Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1076: CHƯƠNG 1076: VỀ NƯỚC

Diệp Lăng Phi đã chuẩn bị sẵn vé máy bay để hai ngày sau quay về Trung Quốc. Hắn ở lại hai ngày để giải quyết một số chuyện riêng. Mặc dù mọi chuyện liên quan đến câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ đã giải quyết xong, nhưng chuyện về Tần Dao vẫn chưa đâu vào đâu. Tần Dao không chịu về nước, Diệp Lăng Phi muốn thu xếp ổn thỏa cuộc sống cho cô.

Diệp Lăng Phi không yên tâm để Tần Dao sống một mình ở Anh, cơ sở của Lang Nha đã chuyển đến Mỹ, chỉ còn lại vài người của Lang Nha ở lại bên này.

Cách sống của những người Lang Nha không hợp với Tần Dao, Diệp Lăng Phi hy vọng cô có một cuộc sống ổn định.

Diệp Lăng Phi đã nói chuyện riêng với Tần Dao, sau cuộc nói chuyện, hắn mới yên tâm. Tần Dao dự định sẽ ở lại đây học tập, đợi khi nào học xong sẽ suy nghĩ đến việc quay về thành phố Vọng Hải. Trước mắt cô sẽ ở trong trường, Tần Dao đã có vài người bạn rất thân thiết. Sau khi gặp mặt những người bạn của Tần Dao, Diệp Lăng Phi mới hoàn toàn yên tâm về nước.

Diệp Lăng Phi đưa cho Tần Dao một số tiền dùng để trang trải học phí và sinh hoạt phí. Ban đầu Tần Dao không muốn nhận, nhưng Diệp Lăng Phi rất kiên quyết, cuối cùng cô không còn cách nào khác đành phải nhận.

Giải quyết xong chuyện của Tần Dao, Diệp Lăng Phi nghĩ tới Alice. Kết quả là không cần chờ hắn gọi điện, Alice đã chủ động gọi cho hắn.

Diệp Lăng Phi và Alice ngồi ăn cơm cùng nhau tại một cửa tiệm bên sông Thames. Ăn xong, hai người tản bộ trên bờ sông. Alice kéo tay Diệp Lăng Phi và nhìn anh. Thấy Alice nhìn mình, Diệp Lăng Phi bèn cười nói:

- Alice, em nhìn gì vậy?

- Không có gì, chỉ là em muốn nhìn anh nhiều hơn một chút! Lần này chia tay, không biết khi nào em mới có thể gặp lại anh.

Diệp Lăng Phi dừng lại, nhìn thấy chiếc ghế nghỉ bên đường, anh gọi Alice ngồi xuống và hỏi:

- Alice, lẽ nào em không quay về cùng anh sao?

Alice ôm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, ngả đầu dựa vào vai hắn và nói:

- Em muốn ở bên cạnh bố. Lần này gặp bố, em thấy ông đã già đi rất nhiều. Em là con gái duy nhất của ông, em nên ở bên cạnh chăm sóc ông!

Khi nghe Alice nói sẽ ở lại Anh Quốc mà không cùng mình trở về Trung Quốc, Diệp Lăng Phi không khỏi có cảm giác không nỡ. Hắn vốn nghĩ rằng mình nên khuyên Alice ở lại bên cạnh Tiger. Nhưng khi Alice thực sự quyết định ở lại, Diệp Lăng Phi lại lưu luyến không muốn rời xa cô. Hắn hỏi:

- Em thật sự quyết tâm ở lại ư?

Alice gật đầu và nói:

- Ít nhất là trước mắt, em sẽ ở lại bên cạnh bố!

Nói đến đây, Alice bỗng nhiên quay sang Diệp Lăng Phi, cười rằng:

- Có điều, qua một thời gian nếu nhớ anh, em sẽ quay về gặp anh. Ừm, em còn nhớ cả Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển nữa, em và họ có quan hệ rất tốt. Em sẽ ở lại Anh tiếp tục đan áo, khi nào đan xong sẽ gửi về cho anh, hy vọng anh sẽ mặc vừa chiếc áo em đan tặng!

- Đương nhiên rồi!

