Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1093: CHƯƠNG 1093: VẤN ĐỀ CUỐI CÙNG

Nói xong, Diệp Lăng Phi thấy hai cô gái vô cùng xinh đẹp đứng dậy từ sau ghế salon. Phòng khách lúc này chỉ được chiếu sáng bởi một ngọn đèn mờ ảo, và dưới ánh sáng đó, hắn nhận ra một trong hai người đang mặc đồng phục nhân viên phục vụ khách sạn. Diệp Lăng Phi ngỡ mình nhìn nhầm, hắn dụi mắt nhìn kỹ lại. Khi chắc chắn rằng mình không hoa mắt, hắn đột nhiên cười khẩy:

– Thú vị thật! Nhà tôi có khách quý ghé thăm này!

Lúc này, nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, Trương Vân mở cửa bước ra. Diệp Lăng Phi vẫy tay với cô:

– Trương Vân, về phòng ngủ đi!

Trương Vân liếc mắt qua hai cô gái xinh đẹp đang đứng sau ghế salon, không nói gì rồi quay về phòng mình. Diệp Lăng Phi tiến đến trước mặt hai cô gái, nói:

– Ngồi đi. À, nói nhỏ thôi, người nhà tôi đang ngủ cả rồi. Nếu các cô làm họ thức giấc, tôi sẽ đuổi cả hai ra ngoài. Các cô thấy rồi đấy, cảnh sát bên ngoài vẫn chưa đi đâu, nếu hai cô bước ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị bắt vào đồn! Cướp xe taxi à? Thú vị thật đấy!

Suzu Yamakawa nhìn Minako, cô không hiểu tiếng Trung nên chẳng biết Diệp Lăng Phi đang nói gì. Minako nói với cô:

– Tiểu thư Suzu Yamakawa! Cô đừng nói gì cả, cứ ngồi xuống với tôi. Tôi cảm thấy người đàn ông Trung Quốc này không có ác ý đâu!

Suzu Yamakawa nắm tay Minako, từ sau ghế salon bước đến ngồi xuống ghế. Diệp Lăng Phi lại ngáp một cái. Hắn tựa người vào thành ghế, nhìn hai cô gái Nhật Bản trước mặt. Diệp Lăng Phi vắt một chân lên đùi, dùng tiếng Nhật nói:

– Suzu Yamakawa, người thừa kế duy nhất của gia tộc Yamakawa, không biết cô có thể cho tôi biết tại sao lại đi cướp taxi không?

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Suzu Yamakawa và Minako choáng váng. Minako cảnh giác hỏi:

– Anh là ai? Sao lại biết thân phận của tiểu thư Suzu Yamakawa?

– Tôi là ai à?

Diệp Lăng Phi cười.

– Tên tôi là Diệp Lăng Phi. Còn tại sao tôi biết thân phận tiểu thư nhà cô, là vì năm đó tôi từng đến Nhật Bản, hơn nữa còn từng giao thiệp với Yonchien Yamakawa. Nói thẳng ra, tôi cực kỳ không ưa lão già Yonchien Yamakawa đó, thiếu quyết đoán, trong tay có chút tiền thì đã sao, cũng hèn mọn y như lão Takeghi Kusamoto mà thôi. À, hỏi riêng cô Suzu Yamakawa một vấn đề nhé, cô đã từng đóng phim người lớn bao giờ chưa?

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Suzu Yamakawa sững sờ, cô lập tức đưa mắt nhìn Minako. Bị một gã đàn ông xa lạ vạch trần thân phận, Suzu Yamakawa nhất thời không biết phải làm sao. Mức độ sợ hãi trong lòng Minako lúc này cũng chẳng kém gì Suzu Yamakawa. Minako không thể ngờ gã đàn ông Trung Quốc tên Diệp Lăng Phi này lại biết thân phận của họ, hơn nữa xem ra hắn rất hiểu về gia tộc Yamakawa, nếu không đã chẳng thể dễ dàng vạch trần thân phận của Suzu Yamakawa như vậy. Còn ẩn ý phía sau câu nói kia lại hoàn toàn khiến Minako cảm thấy như một lời khiêu khích. Phải biết rằng, “phim người lớn” ở Nhật Bản là một ngành nghề, nhưng đa số những người tham gia đều có hoàn cảnh khó khăn, thỉnh thoảng cũng có con nhà giàu làm vì tò mò. Còn Suzu Yamakawa, người thừa kế tương lai của gia tộc Yamakawa, tuyệt đối không thể làm nghề đó, nếu không thì sau này làm sao kế thừa sự nghiệp gia tộc được?

Minako dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Diệp Lăng Phi từ đầu đến chân, nói:

– Tôi nghĩ anh nhầm rồi, tiểu thư Suzu Yamakawa chưa từng bước chân ra khỏi nhà!

– Chưa từng ra khỏi nhà à?

Diệp Lăng Phi nghe vậy, đột nhiên bật cười thành tiếng, trông như vừa nghe một câu chuyện hài. Hắn nói:

– Tôi nhớ hình như không phải vậy đâu. Tôi vốn không cho rằng cô Yamakawa là một tiểu thư cành vàng lá ngọc không được ra khỏi nhà. Ồ, tôi vẫn chưa biết tên cô, quý cô xinh đẹp này, cô tên là gì?

