Diệp Lăng Phi không đoán được suy nghĩ của Bạch Tình Đình, nhưng cũng chẳng sao, vì hắn vốn không muốn tìm hiểu tâm tư của cô. Người ta thường nói, đừng bao giờ cố đoán suy nghĩ của phụ nữ, bởi vì bạn sẽ chẳng bao giờ biết rốt cuộc họ muốn gì.
Thấy Bạch Tình Đình ngủ rất say, Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng xuống giường, lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ. Hắn vẫn nhớ Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn không ngủ chung mà ở hai phòng riêng biệt. Diệp Lăng Phi mò mẫm đi đến phòng ngủ của Vu Tiêu Tiếu. Đèn hành lang đã tắt ngóm, và khi vừa đến nơi, hắn thấy cửa phòng cô đang khép hờ.
Diệp Lăng Phi thầm cười trong bụng:
- Cô nhóc này cũng tâm lý thật, còn biết để cửa chờ mình, quá ngoan!
Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi bèn đẩy cửa bước vào, sau đó tiện tay khép và khóa trái cửa lại.
Trong căn phòng tối om, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được Vu Tiêu Tiếu đang nằm trên giường. Diệp Lăng Phi trèo lên giường, không nói một lời, đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại kia rồi hôn lên.
Đôi môi mỏng manh khiến Diệp Lăng Phi không kìm được mà đưa lưỡi ra. Hắn nghĩ Vu Tiêu Tiếu cũng sẽ hé môi đáp lại, nhưng không ngờ cô gái trong lòng lại tỏ ra vô cùng ngượng ngùng. Diệp Lăng Phi bèn cố tình luồn lưỡi vào, trêu chọc chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô.
Trong lúc hôn, hai tay Diệp Lăng Phi cũng không hề ngơi nghỉ, hắn lần lượt cởi bỏ quần áo trên người cô gái rồi hôn dần xuống phía dưới.
Vu Tiêu Tiếu đang ôm bụng ngồi trong nhà vệ sinh, vừa đứng lên lại phải ngồi xuống. Cô không biết hôm nay mình đã ăn phải thứ gì mà nằm trên giường được một lúc thì đau bụng quằn quại. Cô đã ở trong nhà vệ sinh rất lâu rồi mà vẫn không thể đứng dậy nổi. Vu Tiêu Tiếu vốn hy vọng tối nay có thể cùng Diệp Lăng Phi mặn nồng một phen, nhưng xem ra bây giờ là không thể nữa rồi.
Cô khó khăn lắm mới ra khỏi nhà vệ sinh, rửa tay xong, tay phải vẫn ôm bụng đi về phòng. Đến trước cửa, Vu Tiêu Tiếu đẩy cửa nhưng không mở được. Cô nhớ rõ lúc đi mình chỉ khép hờ, sao bây giờ lại khóa thế này?
Vu Tiêu Tiếu gõ cửa, giữa đêm khuya cô không muốn làm ồn đánh thức mọi người nên chỉ đành nói nhỏ:
- Tuyết Hàn, cậu làm gì mà khóa cửa thế? Mở cửa cho mình mau.
Dù tiếng gọi của Vu Tiêu Tiếu rất nhỏ, nhưng trong đêm khuya thanh vắng lại trở nên khá rõ. Tiếng gọi này khiến mọi dục vọng của Diệp Lăng Phi tan biến trong nháy mắt. Đúng lúc đó, Trương Tuyết Hàn nhẹ giọng nói:
- Tiêu Tiếu, cậu đợi một lát, mình mở cửa cho cậu.
Ngay lập tức, Trương Tuyết Hàn ngồi dậy, giọng cô nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn:
- Diệp đại ca, em phải mặc đồ lót.
- Ừ, để anh tìm.
Diệp Lăng Phi chưa bao giờ lúng túng như thế này. Hắn luống cuống đưa bộ đồ lót mình vừa cởi ra cho Trương Tuyết Hàn. Trương Tuyết Hàn nhanh chóng mặc vào rồi đi mở cửa.
