Khi tỉnh lại, Diệp Lăng Phi không muốn ở lại bệnh viện mà đòi về biệt thự ngay. Hắn cảm thấy mình vừa thoát chết trong gang tấc, nếu hôm nay không vì trận ốm này, có lẽ hắn đã chết từ lâu rồi. Sau khi về đến biệt thự, Diệp Lăng Phi bảo những người khác ra ngoài, một mình ở trong phòng gọi điện cho Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình vốn không biết Diệp Lăng Phi gọi điện từ đâu, khi nhận được điện thoại của hắn, cô vui mừng nói:
- Ông xã à, ngày nào anh cũng phải gọi cho em đấy nhé, để em biết anh bình an vô sự. Anh biết không, tối nào em cũng mất ngủ, luôn sợ anh xảy ra chuyện!
- Anh ổn mà!
Diệp Lăng Phi không kể cho Bạch Tình Đình nghe chuyện xảy ra ở đây. Hắn lo cô biết rồi sẽ càng thêm lo lắng. Nghe Diệp Lăng Phi bình an, Bạch Tình Đình cũng bớt lo hơn. Hai người nói chuyện rất lâu mới cúp máy. Diệp Lăng Phi nằm trên giường nhưng không ngủ được. Hắn bước xuống giường, cảm thấy cơ thể dường như không còn chút sức lực nào. Hắn chậm rãi bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa, hắn đã thấy Dã Thú đứng trước cửa. Dã Thú vội đứng dậy hỏi:
- Lão đại, anh đi đâu đấy?
- Dã Thú! Cậu làm gì ở đây vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tôi canh chừng cho anh. Tuy đây là địa bàn của chúng ta, nhưng nhỡ có kẻ nào to gan lẻn vào thì sao? Tôi phải ở đây mới yên tâm, có biến gì còn kịp xoay xở!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Dã Thú, nói:
- Dã Thú, theo anh ra ngoài một lúc!
- Ra ngoài ạ?
Dã Thú nghe xong vội lắc đầu:
- Lão đại, tôi thấy anh nên ở trong phòng thì tốt hơn. Nếu ra ngoài nhỡ có ai ám sát anh thì sao?
- Có gì mà phải sợ? Tôi không đi đâu xa, chỉ đi dạo trong vườn thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chứ tôi không thể nhốt mình trong phòng mãi được!
- Vậy thế này đi, tôi gọi thêm vài người nữa đi theo anh.
Dã Thú nói xong liền đi gọi người. Diệp Lăng Phi thừa hiểu Dã Thú làm vậy là vì lo cho mình. Dã Thú gọi rất đông người đến. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Thế này đâu có giống đi dạo?
Angel đi đến bên cạnh, nắm lấy tay Diệp Lăng Phi nói:
- Satan, anh đừng nói nữa. Bây giờ là khoảng thời gian anh không thể ra ngoài, rất nguy hiểm. Được rồi, chúng ta cùng nhau ra ngoài đi dạo nhé!
Angel nói rồi đỡ Diệp Lăng Phi đi ra ngoài biệt thự, những người khác cũng vây quanh để bảo vệ hắn. Vừa ra khỏi biệt thự, hít một hơi thật sâu, hắn cảm thấy cơ thể khoan khoái hơn nhiều. Diệp Lăng Phi đến vườn hoa phía sau biệt thự rồi bất chợt thở dài. Angel ngạc nhiên hỏi:
- Satan, anh sao vậy, thở dài gì thế?
- Không có gì. Anh chỉ cảm thấy như đã lâu lắm rồi mình không quay lại nơi này, không phải vài năm, mà như thể mấy chục năm rồi vậy!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bây giờ anh lại hay nghĩ đến một chuyện. Nếu lúc đầu anh không rời khỏi Trung Quốc, anh sẽ ra sao? Không chừng anh sẽ làm một lão nông ở thôn quê nào đó, hoặc sẽ chết ở một xó xỉnh nào đó trong thành phố. Nói chung, trước giờ anh chưa từng nghĩ đến những thứ mình đang có hiện tại. Cuộc đời vốn không có gì là tuyệt đối. Vận mệnh không phải do trời định, mà do chính chúng ta tạo ra!
