Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Tôn Hồng ở đầu dây bên kia đã lập tức reo lên:
— Diệp tiên sinh, anh cứ nói thẳng đi, anh muốn tôi làm gì bây giờ?
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, khoé miệng nở nụ cười, nói:
— Tôn Hồng, tôi thu xếp việc ở thành phố Vọng Hải trước đã, hai ngày nữa sẽ đến thành phố Đông Hải. Tôi hy vọng cậu có thể đến đó trước, giúp tôi xem xét tình hình bên đó thế nào. Tôi không thể cứ thế mà không biết địch biết ta được. Chẳng phải cậu nói có người ở thành phố Đông Hải sao, cậu hãy đến đó trước, thăm dò tình hình từ chỗ bọn họ đi!
— Tôi hiểu rồi! — Tôn Hồng đáp. Bỗng nhiên, hắn bổ sung thêm: — Diệp tiên sinh, anh có thể nói một tiếng với tiểu thư được không?
— Cậu nói Vũ Văn à? Không thành vấn đề. Bây giờ tôi sẽ gọi cho cô ấy ngay! — Diệp Lăng Phi nói. — Cậu cứ yên tâm, không sao đâu, Vũ Văn sẽ không nói gì cậu cả!
— Nếu vậy thì tôi sẽ chuẩn bị một chút, ngày mai dẫn người sang đó ngay!
Nghe giọng Tôn Hồng có thể cảm thấy hắn đang vô cùng phấn khởi, hắn lẩm bẩm:
— Coi như dẫn mấy huynh đệ của mình đi du lịch!
— Ừ, đi đi! — Diệp Lăng Phi nói.
Diệp Lăng Phi cúp máy, lại bấm số di động của Tiêu Vũ Văn. Đầu dây bên kia đổ chuông một lúc lâu mới nghe thấy giọng nói lười biếng của cô:
— Diệp đại ca, anh làm gì vậy, phá giấc ngủ của người ta!
— Mấy giờ rồi mà em vẫn còn ngủ, lạ thật đấy! — Diệp Lăng Phi nói. — Vũ Văn, dạo này em sống thế nào?
— Vẫn như cũ thôi, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, ngồi ăn chờ chết! — Hình như Tiêu Vũ Văn vừa trở mình, lười nhác nói: — Diệp đại ca, rốt cuộc anh có chuyện gì thì nói mau đi, nếu không có chuyện gì thì đảm bảo anh sẽ chẳng gọi cho em đâu, em quen lắm rồi!
— Gì mà quen lắm rồi! — Diệp Lăng Phi cười nói. — Anh vừa mới từ Anh quốc về, vừa về nước đã gọi ngay cho em, anh đối xử với em như vậy mà còn không tốt sao?
— Em không biết, tóm lại là em thừa biết anh gọi điện đến chắc chắn là có chuyện, nếu không thì anh đã chẳng gọi cho em! — Tiêu Vũ Văn nói với vẻ tự tin tràn đầy.
Chẳng qua, cô nói quá đúng, quả thật Diệp Lăng Phi có chuyện muốn tìm cô.
Đúng lúc này, Vu Tiêu Tiếu vừa tắm xong, trên người không một mảnh vải, bước ra từ phòng tắm. Cô đi tới bên giường, lấy tay đẩy nhẹ Diệp Lăng Phi, sau đó trèo lên giường, nằm nghiêng mình, tay phải đặt trên ngực hắn, bàn tay nhỏ bé mềm mại vuốt ve lồng ngực vạm vỡ của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi một tay cầm điện thoại nói chuyện với Tiêu Vũ Văn, tay kia thì ôm lấy Vu Tiêu Tiếu, lướt từ tấm lưng trần nuột nà xuống vòng ba căng tròn của cô, cuối cùng dừng lại nơi hõm sâu quyến rũ. Miệng hắn vẫn nói chuyện với Tiêu Vũ Văn:
— Vũ Văn, bên anh có chút việc, muốn nhờ Tôn Hồng giúp đỡ, em thấy thế nào?
