Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1097: CHƯƠNG 1097: CHIÊU MỘ LÍNH ĐÁNH THUÊ

Diệp Lăng Phi đồng ý để Suzu Yamakawa và Minako tạm thời ở lại biệt thự, còn chuyện sau này thì để sau hẵng nói. Hôm nay Diệp Lăng Phi muốn ra biển, Suzu Yamakawa và Minako đương nhiên không thể rời khỏi biệt thự. Diệp Lăng Phi bảo Trương Vân phụ trách sắp xếp cơm trưa cho hai người, Suzu Yamakawa vẫn còn đang mặc đồng phục của nhân viên phục vụ khách sạn. Vẫn là Bạch Tình Đình tìm một bộ quần áo của mình đưa cho Suzu Yamakawa.

Diệp Lăng Phi lái xe chở cả nhà ra biển. Trước khi đi còn gọi điện cho Angel, nhưng Angel không có ý muốn đi. Nếu cô không muốn thì Diệp Lăng Phi cũng không miễn cưỡng.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, thích hợp cho việc du ngoạn trên bãi biển. Sau khi đến nơi, Diệp Lăng Phi chọn một bãi cát bằng phẳng rồi lấy đồ đạc trên xe xuống.

Trên bãi cát trải một tấm bạt lớn, bày đủ thứ đồ ăn thức uống. Diệp Lăng Phi mặc quần bơi vào rồi nhảy xuống biển vùng vẫy. Nước biển hơi lạnh, một mình anh tự do bơi lội ngoài khơi xa. Cảm giác bơi ngoài biển với bơi trong hồ hoàn toàn khác nhau, bể bơi quá nhỏ, lực nổi không mạnh, lại chẳng rộng lớn mênh mông như ngoài biển. Diệp Lăng Phi bơi một lúc lâu mới chịu lên bờ với toàn thân ướt đẫm nước biển.

- Ông xã, ăn chút gì đi!

Bạch Tình Đình gọi Diệp Lăng Phi qua ngồi xuống, ném cho anh một cái chân giò hun khói. Diệp Lăng Phi vừa gặm chân giò vừa quay qua Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, anh vẫn đang nghĩ về chuyện của Suzu Yamakawa. Anh cảm thấy mình không nên để cô ấy ở lại biệt thự, dính vào củ khoai lang phỏng tay này, giờ muốn vứt đi cũng khó!

Chu Hân Mính cười nói:

- Ông xã, anh cũng đừng suy nghĩ nữa!

- Sao anh có thể không nghĩ được chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Cứ nghĩ đến cái mặt thối của Yonchien Yamakawa là anh lại thấy đau cả đầu. Anh không tài nào hiểu nổi, lão mặt lừa Yonchien Yamakawa kia sao lại có thể sinh ra một cô con gái xinh đẹp như Suzu Yamakawa được chứ, thật là kỳ quái!

Mẹ của Chu Hân Mính ngồi bên cạnh con gái, trên khuôn mặt bà nở nụ cười. Diệp Lăng Phi ăn xong chân giò hun khói, lại với tay cầm một chai nước khoáng. Vừa mới mở nắp chai thì di động của anh vang lên, Bạch Tình Đình lấy điện thoại đưa cho anh.

Sau khi Diệp Lăng Phi bắt máy, chợt nghe thấy tiếng của Tiêm Đao vọng lại trong điện thoại:

- Satan, giờ anh nói chuyện có tiện không?

Diệp Lăng Phi nói:

- Có chuyện gì, nói đi!

- Satan, theo tin tức đáng tin cậy của Lang Nha, Đới Vinh Cẩm đang chiêu mộ lính đánh thuê.

Tiêm Đao nói.

- Satan, Lang Nha đang truy tìm hành tung của Đới Vinh Cẩm, không rõ lần này hắn định đối phó với Lang Nha hay là với anh!

Nghe những lời của Tiêm Đao, Diệp Lăng Phi cầm di động đi mấy bước về phía biển, cố ý giữ khoảng cách với đám người Chu Hân Mính. Anh không muốn vì chuyện này mà để Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính phải phiền não. Anh cầm di động đi đến mép nước, chân nhúng vào nước biển, miệng thấp giọng nói:

- Tên khốn Đới Vinh Cẩm này sao còn chưa chết, anh cứ tưởng hắn chết rồi chứ, suýt nữa thì anh quên mất tên khốn này rồi. Ừm, xem ra lão già nhà hắn muốn báo thù, nhưng lúc này không tiện lộ diện nên mới để cho Đới Vinh Cẩm ra mặt.

- Satan, chuyện hẳn là vậy!

