Diệp Lăng Phi thấy Yamakawa Yonchien xuất hiện ở cửa biệt thự của mình. Hắn bước từ trong ra, bắt tay với Yamakawa Yonchien rồi cười như không cười hỏi:
- Yamakawa Yonchien tiên sinh, không biết xương sườn của ông giờ đã tốt hơn chưa?
Câu hỏi này của Diệp Lăng Phi khiến Yamakawa Yonchien không cười nổi, nụ cười vốn đã gượng gạo giờ lại càng thêm cứng đờ. Không khí tại hiện trường trở nên có phần căng thẳng.
Đôi mắt vốn không lớn của Yamakawa Yonchien nhìn thẳng Diệp Lăng Phi, miệng chậm rãi nói:
- Satan, chúng ta có thể không nói chuyện quá khứ được không?
- Đương nhiên có thể không nhắc đến!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Tôi chỉ là lâu rồi không gặp Yamakawa Yonchien tiên sinh nên bất chợt nhớ đến chuyện năm đó. Yamakawa Yonchien tiên sinh, thẳng thắn mà nói, tôi thật không ngờ sẽ gặp được ông ở thành phố Vọng Hải này!
- Tôi cũng không ngờ!
Yamakawa Yonchien nói.
- Nếu có thể, tôi thật hy vọng cả đời này không gặp lại anh!
- Xem ra, Yamakawa Yonchien tiên sinh vẫn luôn ghi hận tôi trong lòng!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Yamakawa Yonchien tiên sinh, chẳng phải ông vừa mới nói đó sao, chúng ta không nhắc đến chuyện quá khứ nữa, kết quả ông lại nhắc đến rồi!
Cơ mặt Yamakawa Yonchien giật giật, miệng nói:
- Satan, tôi hy vọng anh giao con gái tôi, Suzu Yamakawa, ra đây. Tôi không muốn những chuyện này liên lụy đến con bé!
- Suzu Yamakawa?
Diệp Lăng Phi nghe Yamakawa Yonchien nhắc tới Suzu Yamakawa thì cười nói:
- Yamakawa Yonchien, tôi thấy ông sống từng này tuổi mà vẫn chẳng hiểu ra vấn đề gì cả. Ông nghĩ tôi việc gì phải ép con gái ông ở lại đây sao? Ông yên tâm đi, tôi không có hứng thú với con gái ông, cho nên ông không cần lo lắng tôi sẽ đối phó với con bé. Giống như ông nói, chuyện quá khứ đã qua rồi. Đương nhiên, nếu trong lòng ông vẫn còn bất mãn với tôi, tôi cũng không ngại tiếp tục chơi cùng ông!
- Satan, tôi biết chuyện của anh!
Yamakawa Yonchien nói.
- Tôi nghe nói anh đã rời khỏi Lang Nha, nhưng thật không ngờ anh sẽ trốn ở đây. Năm đó giữa chúng ta quả thật có chút hiểu lầm, nhưng tập đoàn Suzuki của chúng tôi cũng đã trả giá rồi, còn tôi!
Tay của Yamakawa Yonchien đặt lên chỗ xương sườn của mình, miệng nói:
- Đây là cái giá tôi phải trả, tôi vẫn luôn nhớ kỹ bài học này, nhắc nhở tôi có một số người không thể đụng vào được. Những năm gần đây, tập đoàn Suzuki của chúng tôi không có xung đột với các anh, đây đủ để chứng minh thành ý của chúng tôi!
- Nhưng điều này cũng không nói lên rằng giờ ông sẽ không có địch ý với tôi!