Diệp Lăng Phi ảo não vô cùng. Lẽ ra ban nãy hắn nên nhận ra vấn đề. Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu có hai thái độ hoàn toàn khác nhau. Vu Tiêu Tiếu khao khát được ân ái với Diệp Lăng Phi, nếu người nằm trên giường là cô ấy, thì chẳng cần Diệp Lăng Phi phải làm gì, cô ấy đã chủ động phối hợp rồi. Nhưng Trương Tuyết Hàn lại có thái độ ngại ngùng, xấu hổ. Dù trong lòng cũng có khát vọng, nhưng sự e thẹn của thiếu nữ và những vấn đề khác khiến phản ứng của Trương Tuyết Hàn rất phức tạp, vừa như mời gọi lại vừa như từ chối.
Dù khi hôn Diệp Lăng Phi đã cảm thấy có gì đó không bình thường, nhưng hắn lại cho rằng Vu Tiêu Tiếu vẫn còn chút khúc mắc trong lòng. Chỉ là... từ lúc nào mà "nơi đó" của cô lại nhỏ nhắn như vậy? Đến khi nghe thấy tiếng của Vu Tiêu Tiếu, hắn mới biết mình đã nhầm, người nằm trên giường rõ ràng là Trương Tuyết Hàn.
Trương Tuyết Hàn chạy ra mở cửa, Vu Tiêu Tiếu vừa bước vào liền lẩm bẩm:
- Tuyết Hàn, cậu làm gì mà chậm thế, lẽ nào cậu...
Vu Tiêu Tiếu còn chưa nói hết câu, đã vô cùng kinh ngạc khi thấy Diệp Lăng Phi ở trong phòng. Cô liền “A” lên một tiếng, Diệp Lăng Phi lập tức bịt miệng cô lại, nói:
- Nửa đêm rồi, em la cái gì, anh không làm gì cả. Ừm, hai người ngủ sớm đi, có chuyện gì mai hãy nói.
Diệp Lăng Phi nói xong liền rời khỏi phòng. Đợi hắn đi khỏi, Vu Tiêu Tiếu mới bật đèn lên, nhìn thấy Trương Tuyết Hàn đang ngồi trên giường, khuôn mặt ửng hồng vì ngượng ngùng. Vu Tiêu Tiếu nhìn xuống váy của Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, cậu và Diệp đại ca lẽ nào vừa làm chuyện đó…
Trương Tuyết Hàn nghe vậy lập tức lắc đầu nguầy nguậy:
- Không, không, bọn mình không làm gì cả!
Vu Tiêu Tiếu chỉ vào quần lót của Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, cậu mặc quần lót ngược rồi.
- À!
Trương Tuyết Hàn ngượng chín cả mặt, cúi đầu, cuống quýt kéo chăn che phần dưới của mình rồi mặc lại quần lót. Vu Tiêu Tiếu trèo lên giường cười nói:
- Tuyết Hàn, chúng ta là bạn tốt bao nhiêu năm, giữa chúng ta không có bí mật nào cả. Đến đây, kể cho mình nghe vừa nãy đã xảy ra chuyện gì đi?
Diệp Lăng Phi trở về phòng mình. Hắn nằm lên giường mà trong lòng vẫn cảm thấy bứt rứt không yên. Diệp Lăng Phi không tài nào ngờ được, người mà hắn thân mật ban nãy lại không phải Vu Tiêu Tiếu, mà là Trương Tuyết Hàn. Hắn luôn muốn tránh né quan hệ gần gũi với Trương Tuyết Hàn, nhưng không ngờ tối nay lại xảy ra chuyện này. May là Bạch Tình Đình không biết, nếu để cô ấy biết, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa. Hắn đặt tay lên mông Bạch Tình Đình, dù ban nãy ở chỗ Trương Tuyết Hàn phải nén nhịn, nhưng cảm giác đó vẫn rất khó chịu. Diệp Lăng Phi định gọi Bạch Tình Đình dậy để ân ái một phen, nhưng thấy cô ngủ ngon quá, hắn lại không nỡ làm phiền, đành nằm trên giường, nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Lăng Phi dậy từ rất sớm. Hắn vừa đến phòng tắm thì đã thấy Trương Tuyết Hàn ở trong đó. Trước đây Trương Tuyết Hàn từng sống ở đây, trong nhà Diệp Lăng Phi có bồn rửa mặt đôi. Vừa thấy Trương Tuyết Hàn, Diệp Lăng Phi có vẻ xấu hổ, định quay người đi, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Diệp Lăng Phi đến bên cạnh Trương Tuyết Hàn, cô liền né qua một bên nhường chỗ, tay vẫn cầm bàn chải đánh răng, để lộ hàm răng trắng ngần không tỳ vết. Diệp Lăng Phi bôi kem đánh răng lên bàn chải, quay sang nói với Trương Tuyết Hàn:
- Tuyết Hàn, chuyện tối qua…
Diệp Lăng Phi không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến, mặt Trương Tuyết Hàn liền đỏ bừng. Cô nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, súc miệng rồi nói:
- Em biết đó là một sự hiểu lầm, em không trách Diệp đại ca, giống như lần trước em cũng không trách anh vậy.
