Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính trở về biệt thự. Khi họ về đến nơi, mẹ của Chu Hân Mính đã xuống lầu. Chu Hân Mính lại gần, nói với mẹ về kế hoạch đi biển chơi hôm nay. Mẹ cô có chút lo lắng cho sức khỏe của con gái, nhưng thấy cô vô cùng háo hức nên cũng đồng ý.
Diệp Lăng Phi lên lầu, lúc hắn trở về phòng ngủ thì thấy Bạch Tình Đình vẫn còn say ngủ trên giường. Cô đã đổi tư thế, trông không có vẻ gì là định dậy. Diệp Lăng Phi đến bên giường, cúi người, ghé môi sát vào tai Bạch Tình Đình, thấp giọng gọi:
- Bà xã, dậy thôi.
Gọi liền hai tiếng, Bạch Tình Đình mới biếng nhác hé mắt, mơ màng hỏi:
- Ông xã, mấy giờ rồi?
- Sắp tám giờ rồi đấy.
Diệp Lăng Phi nói.
- Bà xã, đừng ngủ nữa. Ngoan, dậy thôi nào.
Diệp Lăng Phi dỗ dành. Bạch Tình Đình vươn đôi tay trắng ngần, quàng chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi. Hắn liền vòng tay ôm lấy cô, bế cô ngồi dậy từ trên giường.
Chiếc chăn đắp trên người Bạch Tình Đình trượt xuống, để lộ phần thân trên trắng như tuyết của cô. Bạch Tình Đình dụi dụi mắt, dịu dàng nói:
- Ông xã, buồn ngủ quá đi à, sao phải dậy sớm thế chứ, em thật sự muốn ngủ thêm một lúc nữa.
- Bà xã, dậy đi, sắp tám giờ rồi.
Diệp Lăng Phi ngồi bên giường, tay vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của Bạch Tình Đình, nói:
- Hôm nay chúng ta đi biển chơi nhé, Hân Mính nói muốn đi ngắm biển. Anh muốn dẫn con bé đi, cả nhà chúng ta cùng đi, bà xã thấy được không?
- Được thì được!
Bạch Tình Đình tựa người vào lòng Diệp Lăng Phi, dụi đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền, miệng nói:
- Nhưng mà em buồn ngủ thật sự, ông xã à. Hay là để em ngủ thêm chút nữa đi, lúc nào mọi người xuất phát thì hãy gọi em!
- Đừng ngủ nữa, tắm một cái là tỉnh ngay!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hay anh tắm cùng em nhé.
- Vâng.
Bạch Tình Đình ngoan ngoãn đáp.
Bạch Tình Đình mặc áo ngủ cùng Diệp Lăng Phi vào phòng tắm. Hai người bước vào bồn tắm uyên ương. Diệp Lăng Phi náo loạn một hồi mới khiến Bạch Tình Đình tỉnh táo lại, tuy vẫn còn hơi mệt mỏi rã rời, nhưng cô đã tỉnh táo hơn nhiều. Sau khi lau khô người, Bạch Tình Đình đứng trước tủ quần áo trong phòng ngủ để tìm đồ.
- Ông xã, anh nói xem em mặc gì đẹp đây?
Bạch Tình Đình quay lưng về phía Diệp Lăng Phi. Hắn là chồng của cô, nên ở trước mặt hắn, cô không có bất cứ bí mật gì. Diệp Lăng Phi ngồi bên giường, thưởng thức thân thể tuyệt mỹ của vợ mình. Chiếc cổ trắng ngần, tấm lưng ong mịn màng như lụa, vòng ba cong vút và đôi chân ngọc ngà thon dài.
Bạch Tình Đình hỏi một câu nhưng không nghe thấy Diệp Lăng Phi trả lời, cô quay đầu lại thì thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt mê đắm của Diệp Lăng Phi khiến lòng cô vừa thẹn lại vừa vui, một loại cảm xúc vô cùng phức tạp.
Thân là vợ của Diệp Lăng Phi, đương nhiên cô hy vọng chồng mình luôn chú ý đến mình, cũng mong được nhìn thấy ánh mắt si mê đó của hắn. Nhưng Bạch Tình Đình là phụ nữ, bản tính trời sinh hay e thẹn, cho dù đối mặt với chồng mình, cô vẫn sẽ có cảm giác xấu hổ. Bạch Tình Đình khép chặt hai chân lại, kẹp chặt vòng mông, hờn dỗi nói:
- Nhìn gì đấy, đồ háo sắc!