- Điều này thì đương nhiên rồi anh!
Angel nói.
- Giống như em đây, chẳng phải em cũng tự mình thay đổi vận mệnh của chính mình sao?
Diệp Lăng Phi cười, gật gật đầu rồi đi đến ngồi xuống ghế đá trong vườn hoa. Tiêm Đao bảo mọi người đứng vây quanh Diệp Lăng Phi. Hắn lắc đầu nói:
- Tôi nghĩ không cần làm vậy đâu. Chúng ta làm thế chẳng phải sẽ thành trò cười cho Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ sao? Tôi biết các cậu lo cho tôi, nhưng cứ cho là tôi có xảy ra chuyện gì, Lang Nha vẫn phải tiếp tục hoạt động chứ. Mỗi người trong tổng bộ Lang Nha đều là tinh anh. Nhưng thứ cốt lõi của tổ chức chúng ta là tinh thần đồng đội, phải có người vì lợi ích tập thể mà hy sinh bản thân, và đó cũng là người dễ gặp nguy hiểm nhất. Trước đây là tôi, bây giờ là Phi Hổ, sau này sẽ là ai? Các cậu, ai nguyện gánh vác hiểm nguy này?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn Tiêm Đao. Tiêm Đao tiến về phía hắn một bước, nhìn thẳng vào mắt hắn và nói:
- Satan, tôi đương nhiên đồng ý nhận trách nhiệm này. Tôi tin mỗi thành viên của Lang Nha đều không sợ hiểm nguy, nhưng chúng tôi lại không giống anh – một lãnh tụ tinh thần!
- Thối tha!
Diệp Lăng Phi mắng.
- Lãnh tụ tinh thần là cái quái gì? Chẳng phải cũng chỉ là một người vì mọi người sao? Lúc trước tôi là như vậy, tôi đã cho đi rất nhiều, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để phát triển Lang Nha, và tôi đã luôn dõi theo Lang Nha đến ngày hôm nay. Nếu người của Lang Nha không thể đoàn kết thì cuối cùng cũng sẽ tan đàn xẻ nghé. Trong quá khứ, những kẻ kiêng dè Lang Nha không phải vì số lượng súng ống đạn dược chúng ta tiêu thụ, cũng chẳng phải vì quan hệ rộng lớn của chúng ta, mà chính là vì mọi người trong Lang Nha luôn gắn kết làm một. Chúng ta giống như một viên đạn, một khi đã bắn ra là chắc chắn sẽ khiến đối phương trọng thương, thậm chí bị tiêu diệt. Đây chính là điểm mạnh của chúng ta. Tôi hy vọng các cậu tiếp tục phát huy truyền thống này, bất kể trong tình huống nào, dù có người lãnh đạo hay không, các cậu đều phải đoàn kết, phải hợp thành một viên đạn, tiến về phía trước, phá hủy mọi rào cản trước mắt!
Diệp Lăng Phi nói xong, mọi người trong Lang Nha đều im lặng. Hắn nhìn họ, cười rồi nói:
- Thôi được rồi, đừng làm không khí căng thẳng nữa, tôi chỉ nói chuyện phiếm với các cậu thôi, đừng nghĩ ngợi gì khác. Ừm, hai ngày nữa chúng ta ra ngoài chơi đi, lâu rồi tôi không đi chơi với các anh em nhỉ? Chúng ta ra ngoài chơi hay mở tiệc cũng được, tôi hy vọng chúng ta có thể thoải mái quậy một bữa!
Tiêm Đao và những người khác lập tức đồng ý. Có thể cùng nhau quậy một bữa đương nhiên là chuyện khiến ai cũng vui.
Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi không ra ngoài, ở trong biệt thự an tâm dưỡng bệnh. Khi trời tối, Nghị viên Wagner đích thân đến biệt thự gặp hắn. Wagner là một lão già hói đầu hơn 50 tuổi, là nghị viên thâm niên của thượng nghị viện, một người rất có quyền lực trong Chính phủ Anh. Đương nhiên, đây không phải điều quan trọng nhất, quan trọng là Nghị viên Wagner nắm giữ nhiều tin tức nội bộ chính phủ mà người ngoài không thể biết, và chính ông ta đã chủ động liên lạc với Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đã khỏe hơn nhiều, muốn một mình gặp Nghị viên Wagner. Hắn cho rằng hàng loạt sự việc xảy ra ở Anh đều là do chính phủ Anh thất bại trong việc bảo vệ Lang Nha. Lúc này, Diệp Lăng Phi liền chất vấn Nghị viên Wagner về việc đặc công Anh xuất hiện quanh tổng bộ Lang Nha.