Diệp Lăng Phi ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt thế của Alice, hắn nhẹ nhàng kề môi lại gần. Alice khép dần đôi mắt, khi đôi môi Diệp Lăng Phi chạm vào môi cô, đôi tay trắng ngần của cô ôm chặt lấy cổ hắn. Chính tại nơi đây, hai người đã có một nụ hôn nồng cháy.

Xung quanh có không ít người qua lại, nhưng bên bờ sông Thames, các đôi tình nhân hôn nhau rất nhiều, họ đã quen với cảnh đó, thậm chí còn có chút ngưỡng mộ.

Sau nụ hôn nồng cháy, Diệp Lăng Phi khẽ liếm môi và nói:

- Alice, anh thực sự không muốn rời xa em. Em thực sự đành lòng rời xa anh sao?

- Anh yêu. Em tất nhiên không nỡ rời xa anh!

Alice ôm cổ Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô nhìn hắn chan chứa tình yêu thương và nói:

- Nhưng có những lúc em cần học cách lựa chọn. Lần này em lựa chọn ở lại bên cạnh bố, lần sau, em nhất định sẽ lựa chọn ở lại bên cạnh anh. Anh có thể đối xử tốt với em chứ? Em muốn trước khi anh đi, em sẽ ở bên cạnh anh giống như trước kia.

- Từ hôm nay cho đến khi anh đi, anh sẽ ở cùng với em!

Diệp Lăng Phi nói. Alice nở một nụ cười rạng rỡ, cô rúc vào ngực hắn, nói:

- Hai ta sẽ không rời nhau ngày nào, một khắc cũng không rời!

Hai ngày này, Diệp Lăng Phi đều ở bên cạnh Alice, hắn và cô ở trong một phòng tổng thống.

Hai ngày sau, Diệp Lăng Phi cùng Dã Lang, Dã Thú, Angel trở về Trung Quốc. Bọn họ đến Bắc Kinh trước, rồi từ Bắc Kinh bay đến thành phố Vọng Hải. Nhưng Diệp Lăng Phi đã ở lại Bắc Kinh một ngày để đi gặp Lão gia. Khi gặp Lão gia, tình cờ Nhạc Lâm Sơn cũng ở đó. Thông qua Nhạc Lâm Sơn, Diệp Lăng Phi nghe nói sau khi Tưởng lão gia nghỉ hưu, Tưởng gia từng muốn con trai lớn của mình bước vào Trung Ương, chỉ tiếc là nguyện vọng không thành, con trai lớn của Tưởng lão gia không thể tiến vào Trung Ương.

Đối với Diệp Lăng Phi, đó không phải là một tin tốt, nhưng cũng không phải là tin xấu. Trước đây hắn và Tưởng gia có chút khúc mắc, nhưng mọi chuyện đều đã qua, Tưởng gia cũng không có động tĩnh gì, Diệp Lăng Phi tất nhiên cũng không muốn họ gặp phải chuyện gì. Đối với hắn, chỉ cần có người gây khó dễ cho mình, hắn nhất định sẽ phản ứng lại. Nhưng nếu đối phương không gây sự, mình cũng sẽ không làm khó họ. Đó là nguyên tắc của Diệp Lăng Phi. Sau khi Tưởng Thiên Dương rời thành phố Vọng Hải, cũng không hề có tin tức gì, thời gian trôi đi, Diệp Lăng Phi gần như đã quên mất chuyện từng bị Tưởng Thiên Dương gài bẫy.

Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cũng không tin Tưởng Thiên Dương sẽ dễ dàng bỏ qua như vậy, có thể một ngày nào đó, Tưởng Thiên Dương thực sự sẽ đến đối phó với hắn. Một khi ngày đó đến, Diệp Lăng Phi sẽ ra sức phản kích. Tới lúc đó, nói không chừng sẽ là một trận chiến kịch liệt.

Thế lực của Tưởng gia chỉ ở trong vùng, tại trung ương đã không còn thế lực lớn. Như vậy, cho dù Diệp Lăng Phi phải đối diện với toàn bộ thế lực Tưởng gia, hắn cũng không cần phải quá lo lắng.

Diệp Lăng Phi ở Bắc Kinh vài hôm, trước khi đi còn mua một ít đặc sản. Thực ra, cái gọi là đặc sản Bắc Kinh chỉ là chút quà mà ở bất cứ nơi nào trong cả nước đều có thể mua được, như là Vịt quay Toàn Tụ Đức. Mặc dù đều nói là hàng chính thống Bắc Kinh, nhưng ở những thành phố khác trong cả nước đều có thể ăn được, thành phố Vọng Hải cũng có chi nhánh của Toàn Tụ Đức.