— Tôn thúc thúc của em ư? — Tiêu Vũ Văn hơi sững sờ, rồi lập tức nói: — Anh muốn tìm Tôn thúc thúc thì cứ tìm thẳng chú ấy đi, có phải anh không quen chú ấy đâu. Bây giờ em cũng ít khi gặp Tôn thúc thúc rồi!
— Anh vừa nói chuyện điện thoại với Tôn Hồng xong. Tôn Hồng thì không có vấn đề gì, anh chỉ sợ em không đồng ý thôi! — Diệp Lăng Phi nói. — Dù sao cũng phải báo với em một tiếng chứ!
— Diệp đại ca, được rồi, anh cứ tìm Tôn thúc thúc đi, bây giờ em thật sự không có thời gian quản chuyện khác đâu! — Tiêu Vũ Văn nói. — Bộ phim truyền hình của em sắp quay xong rồi, sau này em còn định đầu tư đóng phim điện ảnh, cả đống việc đang chờ em giải quyết đây này! À, khi nào phim của em đóng máy, Diệp đại ca, anh nhất định phải đến đấy nhé!
— Được thôi, đạo diễn vĩ đại tương lai ạ! — Diệp Lăng Phi cười nói. — Anh đảm bảo lúc đó sẽ đến trình diện. À, em có cần anh giúp gì không?
— Đương nhiên là có rồi! — Tiêu Vũ Văn nói. — Chỉ là khi nào cần em sẽ đến tìm anh!
— Được rồi, quyết định vậy đi!
Diệp Lăng Phi nói chuyện với Tiêu Vũ Văn xong, cúp máy, ném điện thoại sang bên giường. Hắn ôm chặt Vu Tiêu Tiếu, nói:
— Đều tại cái nha đầu nhà em, nếu không phải vì em, anh hơi đâu mà đi lo mấy chuyện bao đồng này. Em nói xem, em định báo đáp anh thế nào đây?
Thân thể mềm mại tràn đầy sức sống thanh xuân của Vu Tiêu Tiếu quấn chặt lấy Diệp Lăng Phi, cặp mông nảy nở bị bàn tay to lớn của hắn đè lên, bộ ngực của cô cọ xát vào lồng ngực hắn, gương mặt kiều diễm ửng hồng, dịu dàng nói:
— Diệp đại ca, anh còn muốn gì nữa, bây giờ em đã trao cho anh tất cả rồi, anh còn muốn gì từ em đây?
— Em quên câu em thích nói nhất rồi à? — Diệp Lăng Phi cười hỏi.
Vu Tiêu Tiếu hơi ngạc nhiên, còn chưa kịp nói gì, ngón tay của Diệp Lăng Phi đã chọc nhẹ vào giữa mông cô. Vu Tiêu Tiếu “a” lên một tiếng yêu kiều, hai tay ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, cặp mông cố sức kẹp chặt.
Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu ở trong phòng khách sạn đến gần tối, hắn mới đưa cô về nhà, sau đó quay trở về biệt thự. Diệp Lăng Phi kể lại chuyện chiều nay gặp Vu Chấn cho Bạch Tình Đình nghe, hắn dự định ngày mai sẽ đến thành phố Đông Hải, muốn mau chóng giải quyết xong chuyện này.
Diệp Lăng Phi ở lại thành phố Vọng Hải thêm một ngày, sau đó lái xe đến thành phố Đông Hải. Lần này, hắn không dẫn Dã Lang đi cùng, chỉ gọi mình Dã Thú. Bây giờ Dã Lang và Lương Ngọc đang trong thời kỳ mặn nồng, Diệp Lăng Phi không muốn quấy rầy. Còn chuyện dẫn theo Dã Thú là bởi vì tên này muốn trốn Lục Tuyết Hoa, nằng nặc yêu cầu Diệp Lăng Phi dẫn hắn đi cùng.
Hóa ra người phụ nữ mà Dã Thú bao nuôi bên ngoài đã vô tình gặp Lục Tuyết Hoa. Thành phố Vọng Hải vốn nhỏ, cô gái kia chỉ biết vợ của Dã Thú tên Lục Tuyết Hoa nhưng lại không biết mặt. Kết quả, hai người tình cờ gặp nhau, lại còn trở thành bạn bè. Vừa nói chuyện thì nhắc tới Dã Thú, thế là mọi chuyện vỡ lở. Lần này trở về, Dã Thú vốn muốn kết hôn với Lục Tuyết Hoa, nhưng cô lại nổi cơn ghen tuông của phụ nữ, bắt đầu gây sự với hắn.