Tiêm Đao nói.

- Bởi vì Đới Vinh Cẩm rốt cuộc chiêu mộ lính đánh thuê ở đâu, chúng ta tạm thời không thể điều tra ra được, chỉ có thể nói lần này hắn làm vậy là vì báo thù!

- Chuyện này thì có gì phải nghi ngờ đâu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh cũng không tin Đới Vinh Cẩm chiêu mộ lính đánh thuê là vì giữ gìn hòa bình thế giới, chuyện này không có thật. Sau khi câu lạc bộ hỏa quân Mỹ bị hủy, ta tin mấy tên sống sót sẽ không để yên như vậy đâu!

- Satan, bên anh cẩn thận một chút, em đã thông báo với Dã Lang, Dã Thú rồi, phàm là người của Lang Nha đều phải chú ý!

Tiêm Đao nói.

- Ý của Phi Hổ là trong khoảng thời gian này sẽ toàn lực truy bắt mấy kẻ chạy thoát của Câu lạc bộ hỏa quân Mỹ. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ mau chóng thăm dò tin tức của Đới Vinh Cẩm, cố gắng hết sức tiêu diệt hắn trước khi hắn kịp tập kích chúng ta!

- Ừm, cứ vậy đi, có tin gì báo cho anh biết!

Diệp Lăng Phi nói.

Sau khi cúp điện thoại, anh cũng không lập tức quay lại mà đứng ở bờ biển nhìn ra xa. Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng bước chân vọng lại sau lưng mình, Diệp Lăng Phi quay người lại thì thấy Bạch Tình Đình đang dìu Chu Hân Mính đi tới.

Diệp Lăng Phi hỏi:

- Sao hai em lại ra đây?

Chu Hân Mính tay đỡ bụng bầu, đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, có phải có chuyện gì không?

- Không có gì!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chỉ là chuyện bên Lang Nha thôi, không có gì khác đâu!

- Thật sự không có chuyện gì sao?

Chu Hân Mính nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi, anh liền chuyển ánh mắt sang hướng khác, nói:

- Có thể có chuyện gì chứ, Hân Mính, em đừng suy nghĩ lung tung nữa, đi, chúng ta quay về ăn gì đó đi.

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi không chịu nói, cô cũng không hỏi tiếp. Ngay lúc Chu Hân Mính quay người, ánh mắt cô bỗng nhiên lướt qua mặt biển cách đó không xa, nơi đó có thứ gì đó đang nổi lềnh bềnh. Chu Hân Mính không quay đi mà nhìn chằm chằm về phía đó. Diệp Lăng Phi thấy lạ, cũng nhìn theo hướng mắt của Chu Hân Mính thì thấy có một vật đang nổi trên mặt biển. Anh nhàn nhạt nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, không có gì đâu, chúng ta đi thôi.

- Ông xã, anh xem thử đó rốt cuộc là cái gì thế?

Chu Hân Mính dùng tay chỉ, miệng nói:

- Em thấy sao giống một người quá!

- Một người?

Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn nhìn lại rồi nhíu mày, đưa tay ra ôm eo Chu Hân Mính nói:

- Hân Mính, không phải người đâu, em nhìn nhầm rồi, chúng ta vào trong đi!

Ngay lúc những lời này của Diệp Lăng Phi vừa dứt thì có vài người đang bơi ngoài biển bơi lại gần đó, liền theo sau là tiếng hét lớn. Chu Hân Mính cau mày, nói:

- Ông xã, nghe tiếng hét của họ, giống như đó là một xác chết!

- Hân Mính, cho dù là xác chết thì sao chứ, cũng chẳng liên quan gì đến em cả, thời buổi này người chết nhiều lắm!

Diệp Lăng Phi thản nhiên nói.

- Không thể cứ có người chết là hoảng hốt ngạc nhiên lên thế chứ. Chuyện này không liên quan đến chúng ta, không cần phải quan tâm, nhiều nhất cũng chỉ có thể gọi điện báo cảnh sát, để họ đến xử lý!

- Ông xã, em chẳng phải là cảnh sát sao?

Chu Hân Mính nói.

Những lời này của Chu Hân Mính khiến Diệp Lăng Phi sững sờ. Anh nói:

- Giờ em đang mang thai, không thể đi quản những chuyện này được!

- Ông xã, em là cảnh sát, những chuyện như thế này nếu không gặp thì thôi, nhưng đã gặp rồi thì em không thể không quản!

Chu Hân Mính nói.

- Ông xã, em phải qua đó xem!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói vậy, hắn liền nói:

- Hân Mính, anh qua đó xem, em ở đây đừng qua, có chuyện gì anh sẽ nói cho em biết!

