Diệp Lăng Phi sau khi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, cười bảo:
- Tình Đình, có gì mà đáng sợ chứ!
- Sao lại không sợ!
Bạch Tình Đình chu môi, nói:
- Em đâu có to gan như anh, cái gì cũng không sợ hết.
Chu Hân Mính lúc này lên tiếng:
- Được rồi, ông xã, đừng nói nữa, chúng ta xuống lầu ăn cơm thôi!
Diệp Lăng Phi cùng Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đi xuống lầu, vừa xuống tới nơi thì thấy Suzu Yamakawa và Minako vẫn còn ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách. Diệp Lăng Phi gọi:
- Này hai cô, đến giờ ăn cơm rồi, hai người cũng đừng ngồi đó nữa.
Suzu Yamakawa và Minako đối diện với những món ăn ngon của Trung Quốc, xem ra rất có khẩu vị. Diệp Lăng Phi nhìn tướng ăn của hai người, không nhịn được lắc đầu, miệng than thở:
- Nhật Bản chung quy vẫn là một nước nhỏ, đồ ăn đâu có phong phú như của Trung Quốc!
- Ông xã, anh nói linh tinh gì thế!
Bạch Tình Đình nói.
- Người Nhật Bản thích ăn món ăn của Trung Quốc mà!
- Đương nhiên là thích ăn rồi, món ăn Trung Quốc ngon như vậy. Người Nhật thì chỉ biết ăn cá voi gì gì đấy, cá voi đó có ngon lành gì đâu. À, còn có cá phi lê sống nữa, anh thật chẳng hiểu nổi, mấy thứ đó ăn ngon đến vậy sao!
Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình cười duyên:
- Ông xã, đừng nói nữa, ăn cơm đi!
Sau khi ăn cơm xong, Diệp Lăng Phi, Suzu Yamakawa và Minako đến phòng khách. Diệp Lăng Phi hỏi thẳng:
- Hai cô rốt cuộc đến Trung Quốc làm gì?
- Diệp tiên sinh, câu hỏi này chúng tôi đã trả lời rồi!
Minako đáp.
- Tiểu thư chúng tôi tới Trung Quốc để đính hôn với Kusamoto Kisoku!
- Đến Trung Quốc để đính hôn với Kusamoto Kisoku?
Diệp Lăng Phi nghe xong, cười lắc đầu:
- Hai người cho rằng tôi sẽ tin sao? Hai người không đính hôn ở Nhật Bản mà lại chạy ra nước ngoài, đây chính là chuyện quá nực cười!
- Diệp tiên sinh, tại sao lại phải ở Trung Quốc thì tôi cũng không biết!
Minako nói.
- Thôi, tôi không hỏi hai người nữa!
Diệp Lăng Phi cầm lấy một điếu thuốc, châm lửa rồi hút một hơi, nói:
- Tôi đã nghĩ rồi, hai người cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách. Hai người có nghĩ đến việc quay về Nhật Bản không?
- Quay về Nhật Bản?
Minako vừa nghe, cô quay sang nhìn Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa nãy giờ im lặng lúc này mới lên tiếng:
- Đương nhiên tôi muốn quay về Nhật Bản rồi, nhưng mà, Diệp tiên sinh, anh có thể giúp chúng tôi quay về Nhật Bản sao?
- Chuyện nhỏ thôi mà.
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi có thể giúp cô quay về Nhật Bản, tôi cũng không muốn gặp thêm phiền toái, cho nên tôi nghĩ phải nhanh chóng đưa các cô về.
- Vậy thì tốt quá, Diệp tiên sinh, cảm ơn anh, tôi nhất định sẽ nhớ anh!
Suzu Yamakawa nói.
- Đừng, đừng, cô đừng có nhớ tôi!
Diệp Lăng Phi nghe Suzu Yamakawa nói vậy liền đáp:
- Được người Nhật Bản nhớ đến khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, vẫn là không cần nhớ sẽ tốt hơn!
Ngay lúc Diệp Lăng Phi và Suzu Yamakawa đang nói chuyện thì chợt nghe có tiếng xe hơi ngoài cổng. Sau khi Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng ô tô liền đứng dậy nhìn ra cổng biệt thự, thì thấy có mấy chiếc xe con đỗ trước cổng, có người đàn ông mặc vest đen từ trong xe bước xuống. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy tình hình này, miệng nhếch lên nói:
- Được rồi, không cần tôi tiễn hai người về Nhật Bản nữa rồi, người của hai người đã đến tìm!
Diệp Lăng Phi nói xong liền cất bước đi ra biệt thự. Sắc mặt Suzu Yamakawa và Minako trở nên khẩn trương. Diệp Lăng Phi đi ra biệt thự thì thấy ở ngoài cổng có không ít gã mặc vest đen đang đứng.
