Suzu Yamakawa và Minako vừa chạy ra khỏi khách sạn thì một chiếc taxi cũng vừa lúc dừng ngay trước mặt. Cả hai không chút do dự, lập tức leo lên xe. Gã tài xế là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, mặt đầy mụn.
- Chạy đi!
Minako nói với gã tài xế bằng thứ tiếng Trung lơ lớ.
- Được rồi!
Gã tài xế đáp rồi lập tức khởi động xe. Minako ngoảnh lại nhìn thì thấy đám bảo vệ đã đuổi ra, cô vội quay người lại thúc giục:
- Chạy mau lên!
- Có người đuổi theo các cô à?
Gã tài xế liếc nhìn hai cô gái qua kính chiếu hậu, rồi hỏi.
Minako thấy vậy vội vàng giục hắn:
- Anh cắt đuôi bọn họ đi!
Gã tài xế nhếch miệng:
- Cắt đuôi bọn họ chứ gì? Không thành vấn đề!
Hắn nhấn ga, chiếc xe vọt lên. Những người đuổi theo phía sau cũng lên một chiếc taxi gần đó, nhưng gã tài xế này rất rành đường, lạng lách vài vòng đã bỏ xa đám bảo vệ.
- Các cô đi đâu?
Sau khi cắt đuôi được chiếc xe phía sau, gã tài xế mới hỏi.
Suzu Yamakawa vẫn đang mặc bộ đồng phục nhân viên khách sạn, cô nhìn sang Minako. Suzu Yamakawa không biết một chữ tiếng Trung nào, mọi chuyện đều phải dựa vào Minako. Minako cũng không biết nên đi đâu, vừa mới chạy khỏi khách sạn, chẳng lẽ lại vào một khách sạn khác? Khi Minako đang phân vân thì Suzu Yamakawa đột nhiên nói:
- Chị Minako, hành lý của em vẫn còn ở khách sạn, chưa mang ra!
Lúc nãy Suzu Yamakawa vội vàng quá nên quên mất hành lý đã thu dọn sẵn, nhưng đây chưa phải vấn đề nghiêm trọng nhất. Vấn đề là cả hai đều không có tiền để trả taxi. Minako không mang tiền, chỉ lo dẫn Suzu Yamakawa chạy trốn, còn Suzu Yamakawa lại càng không.
Suzu Yamakawa và Minako thì thầm với nhau, gã tài xế nhìn qua kính chiếu hậu thấy vậy liền hỏi:
- Rốt cuộc các cô muốn đi đâu?
- Anh dừng xe đi! – Minako nói.
- Xin lỗi anh, thật sự xin lỗi, chúng tôi quên mang tiền rồi, lần sau nhất định sẽ trả cho anh!
Minako nói rồi bảo Suzu Yamakawa xuống xe. Cô vừa mở cửa bước xuống, gã tài xế taxi đã không chịu, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy. Hắn vội vàng mở cửa xe đuổi theo.
Con đường này vốn đã ít xe qua lại, bây giờ lại về khuya nên gần như vắng tanh. Gã tài xế thấy hai cô chỉ là phụ nữ, lại còn xinh đẹp nên chẳng sợ gì, hắn tiến đến trước mặt Minako, cười khẩy:
- Muốn đi xe chùa của ông à? Mơ đi!
- Nhưng chúng tôi thật sự không mang tiền! – Minako nói. – Chúng tôi sẽ gửi lại tiền cho anh mà!
- Cô coi tôi là thằng ngốc à? Hôm nay hai người đừng hòng đi xe chùa của tôi!
Gã tài xế taxi liếc nhìn Minako từ đầu đến chân rồi cười nói:
- Trông em cũng xinh xắn đấy, hay là thế này, em vui vẻ với anh một đêm…
Gã tài xế còn chưa nói hết câu, Minako đã giơ tay tát cho hắn một cái chát. Cú tát khiến gã tài xế sững sờ. Hắn chửi:
- Hả, con đĩ này dám đánh tao à? Xem hôm nay tao xử lý mày thế nào!
Gã tài xế ỷ mình là đàn ông nên không sợ cô gái Nhật Bản này. Hắn định xông vào bế Minako lên xe. Minako cũng không phải dạng vừa, nhìn tư thế của hắn là biết có chuyện không hay. Cô ra tay theo bản năng, trông có vẻ không mạnh, nhưng gã tài xế lại không chịu nổi một đòn, bị cô quật ngã sõng soài trên đất.
