Dã Thú, Angel và Alice đều đã có mặt tại nhà Diệp Lăng Phi. Sau khi thu xếp hành lý, hắn từ biệt Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình vốn muốn tiễn hắn ra sân bay nhưng Diệp Lăng Phi kiên quyết từ chối. Cô đành chấp nhận, nhìn hắn rời đi mà nước mắt lưng tròng.
Cả nhóm bay từ thành phố Vọng Hải đến Bắc Kinh, sau đó nối chuyến bay thẳng đến Anh. Tiêm Đao đã sắp xếp chỗ ở cho Diệp Lăng Phi, không phải khách sạn mà là một biệt thự tư nhân ở Luân Đôn. Hầu hết thành viên Lang Nha đều có biệt thự riêng tại đây, chỉ một số ít ở trong khu căn cứ. Khi căn cứ bị đánh bom, phần lớn thành viên Lang Nha đều đang trong kỳ nghỉ phép nên không có mặt, trong tổng bộ ngoài Phi Hổ chỉ có thêm năm, sáu người.
Sau khi nhận được tin tổng bộ bị nổ, các thành viên Lang Nha từ khắp nơi trên thế giới lục tục quay về Anh. Lúc Diệp Lăng Phi đến, vẫn còn vài người chưa kịp trở về. Dã Lang từ Hồng Kông bay sang trước, khi Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Angel đến nơi, gã đã chờ sẵn.
Diệp Lăng Phi vừa đến liền hỏi ngay tình hình. Tiêm Đao tỉ mỉ kể lại, tổng bộ Lang Nha bị đặt bom, sức ép khủng khiếp từ vụ nổ đã làm sụp đổ một nửa kiến trúc của căn cứ. Khi đó, Phi Hổ vẫn ở bên trong và bị thương rất nặng. Tổng cộng có sáu người trong căn cứ, bao gồm cả Phi Hổ. Bốn người khác cũng bị thương, một người trong số đó đã tử vong tại bệnh viện vì vết thương quá nặng. Hiện tại, Phi Hổ đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn hôn mê, cần qua một lần phẫu thuật nữa mới có khả năng tỉnh lại.
Diệp Lăng Phi mặt sa sầm, mày chau lại lắng nghe. Dã Thú thì điên tiết gầm lên, đòi tìm cho ra bằng được tên khốn đã đặt bom.
Diệp Lăng Phi trừng mắt lườm Dã Thú, quát lớn:
- Dã Thú, câm miệng! Cậu làm loạn cái gì thế, ngồi yên xuống cho tôi!
Nghe Diệp Lăng Phi mắng, Dã Thú lập tức im bặt. Nếu là người khác dám nói với gã như vậy, Dã Thú đã sớm trợn mắt chửi lại một trận ra trò. Đương nhiên, những chuyện như thế này không bao giờ ảnh hưởng đến tình cảm giữa các thành viên Lang Nha, một thứ tình cảm mà người ngoài không thể nào hiểu nổi. Ngay cả đặc công Mỹ sau khi nghiên cứu về tổ chức Lang Nha cũng phải kết luận rằng họ là một bầy dã thú đã quen với cái chết, không thể dùng logic của người bình thường để lý giải. Bị Diệp Lăng Phi mắng một trận, Dã Thú chỉ lẳng lặng ngồi xuống đất hút thuốc.
Diệp Lăng Phi quay sang Tiêm Đao, hỏi:
- Cảnh sát ở đây nói sao?
- Cảnh sát vẫn chưa có tin tức gì! - Tiêm Đao đáp. - Vụ việc lần này gây chấn động không nhỏ. Họ phát hiện kho vũ khí của chúng ta và đang chuẩn bị điều tra!
- Chết tiệt, lũ cảnh sát đó dám điều tra chúng ta à? Bảo chúng cút đi!
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã nổi giận, đập mạnh tay phải xuống bàn, chửi:
- Lũ cảnh sát Anh khốn nạn này! Tổng bộ của chúng ta bị nổ tung, chúng nó bất tài không điều tra ra thủ phạm, lại dám quay sang điều tra chúng ta. Tên cảnh sát trưởng của chúng muốn bay ghế à?