Đối mặt với câu hỏi của Diệp Lăng Phi, Nghị viên Wagner mất đi vẻ tự nhiên thường thấy trước công chúng, trên mặt hiện rõ sự xấu hổ. Wagner biết Diệp Lăng Phi rất tức giận, và chuyện này xảy ra là điều ông ta không hề mong muốn. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Cách đây không lâu, đồng minh lâu năm của họ thông báo với phía Anh rằng tổ chức quân hỏa Lang Nha đang uy hiếp an toàn thế giới. Vị đồng minh đó hy vọng chính phủ Anh có thể giúp đỡ tiêu diệt tổ chức này. Phía Anh lập tức hưởng ứng, phái đặc công đi điều tra, chờ thời cơ thích hợp sẽ bắt giữ vài kẻ cầm đầu và giải tán tổ chức Lang Nha.
Nhưng tình thế xoay chuyển, chỉ trong chớp mắt, vị đồng minh đó lại thông báo rằng Lang Nha là một tổ chức quân hỏa đáng tin cậy, việc mua bán vũ khí của họ là chính đáng và cần được bảo vệ. Mấy lão già này sau khi thương lượng, nhận thấy trong cục diện hiện tại, bạn của ông ta chắc chắn đang do dự, nên lúc này phải giữ khoảng cách với Lang Nha. Nguyên lãnh đạo của Lang Nha là Satan đã rời khỏi tổ chức, người lãnh đạo mới đương nhiên không thể vận dụng tối đa các mối quan hệ của Lang Nha, ít nhất là không có ảnh hưởng cực lớn đến chính phủ Anh như Satan.
Wagner không ngờ, đúng lúc này lại xảy ra chuyện như vậy. Trước đó, Luân Đôn đã hứng chịu mấy trận đánh bom khiến dân chúng vô cùng hoảng loạn, ăn không ngon ngủ không yên, yêu cầu cảnh sát phải đảm bảo an toàn cho họ, phòng ngừa những vụ tấn công kinh hoàng hơn. Vì chuyện này, nước Anh đã đứng ra đảm bảo rằng Luân Đôn sẽ tăng cường lực lượng cảnh sát để bảo vệ người dân, đồng thời phòng chống mọi hành vi khủng bố. Kết quả là sau khi tăng cường cảnh lực, các vụ đánh bom đã không xảy ra nữa. Nhưng đến ngày thứ ba, Luân Đôn lại bị đánh bom, đây quả thực là một cái tát vào mặt thủ tướng Anh.
Wagner thừa hiểu nơi bị đánh bom, càng biết rõ nội tình sự việc. Ông ta lập tức gọi điện cho Cục trưởng Cục cảnh sát Luân Đôn Marco, tỏ ra rất lo lắng, hy vọng mau chóng thông báo cho dân chúng biết đó chỉ là một vụ nổ bình thường, không liên quan đến chủ nghĩa khủng bố. Marco đã xử lý theo cách đó, chuyển hướng sự chú ý của người dân, khiến họ tin rằng đây chỉ là một vụ nổ thông thường. Nhưng Marco cũng hiểu việc này không thể giải quyết đơn giản như vậy, tổ chức quân hỏa Lang Nha sẽ không vì thế mà từ bỏ. Marco liền hạ lệnh truy nã bốn tên người Mỹ, những kẻ bị tình nghi đã đánh bom tổ chức này.
Điều nằm ngoài dự liệu của Wagner, Marco và những người khác là Satan, người đã bặt vô âm tín từ lâu, nay lại đột ngột xuất hiện ở Luân Đôn. Marco mới vội vàng đi gặp Diệp Lăng Phi, mục đích đơn giản là muốn xoa dịu cơn giận của hắn, thể hiện thái độ của phía Anh quốc.