Trước đây Lục Tuyết Hoa không như vậy, nhưng từ khi có thai, tính tình cô cũng bắt đầu trở nên khó chịu hơn. Dã Thú thì lại không thể cãi nhau với cô, bây giờ Lục Tuyết Hoa đang mang trong bụng đứa con của hắn. Mặc kệ Dã Thú nói gì, Lục Tuyết Hoa đều không chịu nghe. Dã Thú ở nhà bị chì chiết thực sự hết cách, nhân dịp Diệp Lăng Phi muốn đến thành phố Đông Hải, liền nói với Lục Tuyết Hoa là lão đại có việc cần tìm hắn. Đừng xem Lục Tuyết Hoa có thể vừa khóc vừa làm loạn với Dã Thú, vừa nghe nói Diệp Lăng Phi tìm hắn, cô lại lập tức nín khóc.
Dã Thú thầm nghĩ lão đại của mình đúng là có tác dụng, trước tiên cứ ra ngoài trốn mấy ngày, để Lục Tuyết Hoa bình tĩnh lại một chút. Trên xe, Diệp Lăng Phi lại bắt đầu dạy dỗ Dã Thú, đương nhiên, bản thân hắn cũng chẳng có tư cách gì mà nói Dã Thú, chính hắn cũng chẳng khá hơn là bao. Diệp Lăng Phi chỉ mách cho Dã Thú cách dỗ dành con gái, Dã Thú nghe mà gật đầu lia lịa.
Lái xe gần một giờ trên đường cao tốc, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra gọi cho Vu Chấn, hắn muốn liên lạc trước với ông ta.
Vu Chấn vẫn luôn chờ điện thoại của Diệp Lăng Phi. Lần trước Diệp Lăng Phi nói hai ba hôm nữa sẽ qua, Vu Chấn vẫn đang ngóng hắn đến Đông Hải. Ở thành phố Đông Hải, Diệp Lăng Phi cũng có biệt thự riêng, lần này đến sẽ ở bên đó.
Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Vu Chấn xong, ném điện thoại sang một bên, quay đầu nói với Dã Thú:
— Dã Thú, buổi tối tôi dẫn cậu ra ngoài chơi một chút!
— Ra ngoài chơi ư? — Dã Thú có phần ỉu xìu, nói: — Lão đại, bây giờ em thế này thì còn chơi bời gì nữa. Thôi, em không đi thì tốt hơn!
— Dẫn cậu đi mở mang tầm mắt! — Diệp Lăng Phi cười nói. — Có biết Tiêu Dao Lâu ở thành phố Đông Hải không?
— Tiêu Dao Lâu à? — Dã Thú ngẩng đầu lên, nói: — Chưa từng nghe nói, lão đại, Tiêu Dao Lâu là chỗ quái gì vậy?
— Tiêu Dao Lâu là chốn ăn chơi xa hoa nhất ở thành phố Đông Hải này, nghe nói những người vào được đó đều không phải nhân vật đơn giản. Có muốn đến xem thử không?
Dã Thú vừa nghe vậy, mắt lập tức sáng lên, nói:
— Đương nhiên là muốn đi xem rồi, bây giờ em rất muốn biết rốt cuộc Tiêu Dao Lâu là nơi như thế nào!
Diệp Lăng Phi cười nói:
— Chỉ là cậu phải chờ đến tối mới được đến đó, bây giờ chưa phải lúc!
Diệp Lăng Phi nói xong, không nói thêm câu nào nữa.