Diệp Lăng Phi nổi giận, tất cả mọi người đều im lặng. Hắn với lấy bao thuốc, rút một điếu, châm lửa rồi rít một hơi dài trước khi hỏi Tiêm Đao:
- Tiêm Đao, lúc nãy cậu có nhắc đến bốn người, rốt cuộc là ai?
Tiêm Đao nhìn Diệp Lăng Phi, ngập ngừng nói:
- Có người nhìn thấy bốn kẻ khả nghi lảng vảng gần tổng bộ trước khi vụ nổ xảy ra, nhưng không chắc có phải chúng là thủ phạm hay không. Người của chúng ta đang truy tìm bốn kẻ này!
- Còn cảnh sát thì sao? - Diệp Lăng Phi hỏi tiếp.
Tiêm Đao cau mày:
- Cảnh sát lại dồn sự chú ý vào kho vũ khí của chúng ta. Thậm chí trong nội bộ bọn họ còn có những lời đồn…
Nói đến đây, Tiêm Đao nhìn Diệp Lăng Phi, không dám nói tiếp. Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc, nói:
- Cứ nói đi, có gì mà không thể nói?
Tiêm Đao nhìn Diệp Lăng Phi, lí nhí:
- Cảnh sát nghi ngờ vũ khí chúng ta cất giữ có vấn đề, dẫn đến tự phát nổ!
- Lũ khốn nạn!
Diệp Lăng Phi giận tím mặt, dụi tắt điếu thuốc, đứng phắt dậy quát lớn:
- Tao muốn xem thử thằng cảnh sát nào to gan dám nói như vậy!
Diệp Lăng Phi vừa đứng lên, hơn 20 người có mặt cũng đồng loạt đứng dậy. Dã Thú gào lên:
- Lão đại, hay là chúng ta tóm cổ tên cảnh sát trưởng đó lại, bắt hắn nói thẳng vào mặt chúng ta xem tại sao đám cảnh sát lại có suy nghĩ thiển cận như vậy. Nếu hắn dám nói, chúng ta giết chết hắn luôn!
Lúc này, Dã Lang lên tiếng can ngăn:
- Satan, đừng kích động. Tình hình vẫn chưa rõ ràng, chúng ta nên tìm hiểu kỹ đã!
Dã Thú há hốc miệng:
- Dã Lang, cậu qua Hồng Kông vài ngày mà lá gan teo lại rồi à? Sao lại nói thế được? Chúng ta sợ ai chứ? Trước không sợ, bây giờ càng không! Anh em chúng ta hy sinh nhiều như vậy, chẳng lẽ tên cảnh sát trưởng đó không thấy sao?
Lão Hồ và những người khác cũng đồng tình:
- Đúng vậy, người của Lang Nha chúng ta chưa bao giờ phải chịu uất ức thế này. Tổng bộ bị nổ, vậy mà đám cảnh sát lại quay sang điều tra chúng ta!
Nghe Dã Lang nói, Diệp Lăng Phi bình tĩnh lại một chút rồi ngồi xuống. Dã Lang quay sang Dã Thú:
- Dã Thú, cậu cũng ngồi xuống đi, đừng thêm dầu vào lửa nữa, để Satan bình tĩnh lại!
- Tôi thêm dầu vào lửa à? - Dã Thú trợn tròn mắt. - Tôi làm sao? Anh em chúng ta hy sinh nhiều như vậy, lẽ nào bỏ qua sao? Dã Lang, tôi nói cho cậu biết, tôi đây trời không sợ, đất không sợ. Ai dám động đến anh em tôi, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó, nợ máu phải trả bằng máu!