Đương nhiên, đến Bắc Kinh tất nhiên cần mang ít quà về. Diệp Lăng Phi cũng đã mua không ít đồ từ Anh Quốc, lần này lại mua thêm một ít ở Bắc Kinh. Lần này quay về cần chia quà cho mọi người, nếu không hắn sợ sẽ bị mấy người phụ nữ đó trách mắng.

Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Dã Lang và Angel ngồi ở phòng chờ tại sân bay đợi làm thủ tục. Diệp Lăng Phi nhẩm tính, anh đã ở bên ngoài hơn một tháng, bây giờ đã là trung tuần tháng tư, sau khi về đến thành phố Vọng Hải, có thể nhìn thấy phụ nữ mặc váy rồi. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười có phần thô tục.

Angel ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, nhìn thấy nụ cười của hắn liền véo tay anh và nói:

- Nhìn bộ dạng của anh chắc chắn không nghĩ điều gì tốt lành rồi!

- Nói lung tung, anh sao lại không nghĩ điều tốt lành chứ! Anh chỉ đang nghĩ sau khi trở về, làm thế nào để chia quà mà thôi!

- Anh nghĩ em là đứa trẻ lên ba sao? Em không tin lời anh nói đâu!

Angel bĩu môi, tỏ vẻ khinh khỉnh nói:

- Em còn không hiểu anh chắc? Anh hơn một tháng rồi không được chạm vào đàn bà, về nhà sẽ làm gì, em không cần nói, bất cứ ai cũng có thể đoán được!

Angel vừa nói xong, Dã Thú và Dã Lang ngồi bên cạnh đều phá lên cười. Angel liếc Dã Thú nói:

- Dã Thú, anh đừng cười, anh cũng chẳng tốt hơn Ma Vương bao nhiêu đâu. Tôi thấy chỉ có Dã Lang là không tệ lắm!

Không đợi Angel nói xong, chuông điện thoại của Dã Lang liền vang lên. Dã Lang lấy điện thoại ra, nhìn số máy gọi đến rồi nghe máy.

- Ừm, anh đang ở Bắc Kinh, có lẽ chiều sẽ đến thành phố Vọng Hải. Gì cơ, em đã đến Vọng Hải rồi à? Ừ, vậy mình sẽ gặp nhau ở Vọng Hải!

Dã Lang nói xong, cúp điện thoại. Dã Thú đẩy Dã Lang một cái, hỏi:

- Dã Lang, điện thoại của ai đấy?

- Lương Ngọc.

- Điện thoại của Lương cảnh quan à? Dã Lang, có phải Lương cảnh quan đang ở thành phố Vọng Hải chờ anh không?

Dã Lang cười gật đầu. Dã Thú thấy Dã Lang cười liền quay sang Angel, nói:

- Angel, cô có nhìn thấy không, Dã Lang cười đấy. Tôi nói cho cô biết, ở thành phố Vọng Hải có người đang đợi Dã Lang, nhìn dáng vẻ của cậu ta là biết không thể đợi nổi nữa rồi. Tôi dám cam đoan, chờ Dã Lang về đến thành phố Vọng Hải, sẽ lập tức dẫn Lương cảnh quan về nhà, nói không chừng lần này trở về sẽ cưới luôn đấy.

Angel nghe xong, hừ một tiếng:

- Dã Thú, Dã Lang như thế là bình thường, người ta chỉ có một người phụ nữ, đâu có giống anh.

Angel nói đến đây, lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi nói thêm:

- Đương nhiên, còn có người kia nữa. Nói chung mấy người chẳng có ai tốt đẹp cả, bên cạnh có vô số phụ nữ, các người đều đáng khinh bỉ.

Diệp Lăng Phi nghe Angel nói vậy cũng không phản bác, chỉ cười. Angel vốn tưởng rằng hắn sẽ cãi lại, nhưng không ngờ hắn lại chẳng có ý định đó, điều này làm cô có chút thất vọng. Angel lại hỏi:

- Ồ, đúng rồi, em nhớ ra rồi, hai ngày trước khi rời Anh Quốc anh đã đi đâu?

- Anh ư?