Diệp Lăng Phi ngẩng mặt lên, để ánh nắng chiếu vào mặt mình, nói:
- Yamakawa Yonchien, ngày trước tôi cho rằng ông là một tên khốn, bây giờ cũng cho rằng ông là một tên khốn y như vậy. Ít nhất tôi không bắt con gái mình đi làm những việc mà nó không muốn, lại càng không ép con gái mình đến mức phải bỏ trốn. Yamakawa Yonchien, giờ tôi có thể gọi con gái ông ra, nhưng tôi cảnh cáo ông trước, ở chỗ của tôi nếu ông dám hỗn xược, thì đừng trách tôi không khách khí!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người vào trong biệt thự gọi:
- Suzu Yamakawa, giờ cô có thể ra gặp bố cô rồi!
Ánh mắt của Yamakawa Yonchien hướng vào cửa biệt thự, đợi một lúc lâu mới thấy Suzu Yamakawa và Minako chậm rãi bước ra.
Sắc mặt Minako có chút trắng bệch, cô dẫn Suzu Yamakawa đi ra, bản thân đã rất mạo hiểm. Minako rất rõ, nếu mình bị dẫn về, kết cục sẽ không tốt đẹp. Lúc ấy cô chính là nhất thời mềm lòng mới quyết định dẫn Suzu Yamakawa trốn đi. Suzu Yamakawa vẫn luôn sống dưới cái bóng của cha mình, tất cả mọi chuyện đều phải nghe theo ông. Điều càng làm cho Suzu Yamakawa không thể chịu đựng được chính là Yamakawa Yonchien ép cô gả cho Kusamoto Kisoku. Từ trước đến nay, Yamakawa Yonchien vẫn luôn xem Suzu Yamakawa là một quân cờ mà thôi, vốn không có sự quan tâm chân thành nào dành cho cô.
Thấy Yamakawa Yonchien mặt mày sa sầm nhìn mình, Suzu Yamakawa bất giác run lên. Cô rất sợ cha mình, huống chi bây giờ còn gây ra chuyện thế này, Suzu Yamakawa có thể tưởng tượng được lúc này cha cô đang tức giận đến mức nào. Suzu Yamakawa đi rất chậm, cùng Minako từ từ tiến tới. Ngay lúc Suzu Yamakawa đi tới trước mặt Yamakawa Yonchien, ông ta liền giơ tay phải lên, định giáng một cái tát vào mặt cô. Kết quả, ngay lúc bàn tay chỉ còn cách mặt Suzu Yamakawa vài li, cổ tay ông ta đã bị Diệp Lăng Phi túm chặt. Yamakawa Yonchien cảm giác cổ tay mình như bị kìm sắt kẹp lấy, ông ta quay mặt sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh muốn làm gì?
- Câu này phải là tôi hỏi ông mới đúng!
Diệp Lăng Phi sa sầm mặt, hắn nhìn Yamakawa Yonchien, lạnh lùng nói:
- Yamakawa Yonchien, chẳng lẽ ông xem lời tôi vừa nói là gió thoảng bên tai rồi sao? Ông xem đây là đâu chứ? Nói cho ông biết, ở chỗ của tôi, chưa có sự cho phép của tôi thì bất cứ ai cũng không được làm càn. Tên khốn nhà ông, nghe có hiểu không?
Mấy tên người Nhật đi cùng Yamakawa Yonchien nghe thấy Diệp Lăng Phi mắng chửi ông chủ của mình liền vội vàng xông tới. Thân là thuộc hạ của Yamakawa Yonchien, bọn chúng tất nhiên phải bảo vệ ông ta.
Yamakawa Yonchien buông tay xuống, quay đầu lại quát thuộc hạ:
- Khốn nạn, ai cho các ngươi động thủ, tất cả ra ngoài cho ta!
Yamakawa Yonchien vừa quát, mấy tên định xông lên đều lui cả về. Ánh mắt ông ta dừng trên mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Satan, tôi sẽ chú ý!
- Sẽ chú ý là tốt rồi!