Nghe những lời này, Dã Lang cũng nổi giận, mặt xanh mét nhìn Dã Thú:
- Dã Thú, cậu nghe cho rõ đây! Dã Lang tôi từ khi gia nhập Lang Nha đến nay chưa từng sợ bất cứ thứ gì. Trước đây không, bây giờ không, và sau này cũng vậy! Từ ngày tôi gia nhập Lang Nha, tính mạng này đã là của tổ chức, cần là tôi đưa. Anh em chúng ta đi đến ngày hôm nay, ai mà chưa từng đặt cược mạng sống của mình chứ? Nhớ năm 1999, Thầy Dương Cầm bị bao vây ở Rwanda, là ai xông lên cứu đầu tiên? Lúc đó tôi có sợ không? Chuyện gì đáng sợ tôi cũng trải qua rồi! Cậu đừng tưởng chỉ mình cậu mới biết vì anh em mà quên mình, tôi cũng có thể liều cái mạng này đấy!
- Im hết cho tôi! Cãi cái gì mà cãi? - Diệp Lăng Phi đột nhiên gầm lên. - Tất cả câm miệng! Chuyện này có cần các cậu đi liều mạng không? Lang Nha chúng ta không cần làm vậy! Bây giờ là thời nào rồi? Chúng ta cần tiền có tiền, cần thế lực có thế lực, liều mạng làm gì? Sau này tất cả phải nhớ cho tôi, không được nói hai từ ‘liều mạng’ nữa, chỉ cần sống cho tốt là được!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, cả đại sảnh biệt thự lập tức im phăng phắc. Lúc này, Angel đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn:
- Satan, đừng giận nữa. Bây giờ chúng ta cần bình tĩnh ngồi lại nghĩ cách giải quyết, đây không phải là lúc để tức giận.
- Anh biết! - Diệp Lăng Phi vỗ vai Angel. - Angel, em đi nghỉ một lát đi. Từ Vọng Hải đến đây em chưa được nghỉ ngơi chút nào.
Angel lắc đầu:
- Em không muốn nghỉ, em muốn đi thăm Phi Hổ!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Ừ, anh cũng muốn đi thăm cậu ấy!
Nói rồi, hắn quay sang Tiêm Đao:
- Tiêm Đao, chuẩn bị xe! Bây giờ anh muốn đến bệnh viện thăm Phi Hổ!
Ngồi trong xe, Diệp Lăng Phi nhìn ra cảnh vật bên ngoài. Kiến trúc của Luân Đôn không thay đổi nhiều so với lúc hắn rời đi. Đã lâu không trở lại, những khung cảnh quen thuộc này khiến hắn nhớ lại quá khứ. Khi đó, hắn là kẻ không sợ trời không sợ đất, làm việc chẳng màng hậu quả. Nhưng bây giờ thì khác, hắn đã có gia đình, có vợ, không thể hành động hồ đồ như xưa. Dù vậy, hắn nhất định phải bắt những kẻ gây ra chuyện này phải trả giá bằng mạng sống. Đó là chấp niệm của Diệp Lăng Phi. Lần này, hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Lang Nha cần hắn lãnh đạo, ít nhất là trong khoảng thời gian này.
Angel ngồi bên cạnh, nắm lấy tay trái của hắn:
- Satan, anh đang nghĩ gì vậy?
- Không có gì! - Diệp Lăng Phi thu tầm mắt lại. - Anh chỉ đang ngắm cảnh thôi. Nơi này không thay đổi nhiều lắm. Angel, đã lâu rồi anh không trở lại tổng bộ ở Anh. Nếu không phải vì chuyện này, có lẽ anh đã không quay về sớm như vậy. Lần này trở lại, anh nhớ ra rất nhiều chuyện!
- Em cũng vậy! - Angel nói. - Em nhớ chuyện anh cứu em năm đó, chuyện anh huấn luyện em, cả những lần chúng ta cùng nhau đi mua vũ khí… tất cả đều không thể nào quên. Satan, anh có nghĩ sẽ trở lại như trước kia không?