Diệp Lăng Phi nghe Angel hỏi, hắn cười cười, nói:

- Angel, em trở thành thám tử tư từ khi nào vậy? Lẽ nào chuyện riêng tư của anh cũng cần báo cáo với em sao?

- Đương nhiên cần nói với em rồi. Em rất muốn biết anh rốt cuộc đã đi đâu!

- Ừm, nói thế nào nhỉ, đi làm chút việc mà một người đàn ông nên làm! Nhưng mà, anh không muốn nói cho em biết. Angel, em đừng hỏi nữa, nói chung anh rất thành thật!

- Anh mà thành thật á? Thôi đi, anh không nói em cũng đoán ra được! Anh nhất định là ở cùng Alice, đúng không?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Em đã biết rồi thì còn hỏi anh làm gì?

- Chỉ là muốn hỏi thôi! Nếu em nói chuyện này với vợ anh, Bạch Tình Đình, anh nghĩ vợ anh sẽ phản ứng thế nào?

- Không có phản ứng gì cả! Tình Đình đã quen với việc anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài rồi. Angel, nếu là trước kia, em lấy chuyện này để uy hiếp anh thì còn có tác dụng, chứ bây giờ, chẳng có tác dụng gì đâu. Anh nghĩ em nên lo chuyện của mình đi, lẽ nào em không lo nhân tình của em nhân lúc em vắng mặt lại có người mới sao?

Angel hừ lạnh:

- Em còn chẳng cần cô ta ấy chứ, đợi em về sẽ tìm người khác. Con gái ngoài đường đầy rẫy, em mà muốn, vung tay một cái là có cả đám!

Khi Angel nói những lời này, giọng có vẻ khá lớn, kết quả là một người phụ nữ ngồi ở đằng sau cô hắng giọng ho. Angel vừa quay đầu lại, một người phụ nữ khoảng ba lăm, ba sáu tuổi đang nhìn cô với vẻ mặt không hài lòng. Angel chẳng thèm để ý, nói thẳng trước mặt mọi người:

- Chị yên tâm, tôi không có hứng thú với chị đâu. Nếu tôi nói không sai, cái mũi của chị là đi sửa ở Hàn Quốc đúng không? Vừa nhìn là biết do người Hàn Quốc làm, chị nên cẩn thận đừng hắt hơi mạnh, kẻo mũi rơi mất đấy.

Angel nói xong, cũng không để ý người phụ nữ kia tức giận đến đâu, lập tức quay đầu lại tiếp tục nói chuyện với Diệp Lăng Phi. Trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm thì từ bên ngoài có mấy người đàn ông dáng người lùn, mặc âu phục đi tới. Trong đó có một người Diệp Lăng Phi thấy rất quen mặt. Hắn nhìn kỹ và nhớ ra đó chính là người đàn ông Trung Quốc lần trước có va chạm với Kỷ Tuyết. Diệp Lăng Phi đứng lên, chờ mấy người đàn ông kia bước tới, cười và nói:

- Thật trùng hợp, không ngờ ở đây lại gặp được các vị, những người đàn ông thích "ăn cỏ non". Lần này các vị lại có thu hoạch gì mới chăng?

Gã đàn ông đó nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận, xem ra gã cũng nhận ra hắn. Có điều bên cạnh gã có vài người Nhật, nên gã đành phải cố nhẫn nhịn, không để ý đến Diệp Lăng Phi. Thấy gã không phản ứng gì, Diệp Lăng Phi bèn bĩu môi quay về chỗ ngồi.

Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuống, Angel liền hỏi:

- Anh qua đó làm gì vậy?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nhìn thấy một người quen! Em thấy cái gã béo lùn kia không, ở Vọng Hải anh đã từng gặp gã, không ngờ ở Bắc Kinh lại gặp. Em nói xem có phải anh có duyên với gã không?

- Sao em thấy anh ta chẳng thèm để ý đến anh. Hơn nữa thái độ cũng không thân thiện gì, có phải anh quyến rũ vợ người ta không?

Diệp Lăng Phi hỏi lại:

- Anh giống loại người đó lắm sao?

Angel không chút do dự nói:

- Đương nhiên giống rồi, không chỉ giống mà là vô cùng giống!

