Vừa rồi ở tầng dưới, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại từ Anh, báo rằng tổng bộ của tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha ở Anh quốc đã bị đánh bom. Diệp Lăng Phi không lập tức bộc phát mà cố nén lửa giận. Chu Hân Mính đang mang thai, hơn nữa mẹ của cô cũng đang ở đây. Diệp Lăng Phi lo sẽ làm hai người sợ hãi nên mới cố kìm nén, đi lên tầng hai. Khi vừa lên đến nơi, cuối cùng hắn cũng gầm lên một tiếng để giải tỏa sự bực bội trong lòng. Tiêm Đao ở đầu dây bên kia vừa nghe thấy tiếng gầm của Diệp Lăng Phi, vội vàng nói:
- Satan, chuyện này vẫn chưa rõ ràng, nói chung cảnh sát bên Anh đang điều tra, bọn em còn chưa rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tạm thời không tiện hành động. Tên Phi Hổ kia bị trọng thương, còn có vài huynh đệ bị…
Tiêm Đao không nói hết câu, lập tức chuyển chủ đề:
- Satan, tình hình hiện giờ của Lang Nha khá hỗn loạn, nhất là Phi Hổ bị trọng thương, vẫn còn đang trong bệnh viện. Chuyện bên này cần người đến xử lý, anh có thể quay về Anh quốc để giải quyết chuyện lần này được không?
Diệp Lăng Phi im lặng một lúc rồi lập tức đáp:
- Ngày mai anh sẽ bay sang Anh ngay. Tiêm Đao, chờ anh đến rồi nói lại đầu đuôi sự việc cho anh. Tóm lại, chuyện này anh nhất định phải điều tra ra kẻ nào đã làm, dám gây ra chuyện này thì phải gánh chịu hậu quả!
- Satan, vậy ngày mai chúng ta gặp lại!
Tiêm Đao nói.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại của Tiêm Đao, lại bấm số của Dã Thú. Điện thoại vừa được nhấc máy đã nghe thấy tiếng thở dốc của Dã Thú từ đầu dây bên kia. Diệp Lăng Phi mắng:
- Dã Thú, cái thằng nhóc chết tiệt này, làm xong chuyện thì chuẩn bị ngay cho anh, sáng sớm mai đến biệt thự của anh, ngày mai phải bay sang Anh quốc ngay lập tức!
- Bay sang Anh ư?
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, có vẻ sửng sốt, ngập ngừng hỏi:
- Lão đại, rốt cuộc vì sao lại phải gấp gáp quay về Anh quốc như vậy?
- Thúi lắm, lẽ nào không có chuyện thì anh lại nóng lòng bay sang Anh quốc chắc?
Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, trụ sở chính của chúng ta bị đánh bom rồi, có nhân viên thương vong, tình huống cụ thể thế nào anh cũng không nắm rõ lắm. Tóm lại chúng ta phải lập tức quay lại Anh quốc để giải quyết chuyện này!
- Cái gì?
Dã Thú vừa nghe vậy, lập tức nhảy dựng lên, hét lớn:
- Lão đại, là thằng khốn nào dám làm thế?
- Kêu cái gì mà kêu, cậu mau chóng chuẩn bị đi, phải lập tức quay về tổng bộ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chuyện lần này không phải chuyện nhỏ đâu, nói chung những người như chúng ta phải quay về Anh quốc để đối phó với nguy cơ lần này!
- Lão đại, em biết rồi, em sẽ về nhà chuẩn bị ngay!
Dã Thú nói.
Ngay khi Dã Thú định dập máy, Diệp Lăng Phi lại nói thêm:
- Dã Thú, đừng gọi cho Dã Lang. Cuộc sống của Dã Lang bây giờ hẳn là rất hạnh phúc, nếu cậu ta không tiện quay về Anh quốc thì cũng đừng ép cậu ta trở về tổng bộ!
- Lão đại, xem anh nói kìa, tuy chúng ta không còn ở Anh nữa, nhưng cũng đâu có nghĩa là khi huynh đệ có chuyện thì không quay về giúp đỡ!
Dã Thú nói.
- Nếu tên khốn Dã Lang đó chỉ vì một người phụ nữ mà không trở về Anh quốc, em sẽ đến Hồng Kông lôi cổ tên đó sang Anh!
Diệp Lăng Phi không nói gì thêm với Dã Thú nữa, sau khi cúp máy lập tức gọi cho Angel nhưng điện thoại của cô lại tắt máy. Diệp Lăng Phi nhíu mày, cất di động đi, quay người lại thì đột nhiên phát hiện Bạch Tình Đình không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.