- Các người muốn làm gì?
Diệp Lăng Phi đi đến cổng biệt thự, không có ý định mở cửa, đứng sau cánh cổng mà hỏi vọng ra.
Đám người tách ra, từ phía sau đi tới một gã đàn ông trung niên dáng người hơi béo. Người đàn ông trung niên đó để một chòm râu cá trê, đi tới cửa nhìn Diệp Lăng Phi, dùng tiếng Nhật nói:
- Chúng tôi biết tiểu thư của chúng tôi ở đây, chúng tôi đến để đưa tiểu thư về!
- Nói cái gì thế?
Diệp Lăng Phi cố ý làm bộ như không hiểu tiếng Nhật, dùng tiếng Hán nói:
- Tôi không biết các người nói cái gì cả.
Người đàn ông trung niên đó nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi hình như là không hiểu tiếng Nhật. Hắn lập tức giơ tay ra hiệu với người bên cạnh, một gã đàn ông mặc vest đen liền túm chặt cửa, trèo lên.
- Dám làm căng với tao à? Các người cũng không nhìn xem đây là đâu.
Diệp Lăng Phi há mồm chửi, ngay lúc hai gã mặc vest đen vừa mới trèo qua cổng sắt thì Diệp Lăng Phi đã dùng hai tay túm lấy quần áo của chúng, trực tiếp kéo hai tên từ trên cổng sắt xuống. Mũi nhọn trên cổng sắt đã làm rách quần hai tên đó.
Uỳnh, uỳnh!
Hai gã đàn ông đó đều ngã dưới chân Diệp Lăng Phi. Hắn không chút khách khí nhấc chân phải lên tặng mỗi tên một cước ngay ngực. Hai cú đá rất nặng, khiến cho hai tên đó bò dưới đất, không tài nào đứng dậy nổi. Diệp Lăng Phi dùng tiếng Nhật chửi:
- Chết tiệt, các người cũng không nhìn xem tao là ai, dám giở trò này với tao. Mấy tên khốn các người xem thử còn thằng nào dám vào nữa không.
- Ngươi hiểu tiếng Nhật?
Người đàn ông trung niên Nhật Bản đó hỏi.
- Mẹ nó, tao vốn biết tiếng Nhật!
Diệp Lăng Phi chửi.
- Lúc bọn mày còn trong bụng mẹ thì tao đã biết tiếng Nhật rồi. Giờ thằng nào còn ở trước cổng nhà tao thì mau cút đi, bằng không tao cho chúng mày chung số phận với hai thằng đó.
Trong đó có một gã đàn ông tay phải đặt bên hông, kết quả bị người đàn ông trung niên kia chặn lại. Người đàn ông trung niên nói:
- Tôi tin là giữa chúng ta có chút hiểu lầm, chúng tôi tới đây là để đón tiểu thư Yamakawa!
- Nhà của tôi không có người này!
Diệp Lăng Phi khoát tay, nói:
- Các người cút xéo, đừng có đứng trước cửa nhà tôi nữa!
- Vị tiên sinh này, tôi nghĩ…
Tên đàn ông trung niên đó còn chưa nói xong, chợt nghe Diệp Lăng Phi há mồm mắng:
- Mau cút đi!
Diệp Lăng Phi nói xong mở cửa ra, dùng chân đá đá hai gã người Nhật Bản nằm trên mặt đất, miệng nói:
- Đem hai thằng này đi cho tôi, đừng để tôi thấy các người mà cảm thấy phiền!
Tên đàn ông trung niên lúc này bỗng nhiên khoát tay, thế là mấy tên Nhật Bản vọt vào trong sân biệt thự của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lập tức nổi giận, hắn xông đến người đàn ông trung niên đó, tay phải túm lấy cổ của hắn, chửi:
- Mẹ kiếp, đừng nói là mày, cho dù tên khốn Yamakawa Yonchien ở trước mặt tao cũng không dám làm càn như vậy.
Khi người đàn ông trung niên nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc tới cái tên Yamakawa Yonchien, hắn cố sức nói:
- Ngươi… ngươi là ai?
- Liên quan đéo gì đến mày!
Diệp Lăng Phi quát.
- Bảo người của mày mau cút khỏi đây cho tao, nếu không tao cho mày chết ở đây!
Tên người đàn ông trung niên đó nhìn thấy bộ dáng của Diệp Lăng Phi không giống như đang nói đùa, hắn vội vàng bảo người của mình đều lui ra ngoài. Diệp Lăng Phi buông tay, tên đàn ông trung niên tay phải ôm chặt cổ họng mình, liên tục ho khan vài tiếng. Hồi lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Ngươi là ai?