Diệp Lăng Phi quay sang Suzu Yamakawa, nói:
- Suzu Yamakawa, tên khốn bố cô đang ở đây. Nếu cô muốn trở về thì bây giờ có thể đi theo ông ta, đương nhiên, nếu cô không muốn đi thì bố cô cũng không có gan lôi cô đi khỏi chỗ của tôi đâu!
Suzu Yamakawa và Minako đều quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, hai cô gái giật mình trước những lời này của hắn. Phải biết rằng, Yamakawa Yonchien là một nhân vật tầm cỡ ở Nhật Bản, không ai dám nói những lời như vậy trước mặt ông ta. Tuy đây là ở Trung Quốc, nhưng Suzu Yamakawa và Minako vừa rồi đã thấy bộ dạng của Yamakawa Yonchien hình như rất kiêng kị người đàn ông này, đặc biệt là khi ông ta nhắc tới cái tên Satan, càng làm cho hai cô khó hiểu. Các cô biết tên của Diệp Lăng Phi, nhưng không biết hắn còn có một cái tên khác là Satan.
- Tôi nói này, hai người nhìn tôi cái gì thế? Trên mặt tôi có gì hay ho đáng để hai người nhìn như vậy sao!
Diệp Lăng Phi bị Suzu Yamakawa và Minako nhìn đến mức có chút bực mình, nói:
- Hai người mà còn nhìn nữa là tôi coi như hai người đều thích tôi đấy. Tôi vẫn luôn tò mò về sức chịu đựng của phụ nữ Nhật Bản, không ngại thử một lần đâu!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Minako liền cúi đầu xuống còn Suzu Yamakawa thì quay mặt đi. Phản ứng của hai cô gái xinh đẹp này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất thú vị.
- Suzu Yamakawa, theo bố về!
Yamakawa Yonchien nói thẳng.
Yamakawa Yonchien gọi thẳng tên của Suzu Yamakawa, điều này chứng thực những gì Diệp Lăng Phi từng nghe năm đó ở Nhật Bản, rằng tên khốn Yamakawa Yonchien dạy dỗ con gái không ra gì. Thậm chí những kẻ lắm chuyện ở Nhật Bản còn đồn rằng Suzu Yamakawa không phải con gái ruột của Yamakawa Yonchien. Chỉ là kẻ thù của ông ta quá nhiều, Yamakawa Yonchien lo lắng bọn chúng sẽ làm hại người nhà nên con gái ruột của ông ta không sống ở Nhật Bản mà sống ở Mỹ. Suzu Yamakawa chẳng qua chỉ là con nuôi. Mục đích của Yamakawa Yonchien làm vậy là để bảo vệ cô con gái ruột của mình. Sự thật cũng đang chứng minh cách nói này, Yamakawa Yonchien chậm chạp không tuyên bố Suzu Yamakawa là người thừa kế. Tuy trước mắt xem ra Suzu Yamakawa là người thừa kế duy nhất của gia tộc Yamakawa, nhưng cũng không loại trừ khả năng ông ta sẽ tuyên bố một người thừa kế khác. Việc Yamakawa Yonchien mãi không chịu công bố người thừa kế với bên ngoài, bản thân nó đã nói lên một số vấn đề rồi.
Suzu Yamakawa ngẩng đầu lên, ánh mắt khiếp đảm của cô chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của Yamakawa Yonchien, cô vội vàng cúi đầu xuống, lí nhí nói:
- Bố, con không muốn kết hôn với Kusamoto Kisoku!
- Con nói cái gì?
Yamakawa Yonchien nghe thấy những lời này của Suzu Yamakawa, sắc mặt hắn trở nên khó coi tột độ. Ông ta giơ tay phải lên, nhưng lại nhớ tới lời nhắc nhở lúc nãy của Diệp Lăng Phi nên đành buông xuống, miệng nói:
- Suzu Yamakawa, con phải hiểu rằng sự tồn tại của con là vì gia tộc. Nếu con cho rằng mình có thể trốn tránh trách nhiệm, vậy thì con sẽ biết hậu quả mà mình phải gánh chịu. Con sẽ bị đuổi khỏi gia tộc Yamakawa, sẽ mất đi tất cả những gì mình đang có!