- Tình Đình, em tới lúc nào vậy?
Diệp Lăng Phi đi tới, vòng tay ôm eo Bạch Tình Đình.
- Ông xã, có phải anh phải về Anh quốc không?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Tình Đình, em nghe thấy hết rồi sao?
Bạch Tình Đình gật đầu, nói:
- Vừa nãy em nghe anh và Dã Thú nói chuyện điện thoại, không phải em cố ý nghe trộm đâu, là vì em nghe thấy tiếng hét của anh trên lầu nên đi lên xem thế nào, kết quả là nghe thấy anh nói với Dã Thú phải về Anh quốc, anh còn nói tổng bộ bị nổ nữa thì phải?
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Tình Đình, chúng ta lên sân thượng nói chuyện đi!
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi lên tầng ba, ở đó có một bộ ghế. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi xuống. Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc.
- Bà xã, lần này anh phải về Anh quốc rồi!
Diệp Lăng Phi hít một hơi, khẽ thở dài:
- Tổng bộ của Lang Nha ở Anh quốc bị đánh bom, hơn nữa Phi Hổ cũng bị trọng thương, tạm thời bên Lang Nha không có ai lãnh đạo, anh phải qua đó thu dọn tàn cục!
- Ông xã, không phải anh đã rời khỏi Lang Nha rồi sao, lần này anh thực sự phải quay về à?
Bạch Tình Đình hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Đúng là anh đã rời khỏi Lang Nha, nhưng anh chưa bao giờ nói Lang Nha xảy ra chuyện thì anh sẽ không quay về giải quyết. Tổ chức quân sự Lang Nha do chính tay anh sáng lập, những năm gần đây, anh và các huynh đệ trong Lang Nha đã cùng nhau vào sinh ra tử. Tuy anh đã rời khỏi Lang Nha, nhưng tình cảm giữa bọn anh vẫn còn đó, thứ tình cảm này không phải nói bỏ là bỏ được. Giống như trước kia lúc anh gặp chuyện, người của Lang Nha vẫn không ngần ngại đến giúp anh. Bây giờ Lang Nha gặp phải kẻ thù, anh phải ra mặt giải quyết, hơn nữa…
Diệp Lăng Phi nói đến đây, cố ý dừng lại, hút thuốc. Bạch Tình Đình truy hỏi:
- Ông xã, hơn nữa cái gì vậy?
- Hơn nữa một khi Lang Nha bị diệt vong, cuộc sống yên bình của anh cũng sẽ không thể kéo dài được lâu nữa!
Diệp Lăng Phi rút điếu thuốc trong miệng ra, chậm rãi nói:
- Nhờ có sự tồn tại của Lang Nha mới khiến cho rất nhiều kẻ thù của anh tập trung mục tiêu về phía đó, mà anh cũng có thể tiếp tục sống yên ổn ở thành phố Vọng Hải này. Tình Đình, em có hiểu không?
Bạch Tình Đình im lặng một lúc lâu mới gật đầu, nói:
- Ông xã, em có thể hiểu được. Nhưng em vẫn luôn lo lắng cho sự an toàn của anh. Ông xã, em không muốn anh gặp chuyện không may, em không biết một khi anh mà có mệnh hệ gì, em có thể sống tiếp được không nữa!
Bạch Tình Đình vừa nói vừa vươn tay ra, nắm chặt bàn tay của Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô nhìn hắn, chậm rãi nói:
- Ông xã, anh phải hứa với em, nhất định không được xảy ra chuyện gì!
- Được!
Diệp Lăng Phi gật đầu thật mạnh, nói:
- Tình Đình, anh hứa với em, anh nhất định sẽ bình an trở về!
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi trên sân thượng trò chuyện xong thì đi xuống tầng dưới. Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Chu Hân Mính, cười nói:
- Hân Mính, không có chuyện gì đâu!
Chu Hân Mính liếc nhìn Bạch Tình Đình, cô không nói thêm gì nữa. Diệp Lăng Phi đi xuống tầng dưới không vào phòng khách ngồi mà đi thẳng ra khỏi biệt thự. Hắn trực tiếp đi tìm Alice, vừa nãy hắn gọi cho Angel nhưng điện thoại lại không có ai nghe máy, Diệp Lăng Phi muốn biết Angel có ở nhà hay không, nếu không thì Alice nhất định sẽ biết cô ấy đi đâu.