Hắn lái xe tới biệt thự của mình, vừa vào trong, Diệp Lăng Phi lập tức gọi điện cho Tôn Hồng, bảo hắn đến đây gặp mình. Tôn Hồng tới thành phố Đông Hải sớm hơn Diệp Lăng Phi một ngày, tạm thời ở trong khách sạn. Lần này, Diệp Lăng Phi bảo Tôn Hồng chuyển đến đây ở, hắn dẫn theo tổng cộng hai mươi người. Tôn Hồng dẫn bốn người tới chỗ Diệp Lăng Phi, những người còn lại đều ở khách sạn.
Lần này Tôn Hồng dẫn thêm một người tới, đó là Trương Hải Thiên. Lần trước lúc Diệp Lăng Phi cử hành hôn lễ với Chu Hân Mính tại thành phố Đông Hải thì Trương Hải Thiên cũng có mặt. Tôn Hồng và Trương Hải Thiên gặp được nhau ở thành phố Đông Hải cũng hết sức tình cờ. Lúc đó, Trương Hải Thiên đang lăn lộn ở đây, coi như là một tiểu đầu mục. Sau đó, hai người cũng có liên lạc với nhau. Lần này Tôn Hồng tới thành phố Đông Hải, việc đầu tiên là đi gặp Trương Hải Thiên. Tôn Hồng không nói rõ tình hình cụ thể, chỉ tán gẫu với hắn. Từ miệng Trương Hải Thiên, Tôn Hồng đã biết được không ít chuyện liên quan đến xã hội đen ở thành phố này. Lần này Tôn Hồng dẫn Trương Hải Thiên đến là muốn để hắn tự mình kể cho Diệp Lăng Phi nghe về tình hình của hắc bang ở đây.
Trương Hải Thiên chưa từng tới nơi này. Tuy hắn cũng coi như một tiểu đầu mục ở thành phố Đông Hải, nhưng cũng chỉ là kiếm miếng cơm mà thôi, làm sao có thể đến những khu biệt thự xa hoa thế này. Đây là chỗ ở của những kẻ lắm tiền nhiều của, những nơi như thế này không phải chỗ mà đám lâu la như bọn họ dám bén mảng tới.
Ở thành phố Đông Hải, địa bàn của hắc bang được phân chia rất rõ ràng, có một số nơi tuyệt đối không thể động tới, ví dụ như khu biệt thự của lãnh đạo thành phố hoặc khu biệt thự này. Bất kỳ kẻ nào trong giang hồ cũng không dám đến đây gây sự. Nếu có kẻ nào không nghe lời, đến đây kiếm chuyện, sẽ có người đứng ra trừng trị đích đáng. Người này là một người đàn ông được rất nhiều người ở thành phố Đông Hải gọi là Cương ca.
Cương ca tuổi cũng chưa nhiều, chỉ mới ba mươi, theo lẽ thường, một người trẻ như hắn không có cửa để lên làm lão đại xã hội đen ở đây. Bàn về tư lịch, bàn về vai vế, ai cũng có thể hơn Cương ca, nhưng mọi người đều hiểu rõ, Cương ca chẳng qua chỉ là một người đại diện, lão đại chân chính đứng sau là một người khác. Nếu có băng đảng nào không chịu nghe theo sự quản lý của Cương ca, vậy thì nhất định sẽ bị cảnh sát sờ gáy. Ai cũng hiểu rõ Cương ca có chống lưng ăn cả hai nhà hắc bạch, không ai dám trêu chọc.
Sau khi Trương Hải Thiên đến biệt thự mới biết người đàn ông có thế lực mà Tôn Hồng nói chính là người đã cử hành hôn lễ ở thành phố Đông Hải lần trước. Lúc đó, Trương Hải Thiên còn thấy kỳ quái, vì sao đám người Tôn Hồng lại tới Đông Hải để dự hôn lễ. Hóa ra là thế. Trương Hải Thiên gặp Tôn Hồng đã có chút sợ hãi, bây giờ thấy ngay cả Tôn Hồng cũng kiêng dè Diệp Lăng Phi thì hắn càng thêm cẩn trọng.
Dã Thú ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, liếc nhìn Trương Hải Thiên, sau đó quay sang Tôn Hồng, nói:
— Tôn Hồng, thằng nhóc này là ai vậy?