Lúc Yamakawa Yonchien nói những lời này càng giống như đang cảnh cáo Suzu Yamakawa. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Yamakawa Yonchien thấy Suzu Yamakawa gật đầu, hắn hừ lạnh nói:
- Suzu Yamakawa, bố hỏi lại con một lần, con thật sự muốn trốn tránh trách nhiệm của gia tộc?
Suzu Yamakawa ngẩng đầu lên, thấp giọng nói:
- Bố, con chỉ là không muốn kết hôn với Kusamoto Kisoku mà thôi.
- Con không muốn kết hôn với Kusamoto Kisoku?
Yamakawa Yonchien hừ lạnh.
- Nếu sau khi kết hôn với Kusamoto Kisoku, con sẽ đạt được nhiều thứ hơn. Còn nếu con lựa chọn trốn tránh trách nhiệm, vậy con sẽ bị đuổi khỏi gia tộc Yamakawa. Bố sẽ không nhận người con gái này, con sẽ biến thành một kẻ nghèo khổ, con đã nghĩ qua cuộc sống đó chưa?
Suzu Yamakawa gật gật đầu, nói:
- Bố, người con yêu là Yuuda, anh ấy là người yêu của con, chúng con từng hẹn ước, hai bên đều sẽ chờ đối phương, đối tượng mà con muốn kết hôn là Yuuda!
- Con nói cái tên nghèo kiết xác đó à?
Yamakawa Yonchien hừ lạnh một tiếng.
- Suzu Yamakawa, có thể con không biết, ngay hôm con rời khỏi Nhật Bản, Yuuda đã bị tai nạn xe chết rồi!
- Cái gì, Yuuda chết rồi?
Suzu Yamakawa vừa nghe, cô nhìn Yamakawa Yonchien nói:
- Sao có thể chứ, bố, có phải bố lừa con không!
- Bố có cần thiết phải lừa con không?
Yamakawa Yonchien hừ lạnh.
- Thằng nhóc nghèo mạt rệp Yuuda đó chết rồi, con còn chờ ai!
- Sao có thể, sao có thể!
Suzu Yamakawa miệng thì thào, bỗng nhiên cả người cô mềm nhũn rồi ngất đi. Nếu không phải Minako ở phía sau đỡ lấy thì Suzu Yamakawa đã ngã nhào xuống đất. Điều này nằm ngoài dự kiến của Diệp Lăng Phi, hắn không hề nghĩ đến trường hợp bất ngờ này. Mắt thấy Suzu Yamakawa xỉu đi, Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Tôi nói này Yamakawa Yonchien tiên sinh, ông quá tàn nhẫn đấy. Ông là người bố nhẫn tâm nhất mà tôi từng gặp. Giờ tôi hoài nghi tất cả người Nhật Bản có phải đều máu lạnh giống như ông hay không? Nếu thật sự đúng vậy, thì đó thật sự là bi ai của dân tộc Nhật Bản các ông, các người đã thiếu mất thứ cơ bản nhất của đạo làm người, đó chính là tình thân. Trên người ông, tôi hoàn toàn không thấy bất cứ một chút tình thân nào cả!
Yamakawa Yonchien quay mặt lại, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Tôi tàn nhẫn thế nào, tôi chỉ là suy nghĩ cho tương lai của con gái tôi thôi!
- Chẳng lẽ kết liễu người yêu của con bé cũng là vì suy nghĩ cho tương lai của nó sao!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng.
- Ông là người bố nhẫn tâm nhất mà tôi từng gặp!
- Người yêu của nó xảy ra tai nạn xe cộ thì có quan hệ gì đến tôi chứ!
Yamakawa Yonchien nói.