- Con nhóc này, xem ra về Vọng Hải anh phải dạy dỗ lại em mới được! Em cứ chờ xem, đợi anh ra tay, không dạy dỗ cô không được, cô bây giờ càng ngày càng không có quy củ gì cả!

Dã Thú vốn thích đấu khẩu với Angel, nghe thấy Diệp Lăng Phi cần dạy dỗ cô, Dã Thú đồng ý cả hai tay, lập tức nói thêm vào:

- Anh nói quá đúng, Angel bây giờ càng ngày càng không có quy củ, em ủng hộ anh dạy dỗ nó!

Angel trừng mắt nhìn Dã Thú, nói:

- Không phải việc của anh, câm mồm đi! Lo việc của anh đi, bớt xía vào chuyện ở đây!

Sau khi lên máy bay, Diệp Lăng Phi thấy gã béo lùn kia cũng lên chuyến bay này, mọi việc thật trùng hợp. Gã đàn ông béo lùn đó và Diệp Lăng Phi ngồi cách nhau một lối đi. Diệp Lăng Phi quay mặt qua, cười hỏi:

- Này, anh béo lùn, anh dẫn theo mấy tên quỷ kia đến Bắc Kinh làm gì vậy?

“Anh béo lùn?”. Lúc đầu gã ta nghĩ Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với người khác, nhưng nhìn quanh, quả thật là hắn đang nói chuyện với mình. Mặt gã ta tức tối, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi và nói:

- Anh đừng có trêu chọc tôi, tôi không phải là người dễ để anh trêu chọc đâu!

- Tôi trêu chọc anh gì đâu, chỉ là không ngờ chúng ta lại có duyên đến vậy, nên mới muốn nói chuyện với anh! Này anh béo lùn, anh nói xem, anh rốt cuộc đến Bắc Kinh làm gì vậy?

Gã đàn ông đó quay mặt đi không thèm để ý đến Diệp Lăng Phi. Thấy hắn không để ý đến mình, Diệp Lăng Phi liền kéo tay hắn ta và nói:

- Này, anh nghe thấy tôi nói gì không, nói chuyện với tôi đi.

- Tao cảnh cáo mày, mày đừng có trêu chọc tao, nếu không mày sẽ lãnh hậu quả.

Diệp Lăng Phi không phải là loại người dễ bị dọa, nghe gã lùn kia nói xong, hắn ngược lại càng không ngừng kéo tay gã, miệng thì luôn giục gã nói chuyện.

Gã lùn cuối cùng không thể chịu nổi, gọi tiếp viên, yêu cầu cô dừng ngay những hành vi vô vị của Diệp Lăng Phi.

Cô tiếp viên xinh đẹp lịch sự nói với Diệp Lăng Phi. Hắn gật đầu đồng ý và nói:

- Được rồi, tôi biết rồi. Anh ta là một tên biến thái háo sắc, tôi ở Vọng Hải thường thấy anh ta rất thích sờ mông đàn bà, hơn nữa còn dụ dỗ những cô gái trẻ.

Diệp Lăng Phi nói bừa để trêu tức gã kia, làm gã tức đến mức muốn ngay lập tức đánh cho hắn một trận, nhưng nhìn thấy vóc dáng của Diệp Lăng Phi, gã ta từ bỏ ý nghĩ đó. Lần này đến Bắc Kinh, gã ta dẫn theo vài người Nhật để gặp một vị quan chức nào đó. Chuyến đi này hành tung rất bí mật, hắn không muốn để ai biết. Mặc dù liên tục bị Diệp Lăng Phi chọc tức, gã ta chỉ còn cách nhẫn nhịn.

Cô tiếp viên hàng không nghe Diệp Lăng Phi nói xong, quay đầu lại nhìn gã béo lùn, dường như thật sự tin lời hắn. Gã béo lùn vô cùng tức tối, cố nhẫn nhịn, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi. Lần trước Diệp Lăng Phi đã làm gã ta vô cùng tức giận, không ngờ lần này lại gặp hắn trên máy bay. Mặc dù gã không biết ý đồ của Diệp Lăng Phi, nhưng gã đã có dự định. Đợi về đến Vọng Hải, hắn sẽ dùng quan hệ của mình để dạy dỗ kẻ đáng ghét kia. Lúc đó, gã sẽ trút hết tức giận trong lòng để kẻ đó biết mình cũng không phải là người dễ trêu chọc.

✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!