– Inoue Minako!

– Inoue Minako?

Diệp Lăng Phi nghe xong, lẩm bẩm:

– Inoue... Inoue...

Minako liếc nhìn Suzu Yamakawa, rồi lập tức quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu tại sao hắn lại nhắc đi nhắc lại họ Inoue. Diệp Lăng Phi vội nói tiếp:

– Xem ra gia tộc cô xuất thân nghèo khó rồi. Đối với người Nhật các cô, người nghèo vốn không có họ. Ví dụ như họ Inoue của cô, chính là vì tổ tiên được sinh ra ở trên giếng (Inoue có Hán tự là Tỉnh Thượng, nghĩa là "trên giếng"), nên mới lấy họ là Inoue. Ồ, tôi nhớ có vị thủ tướng nào của các cô tên là Koizumi Junichiro (thủ tướng Nhật Bản từ năm 2001-2006, phiên âm Hán-Việt là Tiểu Tuyền Thuần Nhất Lang), vậy chắc chắn tổ tiên ông ta sinh ra bên cạnh một dòng suối, mà lại là dòng suối nhỏ (tiểu tuyền)!

Minako không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi muốn nói gì, nhưng nhìn bộ dạng này, xem ra gã đàn ông này sẽ không dừng lại. Cô ta ngắt lời hắn:

– Diệp tiên sinh, rốt cuộc anh muốn nói gì?

– Ồ, thấy chưa, tôi lại lạc đề mất rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

– Được rồi, chúng ta vào vấn đề chính nhé. Tiểu thư Minako, ồ, cộng thêm vị tiểu thư ưu tú Suzu Yamakawa có cái tên nghe rất giống một ai đó mà tôi không nghĩ ra. Suzu Yamakawa, cô thật sự chưa từng quay phim người lớn sao?

– Tiểu thư Suzu Yamakawa nhà tôi chưa từng đóng loại phim đó. Diệp tiên sinh, tôi xin khẳng định với anh rằng tiểu thư nhà tôi không biết diễn loại phim đó, hy vọng anh đừng hỏi câu này nữa!

Minako nói.

– Ồ, vậy tôi không hỏi nữa!

Diệp Lăng Phi nói, ánh mắt hắn nhìn Suzu Yamakawa rồi mở miệng:

– Tiểu thư Suzu Yamakawa, tôi...

Minako vội vàng chen vào:

– Tôi vừa nói với anh rồi, tiểu thư nhà tôi thật sự không có!

– Tôi chỉ muốn hỏi tiểu thư Suzu Yamakawa có thể ở lại nhà tôi vài ngày được không thôi mà!

Diệp Lăng Phi nói.

– Diệp tiên sinh, ý của anh là gì?

Minako hỏi.

– Không có gì, tôi chỉ muốn xác nhận tiểu thư Suzu Yamakawa đã đóng phim cấp ba chưa thôi!

Minako và Suzu Yamakawa gần như sắp bị Diệp Lăng Phi làm cho phát điên. Nếu không phải bên ngoài có cảnh sát, có lẽ Minako đã tặng cho hắn một cước rồi. Minako cố nén giận, nói:

– Diệp tiên sinh, rốt cuộc anh muốn làm gì?

– Không có gì!

Diệp Lăng Phi cười.

– Tôi chỉ đang suy đoán ý đồ của các cô thôi, tại sao các cô lại cướp xe, và tại sao lại chạy đến chỗ tôi?

Minako nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:

– Tôi không cướp xe của hắn, là do hắn vô lễ với tôi!

– Vô lễ với cô à?

Diệp Lăng Phi nghe xong liền cười:

– Minako, cô thú vị thật đấy. Cô nói anh ta vô lễ với cô? Vậy tôi hỏi cô, tại sao cô lại cướp xe taxi của người ta? Lẽ nào người ta vô lễ với cô thì cô có quyền cướp xe của họ sao? Đợi chút, để tôi đặt mình vào vị trí của cô nghĩ thử xem. Nếu các cô biết dùng nhan sắc của mình thì tình hình đã khác rồi nhỉ?

– Anh...!

Minako tức giận. Diệp Lăng Phi cười:

– Thôi được rồi, đừng nổi cáu với tôi, tôi chỉ đùa chút thôi mà. Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?

Minako nhìn Suzu Yamakawa rồi nói:

– Chúng tôi trốn từ khách sạn ra, vì đi vội nên quên mang tiền. Kết quả là gã tài xế đó vô lễ với tôi, tôi bèn đánh hắn. Sau đó tôi đã xin lỗi và định trả xe lại cho hắn, nhưng hắn lại báo cảnh sát, nên chúng tôi đành phải chạy đến đây!

– Ừm, ra là vậy!

Diệp Lăng Phi nói:

– Đi xe người ta không trả tiền, chẳng trách họ muốn làm thịt các cô! Minako, tôi hỏi cô câu cuối cùng, tại sao hai người lại trốn khỏi khách sạn?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!