớ lúc chúng ta mới quen không, khi đó anh lúc nào cũng hay chọc ghẹo em. Em nhớ khi chúng ta sống thử, anh lúc nào cũng muốn có em, kết quả là em đã thực sự trao thân cho anh. Anh xem bây giờ anh thế nào, không chỉ không thèm nói chuyện với em, ngay cả khi em chủ động bắt chuyện, anh cũng lảng tránh. Ông xã, có phải anh không còn yêu em nữa không?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, không nhịn được cười, hắn vươn tay ôm cô vào lòng, nói:
- Bà xã, em nói vậy là không đúng, sao anh lại không yêu em được chứ, anh mãi mãi yêu em, cho đến khi chúng ta đi hết cuộc đời này!
Bạch Tình Đình dịu dàng nói:
- Ông xã, em nghe người ta nói, đàn ông khi chưa có được một người phụ nữ thì sẽ luôn cảm thấy người đó tốt, một khi có được rồi thì sẽ không còn trân trọng nữa. Ông xã, em sợ anh không yêu em nữa!
Diệp Lăng Phi cúi đầu, hôn lên môi Bạch Tình Đình một cái, nhẹ giọng nói:
- Bà xã, em đừng suy nghĩ lung tung, dù là lúc nào anh cũng luôn yêu em!
- Thật không? – Bạch Tình Đình hỏi.
Diệp Lăng Phi chắc chắn đáp:
- Anh cần gì phải lừa em, bà xã, lẽ nào em không tin lời anh nói?
- Đương nhiên em tin anh rồi! – Bạch Tình Đình nói. – Ông xã, nếu anh đã nói yêu em, vậy anh nói cho em biết, anh thấy Trương Tuyết Hàn thế nào, anh bảo vì sao cô bé ấy lại lo lắng?
- Chuyện này… Tình Đình, làm sao anh biết được! – Diệp Lăng Phi nói với vẻ phiền muộn. – Em làm vậy là đang thử anh đúng không!
- Không phải! – Bạch Tình Đình nhẹ giọng. – Ông xã, nếu anh đã nói không biết, vậy để em nói cho anh nghe nhé, bởi vì Trương Tuyết Hàn sợ em, cô ấy lo không biết em sẽ đối xử với cô ấy thế nào!
Diệp Lăng Phi vẫn im lặng. Bạch Tình Đình tiếp tục:
- Ông xã, chuyện xảy ra tối hôm đó em vẫn còn nhớ rõ, cho nên em đoán chắc chắn trong lòng Trương Tuyết Hàn đang lo lắng vì em. Chỉ là em vẫn thấy cô bé đó rất đáng thương, vì thế em muốn tâm sự với con bé, để nó vứt bỏ gánh nặng trong lòng. Nếu có thể, em muốn nhận Trương Tuyết Hàn làm em gái. Ông xã, anh nói thế có được không?
- Tốt thì tốt thật, nhưng anh đâu phải Trương Tuyết Hàn, làm sao biết được suy nghĩ của con bé chứ! – Diệp Lăng Phi nói. – Tình Đình, theo anh việc này em nên nói chuyện trực tiếp với cô ấy thì hơn!
- Vâng, vậy quyết định thế đi, mai gặp em sẽ nói chuyện với con bé! – Bạch Tình Đình ôm cổ Diệp Lăng Phi, nhẹ giọng hỏi: – Ông xã, anh có muốn em không?
- Anh mệt rồi, Tình Đình, chúng ta ngủ đi, khuya rồi! – Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình không nói gì nữa, đột nhiên quay người đi, đưa lưng về phía Diệp Lăng Phi. Cô còn tiện tay kéo luôn cả chiếc chăn trên người hắn quấn lấy mình. Trên người Diệp Lăng Phi chẳng còn gì cả, hắn nhìn bộ dạng này, biết ngay là Bạch Tình Đình đang giận dỗi. Diệp Lăng Phi vội vàng vén chăn của cô lên, chui vào trong, hai tay vòng qua lưng Bạch Tình Đình, ôm lấy cô từ phía sau.