— Dạ, trước đây là người của Phủ Đầu Bang chúng tôi! — Tôn Hồng đáp. — Sau này khi Phủ Đầu Bang giải tán, hắn chạy sang đây. Bây giờ cũng là một tiểu đầu mục, kiếm ăn cũng không tệ, ít ra là còn hơn tôi, bây giờ tôi chẳng là cái thá gì cả!
— Nói nhảm! — Dã Thú nhếch miệng, hung hăng đâm con dao găm trên tay xuống mặt bàn. “Phập” một tiếng, con dao cắm sâu vào mặt gỗ hơn một tấc. Dã Thú toe toét cười, nói: — Tôn Hồng, cậu còn nói cậu không là gì à? Ở thành phố Vọng Hải ai dám trêu chọc cậu? Chỉ cần cậu đi theo bọn tôi, đảm bảo không ai dám động vào cậu, dù là kẻ nào cũng không dám!
— Dã Thú, cậu đừng ngồi đây nói nhảm nữa! — Diệp Lăng Phi cảm thấy Dã Thú lắm mồm quá, khoát tay với hắn, nói: — Không phải cậu muốn đi bơi sao? Bên ngoài có bể bơi đấy, cậu có thể ra đó hoặc ra biển tắm, tóm lại đừng ở đây lải nhải nữa. Tối nay tôi sẽ dẫn cậu đi chơi!
— Dạ, em biết rồi! — Dã Thú rút dao găm ra, sải bước đi ra ngoài.
Trương Hải Thiên dù sao cũng là người lăn lộn giang hồ, chuyện đánh đánh giết giết cũng đã làm không ít. Động tác đâm dao vừa rồi của Dã Thú khiến Trương Hải Thiên trong lòng kinh hãi, thầm nghĩ nếu con dao đó mà đâm vào người mình thì chắc chắn toi đời.
Diệp Lăng Phi bảo Tôn Hồng và Trương Hải Thiên ngồi xuống, hắn thì đứng dậy lấy mấy chai nước khoáng, ném cho mỗi người một chai, nói:
— Các cậu đừng để bụng, biệt thự này tôi mua nhưng lâu rồi không đến ở, trong nhà chẳng có gì cả, mấy thứ này tôi mua trên đường đến đây đấy. Tôn Hồng, khi nào có thời gian thì thuê người dọn dẹp lại nơi này một chút. Lúc tôi không ở thành phố Đông Hải, cậu cứ dẫn người đến đây mà ở, nhưng đừng có biến nơi này thành cái chuồng lợn đấy!
— Diệp tiên sinh, tôi biết, anh yên tâm đi, tôi sẽ dặn dò huynh đệ không được làm bậy ở đây! — Tôn Hồng nói. — Bây giờ tôi đang sắp xếp cho mọi người ở khách sạn, sau này tìm được nơi ở rồi sẽ chuyển qua đó. Diệp tiên sinh ở đây, có lẽ chúng tôi không nên vào ở thì tốt hơn!
Diệp Lăng Phi mở nắp chai nước, uống một hớp lớn, sau đó lau miệng, nói:
— Tùy cậu thôi, muốn ở thì ở, không muốn tôi cũng không ép. Chỉ là mấy ngày này cậu cứ ở lại đây đi!
— Cũng được! — Tôn Hồng đồng ý.
Diệp Lăng Phi quay sang Trương Hải Thiên, nói:
— Cậu tên là Trương Hải Thiên đúng không?
— Dạ phải! — Trương Hải Thiên vội vàng nói. — Biệt danh của tôi là “Liều Mạng”, bởi vì đã đánh nhau là không quan tâm sống chết, nên mới có cái tên này. Tôn đường chủ là hiểu rõ nhất, năm đó tôi ở…
Trương Hải Thiên còn chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
— Trương Hải Thiên, tôi không hỏi cái này, biệt danh của cậu không liên quan gì đến tôi cả. Tôi chỉ muốn hỏi cậu vài việc thôi!
— Diệp tiên sinh, ngài cứ hỏi đi, tôi biết gì sẽ nói hết! — Trương Hải Thiên nói.
— Trương Hải Thiên, nếu cậu cũng lăn lộn ở chốn này, theo cậu thấy, xã hội đen ở thành phố Đông Hải có gì khác so với xã hội đen ở thành phố Vọng Hải năm đó?