Diệp Lăng Phi cười lạnh:
- Yamakawa Yonchien, ông ở trước mặt tôi mà cũng nói dối sao? Chẳng lẽ tôi không rõ cái gọi là tai nạn xe cộ từ đâu tới hay sao? Loại thủ đoạn này quá bình thường rồi, bình thường đến nỗi khiến tôi càng thêm khinh thường ông. Tôi còn tưởng ông sẽ có thủ đoạn khác, thì ra chính là dùng loại thủ đoạn tầm thường này. Yamakawa Yonchien, giờ ông có thể đi rồi. Con gái ông sẽ ở lại chỗ tôi, ông cứ việc yên tâm, sẽ không ai làm tổn thương đến cô ấy, đương nhiên là trừ ông ra. Theo tôi thấy, cũng chỉ có ông mới muốn làm tổn thương con gái mình mà thôi.
Yamakawa Yonchien nhìn Diệp Lăng Phi, miệng nói:
- Satan, tôi chỉ muốn nói với anh, bất cứ chuyện gì cũng không thể làm đến mức quá tuyệt tình, sẽ bức người đấy!
Diệp Lăng Phi nghe khẩu khí trong câu nói này của Yamakawa Yonchien, hắn bỗng nhiên cười ha hả, miệng nói:
- Yamakawa Yonchien, tên khốn này, ở trước mặt tôi mà cũng dám nói như vậy à? Tôi phải cho ông nhớ kỹ, đây là thành phố Vọng Hải, không phải Nhật Bản của ông. Năm đó, ta dám đánh gãy xương sườn của ông ở Nhật Bản, thì giờ ta vẫn dám cho ông chết ở thành phố Vọng Hải. Ta nghe nói hai đại cổ đông của tập đoàn Suzuki đều đã đến thành phố Vọng Hải rồi, ta không biết các người rốt cuộc muốn làm gì. Nhưng mà, ta có cảm giác các người tuyệt đối không phải tới để làm chuyện tốt đẹp gì cả. Ông trở về nói với Takeshi Kusamoto, nói là ta nói, nếu các người dám xằng bậy ở thành phố Vọng Hải, ta sẽ đến Nhật Bản hủy diệt đám khốn nạn các ngươi!
Yamakawa Yonchien bị Diệp Lăng Phi chửi đến nỗi mặt mũi xanh mét, hắn có chút hổn hển xoay người, đi thẳng đến ô tô của mình. Diệp Lăng Phi mắt thấy Yamakawa Yonchien lên xe dẫn người rời khỏi. Hắn xoay người lại, đỡ Suzu Yamakawa từ tay Minako, bế cô lên đi vào trong biệt thự.
Sự việc đột ngột này đã hoàn toàn đảo lộn kế hoạch ban đầu của Diệp Lăng Phi. Hắn vốn định đưa hai cô gái này về Nhật Bản là xong việc. Nhưng giờ xem ra, Suzu Yamakawa và Minako nếu quay về Nhật Bản, tình huống tuyệt đối sẽ rất không tốt. Minako ở lại trong phòng chăm sóc Suzu Yamakawa. Cô sau khi tỉnh lại thì vẫn lẩm bẩm tên của Yuuda, xem ra tình cảm của Suzu Yamakawa và Yuuda rất tốt, bằng không cô cũng sẽ không mạo hiểm bỏ trốn.
Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, đưa tay ra xoa thái dương. Bạch Tình Đình bưng tách cà phê vừa mới pha đến trước mặt hắn, cô đưa cà phê cho Diệp Lăng Phi rồi ngồi xuống bên cạnh, đưa đôi bàn tay trắng mịn ra xoa thái dương cho hắn, miệng nói:
- Ông xã, anh suy nghĩ gì thế?
- Anh đang nghĩ nếu Minako và Suzu Yamakawa rời khỏi biệt thự, có lẽ kết cục của hai người họ sẽ rất bi thảm!
---o0o---