- Không! - Diệp Lăng Phi lắc đầu. - Angel, anh đã quá chán cuộc sống đó rồi. Nếu em muốn anh quay lại, đó là cách giết anh nhanh nhất đấy! Sau khi trải qua cuộc sống yên bình, em mới thấy những ngày tháng buông thả đó chỉ làm hư hỏng bản thân. Điều anh muốn bây giờ là làm sao để tiếp tục sống một cuộc đời bình yên.
- Satan, anh có suy nghĩ của anh. Xem ra em không thể thay đổi được anh rồi! - Angel nói. - Nhưng nói cho cùng, em thật sự rất thích cuộc sống ở Vọng Hải. Có lẽ đúng như anh nói, sau khi trải qua những ngày tháng buông thả, người ta lại càng khao khát sự bình yên!
- Có lẽ ai cũng vậy thôi. Khi chưa có, người ta luôn khao khát. Nhưng khi đã trải qua rồi, lại mong muốn một cuộc sống yên bình! - Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. - Anh cũng là loại người đó!
Nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ đến Alice:
- Không biết Alice đã gặp Tần Dao chưa? Cũng không biết Tần Dao bây giờ thế nào, trông ra sao, liệu anh còn nhận ra cô ấy không!
- Alice đi rồi à? - Angel hỏi.
- Đúng vậy! - Diệp Lăng Phi đáp. - Tiêm Đao đã cho người đưa Alice và hai vệ sĩ của cô ấy đi rồi, chắc bây giờ cũng đến biệt thự rồi.
Angel nhìn Diệp Lăng Phi:
- Satan, có phải anh đang lo lắng cho Tần Dao không?
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Tần Dao không phải trẻ con, cô ấy đã lớn rồi, có thể tự lựa chọn con đường của mình, anh sẽ không can thiệp. Bây giờ anh sẽ không gặp cô ấy, đợi giải quyết xong chuyện của Lang Nha rồi tính!
Xe dừng trước cổng bệnh viện. Diệp Lăng Phi và Angel bước xuống. Hôm nay trời mưa, Tiêm Đao đã cầm ô chờ sẵn. Hắn vội vàng giương ô che cho hai người.
- Phi Hổ đang ở đây! Satan, xung quanh đều có cảnh sát, có cần em cho người đuổi bọn chúng đi không ạ?
Tiêm Đao lo rằng sự xuất hiện của Satan sẽ gây náo loạn. Ở nơi này, Satan là một nhân vật cực kỳ nổi bật. Cảnh sát Anh, đặc công, các tổ chức tình báo… đều liệt Diệp Lăng Phi vào danh sách đối tượng đặc biệt quan trọng, loại nhân vật không nên trêu chọc vào. Năm đó, Diệp Lăng Phi từng là một nhân vật làm mưa làm gió ở Luân Đôn, thâu tóm cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Ngay cả bọn xã hội đen địa phương nghe đến tên hắn cũng phải chủ động né tránh.
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Cảnh sát Anh thấy tôi cũng tốt. Tôi muốn cho bọn họ biết, Satan đã trở về. Những gì chúng dám làm khi tôi không có ở đây, tôi sẽ cho chúng một bài học. Lang Nha không phải là nơi ai muốn động vào cũng được. Dù tôi có ở đây hay không, bất cứ kẻ nào đắc tội với người của Lang Nha đều sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Tiêm Đao không nói gì thêm, cầm ô che cho Diệp Lăng Phi tiến vào cổng bệnh viện. Hơn 30 người từ hơn 10 chiếc xe cũng bước xuống, đi theo sau hắn.
Chuột và năm người khác đã đứng chờ ở cửa. Tiêm Đao đã gọi điện báo trước rằng Satan sắp đến thăm Phi Hổ. Trong phòng bệnh của Phi Hổ có Bác Sĩ và Thầy Dương Cầm trông coi. Năm người còn lại theo Chuột ra đón Diệp Lăng Phi. Vài người đến thăm bệnh thấy cảnh tượng đông người như vậy thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng tránh đường.