Câu hỏi này của Diệp Lăng Phi khiến Trương Hải Thiên không hiểu hắn muốn hỏi gì, hắn nhìn sang Tôn Hồng, Tôn Hồng cũng không hiểu ý của Diệp Lăng Phi. Trương Hải Thiên đành phải nhìn sang Diệp Lăng Phi, hỏi:
— Diệp tiên sinh, tôi không hiểu ý ngài là gì?
— Vậy tôi nói thẳng. Theo cậu, xã hội đen ở thành phố Đông Hải này vì sao lại hung hăng hống hách như vậy?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi câu này, cuối cùng Trương Hải Thiên cũng hiểu, hắn hơi chần chừ một lát, rồi ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
— Diệp tiên sinh, tôi biết một số chuyện, nhưng cũng không nhiều lắm. Theo như tôi biết, xã hội đen ở nơi này có người bảo kê, không giống thành phố Vọng Hải năm đó, bang hội chúng tôi đều cố hết sức không gây chuyện để tránh bị cảnh sát chú ý. Còn ở đây thì không cần lo lắng đến cảnh sát, tôi cảm thấy… tôi cảm thấy cảnh sát ở đây đang dung túng cho xã hội đen!
— Nói hay lắm! — Diệp Lăng Phi vỗ tay, nói: — Xem ra cậu là người có đầu óc. Vậy tôi hỏi cậu, cậu cho là tình hình này sẽ tiếp tục kéo dài không?
— Chắc chắn là không duy trì được lâu nữa! — Về vấn đề này, Trương Hải Thiên hiểu rất rõ, hắn nói: — Tôi thấy cũng chỉ trong khoảng thời gian này thôi, sau đó sẽ không còn nữa, biết đâu lại giống như thành phố Vọng Hải năm đó, diệt trừ tận gốc các băng nhóm xã hội đen. Quan trọng nhất là ở chính quyền thành phố. Diệp tiên sinh, tôi cũng không chắc lắm, tôi chỉ luôn có cảm giác như vậy!
— Trương Hải Thiên, cảm giác của cậu không sai! — Diệp Lăng Phi nói. — Xã hội đen ở nơi này đã hung hăng ngang ngược đến mức không thể chịu đựng được nữa. Tôi nói cho cậu hay, một khi chính phủ bên này có sự thay đổi, hoặc nói là những người trong chính phủ bảo kê cho xã hội đen bị điều đi, vậy thì xã hội đen ở đây sẽ gặp tai ương ngập đầu. Đến lúc đó, những người như cậu sẽ bị đẩy ra gánh tội thay!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Tôn Hồng lại tiếp lời:
— Liều Mạng, dù sao năm xưa cậu cũng là người của Phủ Đầu Bang chúng ta, tôi cũng không muốn thấy cậu phải vào tù. Bây giờ chúng ta làm ăn là vì kiếm tiền, mà kiếm tiền thì có rất nhiều cách!
Trương Hải Thiên thở dài, nói:
— Tôi cũng hết cách rồi, tôi không dính vào chuyện này thì có thể làm gì chứ!
— Những chuyện cậu có thể làm được rất nhiều, chỉ xem cậu có chịu làm hay không thôi! — Diệp Lăng Phi nhìn Trương Hải Thiên, nói: — Tôi nói thật cho cậu hiểu, trung ương đã chú ý tới tình hình ở thành phố Đông Hải này rồi. Tôi có người bên trung ương, tin tức truyền ra là sẽ sớm chỉnh đốn thành phố Đông Hải. Đến lúc đó, cho dù không bắt được cá lớn, những người như cậu nhất định sẽ bị đẩy ra làm vật tế thần. Cậu suy nghĩ cho kỹ đi, con đường sau này phải đi như thế nào?
Trương Hải Thiên cúi đầu, rồi bỗng nhiên ngẩng lên, hắn nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi thẳng:
— Diệp tiên sinh, ngài nói thẳng với tôi đi, có phải ngài có chuyện cần tôi giúp không?
---o0o---