Khi Diệp Lăng Phi đi vào biệt thự thì thấy Alice đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách đan áo len, chiếc áo len màu trắng đó mới đan chưa được một phần ba. Alice vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi đến, cô đặt chiếc áo trong tay xuống ghế, đứng dậy, nói:
- Satan, sao anh lại tới đây? Vừa đúng lúc, nào, anh đến đây thử xem cái áo len em đan cho anh thế nào, tuy rằng em mới đan chưa được một nửa, nhưng em muốn nghe ý kiến của anh?
Diệp Lăng Phi lắc đầu, hắn đi tới trước mặt Alice, đưa tay vỗ vỗ vai cô, ý bảo Alice ngồi xuống. Diệp Lăng Phi cũng ngồi xuống bên cạnh Alice, hỏi:
- Alice, Angel có nhà không?
Alice lắc đầu, nói:
- Hôm qua Angel có về đây một lần, nhưng rồi cô ấy lại đi mất. Dạo gần đây Angel rất ít khi tới biệt thự!
- Anh đang có chuyện muốn tìm Angel, gọi di động cho cô ấy thì không ai nghe máy, em có biết Angel có thể ở đâu không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Alice cau mày suy nghĩ một lát, nói:
- Em biết địa chỉ căn nhà Angel mới mua, nhưng em cũng không chắc bây giờ Angel có ở đó không!
- Alice, đi nào, em dẫn anh tới đó!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:
- Bây giờ anh muốn đi gặp Angel!
Alice bị Diệp Lăng Phi làm cho hồ đồ, nhưng cô cũng không hỏi vì sao hắn nhất định phải đi tìm Angel. Diệp Lăng Phi và Alice đi ra khỏi biệt thự. Laura và Ann vốn định đi theo, nhưng Diệp Lăng Phi hướng về phía hai cô khoát tay, ý bảo hai cô bé không cần phải đi theo. Laura và Ann thấy Diệp Lăng Phi không định để hai người đi theo, lại quay sang hỏi ý Alice, đến khi thấy Alice cũng lắc đầu, hai người mới không đi theo nữa.
Diệp Lăng Phi lái xe, đưa Alice tới một tiểu khu toàn nhà cao tầng trong nội đô. Bây giờ đã gần bảy giờ tối, đèn đường trong tiểu khu cũng đã được bật sáng. Alice bảo Diệp Lăng Phi dừng xe trước cửa một tòa nhà cao tầng. Diệp Lăng Phi và Alice xuống xe, hai người vào thang máy đi lên tầng 11, Alice đi tới trước cửa một căn hộ, vươn tay nhấn chuông cửa.
Alice ấn xong, đợi một lúc, bên trong không có tiếng động gì. Alice quay sang Diệp Lăng Phi, lắc đầu, nói:
- Có lẽ Angel không ở nhà!
Diệp Lăng Phi đè ngón tay lên chuông cửa, không chịu buông ra. Một lát sau, nghe thấy trong phòng có những tiếng loảng xoảng, sau đó cửa nhà mở ra. Angel ăn mặc lếch thếch xuất hiện trước cửa, mắng to:
- Là tên khốn kiếp nào vậy, xem…
Khi Angel thấy rõ người đứng bên ngoài chính là Diệp Lăng Phi, cô nuốt những lời chửi bới còn lại vào bụng, kỳ quái hỏi:
- Sao anh lại ở đây?
- Đến tìm em đó!
Diệp Lăng Phi liếc nhìn vào trong phòng, sau đó thu hồi ánh mắt lại, nói:
- Lập tức chuẩn bị đồ đạc đi, ngày mai theo anh quay về Anh quốc!
- Quay về Anh quốc ư?
Angel cũng tỏ ra bất ngờ, nói:
- Sao đột nhiên lại phải về Anh quốc vậy?
Lúc Angel nói đến đây, chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân, một người thiếu phụ xinh đẹp từ trong phòng bước ra. Cô ta đi tới phòng khách, đột nhiên thấy ngoài cửa có người, cô thiếu phụ xinh đẹp đó lập tức quay trở lại phòng trong. Tất cả đều bị Diệp Lăng Phi nhìn rõ mồn một, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:
- Em muốn quay về thì về, không muốn thì anh cũng không ép!
Diệp Lăng Phi nói xong, gọi Alice:
- Alice, chúng ta đi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền xoay người bỏ đi. Angel thoắt cái tóm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, cằn nhằn:
- Anh này lạ thật đấy, chẳng nói đầu đuôi gì cả, anh bảo em quay về thế nào, em cũng không biết chuẩn bị cái gì!