Hai viên cảnh sát Anh đang trực ở cổng bệnh viện liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn đã rời Anh quá lâu, bọn họ không thể nhận ra, chỉ cảm thấy có quá nhiều người cùng lúc đến bệnh viện là chuyện bất thường nên vội báo cáo cấp trên. Diệp Lăng Phi liếc nhìn hai viên cảnh sát rồi không thèm để ý, đi thẳng vào trong.
Đến phòng chăm sóc đặc biệt của Phi Hổ, thấy Bác Sĩ và Thầy Dương Cầm đang ở đó, cả hai vội vàng chào hỏi Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Phi Hổ thế nào rồi?
- Tình hình không quá tệ, ít nhất cậu ấy vẫn còn sống! - Bác Sĩ khẽ mỉm cười. - Satan, anh biết không, khi tôi thấy vết thương của Phi Hổ, tôi đã nghĩ cậu ấy không qua khỏi. Nhưng cậu ấy đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất. Dù phía trước vẫn còn một cửa ải nữa, tôi tin Phi Hổ nhất định sẽ làm được!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Bác Sĩ, gật đầu quả quyết:
- Tôi cũng tin như vậy. Phi Hổ luôn là anh em tốt của tôi, cậu ấy đã không ít lần vật lộn với tử thần rồi. Thần chết sẽ không mang cậu ấy đi đâu!
Diệp Lăng Phi nói rồi nhìn qua tấm kính cửa sổ, lòng đau như cắt. Hắn nói, giọng như vọng vào trong:
- Phi Hổ, cậu có nghe thấy tôi nói không? Tôi là Satan đây, tôi đến thăm cậu đây! Chúng ta biết nhau lâu như vậy, lúc nào cũng kề vai sát cánh, lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Cậu còn nhớ đã nói gì với tôi không? Cậu muốn lãnh đạo Lang Nha thật tốt, còn muốn đuổi cổ câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ ra khỏi nước Mỹ nữa cơ mà. Tất cả đều đang chờ cậu hoàn thành đấy! Cậu không thể ngủ mãi như vậy được. Phi Hổ, hãy nhớ rằng, sau lưng cậu còn có rất nhiều anh em!
Diệp Lăng Phi nói hết những lời chất chứa trong lòng, phía sau mọi người đều im lặng, bất động. Vành mắt Dã Thú đỏ hoe, gã đưa tay đấm nhẹ vào vai Dã Lang đứng bên cạnh. Dã Lang không hề nhúc nhích, mặc cho Dã Thú đánh mình. Mỗi người đều có cách kiềm chế cảm xúc riêng, và Dã Lang hiểu cách của Dã Thú. Dã Lang siết chặt hai tay, nghiến răng cắn chặt môi đến mức tưởng chừng sắp bật máu.
Diệp Lăng Phi ở lại bệnh viện khá lâu. Tiêm Đao khuyên hắn nên về nghỉ ngơi trước. Diệp Lăng Phi, Dã Thú và những người khác vừa đến nơi đã vội tới bệnh viện, chưa kịp nghỉ ngơi chút nào. Thấy vẻ mệt mỏi của Diệp Lăng Phi, Tiêm Đao khuyên hắn trở về. Nhưng Diệp Lăng Phi không có ý định đó, hắn hỏi:
- Thi thể của các anh em khác đâu rồi?
- Vì một vài thi thể không thể nhận dạng, chỉ có thể phán đoán qua quần áo, nên chúng tôi đã an táng trước khi anh đến! - Tiêm Đao nói. - Tôi vốn định đợi anh về rồi mới làm, nhưng mọi người đều cho rằng không nên để anh nhìn thấy thì tốt hơn. Satan, hay anh về nghỉ ngơi đi!
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Tiêm Đao, tôi không mệt. Đi, đưa tôi đến gặp họ. Tôi muốn nói với họ lời từ biệt cuối cùng!
Diệp Lăng Phi nói rồi cất bước, Tiêm Đao và những người khác chỉ có thể đưa hắn ra nghĩa trang. Khi họ rời bệnh viện, sáu, bảy người vừa nhận được tin vội lên xe cảnh sát bám theo…