Trương Tuyết Hàn không nói câu đó còn đỡ, vừa nói lại khiến Diệp Lăng Phi nhớ đến chuyện mình có lỗi với cô. Hắn không đánh răng nữa, quay người đối diện với Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, em nghe anh nói, anh không có ý gì khác. Em cũng như Vu Tiêu Tiếu, đều rất dễ bị tổn thương, anh không muốn làm tổn thương em.
Trương Tuyết Hàn lắc đầu, khẽ nói:
- Diệp đại ca, lẽ nào anh nghĩ em không làm tổn thương anh sao?
Câu nói của Trương Tuyết Hàn làm Diệp Lăng Phi không còn gì để nói. Trương Tuyết Hàn nói tiếp:
- Phụ nữ và đàn ông không giống nhau. Việc đàn ông cho là đúng, trong mắt phụ nữ chưa chắc đã đúng. Ngược lại, việc đàn ông cho là không đúng, phụ nữ chưa chắc đã cho là sai. Diệp đại ca, anh không phải là em, anh không hiểu được suy nghĩ của em. Anh cho rằng điều tốt cho em chưa chắc đã thật sự tốt cho em!
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, em nói rất đúng, anh thật sự không hiểu suy nghĩ của em. Em cần cho anh thời gian để hiểu em.
- Vâng.
Trương Tuyết Hàn khẽ gật đầu:
- Diệp đại ca, anh nên từ từ tìm hiểu xem rốt cuộc em muốn gì, như vậy mới thật sự đối tốt với em. Nếu anh cảm thấy áy náy với em, vậy thì hãy tìm hiểu suy nghĩ của em trước đi. Em về phòng trước ạ.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Tuyết Hàn rời đi, hắn quay người lại, vừa đánh răng vừa suy nghĩ về những lời cô nói. Bây giờ hắn mới nhận ra Trương Tuyết Hàn là một cô gái rất có chủ kiến. Dù vẻ ngoài yếu đuối, nhưng cô lại có quan điểm của riêng mình. Diệp Lăng Phi không thể không nhìn nhận lại con người Trương Tuyết Hàn.
Vu Tiêu Tiếu bị đau bụng nên không muốn về trường. Thực ra, cơn đau bụng tối qua không hề ảnh hưởng đến việc học, nhưng cô muốn ở lại biệt thự. Còn Trương Tuyết Hàn lại muốn về đi học. Buổi sáng, Diệp Lăng Phi không chạy bộ, đánh răng rửa mặt xong bèn đi chào Bạch Tình Đình, sau đó lái xe đưa Trương Tuyết Hàn về trường.
Nhiệt độ buổi sáng hơi thấp, Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi biệt thự Nam Sơn, đi thẳng đến trường của Trương Tuyết Hàn. Trên đường đi, hắn hỏi chuyện tối qua:
- Tuyết Hàn, sao em lại ở trong phòng của Tiêu Tiếu? Anh nhớ em và Tiêu Tiếu mỗi người ngủ một phòng mà?
- Lúc đó anh muốn ngủ cùng Tiêu Tiếu.
Trương Tuyết Hàn quay sang Diệp Lăng Phi, khẽ cười nói:
- Diệp đại ca, em biết chuyện giữa anh và Tiêu Tiếu. Chỉ là em không ngờ tối qua anh sẽ đi tìm cô ấy, nếu biết trước, em đã không vào phòng Tiêu Tiếu rồi.
- Đừng nói nữa, Tuyết Hàn, anh đã không biết phải đối mặt với em thế nào rồi.
Diệp Lăng Phi cười nói tiếp:
- Chuyện tối qua thật ngại quá, lúc đó anh không biết phải làm sao. Nhưng, Tuyết Hàn, anh hiểu những gì em nói với anh sáng nay.