Diệp Lăng Phi xoay người lại, nhìn Angel nói:
- Tổng bộ của Lang Nha bên Anh quốc bị đánh bom rồi, tình hình cụ thể thế nào anh cũng không rõ lắm, nói tóm lại ngày mai chúng ta quay về Anh quốc mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh đã thông báo cho Dã Thú rồi, sáng sớm mai nó sẽ tới biệt thự của anh, nếu em không có chuyện gì thì theo anh quay trở lại Anh quốc!
Angel vừa nghe xong, mắt trợn trừng, đang muốn mở miệng chửi mắng thì chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Kêu la cái gì chứ, em đứng đây chửi bới thì có tác dụng gì? Mau chuẩn bị một chút, quay về Anh quốc điều tra xem kẻ nào đã làm chuyện này mới là quan trọng nhất. Tình hình bên Anh quốc bây giờ rất hỗn loạn, anh phải lập tức quay về thu dọn tàn cục. À, theo tin tức anh nhận được, chúng ta có người chết, Phi Hổ bị trọng thương!
- Được, em lập tức đi chuẩn bị đồ đạc, ngày mai sẽ đến tìm anh!
Angel lập tức nói.
Lúc Diệp Lăng Phi định đi về thì bỗng nhiên hắn bổ sung thêm một câu:
- Angel, không nên không nghe điện thoại, vạn nhất có chuyện gì cần tìm em thì cũng không biết đi đâu mà tìm!
Diệp Lăng Phi và Alice đi xuống tầng dưới. Diệp Lăng Phi không vội vàng lên xe, hắn tựa người vào cửa xe, rút bao thuốc ra, châm một điếu. Alice đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi, cô nhìn hắn, nói:
- Satan, ngày mai em đi cùng anh trở về Anh quốc!
Diệp Lăng Phi hút một hơi thuốc, gật đầu. Hắn hút xong điếu thuốc, ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di tắt lửa, sau đó mở cửa xe ra, gọi Alice lên xe.
- Alice, em chuẩn bị một chút đi, ngày mai quay về Anh quốc. Đã lâu hai cha con em chưa gặp nhau rồi, sau khi quay về, em nhớ đi gặp cha em nhé!
Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn xong, hắn khẽ thở dài, nói:
- Lần này quay về Anh quốc không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây!
- Satan, không phải anh đang lo lắng đấy chứ?
Alice quay về phía Diệp Lăng Phi. Cô ngắm nhìn gương mặt của hắn, Diệp Lăng Phi cũng quay sang nhìn Alice, nở nụ cười, vươn tay vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của cô, nói:
- Nếu em là anh thì em cũng sẽ lo lắng thôi!
Alice gật đầu, nói:
- Satan, em hiểu mà!
- Hiểu là tốt rồi!
Diệp Lăng Phi cười cười, nổ máy.
- Đi ngủ sớm một chút đi nhé, ngày mai chúng ta còn phải bay sang Anh quốc đấy!
Lúc Diệp Lăng Phi về đến biệt thự thì đã hơn chín giờ. Diệp Lăng Phi trở về phòng mình, thấy Bạch Tình Đình đã giúp hắn thu dọn hành lý xong xuôi cả rồi.
- Tình Đình, sao em còn chưa đi ngủ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình cố gắng nặn ra một nụ cười, nói:
- Ông xã, em không buồn ngủ, em giúp anh thu dọn hành lý, nếu không lúc anh về lại phải chuẩn bị!
Diệp Lăng Phi kéo Bạch Tình Đình ngồi xuống bên giường. Bạch Tình Đình nép người vào lòng hắn.
- Tình Đình, có phải em rất lo lắng cho anh không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình gật đầu, nói:
- Ông xã, sao em có thể không lo lắng cho anh được chứ. Tuy em biết lần này anh nhất định phải quay về Anh quốc, em không ngăn anh được, nhưng em vẫn hy vọng anh có thể ở lại bên cạnh em. Em thích cuộc sống có anh, bây giờ anh phải sang Anh quốc, em không biết anh đi thì lúc nào mới có thể quay về, em thấy sợ lắm!