- Tình Đình, em ngủ chưa? – Diệp Lăng Phi thì thầm vào tai cô.
- Ngủ rồi, anh đừng làm phiền em nữa! – Bạch Tình Đình làu bàu đáp.
- Ngủ mà còn nói được à, đúng là chuyện lạ! – Diệp Lăng Phi lẩm bẩm.
- Nói mê đấy! – Bạch Tình Đình không hề có ý đùa giỡn.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, hắn lẩm bẩm:
- Ngủ thì tốt quá, chẳng phải là anh có thể muốn làm gì thì làm sao!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vén áo ngủ của Bạch Tình Đình lên, hai tay hắn xoa nắn bộ ngực căng tròn của cô, đôi môi ghé vào bên tai, hôn lên vành tai cô. Bạch Tình Đình tóm lấy hai tay Diệp Lăng Phi đang làm loạn trên ngực mình, nói:
- Em mệt lắm, buồn ngủ rồi, anh cũng ngủ đi, không phải anh đang mệt sao?
- Anh chẳng buồn ngủ chút nào cả!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa xoay người Bạch Tình Đình lại, chui đầu vào trong chăn, tách hai chân cô ra, môi hắn hôn xuống.
- Ông xã... a...!
Bạch Tình Đình vốn định khép chặt hai chân lại, nhưng không ngờ khi Diệp Lăng Phi vừa vươn đầu lưỡi ra, cô lập tức cảm thấy mình như bị điểm huyệt, cả người mềm nhũn không còn sức giãy dụa. Diệp Lăng Phi ném chăn sang một bên, tách hai chân Bạch Tình Đình ra, miệng hắn càng ra sức mút lấy, Bạch Tình Đình sao chịu nổi, chỉ một lát đã ướt đẫm. Lúc này, Diệp Lăng Phi cởi nốt chiếc quần cuối cùng, mạnh mẽ tiến vào. Mỗi cú thúc sâu đều khiến Bạch Tình Đình bật ra những tiếng rên rỉ cao vút, căn phòng ngập tràn tiếng thở dốc ái muội của cô.
Ngày hôm sau, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngủ say cho đến lúc nghe thấy tiếng gõ cửa mới tỉnh lại. Bạch Tình Đình đẩy Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh ra mở cửa đi!
- Ai thế? – Diệp Lăng Phi lười đi, chỉ nằm trên giường gọi vọng ra.
- Ông xã, là em! – Giọng của Chu Hân Mính vang lên từ bên ngoài.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa nghe thấy giọng Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình vội kéo chăn che người, còn Diệp Lăng Phi thì trần như nhộng bước xuống giường. Hắn không mảnh vải che thân đi ra cửa, mở phòng, nhìn thoáng qua Chu Hân Mính đang đứng bên ngoài, nói:
- Bà xã, vào đi!
Chu Hân Mính thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại ở trần đi ra mở cửa, cô hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó vội vàng đi vào, đóng cửa phòng lại. Chu Hân Mính vừa vào đã nói:
- Ông xã, dậy ăn sáng đi!
- Mấy giờ rồi? – Bạch Tình Đình vươn cánh tay trắng nõn, cầm lấy đồng hồ đeo tay trên đầu giường, xem giờ xong lại đặt về chỗ cũ, ngáp một cái rồi nói: – Hân Mính, mình không ăn sáng đâu, mình ngủ thêm lát nữa!
Diệp Lăng Phi cũng trèo lên giường, ôm Bạch Tình Đình, nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, anh cũng không ăn sáng đâu!
- Được rồi!
Chu Hân Mính liếc nhìn hai người, đang định xoay người rời đi, chợt nghe Diệp Lăng Phi nằm trên giường gọi:
- Hân Mính, lát nữa em ăn xong thì lên ngủ cùng bọn anh nhé, lâu rồi chúng ta chưa ngủ chung!
