Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1078: CHƯƠNG 1078: RẮC RỐI PHỨC TẠP

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Chu Hân Mính liền đẩy hắn ra, nói:

- Anh đừng ở đây phá nữa, vừa mới về sao không đi nghỉ đi, mau đi nghỉ đi!

Diệp Lăng Phi rút tay khỏi mông Chu Hân Mính, cười nói:

- Không sao, anh không mệt. Lần này trở về, đương nhiên muốn nói chuyện với em nhiều một chút.

Bạch Tình Đình đứng sau lưng Diệp Lăng Phi lên tiếng:

- Ông xã, anh mau đi nghỉ ngơi đi, đừng ở đây nữa, nhanh lên, em còn phải đọc sách nữa đấy.

Bị Chu Hân Mính giục, Diệp Lăng Phi mới chịu đứng dậy, cười nói:

- Ừ, vậy cũng được, anh về phòng đây, Hân Mính em nghỉ ngơi đi nhé.

- Đi đi!

Chu Hân Mính thúc giục.

Khi đó, Chu Hân Mính đã thấy được ánh mắt đầy khao khát của Bạch Tình Đình. Cô cũng là phụ nữ, đương nhiên hiểu được tâm trạng của Bạch Tình Đình, vì vậy mới giục Diệp Lăng Phi nhanh về phòng.

Diệp Lăng Phi nói:

- Bảo bối Tình Đình của anh, lẽ nào em không vội sao?

- Em không vội!

Bạch Tình Đình ngồi dậy từ trên giường, cô cởi từng món đồ trên người ra, cho đến khi chỉ còn lại chiếc áo lót và quần lót. Bạch Tình Đình cố tình khoe vòng ba, uốn éo trước mặt Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ nhắn nũng nịu:

- Em chẳng vội chút nào cả.

Vừa thấy Bạch Tình Đình lõa thể quyến rũ mình, Diệp Lăng Phi chẳng còn để ý gì khác nữa, lập tức lao lên giường đè lên người cô, tay tự cởi thắt lưng. Bạch Tình Đình cũng dùng hai tay giúp hắn cởi quần áo. Rất nhanh, Diệp Lăng Phi đã trút bỏ hết xiêm y, tay cởi nốt chiếc quần lót của Bạch Tình Đình, để lộ ra khu rừng rậm mê hồn giữa đôi chân thon thả.

Diệp Lăng Phi dùng miệng hôn vào nơi đó. Thực ra, dù hắn không hôn thì Bạch Tình Đình cũng đã “nước lụt ngập đồng”. Diệp Lăng Phi vừa đặt môi vào, Bạch Tình Đình đã không chịu nổi, thở dốc:

- Anh, anh à!

Giọng nói của Bạch Tình Đình mang đầy khát vọng và khẩn thiết. Bị tiếng rên rỉ ấy kích thích, dục vọng của Diệp Lăng Phi trỗi dậy, hắn tách hai chân Bạch Tình Đình ra, đưa cự vật của mình tiến vào.

Đúng lúc Diệp Lăng Phi tiến vào, Bạch Tình Đình liền kêu lên một tiếng. Đã một thời gian cô không quan hệ với hắn nên nơi đó không tránh khỏi có chút se khít. Diệp Lăng Phi vừa vào, Bạch Tình Đình đã không chịu nổi mà hét lên, ngay sau đó là những đợt thở dốc không ngừng. Trong khi Diệp Lăng Phi không ngừng ra vào, bộ ngực của Bạch Tình Đình cũng lắc lư liên tục.

Sau một đợt cao trào, Diệp Lăng Phi nằm trên người Bạch Tình Đình. Đôi chân trắng ngần của cô ghì chặt lấy chân hắn, hai tay ôm siết eo hắn, không muốn để hắn rút ra.

Diệp Lăng Phi cũng không muốn rút ra, cứ thế nằm trên người cô.

Đôi mắt Bạch Tình Đình rưng rưng, ngực cô ép chặt vào ngực Diệp Lăng Phi, cái miệng xinh xắn thẽ thọt bên tai hắn:

- Ông xã, em nhớ anh lắm, em không quen không có anh bên cạnh. Lần sau bất luận anh đi đâu cũng phải dẫn em theo, em không muốn rời xa anh nữa, một khắc cũng không muốn.