Nghe được câu hờn dỗi này, Diệp Lăng Phi liền đứng dậy từ mép giường, đi đến sau lưng Bạch Tình Đình, vòng tay ôm lấy cô. Bờ môi hắn hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, Bạch Tình Đình nghiêng đầu đi, nũng nịu nói:
- Ông xã, đừng mà, lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài đấy.
Diệp Lăng Phi hôn một hồi lâu mới rời môi khỏi chiếc cổ thon dài của Bạch Tình Đình, hai tay ôm chặt lấy cô, miệng ôn nhu nói:
- Bà xã, em đẹp thật!
Hai má Bạch Tình Đình ửng đỏ, cô dịu dàng nói:
- Ông xã, anh không cần nói lời ngon tiếng ngọt với em đâu, em đã là người của anh rồi. Dù anh không nói thì em cũng sẽ đi theo anh mà, chẳng lẽ anh nghĩ em còn có thể để ý đến người khác sao?
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:
- Không phải, bà xã. Anh chỉ là cảm thấy em thật sự rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta khó tin rằng em tồn tại trên thế giới này.
Bàn tay to của Diệp Lăng Phi men xuống vuốt ve khuôn ngực của Bạch Tình Đình, miệng thì thầm những lời đường mật khiến cô mê muội.
- Bà xã, anh thật sự không tìm được từ ngữ nào để hình dung vẻ đẹp của em, anh không biết Thượng Đế đã dụng công đến mức nào để điêu khắc nên thân hình này, càng không biết kiếp trước anh đã làm được chuyện tốt gì mà kiếp này lại có được em!
Diệp Lăng Phi lại tuôn một tràng lời ngon tiếng ngọt. Bạch Tình Đình hoàn toàn bị mê hoặc, không nhịn được nói:
- Ông xã, em yêu anh, em muốn đời đời kiếp kiếp ở bên anh!
Bạch Tình Đình xoay người lại, hai tay ôm chặt bả vai Diệp Lăng Phi, bắt đầu hôn hắn.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình dây dưa hồi lâu trong phòng ngủ. Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa phòng ngủ vang lên, hai người mới lưu luyến tách ra trong cơn mặn nồng. Bạch Tình Đình ngượng ngùng nói:
- Ông xã, em phải mặc quần áo.
Diệp Lăng Phi đi đến cửa phòng ngủ hỏi:
- Ai đấy?
- Ông xã, là em.
Ngoài cửa vọng lại tiếng của Chu Hân Mính. Thấy Bạch Tình Đình đã mặc xong quần áo, Diệp Lăng Phi mới ra mở cửa, thấy Chu Hân Mính và cô bé kia đang đứng bên ngoài. Khi cửa mở, cô bé kia còn tò mò liếc nhìn vào chiếc giường trong phòng ngủ.
Chu Hân Mính bảo cô bé kia chờ ở cửa, còn mình thì bước vào trong rồi đóng cửa phòng lại.
- Ông xã, hai cô gái Nhật Bản đó dậy rồi!
Chu Hân Mính nói.
- Em bảo họ chờ ở phòng khách dưới lầu rồi!
- Ồ, anh quên mất việc này!
Diệp Lăng Phi nói xong liền quay sang Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, anh xuống lầu trước, xem thử hôm nay hai cô gái Nhật Bản định làm gì!
- Vâng!
Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính cùng rời khỏi phòng. Sau khi Diệp Lăng Phi xuống tới phòng khách, hắn thấy Minako và Yamakawa đã ngồi trên ghế sô pha chờ sẵn. Suzu Yamakawa vẫn mặc bộ đồng phục nhân viên phục vụ khách sạn. Diệp Lăng Phi ngồi đối diện hai người họ, hỏi:
- Đêm qua ngủ thế nào?
- Diệp tiên sinh, cảm ơn sự quan tâm của anh!
Minako nói.
- Chúng tôi ngủ rất ngon!
- Nếu đã ngủ rất ngon, vậy hai người cũng có thể đi được rồi đấy!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi đối xử với các cô không tệ rồi, tối qua không để các cô phải ngủ đầu đường xó chợ, mà còn cho các cô một giấc ngủ thoải mái!
Minako liếc nhìn Suzu Yamakawa, rồi lập tức hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp tiên sinh, chúng tôi có một thỉnh cầu!
- Thỉnh cầu?
Diệp Lăng Phi nhìn Minako, nói:
- Thỉnh cầu gì, nói đi!