- Hân Mính có biết không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình lại gật đầu, nói:
- Vốn em cũng không muốn nói cho Hân Mính biết, nhưng Hân Mính lại chủ động hỏi em. Ông xã, anh biết đấy, Hân Mính là cảnh sát, bất kỳ cử động nào của em cũng không qua được mắt cậu ấy!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vỗ vai Bạch Tình Đình, hắn khẽ thở dài, nói:
- Tình Đình, lần này anh phải trở lại đó, anh tin là em hiểu, nếu anh không quay về, sự tình sẽ càng trở nên tồi tệ. Được rồi, Tình Đình, anh đi tắm đây, em đi xem Hân Mính đã ngủ chưa, nếu chưa thì bảo cô ấy tới đây, tối nay ba người chúng ta sẽ tâm sự cho thỏa thích. Anh không biết lần này đến Anh quốc bao giờ mới có thể trở về, theo dự tính của anh, mươi bữa nửa tháng cũng chưa chắc đã về được!
- Ông xã, chỉ cần anh có thể trở về là tốt rồi, em không cần biết phải chờ anh bao lâu, chỉ cần anh trở về là được!
Bạch Tình Đình nói.
- Ừ, Tình Đình, anh hứa với em, anh sẽ bình an trở về!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Bạch Tình Đình, nói:
- Được rồi, Tình Đình, anh đi tắm đây. Chờ anh tắm rửa sạch sẽ, chúng ta có thể trần truồng mà trò chuyện với nhau, trò chuyện cả đêm cũng không thành vấn đề!
Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô nũng nịu nói:
- Ông xã, em hiểu rồi!
Diệp Lăng Phi đứng dậy đi tắm. Đến khi hắn trở về, đã thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang nằm trên giường nói chuyện phiếm. Diệp Lăng Phi khóa cửa phòng lại, cầm khăn tắm lau khô toàn thân, sau đó chẳng mặc gì trèo lên giường. Vừa lên giường, hắn lập tức sờ mó Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình. Hai người vẫn còn mặc nội y, Diệp Lăng Phi cởi quần lót của hai cô ra, nói:
- Anh đã nói rồi, tối hôm nay chúng ta sẽ trần truồng trò chuyện với nhau, chúng ta làm chuyện long trời lở đất nhé!
Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều hiểu Diệp Lăng Phi muốn làm gì. Chu Hân Mính hơi lo lắng, nói:
- Ông xã, cơ thể em bây giờ không thích hợp đâu, để Tình Đình cùng anh là được rồi, em có thể nằm ngủ cạnh anh!
Diệp Lăng Phi kéo quần lót của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính từ trên đùi hai cô xuống, tiện tay ném luôn hai cái quần lót đáng yêu sang bên giường. Sau đó, Diệp Lăng Phi dang tay ra, đặt ở hạ thân của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, em không cần lo. Tối hôm nay không phải các em cùng với anh mà là anh cùng với các em, nhất là Tình Đình, anh nhất định sẽ làm cho em dục tiên dục tử!
Câu nói trực tiếp trắng trợn của Diệp Lăng Phi khiến gương mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng, cô chu đôi môi kiều diễm ra, nói:
- Ông xã, anh đừng hung bạo quá đấy nhé, người ta không chịu nổi anh đâu!
- Em chịu không nổi cũng phải chịu!
Diệp Lăng Phi cười xấu xa nói.
Động tác của Diệp Lăng Phi với Chu Hân Mính rất nhẹ nhàng, cẩn trọng, vì lo lắng sẽ làm cô bị thương. Chờ khi Chu Hân Mính nũng nịu nói không được nữa thì Diệp Lăng Phi mới dừng tay lại. Lúc này Bạch Tình Đình cũng sớm đã tách hai chân ra. Diệp Lăng Phi dúi đầu vào giữa hai chân cô, đầu lưỡi liếm láp một phen, nơi đó của Bạch Tình Đình đã xuân triều tràn lan. Lúc này Diệp Lăng Phi tiến vào, rất nhanh chóng, Bạch Tình Đình đã thở gấp liên tục, trong miệng không ngừng la hét không chịu nổi. Diệp Lăng Phi đang dốc toàn lực, lúc này đâu chịu dừng tay. Bạch Tình Đình quả thực dục tiên dục tử, những lần lên xuống liên hồi khiến cô cảm thấy kiệt sức. Khi Diệp Lăng Phi nằm trên người cô không cử động nữa, Bạch Tình Đình mới vươn hai cánh tay trắng muốt ra ôm chặt lấy lưng hắn.
- Ông xã, đừng rút ra, đừng!
Bạch Tình Đình hơi thở mong manh, nũng nịu nói.
Diệp Lăng Phi quả thực không cử động nữa, nằm trên người Bạch Tình Đình, hôn lên đôi môi của cô. Bạch Tình Đình đã mệt lả, nhưng cô vẫn cố gắng vươn đầu lưỡi ra, tiếp tục thân mật với Diệp Lăng Phi.