- Mẹ em đang ở đây, em không tiện ngủ chung với hai người! – Gương mặt Chu Hân Mính hơi ửng hồng. – Em còn phải để ý cảm nhận của mẹ em!
- Việc này đơn giản thôi, em bảo mẹ em cùng Trương Vân ra ngoài đi dạo một chút là được chứ gì! – Diệp Lăng Phi nói. – Hơn nữa, nhạc mẫu đại nhân của anh cũng sẽ không vào phòng ngủ của anh đâu. Mà cho dù nhạc mẫu có thấy, bà ấy cũng sẽ hiểu thôi, bà xã, em nói có đúng không?
Chu Hân Mính không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi lập tức đi ra khỏi phòng. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lõa thể ôm nhau ngủ một lúc thì cửa phòng bị đẩy ra, Chu Hân Mính bước vào. Cô đi tới bên giường, hơi ngập ngừng cởi quần áo rồi cũng leo lên. Ba người ngủ mãi đến trưa mới chịu dậy. Gương mặt Chu Hân Mính ửng đỏ, lúc Diệp Lăng Phi tỉnh lại, tay chân lại bắt đầu không đứng đắn, khiến cho cô xuân tâm nhộn nhạo. Chu Hân Mính dù sao cũng là thiếu phụ đang mang thai, đâu thể chịu được sự trêu chọc của Diệp Lăng Phi. Chỉ bằng tay, hắn đã khiến cô phải thở dốc không ngừng.
Ba người rời giường, đi xuống tầng dưới, đã thấy mẹ của Chu Hân Mính đang cùng Trương Vân nói chuyện phiếm. Mẹ của Chu Hân Mính liếc nhìn ba người, trong ánh mắt còn mang theo ý cười, vừa nhìn là biết bà cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Chu Hân Mính đỏ bừng cả mặt, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy hai tai mình nóng lên. Ngược lại, Diệp Lăng Phi lại chẳng hề có cảm giác gì, trái lại còn thản nhiên đi tới trước mặt mẹ của Chu Hân Mính, nói:
- Mẹ, mẹ cảm thấy ở đây thế nào ạ?
- Tốt lắm, vừa rồi mẹ cùng Trương Vân đi ra ngoài tản bộ, cảm thấy điều kiện ở đây rất tốt! – Mẹ của Chu Hân Mính nói. – Trước đây mẹ chỉ cùng Hân Mính đi dạo loanh quanh trong khuôn viên biệt thự, chưa đi được xa lắm. Lần này cùng Trương Vân đi thăm thú khu biệt thự, mẹ thấy nơi này rất thích hợp để tập thể dục buổi sáng, mẹ định sau này sẽ tới đó luyện công!
- Sáng dậy tập luyện là rất tốt, có thể giúp cơ thể khỏe mạnh! – Diệp Lăng Phi nói.
Sau khi ăn trưa xong, Vu Tiêu Tiếu gọi điện đến. Cô báo với Diệp Lăng Phi là cha mình đã đến thành phố Vọng Hải, bây giờ đang ở khách sạn Vọng Hải. Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Chấn lại tới sớm như vậy, vốn dĩ hắn nghĩ phải tối nay ông mới tới nơi, không ngờ vừa quá trưa đã đến rồi. Chắc là Vu Chấn đã rất sốt ruột nên mới đến thành phố Vọng Hải sớm như vậy.
- Tiêu Tiếu, bây giờ bọn anh qua đó hả? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp đại ca, mọi người ăn cơm chưa? – Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Cái này còn phải hỏi sao, giờ này rồi mà bọn anh còn chưa ăn à! – Diệp Lăng Phi nói.
- Vậy chúng ta gặp nhau ở quán cà phê trong khách sạn nhé! – Vu Tiêu Tiếu đề nghị. – Diệp đại ca, bao giờ thì mọi người có thể đến?
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, nói:
- 2 giờ gặp nhau ở quán cà phê nhé!
- Vâng ạ! – Vu Tiêu Tiếu đáp.
Diệp Lăng Phi cúp máy, quay sang Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, chúng ta chuẩn bị một chút rồi đi thôi!