Diệp Lăng Phi hôn lên má Bạch Tình Đình rất lâu rồi nói:

- Tình Đình, anh hứa sẽ đưa em đi cùng, lần sau nhất định anh sẽ mang em theo, anh cũng không muốn rời xa em.

Bạch Tình Đình cứ thế ôm lấy Diệp Lăng Phi, không muốn để hắn rời khỏi mình.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lại quấn lấy nhau trên giường một lúc lâu nữa mới chịu dậy. Hai người cùng đi vào phòng tắm, tắm uyên ương. Đương nhiên trong lúc tắm không thiếu những cử chỉ thân mật, kết quả là Diệp Lăng Phi lại bị thân hình gợi cảm của Bạch Tình Đình cuốn hút đến mức dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ, liền cùng cô làm chuyện ấy ngay trong phòng tắm. Trận mây mưa tiếp theo khiến Bạch Tình Đình cảm thấy toàn thân rã rời, sức lực như bị Diệp Lăng Phi rút cạn.

Bạch Tình Đình đến cơm tối cũng không ăn nổi. Diệp Lăng Phi cũng nằm ôm cô ngủ, vừa tỉnh dậy trời đã sáng. Hắn mở mắt liền thấy Bạch Tình Đình nằm cạnh mình ngủ rất ngon, trên môi vẫn còn vương nụ cười hạnh phúc.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng xuống giường để không làm Bạch Tình Đình thức giấc. Hắn mặc quần áo xong, đi ra ngoài biệt thự. Khi ra ngoài, hắn liền nhìn thấy tòa biệt thự mà trước đây Alice từng ở. Trước đây, khi Alice còn ở đây, Diệp Lăng Phi không cảm thấy gì, nhưng lần này Alice không quay về, trong lòng hắn lại có cảm giác mất mát, dường như rất mong Alice sẽ bước ra từ tòa biệt thự đó. Hắn nhìn rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không thấy Alice đi ra. Trong lòng Diệp Lăng Phi đương nhiên hiểu rõ Alice không thể từ căn biệt thự đó bước ra được, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn này hắn không thể gặp lại cô.

“Haiz…” Diệp Lăng Phi khẽ thở dài rồi bắt đầu chạy bộ.

Thành phố Vọng Hải bước vào tháng 4, buổi sáng có phần hơi lạnh. Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ và một chiếc quần đùi, trên đùi hắn có một vệt sẹo, đó đều là dấu tích của những năm tháng đã qua. Diệp Lăng Phi chạy rất chậm, chạy hết một vòng rồi trở về nhà. Tắm xong, hắn không về phòng ngủ mà đi vào phòng Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đang nằm trên giường đọc sách, cuộc sống hiện tại của cô rất đơn điệu, không nằm thì ngồi, hoặc nói chuyện với mẹ mình hay Bạch Tình Đình, cũng không thể đi dạo phố mua sắm như trước, chỉ có thể đi lại quanh biệt thự.

- Hân Mính, em dậy sớm vậy?

Diệp Lăng Phi ngồi bên giường, dang tay ôm lấy Chu Hân Mính, nói tiếp:

- Hân Mính, có nhớ anh không?

Chu Hân Mính thật thà trả lời:

- Nhớ ạ! Ông xã, em rất nhớ anh!

Diệp Lăng Phi cúi đầu hôn Chu Hân Mính, hắn ôm lấy cô, nói:

- Hân Mính, anh cũng rất nhớ em. Em biết không, khi ở Anh Quốc, anh luôn để ảnh của em và Tình Đình bên mình, thường xuyên lấy ra xem. Anh vốn nghĩ mình không thể quay về… Hầy, không nói nữa, mọi chuyện đã qua rồi, anh giờ đã bình an ở bên em. Hân Mính, mọi việc ở bên đó đã giải quyết xong, em không cần lo lắng nữa, sau này sẽ chỉ có em thôi.

Chu Hân Mính nhẹ nhàng nói:

- Ông xã, mọi việc qua đi là tốt rồi. Có một số việc em không thể ngăn cản anh, nhưng em tin anh, tin chồng em nhất định sẽ trở về bên cạnh em.

