Diệp Lăng Phi vốn thích làm việc với người thông minh. Trương Hải Thiên không nghi ngờ gì là một kẻ thông minh, chỉ cần nghe Diệp Lăng Phi nói vài câu đã đoán được ý đồ của hắn. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ừm, cậu nói rất đúng, tôi quả thực có chuyện tìm cậu, nhưng không phải tôi cần cậu giúp đỡ, mà là cậu đang tự cứu lấy mình.
- Tôi tự cứu mình ư?
Trương Hải Thiên sửng sốt nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không vòng vo nữa, nói thẳng:
- Tôi nói rõ cho cậu biết, thành phố Đông Hải này cần phải được chỉnh đốn lại, và tôi đến đây chính là để làm việc đó. Trương Hải Thiên, nếu cậu đã từng là người của Phủ Đầu Bang thì tất nhiên biết bản lĩnh của tôi. Lần này tôi đến thành phố Đông Hải là muốn quản lý tốt nơi này. Cậu không cần biết nguyên nhân, chỉ cần biết rằng cậu đang tự cứu mình là được!
Trương Hải Thiên thở dài:
- Diệp tiên sinh, tôi hiểu ý ngài rồi, cũng biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Nhưng tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé, chẳng làm được chuyện gì cả!
- Cậu chỉ cần nói cho tôi biết tất cả những gì cậu biết, ngoài ra, tôi còn muốn hỏi cậu chuyện liên quan đến Tiêu Dao lâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cậu có thể kể cho tôi nghe một chút về Tiêu Dao lâu không?
Tiêu Dao lâu là chốn ăn chơi xa hoa bậc nhất thành phố Đông Hải. Trương Hải Thiên chưa từng bước chân vào, nhưng hắn biết rõ về nơi đó. Ban đầu, Diệp Lăng Phi định đến Tiêu Dao lâu dạo một vòng, nhưng sau khi nghe Trương Hải Thiên kể xong, hắn đã thay đổi ý định. Hắn phất tay với Trương Hải Thiên, nói:
- Cậu đi được rồi, có chuyện gì thì báo cho tôi biết!
Sau khi Trương Hải Thiên rời đi, Diệp Lăng Phi bước ra khỏi biệt thự. Dã Thú đang bơi trong hồ bơi ngay trước nhà. Thấy Diệp Lăng Phi đi tới, Dã Thú trồi lên…
[...]
…hiện ra. Diệp Lăng Phi thật sự không cảm thấy có gì đáng lo lắng, thấy bộ dạng rụt rè của Vu Chấn, hắn cười nói:
- Thị trưởng Vu, lá gan của ông bây giờ cũng nhỏ thật đấy!
- Hết cách rồi!
Vu Chấn đáp.
- Sau khi cậu hiểu rõ tình hình ở đây, cậu sẽ biết nơi này hỗn loạn đến mức nào!
- Loạn là bình thường, không loạn mới là bất thường!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Thị trưởng Vu, bí thư thành ủy của ông đang ở đâu?
- Cậu muốn làm gì?
Vu Chấn giật mình nhìn Diệp Lăng Phi:
- Chẳng lẽ cậu định…
- Đây là phương pháp trực tiếp nhất, không đúng sao?
Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
Vu Chấn trầm mặc một lúc lâu rồi ngẩng đầu lên, nói:
- Ông ta cũng ở cùng khu biệt thự với tôi, chỉ là bảo vệ ở đó…
Diệp Lăng Phi không đợi Vu Chấn nói hết, phất tay:
- Chuyện này cứ giao cho tôi, ông chỉ cần cho tôi biết ông ta ở đâu là được, những chuyện khác tôi sẽ tự giải quyết!
Vu Chấn gật đầu, nói cho Diệp Lăng Phi địa chỉ cụ thể của bí thư thành ủy thành phố Đông Hải. Diệp Lăng Phi tiễn Vu Chấn ra tận cửa, sau khi quay vào, hắn gọi Dã Thú:
[...]