Diệp Lăng Phi nhìn Suzu Yamakawa và Minako đang ngồi đối diện, cất lời:
- Tôi hỏi hai cô câu cuối cùng, tại sao các cô lại trốn khỏi khách sạn?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cả Suzu Yamakawa và Minako đều im lặng. Minako không biết trả lời ra sao, vì đây là chuyện riêng của Suzu Yamakawa. Cô quay sang nhìn Suzu Yamakawa, còn Suzu Yamakawa thì lại nhìn Minako.
Thấy câu hỏi của mình khiến hai cô gái đưa mắt nhìn nhau, Diệp Lăng Phi bật cười:
- Hai cô rốt cuộc là sao vậy? Lẽ nào câu hỏi của tôi khó trả lời đến thế?
Suzu Yamakawa cuối cùng cũng lên tiếng:
- Bởi vì… bởi vì tôi không muốn kết hôn!
- Không muốn kết hôn?
Diệp Lăng Phi quan sát Suzu Yamakawa, rồi lại liếc nhìn Minako, hỏi:
- Chẳng lẽ cô không lấy chồng sao?
- Không phải, không phải!
Suzu Yamakawa vừa nghe đã hiểu Diệp Lăng Phi đang ám chỉ điều gì, cô vội vàng lắc đầu:
- Tôi không muốn cưới Kisoku Kusamoto, tôi… tôi đã có người mình yêu rồi!
Nghe xong, Diệp Lăng Phi nhíu mày:
- Kisoku Kusamoto, chẳng lẽ là con trai của Takeshi Kusamoto?
- Đúng vậy!
Thấy Suzu Yamakawa cúi đầu, Minako liền tiếp lời:
- Diệp tiên sinh, đúng như anh nói.
- Khoan đã!
Diệp Lăng Phi nói.
- Để tôi nghĩ xem, chuyện này có vấn đề!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi đi lại lại trước mặt hai cô gái. Minako và Suzu Yamakawa nhìn hắn, không hiểu vấn đề hắn nói là gì. Diệp Lăng Phi tiếp tục:
- Takeshi Kusamoto muốn kết thông gia với Yonchien Yamakawa, tức là hai nhà muốn liên minh. Đến đây thì không có vấn đề gì. Vấn đề nằm ở chỗ người thừa kế của nhà Yamakawa lại nửa đêm bỏ trốn khỏi khách sạn ở thành phố Vọng Hải. Chỗ này mới có vấn đề!
Nói đến đây, hắn đột ngột dừng lại, nhìn Suzu Yamakawa:
- Có phải cha cô và Kisoku Kusamoto cũng đang ở thành phố Vọng Hải không?
Nghe vậy, Suzu Yamakawa bất giác gật đầu.
Diệp Lăng Phi hỏi tiếp:
- Các cô đến thành phố Vọng Hải để làm gì?
Suzu Yamakawa lắc đầu, tỏ ý không biết. Diệp Lăng Phi lại ngồi xuống, chau mày suy tư. Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ cầu thang. Suzu Yamakawa và Minako cùng nhìn về phía đó, thấy một cô gái tuyệt đẹp mặc váy ngủ đang đi xuống. Suzu Yamakawa vốn tự tin vào làn da của mình, nhưng so với cô gái này, cô cảm thấy mình có phần thua kém.
- Ông xã! Họ là ai vậy?
Bạch Tình Đình đi xuống lầu. Cô đã đợi Diệp Lăng Phi trong phòng ngủ một lúc lâu nhưng không thấy hắn quay lại, sốt ruột nên cô xuống xem sao. Khi thấy hai cô gái xinh đẹp đang ngồi trong phòng khách, Bạch Tình Đình ngẩn người, không ngờ trong nhà mình lại có khách lạ.
- Ồ, bà xã! Sao em lại xuống đây?
Thấy Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi liền gọi cô đến ngồi cạnh mình. Hắn ôm lấy vòng eo thon gọn của cô và nói:
- Bà xã, em thật sự không nhận ra hai cô bé này là ai à?
- Sao em nhận ra được? – Bạch Tình Đình đáp.
- Bà xã, em còn nhớ hai cô bé người Nhật chúng ta gặp ở Quảng trường Hải Tinh hôm đó không? Lúc đó anh còn suýt đụng phải cô ấy đấy!