- Xin lỗi, xin lỗi!
Minako thấy vậy thì hoảng hốt nói lời xin lỗi.
- Mày, con mụ khốn kiếp, tao tuyệt đối không tha cho mày!
Gã tài xế taxi ngã sóng soài trên mặt đất, hắn móc điện thoại trong túi quần ra.
Ban đầu Minako vẫn chưa hiểu, nhưng khi thấy gã tài xế gọi điện thoại thì cô mới biết hắn đang báo cảnh sát. Minako vội vàng kéo Suzu Yamakawa đang đứng ngây người ra, nói:
- Tiểu thư Yamakawa, mau lên xe!
Suzu Yamakawa ngớ người.
- Mau lên xe đi tiểu thư! – Minako lặp lại.
- Vâng!
Suzu Yamakawa lên xe, Minako lại nói lời xin lỗi với gã tài xế:
- Xin lỗi, xin lỗi nhé!
Nói xong, Minako liền vòng qua phía ghế lái rồi ngồi vào xe.
- Con mụ khốn kiếp, đó là xe của tao, mày dám cướp xe của tao sao?
Gã tài xế nằm trên đất, đứng dậy không nổi, chỉ có thể gào lên:
- Mày! Con mụ khốn kiếp kia!
Minako chưa từng lái loại xe này, nhưng cách khởi động và điều khiển thì xe nào cũng tương tự, chỉ khác nhau vài chi tiết. Minako khởi động được xe thì kết quả là xe lại lùi về phía sau. Biết mình làm sai, cô vội vàng sửa lại, cho xe chạy về phía trước. Gã tài xế cầm điện thoại báo cảnh sát, khi Minako lái xe đi không xa thì một chiếc xe cảnh sát tuần tra chạy tới. Sau khi nghe gã tài xế kể lại việc bị hai cô gái cướp xe, hai viên cảnh sát tuần tra lập tức báo cáo về tổng bộ, đồng thời lên xe hú còi đuổi theo. Nghe tiếng còi cảnh sát vọng lại từ phía sau, Minako bắt đầu hoảng hốt. Chiếc xe này là do cô cướp được, nên chắc chắn cảnh sát đang đuổi bắt họ.
Minako không rành đường sá ở đây nên chỉ có thể lái xe chạy loạn. Cộng thêm tiếng còi cảnh sát inh ỏi phía sau, cô lái xe chạy khắp nơi trong thành phố Vọng Hải. Vì trời đã khuya, đường sá lại không quen, chiếc xe cuối cùng đâm sầm vào một cột đèn đường rồi không đi được nữa. Thấy vậy, Minako vội bảo Suzu Yamakawa xuống xe, cô kéo Suzu Yamakawa chạy về phía một khu biệt thự nhỏ gần đó. Khi chiếc xe cảnh sát đuổi tới nơi thì chỉ thấy chiếc taxi đã biến dạng. Đoán rằng hai cô gái người Nhật đang ở gần đây, họ lập tức dừng xe lại, gọi hỗ trợ, hai chiếc xe cảnh sát khác cũng chạy về hướng khu biệt thự.
Tiếng còi cảnh sát xé tan màn đêm yên tĩnh, cũng khiến Diệp Lăng Phi tỉnh giấc. Nghe thấy tiếng còi, hắn bật người ngồi dậy. Bạch Tình Đình ngủ bên cạnh cũng tỉnh giấc, cô nằm trên giường, dụi mắt hỏi:
- Ông xã, xảy ra chuyện gì vậy?
- Anh cũng không biết!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi tới cửa sổ. Nhìn ra ngoài, hắn thấy hai chiếc xe cảnh sát đang đỗ cách biệt thự của mình không xa, hình như còn có cảnh sát đang lùng sục xung quanh. Diệp Lăng Phi chửi thầm:
- Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm có để người ta ngủ không!
Chửi xong, Diệp Lăng Phi quay về phòng ngủ mặc quần áo.
Bạch Tình Đình hỏi:
- Ông xã, anh định làm gì vậy?
- Mắng cho bọn họ một trận chứ làm gì! – Diệp Lăng Phi gắt. – Đã nửa đêm rồi còn ầm ĩ không cho người ta ngủ, không đi mắng bọn họ thì làm gì!