Trương Tuyết Hàn nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Vậy ạ? Diệp đại ca, anh hiểu như thế nào?
- Anh hiểu là anh có chút tự cho mình là đúng, lúc nào cũng nghĩ làm vậy sẽ tránh làm tổn thương người khác, nhưng thực ra, cách làm đó của anh lại đang làm tổn thương những người bên cạnh, ví dụ như em. Tuyết Hàn, em không cần phải né tránh gì cả, chúng ta cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi, em thấy có đúng không?
Trương Tuyết Hàn gật đầu:
- Diệp đại ca, mọi việc cứ để thuận theo tự nhiên là tốt nhất!
Diệp Lăng Phi không nói gì thêm. Hắn đưa Trương Tuyết Hàn đến cổng trường, nhìn cô vào trong rồi mới quay xe, chuẩn bị về biệt thự Nam Sơn.
Khi đi qua một quán net ven đường, hắn nhìn thấy bốn năm thanh niên tóc nhuộm vàng, người gầy như que củi bước ra. Bọn họ vừa đi vừa hùng hổ bàn tán, dường như đang nói về chuyện gì đó trên mạng. Diệp Lăng Phi lái xe lướt qua, thầm nghĩ thanh niên bây giờ sướng hơn thời của hắn nhiều. Hắn nghĩ về bản thân mình, nếu lúc đó mà được sung sướng như bây giờ thì tốt biết mấy, ấy vậy mà những thanh niên này lại không biết trân trọng hạnh phúc.
Khi đi qua một cửa hàng bán bánh bao, hắn đột nhiên dừng xe. Diệp Lăng Phi nhớ rõ khi mới đến Vọng Hải, hắn đã quen với việc ghé các cửa hàng ven đường mua bánh bao. Sống một mình trong chung cư, đến cơm cũng lười nấu, có lúc thì gọi đồ ăn, nếu lười gọi điện thì ăn mì gói. Chớp mắt một cái, hắn đã có gia đình, hơn nữa cả nhà sống rất hạnh phúc.
- Cho một tệ bánh bao.
Diệp Lăng Phi chợt ngẫu hứng muốn tìm lại cảm giác của cuộc sống trước đây. Hắn lục túi tìm tiền lẻ nhưng một tệ cũng không có, đến tờ mười tệ cũng không. Tờ tiền nhỏ nhất trên người hắn là tờ năm mươi tệ. Diệp Lăng Phi đưa cả tờ năm mươi tệ cho bà bán hàng ngoài năm mươi tuổi. Đúng lúc bà lão định tìm tiền trả lại, Diệp Lăng Phi xua tay nói:
- Không cần trả lại đâu ạ, năm mươi tệ này coi như con mua lại hồi ức ngày xưa.
- Cảm ơn cậu!
Bà bán hàng vội vàng cảm ơn. Đương nhiên, bà không hiểu “hồi ức” mà Diệp Lăng Phi nói là gì. Diệp Lăng Phi không lên xe ngay mà đứng cạnh xe, ăn hết một tệ bánh bao. Ăn xong, hắn vứt túi nilon vào thùng rác rồi mới lên xe.
Khi Diệp Lăng Phi về đến biệt thự, Bạch Tình Đình và mọi người đã thức dậy, đang đợi hắn cùng ăn sáng. Diệp Lăng Phi đến bàn ăn ngồi xuống, vừa ăn vừa nhìn quanh. Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh, hỏi:
- Ông xã, anh nhìn gì vậy?
- Không có gì! Ban nãy anh đột nhiên cảm thấy có gì đó nên quay đầu lại xem thôi.
“Quay đầu lại nhìn?” Bạch Tình Đình không hiểu ý của Diệp Lăng Phi, hắn cũng không giải thích. Ăn sáng xong, Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, gọi điện thoại cho Vu Chấn.
Vừa nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, Vu Chấn liền thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Diệp Lăng Phi cũng đã về. Trong thời gian hắn không ở Trung Quốc, Vu Chấn không hề sung sướng chút nào. Ông ta luôn phải cẩn thận từng li từng tí, sợ có bất kỳ sai sót nào.
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Thị trưởng Vu, mọi việc thế nào rồi?
- Tiểu Diệp, tình hình thành phố Đông Hải bất ổn hơn tôi tưởng. Tôi có một ít tài liệu trong tay, muốn tìm cậu bàn bạc.