- Chúng tôi hy vọng có thể ở lại đây vài ngày!
Minako có chút khó xử nói.
- Hiện tại chúng tôi không biết đi đâu cả, chỉ có thể tạm ở đây thôi!
- Không đời nào, hai người muốn ở lại đây à?
Diệp Lăng Phi nhìn Minako, bĩu môi nói:
- Tại sao tôi phải giúp hai người? Các người có nghĩ đến hậu quả khi chạy khỏi khách sạn đêm qua không? Tôi đoán hôm nay ngài Yonchien Yamakawa nhất định sẽ tìm cho ra hai người. Nếu tìm thấy ở chỗ tôi, tôi biết ăn nói làm sao?
- Diệp tiên sinh, xin anh hãy giúp tôi!
Suzu Yamakawa vừa nghe những lời của Diệp Lăng Phi liền biết hắn không muốn cho họ ở lại. Cô vội vàng nói:
- Sau này tôi nhất định sẽ báo đáp anh!
- Báo đáp tôi?
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:
- Tôi không cần cô báo đáp!
Minako nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp tiên sinh, chúng tôi sẽ trả tiền cho anh!
- Trả tiền cho tôi?
Diệp Lăng Phi bỗng bật cười.
- Mọi người có tiền sao?
- Tôi có!
Minako nói.
- Có điều, tiền của tôi hiện không mang bên người, đợi qua hai ngày nữa tôi nhất định sẽ đưa tiền cho anh!
Diệp Lăng Phi bật cười, nói:
- Thôi vậy, tôi không thiếu tiền, cũng không muốn giúp các cô.
Thấy Diệp Lăng Phi không chịu giúp đỡ, Minako thần sắc ảm đạm nói với Suzu Yamakawa:
- Yamakawa, tôi nghĩ chúng ta nên đi thôi.
Trong mắt Suzu Yamakawa lóe lên tia mờ mịt, cô cũng không biết phải đi đâu. Đúng lúc này, Chu Hân Mính đột nhiên lên tiếng:
- Ông xã, anh nên giúp họ đi!
Minako dùng tiếng Trung nói chuyện với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính tuy không hiểu tiếng Nhật, nhưng nghe mấy câu trước đó của Minako và nhìn thái độ của họ cũng có thể đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi Chu Hân Mính nói ra những lời này, Diệp Lăng Phi không hiểu cô rốt cuộc đang tính toán gì, tại sao lại muốn để Suzu Yamakawa và Minako ở lại.
Chu Hân Mính gọi Diệp Lăng Phi đến bên cạnh, nói nhỏ:
- Ông xã, anh hãy giúp họ đi, em thấy họ cũng hết cách rồi. Nếu anh bảo họ rời đi, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. Họ là người Nhật Bản, lại không quen thuộc thành phố Vọng Hải này, hay là cứ để họ tạm ở đây vài ngày đã!
- Thế còn bên Yonchien Yamakawa thì sao?
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh đoán Yonchien Yamakawa nhất định sẽ tìm ra Suzu Yamakawa, nếu phát hiện con bé ở chỗ chúng ta, vậy thì ông ta sẽ không để yên chuyện này đâu. Chưa tìm được Suzu Yamakawa, Yonchien Yamakawa nhất định sẽ không rời khỏi thành phố Vọng Hải!
- Ông xã, cái này em đã nghĩ qua rồi!
Chu Hân Mính nói.
- Anh có thể cho Yonchien Yamakawa biết mà!
- Em điên rồi sao!
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:
- Anh rảnh rỗi đến mức tự đi gây chuyện à?
Chu Hân Mính kéo tay Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:
- Ông xã, chẳng phải anh đã nói chuyện liên quan đến tập đoàn Suzuki sao, lẽ nào anh không muốn biết rốt cuộc tập đoàn Suzuki còn muốn làm gì tiếp theo à?
Diệp Lăng Phi sững người, hắn hiểu ý của Chu Hân Mính rồi. Theo lý mà nói, tập đoàn Suzuki muốn làm gì ở thành phố Vọng Hải không liên quan đến Diệp Lăng Phi, nhưng nếu hắn muốn sống yên ổn ở đây, nhất định phải biết tập đoàn đó rốt cuộc muốn làm gì, để tránh uy hiếp đến bản thân. Kỳ thật, trong lòng Diệp Lăng Phi còn một chuyện chưa nói ra, đó chính là Yonchien Yamakawa đã từng gặp mặt hắn, hơn nữa lần gặp mặt đó vô cùng không vui.