Diệp Lăng Phi ngáp một cái, vẫn còn thấy buồn ngủ. Bây giờ đã là hai giờ sáng, là lúc người ta ngủ say nhất, vậy mà lại bị tiếng còi cảnh sát bên ngoài đánh thức, sao có thể không bực tức cho được. Diệp Lăng Phi mặc một chiếc quần đùi, khoác chiếc áo sơ mi, chân đi dép lê, định đi ra ngoài. Bạch Tình Đình vội nói:
- Ông xã, bên ngoài lạnh lắm, anh mặc ấm một chút đi!
- Không sao đâu, người anh khỏe lắm!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi ra khỏi phòng ngủ. Hắn lo tiếng còi cảnh sát sẽ đánh thức Chu Hân Mính. Hắn bị đánh thức thì không sao, nhưng Chu Hân Mính đang mang thai, chỉ còn khoảng ba tháng nữa là sinh, Diệp Lăng Phi không muốn tiếng còi cảnh sát làm phiền cô. Diệp Lăng Phi mặc áo sơ mi, quần cộc, chân đi dép lê, đi ra ngoài biệt thự. Vừa ra đến cửa, hắn đã đứng mắng một viên cảnh sát đang định đi vào khu này lục soát:
- F*ck, mấy giờ rồi mà các anh còn chạy xe cảnh sát tới đây làm gì? Mau tắt còi đi cho tôi!
Viên cảnh sát kia nhìn trang phục của Diệp Lăng Phi, tưởng rằng đây là một gã nhà giàu mới nổi nào đó mua biệt thự ở Nam Sơn. Anh ta đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Chúng tôi đang truy đuổi hai nghi phạm cướp của tới đây. Nếu có làm phiền đến anh, thành thật xin lỗi, mong anh thông cảm cho công việc của chúng tôi!
- Hiểu cái quái gì! Các anh đi bắt cướp thì kệ các anh, nhưng không tắt còi hụ đi mà bắt được à? Hơn nữa, giờ là ba giờ sáng rồi, các anh còn hú còi inh ỏi, thằng ngu cũng biết có cảnh sát tới. Hai tên cướp kia còn ở lại đây mới lạ, chúng nó chạy mất dép từ lâu rồi, đúng là phí công vô ích!
- Tôi hy vọng anh có thể hiểu được công việc của chúng tôi! – viên cảnh sát kia nói.
Diệp Lăng Phi vừa định nói tiếp thì chợt thấy thêm hai chiếc xe cảnh sát nữa hú còi lái đến, hắn lại càng tức giận, làm tới mức này mà vẫn chưa chịu dừng. Ngay lúc Diệp Lăng Phi định mở miệng chửi, một chiếc xe cảnh sát đỗ ngay bên cạnh, Tiểu Triệu từ trong xe nhảy xuống. Tiểu Triệu nhìn thấy Diệp Lăng Phi.
- Diệp ca, sao anh lại ở đây?
Diệp Lăng Phi vừa thấy là Tiểu Triệu, đành phải nuốt mấy câu chửi sắp văng ra vào bụng. Hắn không cần thiết phải mắng chửi Tiểu Triệu. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Tiểu Triệu, nói:
- Còn không phải tại mấy cái còi cảnh sát của các cậu à, phá hỏng giấc mộng đẹp của tôi. Mẹ nó chứ, các cậu có để tôi ngủ không đây?
Tiểu Triệu vừa nghe vậy, vỗ đầu một cái, nói:
- Diệp ca, anh xem em này, lại quên mất chuyện này!
Tiểu Triệu lập tức bảo mọi người tắt còi cảnh sát, không được bật lên nữa. Mấy cái còi đều ngừng kêu, bốn phía lại trở nên yên tĩnh. Tiểu Triệu lấy một điếu thuốc đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hút thuốc, hỏi:
- Xảy ra chuyện gì vậy, vụ cướp bóc gì thế?
- Em cũng không rõ lắm! – Tiểu Triệu nói. – Hình như là hai cô gái Nhật Bản cướp xe taxi của một gã tài xế, ba chiếc xe cảnh sát cũng không chặn được họ. Sau đó, chiếc taxi kia đâm vào một cột đèn đường gần đây, hai người đó bỏ xe chạy trốn. Bọn em nhận được lệnh nên mới chạy tới hỗ trợ. Em vừa mới làm nhiệm vụ xong, đang chuẩn bị về ngủ một giấc, ai ngờ lại phải chạy tiếp đến đây. Đúng là làm không ngơi nghỉ, em sắp chịu không nổi nữa rồi!