Đến buổi tối, Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đi taxi đến biệt thự Nam Sơn. Lần này Diệp Lăng Phi về nước, lịch trình được giữ bí mật, ngoài Bạch Tình Đình ra thì Lý Khả Hân, Trương Lộ Tuyết… đều không biết. Diệp Lăng Phi muốn tạo bất ngờ cho họ nên không báo trước.

Nhưng việc Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đến vào buổi tối lại khiến Diệp Lăng Phi có chút nghi hoặc. Khi hắn nhìn thấy Bạch Tình Đình tủm tỉm cười, hắn mới đoán ra nhất định là cô đã nói cho Vu Tiêu Tiếu, còn tại sao Trương Tuyết Hàn lại đi cùng thì Diệp Lăng Phi nghĩ mãi không ra.

Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn vừa đến, Vu Tiêu Tiếu liền nhận quà. Diệp Lăng Phi đã sớm chuẩn bị quà cho họ. Sau khi tặng quà xong, Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Bạch Tình Đình, tay phải ôm eo cô, miệng nói:

- Bà xã, có phải em nói cho Vu Tiêu Tiếu đến không?

Bạch Tình Đình gật đầu. Thấy mẹ của Chu Hân Mính không có trong phòng, cô mới nói:

- Tiêu Tiếu, con bé này lúc nào cũng hỏi em khi nào anh về. Ông xã, anh mà phải nghe điện thoại của nó cả ngày thì sẽ hiểu cảm giác của em, em thật sự hết cách rồi, không muốn bị nó làm phiền nữa.

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiêu Tiếu, nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?

- À, không có gì ạ, em chỉ thấy anh đi mãi không về, nhớ Diệp đại ca quá nên mới hỏi khi nào anh về thôi.

Vu Tiêu Tiếu không phải là người biết nói dối, mỗi khi nói dối, mắt cô lại chớp liên tục. Hành động đó đã bị Diệp Lăng Phi nhìn thấu, hắn cười nói:

- Con bé này, dám giở trò với anh sao? Tiêu Tiếu, nếu em không nói thì sau này cũng không cần nói nữa.

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe, vội nói:

- Diệp đại ca, em có việc muốn nói với anh, nhưng không phải việc của em mà là việc của bố em.

Việc này Diệp Lăng Phi đã sớm liệu được, hắn gật đầu nói:

- Anh đã sớm đoán là việc của bố em.

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Bố em muốn em hỏi anh khi nào về. Trong tháng này, bố em đã giục em nhiều lần, em cũng hết cách, chỉ đành hỏi chị thôi.

- Thì ra là vậy. Tiêu Tiếu, thế này đi, ngày mai anh sẽ gọi điện cho bố em. Lần này anh trở về, em cũng phải để anh nghỉ ngơi một chút chứ.

- Vâng ạ.

Vu Tiêu Tiếu vội vàng đồng ý.

Vu Tiêu Tiếu muốn tối nay ở lại, nhưng Trương Tuyết Hàn lại không muốn. Trương Tuyết Hàn có thể xem là em gái của Bạch Tình Đình, trong thời gian Diệp Lăng Phi không ở Vọng Hải, cô cũng đã từng ở đây. Hôm nay Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu cùng đi dạo phố, Vu Tiêu Tiếu nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình báo Diệp Lăng Phi đã về Vọng Hải, liền rủ Trương Tuyết Hàn cùng đến.

Lúc đó, hai người đã bàn với nhau tối sẽ qua đêm ở biệt thự, ngày mai cùng về trường. Nhưng sau khi đến nơi, Trương Tuyết Hàn lại thay đổi ý định, muốn quay về.

Trương Tuyết Hàn nói muốn về, Vu Tiêu Tiếu liền hỏi:

- Tuyết Hàn, không phải đã nói tối nay ở lại sao, sao bây giờ lại muốn về?

- Mình nhớ ra ngày mai có tiết, cần phải về trường.

Khi nói, Trương Tuyết Hàn không dám nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt như muốn lảng tránh hắn. Bạch Tình Đình hiểu được thái độ của cô, vì vậy liền đứng dậy, đi đến bên cạnh Trương Tuyết Hàn, nói:

- Tuyết Hàn, chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút!