Bạch Tình Đình gật đầu, đi lên lầu thay quần áo. Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Chu Hân Mính ôm lấy cô, khẽ thở dài:
- Hân Mính, lại có phiền phức rồi. Anh cảm thấy lần này Vu Chấn đến thành phố Vọng Hải là gây phiền toái cho anh, mà anh thì lại không thể bỏ mặc được!
Chu Hân Mính khẽ cười:
- Ông xã, chuyện này phải trách bản thân anh thôi, em tin là anh hiểu ý em!
- Khụ, từ nay về sau anh không dám nữa! – Diệp Lăng Phi nói. – Bây giờ anh hối hận lắm rồi, chỉ là hối hận thì có ích gì chứ, việc thì vẫn phải làm. Anh chỉ hy vọng sau khi xong chuyện lần này sẽ không còn phiền phức nữa!
Bạch Tình Đình thay quần áo xong, cùng Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự. Từ biệt thự đến khách sạn Vọng Hải mất hơn hai mươi phút. Lúc họ vừa đến quán cà phê của khách sạn, Vu Chấn, Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đã ngồi chờ sẵn. Vu Chấn một mình lái xe tới thành phố Vọng Hải, ngay cả thư ký cũng không biết ông ta đi đâu. Hiện giờ Vu Chấn không còn tin tưởng bất kỳ ai bên cạnh mình, kể cả thư ký của ông ta. Theo Vu Chấn, tình hình ở thành phố Đông Hải lúc này quá rối ren phức tạp, mình nhất định phải cẩn thận hết mức, bằng không hậu quả khó mà lường được.
Lúc Diệp Lăng Phi tới, Vu Tiêu Tiếu giới thiệu một lượt, Vu Chấn nói vài câu cảm ơn với Bạch Tình Đình. Những câu này chỉ là xã giao, lần này ông ta đến thành phố Vọng Hải mục đích chính là muốn gặp Diệp Lăng Phi. Sau khi xong màn chào hỏi, Vu Chấn đề nghị được nói chuyện riêng với Diệp Lăng Phi ở một bàn bên cạnh. Có một số chuyện ông không tiện nói trước mặt Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi lòng dạ sáng tỏ, không nhiều lời, đứng dậy cùng Vu Chấn tìm một bàn riêng để ngồi.
Bên này chỉ còn lại ba người là Trương Tuyết Hàn, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu. Từ lúc Bạch Tình Đình tới, Trương Tuyết Hàn không hề nói một lời nào, chỉ im lặng ngồi đó. Nhưng Bạch Tình Đình dù sao cũng là phụ nữ, mà phụ nữ trời sinh đã có giác quan thứ sáu. Cô cảm giác được Trương Tuyết Hàn thỉnh thoảng lại nhìn lén Diệp Lăng Phi. Khi Diệp Lăng Phi và Vu Chấn chuyển chỗ, Trương Tuyết Hàn có vẻ hơi mất tự nhiên, bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Trương Tuyết Hàn vừa đi, Bạch Tình Đình mới hỏi:
- Tiêu Tiếu, em đã nói chuyện với Tuyết Hàn chưa?
- Em nói rồi ạ! – Vu Tiêu Tiếu đáp. – Chị ấy không nói gì cả, em cũng không biết chị ấy nghĩ thế nào nữa!
- Như vậy thì chị không hiểu! – Bạch Tình Đình hơi nhíu mày. – Rốt cuộc Trương Tuyết Hàn có toan tính gì?
- Em không biết! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Em cảm thấy chị Tuyết Hàn không còn giống như trước đây nữa. Trước đây chị ấy có gì nói nấy, chuyện gì cũng tâm sự với em. Nhưng bây giờ em luôn cảm thấy chị ấy có điều gì đó giấu em, từ lần trước đến bệnh viện kiểm tra... a!
Vu Tiêu Tiếu nhận ra mình lại lỡ lời, vội vàng giải thích:
- Chị, chị đừng hiểu lầm. Tuyết Hàn không có mang thai đâu