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc, Bạch Tình Đình mới quay sang nhìn Suzu Yamakawa và nhận ra. Cô ngạc nhiên hỏi:
- Ông xã, sao họ lại ở nhà mình vậy?
- Chuyện này nói ra dài lắm! – Diệp Lăng Phi nói. – Lát nữa anh sẽ giải thích cho em!
Nghe vậy, Bạch Tình Đình cũng không hỏi thêm. Cô nhìn về phía Suzu Yamakawa và Minako. Lúc này, Diệp Lăng Phi dùng tiếng Nhật nói với họ:
- Thôi được, tạm thời không nghĩ nữa. Tôi hỏi hai cô, hai cô định thế nào đây?
- Thế nào ư?
Minako ngẩn ra, cô nhìn Suzu Yamakawa, hỏi:
- Tiểu thư Yamakawa, cô có dự định gì không?
Suzu Yamakawa làm gì có dự định nào, cô chỉ muốn bỏ trốn. Kết quả là người thì trốn được rồi nhưng lại không mang theo bất cứ thứ gì, trên người chỉ có bộ đồng phục nhân viên khách sạn. Minako cũng chẳng khá hơn, cô không mang theo tiền, lần này đúng là hai bàn tay trắng. Lúc nãy, cả hai chỉ mải lo chạy trốn cảnh sát mà không nghĩ đến vấn đề này. Bây giờ bị Diệp Lăng Phi hỏi tới, hai cô gái mới sực nghĩ ra. Suzu Yamakawa không có chủ kiến, chỉ nhìn Minako, ý bảo cô quyết định. Minako biết làm sao được, cô nhìn sang Diệp Lăng Phi, lắc đầu nói:
- Chúng tôi không biết đi đâu cả!
- Ha ha, dĩ nhiên là các cô không biết đi đâu rồi. Cứ thế này mà chạy đến đây, hai người đúng là tài thật đấy!
Nếu không sợ làm Chu Hân Mính thức giấc, Diệp Lăng Phi đã cười phá lên rồi. Hắn vừa nghe được một câu trả lời vô cùng thú vị, hai cô gái này biết chạy đến đây mà lại không biết đi đâu. Đã vậy còn không mang theo hành lý hay tiền bạc, lẽ nào hắn phải cưu mang họ mấy ngày sao?
Minako và Suzu Yamakawa đều mờ mịt. Diệp Lăng Phi thở dài. Xem ra cô con gái của nhà tài phiệt này đúng là cùng đường rồi, đến cả vệ sĩ cũng mất hết nhuệ khí.
- Được rồi, tôi nói thẳng thế này! – Diệp Lăng Phi nói. – Các cô có thể ở lại nhà tôi đến sáng mai, sau đó phải tự tìm nơi khác mà đi. Tóm lại, chuyện của các cô tôi không quản. Còn chỗ ngủ thì…
Diệp Lăng Phi nhìn quanh một lượt rồi nói:
- Tầng một còn phòng trống, các cô có thể chọn phòng khách, nhà bếp, hoặc… nhà vệ sinh!
Bạch Tình Đình hiểu một chút tiếng Nhật, tuy không nhiều nhưng cũng đủ nghe hiểu lõm bõm. Cô đưa tay nhéo vào hông Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, đừng như vậy mà. Để họ ngủ ở phòng cho khách trên lầu đi, em thấy họ đáng thương quá!
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Đáng thương cái gì? Cành vàng lá ngọc trị giá cả trăm tỷ mà còn đáng thương, thì trên đời này chẳng còn ai đáng để thương hại nữa à!
Hắn ngáp một cái rồi nói:
- Thôi được, đi nào, tôi dẫn các cô lên tầng ba. Tối nay cứ ngủ ở đây, có chuyện gì mai tính!
Minako và Suzu Yamakawa nghe vậy liền rối rít cảm ơn. Diệp Lăng Phi xua tay:
- Đừng cảm ơn tôi nữa, mau theo tôi lên lầu đi. Tôi còn phải đi ngủ, buồn ngủ chết đi được!
Hai cô gái theo Diệp Lăng Phi lên tầng ba. Hắn mở cửa một căn phòng, chỉ vào trong và nói:
- Các cô ngủ ở đây nhé. Có giường nhưng không có chăn, mà người Nhật các cô cũng không thích đắp chăn, cứ thế ngủ tạm đi. Có gì mai nói, buồn ngủ quá!