- Thị trưởng Vu, xin lỗi, thời gian trước tôi có việc phải ra nước ngoài. Bây giờ mọi việc đã giải quyết xong, tôi có thể giúp ông xử lý chuyện ở Đông Hải. Ông xem khi nào có thời gian đến Vọng Hải một chuyến, chúng ta cùng nhau bàn bạc.
Vu Chấn ngừng một lát rồi nói:
- Tiểu Diệp, ngày mai tôi sẽ qua. Bây giờ tôi cảm thấy áp lực rất lớn. Nếu không sớm giải quyết, tôi sợ sẽ có chuyện xảy ra.
- Thị trưởng Vu, ông nói vậy là có ý gì? Lẽ nào trong một tháng này ở Đông Hải có chuyện gì sao?
Vu Chấn thở dài:
- Haiz… Nói thế nào đây, thời gian qua ở Đông Hải đúng là có chuyện. Tổ điều tra của Sở Y tế thành phố Đông Hải vừa mới đi. Thôi, không nói nữa... Tóm lại, nếu không nhanh chóng tìm ra biện pháp, không chừng người gặp xui xẻo lại là tôi. Tôi đã phải nhận lỗi từ chức một lần rồi, lần này nếu không tìm được người giơ đầu chịu báng, tôi thật sự tiêu đời.
Diệp Lăng Phi nghe Vu Chấn nói vậy, đoán rằng ông ta nhất định đã gặp chuyện. Hắn đồng ý:
- Được rồi, Thị trưởng Vu, ngày mai tôi đợi ông, đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại của Vu Chấn, gọi Vu Tiêu Tiếu đến. Vu Tiêu Tiếu ngồi xuống ghế sô pha, dựa vào người Diệp Lăng Phi. Hắn hỏi:
- Tiêu Tiếu, thành phố Đông Hải xảy ra chuyện gì vậy?
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Xảy ra chút chuyện, mà còn là chuyện lớn, lên cả thời sự rồi.
- Lên thời sự?
- Ông xã, thời gian vừa rồi anh không ở trong nước, đương nhiên là không biết rồi.
Bạch Tình Đình đi vào phòng khách, ngồi ở phía bên kia của Diệp Lăng Phi. Cô gác chân lên đùi hắn, nằm dài ra sô pha, ôm gối, nói:
- Bệnh viện Nhân dân thành phố Đông Hải chết mấy người.
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vuốt ve bàn chân Bạch Tình Đình, hắn “ồ” lên một tiếng, tỏ vẻ không mấy để tâm:
- Ở bệnh viện có người chết không phải là chuyện bình thường sao, bệnh viện nào mà chẳng có sự cố y khoa.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng gì, cô tiếp tục:
- Ông xã, anh có biết đằng sau có vấn đề gì không?
- Đơn giản chỉ là sự cố y khoa thôi. Bây giờ bệnh viện nào mà chẳng có sự cố, anh cũng chưa bao giờ thấy thị trưởng nào phải từ chức vì một sự cố y khoa cả.
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Ông xã, anh nghĩ đơn giản quá rồi. Nếu thật sự chỉ là sự cố y khoa thì đã không lên thời sự. Em nói cho anh biết, sau khi điều tra mới phát hiện bệnh viện Nhân dân thành phố Đông Hải sử dụng bình dưỡng khí không phải loại dùng trong y tế, mà là bình dưỡng khí công nghiệp.
Bạch Tình Đình vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi vô cùng kinh hãi. Hắn không thể tin nổi, nhìn cô chằm chằm:
- Tình Đình, em nói thật à?
Bạch Tình Đình đáp:
- Đương nhiên là thật rồi. Hơn nữa, không chỉ có bệnh viện Nhân dân thành phố Đông Hải, mà ở Đông Hải, ngoài hai bệnh viện ra, các bệnh viện còn lại cũng sử dụng rất nhiều bình dưỡng khí công nghiệp. Ngay cả hai bệnh viện sử dụng bình dưỡng khí y tế cũng bị trà trộn không ít bình dưỡng khí công nghiệp.
- Mẹ kiếp, đúng là coi mạng người như cỏ rác! Bọn người ở bệnh viện đó đúng là đáng bị bắn chết!
Diệp Lăng Phi vừa nghe xong liền lớn tiếng chửi ầm lên.
---o0o---