- Tao đã nói rồi, không liên quan gì đến mày!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bọn quỷ các người mau cút khỏi đây cho tôi, đừng có chọc giận tôi!
Tên đàn ông trung niên đó không rõ bối cảnh của Diệp Lăng Phi, đành phải bảo người của mình lên xe hết. Diệp Lăng Phi thấy bọn người kia đều đi rồi, hắn mới quay người trở vào biệt thự.
Diệp Lăng Phi vừa vào biệt thự, liền nói với Suzu Yamakawa và Minako:
- Hai người chuẩn bị rời khỏi đây!
- Chúng tôi có thể đi đâu chứ?
Minako hỏi.
- Ai biết các người có thể đi đâu.
Diệp Lăng Phi nói.
- Đó là chuyện của các người, không liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ muốn nói cho hai người biết, lát nữa tên khốn Yamakawa Yonchien sẽ đến đây đấy.
Suzu Yamakawa và Minako không biết làm sao, các cô cũng không biết nên đi đâu cả. Diệp Lăng Phi nhìn Suzu Yamakawa và Minako, hỏi:
- Hai người thật sự không muốn trở về?
- Tôi không muốn trở về!
Suzu Yamakawa nói.
- Như vậy đi, tôi có thể giúp hai người, nhưng tôi có một điều kiện!
Diệp Lăng Phi nói.
- Điều kiện?
Suzu Yamakawa sửng sốt:
- Điều kiện gì?
- Điều kiện chính là hai người phải giúp tôi làm rõ rốt cuộc hai đại cổ đông của tập đoàn Suzuki đến thành phố Vọng Hải làm gì!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi tin hai người sẽ có cách!
Suzu Yamakawa nhìn Minako. Suzu Yamakawa thật sự không biết tại sao hai đại cổ đông của tập đoàn Suzuki sẽ đến thành phố Vọng Hải. Nhưng trong lòng Minako lại biết đôi chút, chỉ là Minako biết việc này không thể nói ra, nếu một khi nói ra, cô sẽ bị người ta thủ tiêu. Minako im lặng, còn Suzu Yamakawa thì nói:
- Tôi sẽ nghĩ cách, xin anh giúp tôi!
- Được rồi, cô đã nói như vậy thì tôi đây giúp cô một lần!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi bảo đảm với các cô, chỉ cần các cô ở chỗ tôi thì Yamakawa Yonchien cũng không dám cưỡng ép mang các cô đi đâu.
Diệp Lăng Phi và Yamakawa Yonchien có quen biết, hơn nữa từng có chút không thoải mái. Diệp Lăng Phi trong lòng rất rõ ràng, Yamakawa Yonchien ở thành phố Vọng Hải này tuyệt đối không dám làm gì mình cả. Nhưng nếu ở Nhật Bản thì Diệp Lăng Phi cũng không dám bảo đảm Yamakawa Yonchien có thể làm vậy hay không.
Giống như Diệp Lăng Phi đã dự liệu, Yamakawa Yonchien thật sự đã đến. Yamakawa Yonchien nhận được điện thoại của cấp dưới, báo cho hắn biết có sự tồn tại của một người như vậy. Yamakawa Yonchien nhất thời nghĩ mãi không ra ở thành phố Vọng Hải này còn có người quen của mình, hắn muốn gặp để biết rốt cuộc người này là ai nên mới đích thân đến đây. Sau khi Yamakawa Yonchien đến, hắn bước xuống xe thì thấy Diệp Lăng Phi từ bên trong biệt thự đi ra. Diệp Lăng Phi mặt nở nụ cười, nói:
- Yamakawa Yonchien, chúng ta đã lâu không gặp, thật không ngờ lại gặp nhau ở đây, thật sự là quá khéo rồi!
Sau khi Yamakawa Yonchien nhìn thấy Diệp Lăng Phi, biểu cảm của hắn trở nên có chút cứng ngắc. Hắn vốn không ngờ sẽ gặp Diệp Lăng Phi, nhưng tận mắt nhìn thấy Diệp Lăng Phi đi ra, Yamakawa Yonchien cũng chỉ có thể buộc phải đi tới. Diệp Lăng Phi đến trước mặt Yamakawa Yonchien, đưa tay ra bắt tay với hắn, cười như không cười nói:
- Tiên sinh Yamakawa Yonchien, xương sườn của ông giờ đã tốt hơn chưa?
Yamakawa Yonchien sau khi nghe thấy những lời này của Diệp Lăng Phi, nụ cười mà hắn ta cố gắng nặn ra đông cứng trên khuôn mặt.
❄ Thiên Lôi Trúc ❄ AI dịch cộng đồng