Khi đối mặt với câu hỏi của Diệp Lăng Phi, Wagner cảm thấy không thể trả lời nổi, chỉ có thể kể lại toàn bộ sự tình. Diệp Lăng Phi nghe xong, lạnh lùng nói:
- Nghị viên Wagner, chúng ta là bạn bè lâu năm. Ông và tôi đều hiểu, tổ chức Lang Nha của chúng tôi không phải là một tổ chức buôn súng đạn tầm thường. Chúng tôi đảm trách việc cung cấp vũ khí cho nhiều quốc gia, đã dính dáng sâu vào chính trị. Bất luận là nước Anh các ông hay vị đồng minh lâu năm kia, các ông đều cần sự giúp đỡ của Lang Nha. Bởi vì các chính khách vì lợi ích chính trị mà phải làm những việc không quang minh chính đại, và chúng tôi chính là tổ chức giúp các ông hoàn thành những việc đó. Mấy năm nay, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều lãnh đạo các nước. Tuy tôi không dám nói mình có thủ đoạn thông thiên, nhưng tôi tin rằng mình đến bất cứ quốc gia nào cũng sẽ được bảo vệ, tổ chức của chúng tôi đến đâu cũng nhận được sự bảo vệ cẩn mật của nước đó. Đây chính là thực lực của chúng tôi. Nghị viên Wagner, ông có biết khi nghe tin các ông đối phó với chúng tôi, tâm trạng của tôi thế nào không?
- Rất phẫn nộ!
Wagner nói.
- Sai, không phải phẫn nộ. Lúc đó tôi muốn giết tất cả chính khách Anh các ông!
Diệp Lăng Phi nói xong, đột nhiên cười lớn:
- Đương nhiên, tôi chỉ nói suông thôi, tôi không có gan làm chuyện đó đâu. Nhưng nếu muốn giết vài chính khách quan trọng như Nghị viên Wagner đây, thì cũng không phải chuyện gì khó khăn!
Diệp Lăng Phi lại uy hiếp Wagner. Ý của hắn rất rõ ràng, Lang Nha có lẽ không thể tiêu diệt chính phủ Anh, nhưng giết vài chính khách quan trọng thì lại dễ như trở bàn tay. Lúc này, khi Wagner đang định cười để làm dịu không khí, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói thêm:
- Wagner tiên sinh, không biết nếu chúng tôi công bố những giao dịch giữa tôi và các ông thì hậu quả sẽ thế nào? Đến lúc đó, có lẽ một số lượng lớn chính khách của các ông sẽ phải xuống đài đấy!
- Cái này…
Wagner cảm thấy trán mình toát mồ hôi lạnh, ông ta lau mồ hôi rồi nói:
- Satan, tôi cho rằng chúng ta có thể từ từ thương lượng. Lần này tôi đến gặp cậu chính là muốn giải thích rõ sự hiểu lầm này!
- Tôi nghĩ không cần giải thích nữa!
Diệp Lăng Phi xua tay, nói:
- Ông và tôi đều rõ nội tình. Ông định giải thích với tôi thế nào? Lẽ nào ông nói với tôi đây chỉ là một sự nhầm lẫn sao? Thật là một trò cười, Wagner! Tôi vẫn giữ câu nói đó, muốn tôi nguôi giận thì ông phải thể hiện thành ý của mình đi. Mau điều tra rõ chuyện này cho tôi, tôi cần bốn tên người Mỹ đó. Các ông phải bắt chúng cho tôi, hơn nữa phải giao cho tôi xử lý!
- Satan, tôi có thể bảo đảm với cậu, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu!
Wagner nói.
- Cảnh sát chúng tôi đã theo dõi bốn tên đó rồi, chắc là tối nay sẽ có kết quả. Tôi tin rằng ngày mai sẽ là một ngày vui của cả hai bên chúng ta!
- Vậy thì tốt!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi cũng hy vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác. Ồ, Wagner tiên sinh, tôi dự định tổ chức một bữa tiệc riêng, địa điểm và thời gian đều đã định. Tôi hy vọng đến lúc đó ông tiện thể thông báo cho phía cảnh sát để chúng tôi được thoải mái, như vậy có được không?