Bạch Tình Đình lúc này cũng khuyên:

- Hân Mính, đúng vậy, cậu đang mang thai, đi qua đó cũng không tiện lắm. Hơn nữa việc này rất xui xẻo, cậu đừng quản nữa!

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, vậy em không qua đó, anh qua xem thử đi!

- Được!

Diệp Lăng Phi đồng ý. Sau khi nhìn Chu Hân Mính cùng Bạch Tình Đình trở vào, hắn mới cất bước đi về phía đó. Mấy người bơi lội ở đó đã kéo cái xác vào bờ, trên bãi biển có người cầm điện thoại gọi báo cảnh sát. Lúc Diệp Lăng Phi đến, cái xác đã được kéo lên bờ, rất nhiều người muốn đến xem nhưng lại không dám nhìn. Cái xác bị ngâm trong nước trông có chút dọa người, những kẻ nhát gan đều không dám lại gần. Diệp Lăng Phi đi đến trước thi thể, đại khái có thể phán đoán ra hẳn là một gã đàn ông, chỉ là mặt bị nước ăn mòn có chút phù lên, không dễ nhận định được thân phận. Diệp Lăng Phi quan sát thi thể một chút thì thấy tay phải của gã đàn ông đó đang nắm chặt, hình như là nắm thứ gì đó trong tay.

Diệp Lăng Phi vốn định xem trong tay gã là cái gì, nhưng nghĩ kỹ lại, vẫn là không nên. Quan trọng là anh không muốn dính vào chuyện này, hôm nay vốn đang cao hứng ra biển chơi, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này, ai cũng đều cảm thấy mất hứng. Thời buổi này người chết rất nhiều, nào là nhảy lầu tự tử, động kinh chết, uống trà chết, tóm lại chết rất dễ dàng, người này ai biết được có phải do cuộc sống áp lực quá lớn mà phải lựa chọn con đường tự sát hay không.

Diệp Lăng Phi cũng không muốn tham gia, nhưng vì Chu Hân Mính nên anh chỉ có thể qua xem thử. Trong lúc anh đang do dự có nên xem trong tay người đàn ông đó rốt cuộc nắm cái gì hay không, chợt nghe tiếng còi xe cảnh sát. Diệp Lăng Phi thấy xe cảnh sát đến, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Những chuyện thế này để cho cảnh sát xử lý sẽ tốt hơn, bản thân cũng đỡ phải nhúng tay vào.

- Tránh ra, đừng có xúm lại, ở đây không có gì đáng xem cả!

Vài cảnh sát đã đi tới. Trong đó một người nhận ra Diệp Lăng Phi, viên cảnh sát đó vừa thấy anh vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, anh cũng ở đây à?

Diệp Lăng Phi vốn không quen cảnh sát này, hắn chỉ nói qua quýt:

- Ừm, tôi đến đây bơi!

- Diệp tiên sinh, đại đội trưởng của chúng tôi lập tức đến!

Viên cảnh sát đó nói.

- Nếu anh có chuyện gì, có thể nói với đại đội trưởng của chúng tôi!

Ý của viên cảnh sát này là bảo Diệp Lăng Phi đứng sang một bên chờ. Có lẽ anh ta cho rằng Diệp Lăng Phi là người phát hiện ra thi thể, cần lấy lời khai, nhưng lại thấy mình không đủ tư cách nên muốn anh đợi đại đội trưởng của hắn đến. Viên cảnh sát này cũng biết bối cảnh của Diệp Lăng Phi, biết con người này mình không thể trêu vào. Diệp Lăng Phi "Ừ" một tiếng rồi đứng sang một bên, không lâu sau Tiểu Triệu đã chạy đến.

Tiểu Triệu vừa thấy Diệp Lăng Phi ở bên này, ánh mắt hắn đảo quanh bốn phía, rồi nhìn thấy Chu Hân Mính với cái bụng đã to lên.

Tiểu Triệu là hạng người thông minh cỡ nào chứ, sao không biết không thể vạch trần chuyện này được. Hắn vội vàng nói:

- Sao anh lại ở đây?

- Đến chơi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Hầy, thật không ngờ sẽ xảy ra chuyện này!

Tiểu Triệu nói.

- Ừm, tôi cũng không ngờ sẽ gặp phải chuyện xui xẻo thế này!

Diệp Lăng Phi nói xong, dừng ánh mắt ở chỗ tay phải của người đàn ông đó, nói với Tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, cho người qua xem tay phải của gã xui xẻo đó rốt cuộc đang nắm cái gì!

---o0o---

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!