Trương Tuyết Hàn ngẩng lên, khuôn mặt xinh xắn khẽ gật đầu rồi đứng dậy đi cùng Bạch Tình Đình ra cửa biệt thự. Thấy trong phòng khách không còn ai, Vu Tiêu Tiếu liền đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:

- Diệp đại ca, cả tháng nay anh không gọi cho em, có phải anh không thích người ta nữa không?

Ngửi thấy hương thơm từ người Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi thò tay vào trong váy cô, miệng nói:

- Anh ở bên đó bận rộn, làm gì có thời gian gọi điện. Không tin em cứ hỏi Tình Đình, anh cũng chẳng mấy khi gọi cho cô ấy.

Vu Tiêu Tiếu vặn vẹo vòng hông, kề miệng sát tai Diệp Lăng Phi, thỏ thẻ:

- Diệp đại ca, em nhớ anh lắm, rất nhớ anh!

Nghe câu nói đầy tình tứ của Vu Tiêu Tiếu, hắn thấp giọng nói:

- Tiểu nha đầu, nhớ anh không thể chỉ nói suông thế được.

Diệp Lăng Phi đưa tay vào vùng kín của Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Đến đây, để anh kiểm tra một chút, xem có nhớ anh không nào?

Vu Tiêu Tiếu dạng hai chân ra. Diệp Lăng Phi đưa tay vào, quả nhiên, nơi đó đã ướt sũng. Hắn nhẹ nhàng đưa ngón tay vào, Vu Tiêu Tiếu cắn chặt môi. Diệp Lăng Phi không dám làm quá, nếu để cô kêu lên khiến mẹ của Chu Hân Mính trên lầu nghe thấy thì thật phiền phức. Hắn chỉ khuấy động hai lần rồi rút tay ra, miệng khẽ cười:

- Nha đầu, ướt nhanh thật đấy, đợi đến tối anh sẽ đi tìm em.

Vu Tiêu Tiếu gật đầu. Khi Bạch Tình Đình và Trương Tuyết Hàn quay lại, Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, em gái em đồng ý ở lại rồi.

Diệp Lăng Phi nhìn Trương Tuyết Hàn, nói:

- Tuyết Hàn, cứ xem đây như nhà mình, đừng khách khí!

Trương Tuyết Hàn gật đầu không nói gì.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng nhau tắm xong thì lên giường. Vừa lên giường, hắn liền đè lên người cô. Bạch Tình Đình thở dốc:

- Ông xã, lại nữa rồi!

- Lẽ nào em không thích sao?

Diệp Lăng Phi dùng sức ngậm lấy đầu vú của Bạch Tình Đình, rất lâu mới thả ra. Bạch Tình Đình thở hổn hển, rất nhanh cũng đã ướt đẫm, lại là một phen mây mưa mãnh liệt. Xong việc, Diệp Lăng Phi dựa vào đầu giường, thò tay lấy thuốc lá, châm một điếu. Hắn nghiêng người, hỏi Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, rốt cuộc em nói gì mà khiến Trương Tuyết Hàn ở lại vậy?

- Ông xã, anh thật sự muốn biết sao?

Trong mắt Bạch Tình Đình hiện lên nét cười đắc ý:

- Em nói Tuyết Hàn không cần lo lắng về anh!

- Không cần lo lắng về anh?

Diệp Lăng Phi có chút sửng sốt, khó hiểu hỏi:

- Bà xã, rốt cuộc em có ý gì?

Bạch Tình Đình đẩy Diệp Lăng Phi một cái, vênh mặt nói:

- Ý gì, anh không hiểu sao?

- Anh thật sự không hiểu. Anh bị em làm cho hồ đồ rồi. Bà xã, em đừng vòng vo nữa, mau nói đi, rốt cuộc là có ý gì?

Bạch Tình Đình nói:

- Ý của em là bảo Trương Tuyết Hàn không cần phải cảm thấy nặng nề, cứ thuận theo tự nhiên. Em cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên nhận ra Trương Tuyết Hàn thích anh, chỉ là cô ấy không biết làm cách nào để đối diện với anh mà thôi.