- F*, Tiểu Triệu, không phải tôi nói cậu chứ các cậu bắt được sao? Người ta đã chạy từ lâu rồi! – Diệp Lăng Phi hút một hơi thuốc, nói. – Cậu nghĩ xem, có tên cướp nào ngu đến mức trốn trong khu biệt thự chờ các cậu tới bắt không? Chắc chúng đã sớm chạy lên Nam Sơn rồi, nửa đêm nửa hôm các cậu còn định lục soát núi à?
- Em cũng biết vậy, nhưng không còn cách nào khác, dù sao cũng phải có báo cáo lên cấp trên… – Tiểu Triệu cười cười nói. – Diệp ca, anh cũng phải thông cảm, bọn em cũng đâu có dễ chịu gì!
- Thế tôi thì dễ chịu à? Bị các cậu đánh thức, bây giờ tôi còn đang buồn ngủ chết đi được! – Diệp Lăng Phi nói tới đây lại ngáp một cái. – Theo tôi thì các cậu lùng sục một lúc rồi về là được, căn bản là không bắt được đâu!
- Em biết! – Tiểu Triệu nói. – Bọn em đến đây để thay ca, cử mấy người canh gác các khu vực gần đây, những người còn lại rút về. Chỉ là em vẫn không hiểu, hai cô gái Nhật Bản cướp xe taxi, anh bảo tại sao họ lại làm vậy, chẳng lẽ là cướp sắc?
- Chuyện này cũng khó nói! – Diệp Lăng Phi ngáp một cái, nói. – Bây giờ đàn ông Nhật Bản yếu kém, nói không chừng mấy cô gái Nhật đó thất vọng với đàn ông nước họ, sang Trung Quốc muốn tìm mấy anh chàng cường tráng. Tiểu Triệu, tôi thấy cậu rất hợp đấy, thân thể cường tráng.
- Diệp ca, anh đừng đùa em kiểu đấy! – Tiểu Triệu nghe vậy, liên tục xua tay. – Em không chơi trò này đâu, em chỉ chú tâm vào chuyện tình cảm của mình thôi!
- Cậu có người yêu rồi à? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Dạ! – Tiểu Triệu gật đầu. – Con gái của đồng nghiệp mẹ em, người ta là trợ lý giám đốc cho một công ty lớn, xinh đẹp lắm, em cũng cảm thấy mình không xứng với người ta!
- Cái gì, làm trợ lý giám đốc à? Tiểu Triệu à, cậu phải cẩn thận một chút. Loại phụ nữ này chưa chắc đã trong sạch, đừng để cô ta vừa lên giường với giám đốc lại vừa làm người yêu cậu, như vậy thì không đáng đâu! – Diệp Lăng Phi nói.
- Diệp ca, anh yên tâm, em biết mà!
Diệp Lăng Phi hút xong điếu thuốc, ném đầu mẩu xuống đất, nói:
- Được rồi, tôi về đây, các cậu cứ từ từ mà bắt nhé. À, nếu đang yêu mà túng tiền thì cứ nói với tôi, cái khác tôi không có chứ tiền thì tôi thừa!
- Diệp ca, cảm ơn anh! – Tiểu Triệu vừa nghe vậy, vội vàng nói lời cảm ơn.
Diệp Lăng Phi vỗ vai Tiểu Triệu một cái, nói:
- Có gì mà phải cảm ơn chứ, mau làm việc đi, rồi về ngủ sớm một chút!
- Dạ! – Tiểu Triệu đáp.
Diệp Lăng Phi cất bước quay trở lại biệt thự. Hắn vừa tới trước cửa thì cảm thấy có gì đó không đúng. Lúc mình ra khỏi biệt thự, cửa rõ ràng là đang mở, bây giờ lại bị đóng lại. Diệp Lăng Phi lập tức đề cao cảnh giác, hắn nhẹ nhàng mở cửa, đi vào bên trong. Vừa vào trong, hắn không vội lên gác mà đứng ở cửa, lắng nghe động tĩnh. Ngay lúc đó, Diệp Lăng Phi chợt nghe thấy tiếng động trong phòng khách. Hắn lạnh lùng quát:
- Dám chạy đến nhà của ta à, mau ra đây cho ta!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã thấy hai thiếu nữ xinh đẹp đứng lên từ phía sau ghế sa lông.