Nói rồi, Diệp Lăng Phi ngáp một cái, xoay người định bỏ đi. Suzu Yamakawa nói với theo:
- Cảm ơn anh! Cảm ơn anh!
- Đừng cảm ơn nữa, người Nhật các cô cứ khách sáo thế nhỉ! – Diệp Lăng Phi xua tay. – Suzu Yamakawa, nếu cô thật sự muốn cảm ơn tôi, vậy thì nói thật đi, rốt cuộc cô đã đóng phim cấp ba bao giờ chưa?
Đúng lúc đó, Bạch Tình Đình ôm một tấm chăn đi lên. Cô đưa tấm chăn vào tay Diệp Lăng Phi và nói:
- Ông xã! Anh đưa cái này cho hai cô ấy đi. À, em cũng chuẩn bị cho họ hai bộ quần áo rồi, để họ tắm xong còn có đồ ngủ!
- Bà xã à, em tốt bụng quá, nhưng hai người họ làm gì có tiền! – Diệp Lăng Phi nói. – Quan trọng là lão già Yonchien Yamakawa kia rất đa nghi, nếu chúng ta đối xử tốt với họ quá, ai biết lão sẽ nghĩ gì?
Miệng nói vậy nhưng hắn vẫn nhận lấy đồ từ tay Bạch Tình Đình đưa cho Minako. Sau khi hai người trở về phòng ngủ, Bạch Tình Đình mới đem những thắc mắc trong lòng ra hỏi. Khi Diệp Lăng Phi kể lại lý do Minako và Suzu Yamakawa bỏ trốn đến đây, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy có gì đó không hợp lý.
Diệp Lăng Phi nằm trên giường, Bạch Tình Đình nằm bên cạnh hỏi:
- Ông xã, anh nói xem cô Suzu Yamakawa đó sau này phải làm sao?
- Cô ta sau này thế nào thì liên quan gì đến anh! – Diệp Lăng Phi đáp. – Điều anh đang nghĩ là tại sao hai gia tộc Kusamoto và Yamakawa lại đến thành phố Vọng Hải. Tối qua anh mới đọc báo thấy nói tập đoàn Suzuki sắp có một dự án đầu tư quy mô lớn vào Vọng Hải, nhưng một dự án như vậy cũng không cần đến cả hai gia tộc phải đích thân tới đây, thật kỳ lạ.
- Ông xã, đừng nghĩ nữa!
Bạch Tình Đình đặt tay lên ngực Diệp Lăng Phi, rồi lướt dần xuống dưới, giọng nũng nịu. Diệp Lăng Phi đương nhiên hiểu cô muốn gì. Hắn đưa tay cởi áo ngủ của cô, cười nói:
- Bà xã, anh đang nghĩ xem nên trả thù em thế nào đây, thì em đã tự nguyện dâng mình rồi!
- Ông xã, anh nhẹ thôi chứ! – Bạch Tình Đình dùng thân thể mềm mại áp sát vào người Diệp Lăng Phi, thì thầm: – Người ta biết sai rồi, sau này không dám nữa đâu. Ông xã, anh đừng mạnh tay nhé!
- Mơ đi!
Diệp Lăng Phi hai tay ôm chặt lấy Bạch Tình Đình, môi kề sát môi. Một lúc lâu sau, hắn mới rời ra, rồi đè cô xuống dưới và âu yếm.
Miệng Bạch Tình Đình bật ra những tiếng rên khe khẽ.
Tiếng rên rỉ không kéo dài. Bạch Tình Đình bỗng kêu lên một tiếng, ngay sau đó là âm thanh "huỳnh huỵch" kịch liệt khi chiếc giường va vào vách tường. Âm thanh đó mỗi lúc một lớn hơn, vang vọng trong đêm khuya tĩnh lặng.
Cô giúp việc chuyên chăm sóc Chu Hân Mính bị tiếng động làm cho tỉnh giấc. Cô ta bước xuống giường, lắng tai nghe ngóng. Bỗng nhiên, cô gái khoác vội áo, mở cửa phòng rồi đi về phía phát ra tiếng động. Khi đến trước cửa phòng của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, cô ghé tai vào cửa. Nghe thấy tiếng rên rỉ của Bạch Tình Đình, mặt cô gái đỏ bừng, vội vàng quay về phòng.