- Ồ, thì ra là như vậy. Anh còn tưởng là việc gì. Bà xã, tình cảm của anh bây giờ đối với Trương Tuyết Hàn là sự áy náy, anh chỉ muốn bù đắp cho cô ấy một chút, chứ không hề nghĩ sẽ có quan hệ gì. Anh biết, trước đây anh đã làm rất nhiều việc hoang đường, bây giờ anh đã “gác kiếm” rồi, không ở bên ngoài gây chuyện nữa, anh làm gì cũng không thể có lỗi với vợ anh được.

- Được rồi, ông xã, anh đừng ở trước mặt em nói lời đường mật nữa.

Bạch Tình Đình nhẹ xoay người, giục:

- Ông xã, mau ngủ thôi, em buồn ngủ lắm rồi.

Sức khỏe của Bạch Tình Đình làm sao so được với Diệp Lăng Phi. Từ khi hắn về, đã cùng cô mây mưa nhiều phen, cơ thể cô đã có chút không chịu nổi. Ban nãy cũng là miễn cưỡng chiều theo, đến bây giờ, Bạch Tình Đình vẫn cảm thấy vùng kín rát rát, đó là do Diệp Lăng Phi quá vội vàng mà thành.

Diệp Lăng Phi chưa hút hết điếu thuốc, Bạch Tình Đình đã ngủ say. Hắn dụi điếu thuốc vào gạt tàn, nằm trên giường một lúc rồi lặng lẽ xuống giường. Ban nãy trong phòng khách, hắn đã nói nửa đêm sẽ đi tìm Vu Tiêu Tiếu.

Diệp Lăng Phi bây giờ có phần không hiểu được tâm lý của Bạch Tình Đình, không hiểu rốt cuộc cô có ý định gì. Lúc mới bắt đầu, Bạch Tình Đình kịch liệt phản đối hắn có bất kỳ người phụ nữ nào bên ngoài. Năm đó, vì chuyện của Chu Hân Mính, hai người suýt nữa tan vỡ. Về sau, mất rất nhiều công sức, Bạch Tình Đình mới chấp nhận Chu Hân Mính.

Còn về chuyện với Trương Tuyết Hàn cũng là một sự việc ngoài ý muốn. Sau này, thái độ của Bạch Tình Đình có nhiều thay đổi, đối với quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trương Tuyết Hàn, cô luôn giữ thái độ im lặng, nghĩa là không ủng hộ nhưng cũng không ngăn cấm. Bản thân thái độ đó đã làm Diệp Lăng Phi cảm thấy rất ngạc nhiên, hắn thậm chí cảm thấy Bạch Tình Đình như trở thành một người khác. Sau khi có chuyện của Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi thật sự không hiểu nổi Bạch Tình Đình. Cô không những cho phép quan hệ giữa hắn và Vu Tiêu Tiếu, mà còn để cô bé ở trong biệt thự Nam Sơn.

Diệp Lăng Phi cảm thấy sự thay đổi thái độ của Bạch Tình Đình bắt đầu từ đêm hoang đường đó. Sự việc đêm hôm đó, sau này Diệp Lăng Phi cũng coi như đã hiểu rõ, cũng biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng việc Bạch Tình Đình muốn nhận Trương Tuyết Hàn làm em gái lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Mặc dù đêm hôm đó hắn và Trương Tuyết Hàn có xảy ra chuyện, nhưng trong lòng Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy áy náy với cô. Sự áy náy đó khiến hắn muốn bù đắp cho Trương Tuyết Hàn, nhưng chỉ là muốn bù đắp chứ không hề có ý nghĩ nào khác. Có lẽ bởi vì trong lòng Diệp Lăng Phi luôn thương xót cho Trương Tuyết Hàn, nghĩ rằng để một người phụ nữ như cô có quan hệ thân mật với mình là một sự tàn khốc, hắn không muốn làm vậy. Nhưng thái độ của Bạch Tình Đình lại làm Diệp Lăng Phi cảm thấy, dường như cô đang cố tình kéo gần khoảng cách giữa hắn và Trương Tuyết Hàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!