- Tất nhiên là không có vấn đề gì!
Wagner nói.
- Chuyện này quá đơn giản!
- Wagner tiên sinh, nếu chúng ta đã tính đến bước này thì mọi chuyện sẽ tiến hành tốt đẹp cả thôi!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, đột nhiên đổi giọng:
- Tôi cho rằng tất cả chuyện này đều do đối thủ cạnh tranh của chúng tôi, Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ, gây ra. Kể từ bây giờ, chúng tôi sẽ chiến đấu tới cùng với chúng. Các ông chỉ có thể chọn đứng về một trong hai bên. Tôi hy vọng các ông không làm thêm chuyện gì khiến cả hai chúng ta đều không vui nữa!
- Satan, tôi có thể đảm bảo với cậu, chúng tôi sẽ luôn đứng về phía các cậu!
Wagner nói.
- Đương nhiên chúng tôi không thể tham gia vào cuộc chiến của các cậu, nhưng chúng tôi luôn ủng hộ các cậu!
- Thái độ của các ông đã rõ ràng như vậy, thì kể từ bây giờ, hãy hủy bỏ tất cả giao dịch làm ăn riêng của các ông với Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ. Quân đội của các ông cũng sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nào với chúng. Đây chính là yêu cầu của chúng tôi!
Khí thế của Diệp Lăng Phi khiến Nghị viên Wagner không thể phản bác nửa lời, hắn nói một cách cứng rắn:
- Nếu các ông không thể đáp ứng yêu cầu của chúng tôi thì xin lỗi nhé, đến lúc đó đừng trách tổ chức quân hỏa Lang Nha chúng tôi. Wagner tiên sinh, ông nên biết rõ sự phẫn nộ của chúng tôi. Sự việc lần này chính là lời khiêu chiến của bọn họ. Giữa Lang Nha chúng tôi và Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ phải có một kết thúc triệt để!
- Ừ, tôi hiểu mà!
Wagner gật đầu nói:
- Chúng tôi sẽ nhanh chóng có phản ứng!
- Vậy thì tốt, tôi rất thích cách nói chuyện của ông đấy, Wagner à!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nắm lấy tay Wagner và nói:
- Wagner tiên sinh, đừng quên lời hứa của ông đấy nhé!
Sau khi Wagner rời đi, Diệp Lăng Phi ngậm một điếu thuốc, ngồi ở đại sảnh của căn biệt thự. Dã Lang đi đến bên cạnh hắn và nói:
- Satan, phía bên Mỹ có tin rồi. Nhện và Quạ Đen đã bắt được tên trung gian đó. Tất cả đều đúng như suy tính của tôi, chuyện này là âm mưu của Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ. Nhện và Quạ Đen đang áp giải tên đó đến Anh, muộn nhất là tối mai họ sẽ đến Luân Đôn. Đến lúc ấy, anh có thể đích thân hỏi hắn!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Tôi biết rồi!
Hắn ném điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn rồi dập tắt, sau đó đứng dậy nói với Dã Lang:
- Dã Lang, phía Anh quốc cũng sẽ sớm có tin tức thôi. Tôi dự định cùng các anh em tổ chức một bữa tiệc ở đây, sau đó tất cả chúng ta sẽ đến Mỹ. Chúng ta không phải có căn cứ ở Mỹ sao? Cho mọi người trong Lang Nha tập trung ở bên đó đi. Tôi cũng sẽ đích thân gặp mặt các chính khách ở Mỹ. Lần này, tôi sẽ không cho Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ bất kỳ cơ hội nào, tôi muốn hủy diệt hoàn toàn chúng!
Dã Lang nghe vậy rất tán thành, nói:
- Satan, tôi cũng nghĩ vậy. Ân oán giữa chúng ta và Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ đã quá lâu rồi, cũng đến lúc phải kết thúc. Không thể để chúng tiếp tục giở trò được nữa! Lần này là cơ hội tốt nhất để chúng ta tiêu diệt triệt để Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Dã Lang, cười nói:
- Dã Lang, lần này chúng ta phải chơi trò mèo vờn chuột, làm cho đám quản lý của Câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ phải tức điên lên. Tôi muốn phá hủy hoàn toàn tinh thần của bọn chúng