Lúc Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói mình chính là ông chủ giấu mặt của công ty này, hắn há hốc mồm:
- Sao có thể chứ, sao anh lại thành ông chủ giấu mặt của công ty này được? Này Khả Hân, trò đùa này không thể nói bừa được đâu. Em cũng biết đấy, anh vừa về chưa được bao lâu, còn chưa rõ ở đây đã xảy ra chuyện gì. Em lại nói cho anh một chuyện như vậy, áp lực quá đấy.
Lý Khả Hân cười nói:
- Diệp Lăng Phi à, anh đừng đứng đây nói nhảm nữa, mau vào đi, cho anh xem công ty của mình trông thế nào.
Diệp Lăng Phi cất bước tiến vào công ty. Sảnh làm việc đặt hơn mười chiếc bàn, lúc này, trong sảnh chỉ có một cô gái đang làm việc. Lý Khả Hân đưa Diệp Lăng Phi tới trước mặt cô gái kia, giới thiệu qua về hắn. Lúc cô gái nghe Diệp Lăng Phi chính là ông chủ giấu mặt của công ty thì liền cố ý quan sát hắn thật kỹ, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Lý Khả Hân, trong lòng biết đây đều là do cô gây ra cả. Còn bày đặt ra cái điều lệ đầu tiên gì đó, đây không phải chuyện đùa sao? Ở đâu ra cái loại điều lệ nhân viên phải đề phòng ông chủ chứ?
Lý Khả Hân đưa Diệp Lăng Phi vào phòng làm việc của mình. Phòng làm việc này rất nhỏ, chỉ dùng để làm việc, ngay cả một chiếc ghế salon để nghỉ ngơi cũng không có. Diệp Lăng Phi vừa bước vào, Lý Khả Hân vốn định để hắn ngồi trên chiếc ghế đối diện mình. Thế nhưng Diệp Lăng Phi lại giành trước ngồi lên chỗ của Lý Khả Hân. Thấy Diệp Lăng Phi giành mất chỗ ngồi, cô vừa định ngồi xuống ghế đối diện thì đã bị Diệp Lăng Phi nắm tay kéo vào lòng.
- Đây là công ty, anh đừng làm vậy!
Lý Khả Hân thấp giọng nói.
- Để nhân viên nhìn thấy thì không hay lắm đâu!
- Thì sao chứ? Thế này gọi là tình công sở, kích thích lắm đấy!
Diệp Lăng Phi ôm lấy Lý Khả Hân, đầu tiên là hung hăng hôn một cái lên môi cô, sau đó bàn tay to của hắn liền luồn vào từ bên dưới váy của Lý Khả Hân. Lý Khả Hân vội kẹp chặt hai chân lại, miệng lí nhí:
- Em đã nói rồi! Anh đừng nghịch nữa, nếu anh thật sự muốn thì chúng ta ra ngoài là được, ở trong phòng làm việc thì không được!
Diệp Lăng Phi thấy thái độ lần này của Lý Khả Hân dường như vô cùng cương quyết, hắn sợ sẽ chọc giận cô nên không dám làm càn nữa, nhưng bàn tay to đặt giữa hai chân Lý Khả Hân cũng không có ý định rút ra. Hắn nhìn Lý Khả Hân hỏi:
- Khả Hân, đây là chuyện gì, em nói anh nghe xem, công ty ăn uống giải trí Sáng Thế này rốt cuộc là làm gì vậy?
- Gộp một quán bar, ba quán cà phê, một quán trà vừa mới kinh doanh lại!
Lý Khả Hân giới thiệu:
- Thống nhất dùng tên công ty ăn uống giải trí Sáng Thế. Trong kế hoạch của em, số lượng quán cà phê sẽ tăng lên tám đến mười quán, quán bar sẽ tăng lên năm quán, còn về quán trà, phải xem tình hình cụ thể, bây giờ mảng này vẫn chưa có kế hoạch chi tiết. Em không tiện tiết lộ trước.
- Không thể nào, em thực sự làm vậy sao?
Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Lý Khả Hân lại há hốc mồm, vẻ mặt không tin nổi. Lúc ấy, Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói muốn thành lập công ty, cũng không để lời nói của cô trong lòng, chỉ cho là cô nói đùa với hắn. Nhưng tất cả những thứ trước mắt khiến Diệp Lăng Phi tin rằng, cô gái tên Lý Khả Hân này rất không đơn giản, nói được làm được, hơn nữa xem tình hình bây giờ, còn làm ra ngô ra khoai.
- Đương nhiên rồi!
Lý Khả Hân nói.
- Lúc trước em đã nói với anh, em nhất định phải cho anh thấy năng lực của em, em không phải là người con gái chỉ biết dựa vào đàn ông để sống. Diệp Lăng Phi, anh chính là ông chủ giấu mặt của công ty này, bởi vì vốn đầu tư đều là của anh, tính em trước giờ rất rạch ròi, em chỉ cầm phần mà em xứng đáng được hưởng.
Diệp Lăng Phi lại hôn Lý Khả Hân một cái, miệng nói:
- Khả Hân, sao em lại khách khí với anh như thế, tiền của anh không phải là tiền của em sao?
- Nói vậy không đúng!
Lý Khả Hân nói:
- Tiền của anh là của anh, không phải của em. Anh là người đàn ông đã có gia đình, có vợ con, nếu em cầm tiền của anh, chẳng phải tương đương với việc em bị anh bao dưỡng sao, em không muốn bị người khác gán cho cái mác ấy. Tóm lại, em sẽ chỉ lấy phần em nên lấy.
- Xem em nói kìa. Nói đi nói lại vẫn là khách khí với anh!
Nói rồi, bàn tay to của Diệp Lăng Phi lại bắt đầu không yên phận, thử sờ soạng về phía bắp đùi của Lý Khả Hân. Tuy hai chân cô vẫn còn kẹp chặt, nhưng Lý Khả Hân vẫn không lên tiếng tỏ rõ ý cự tuyệt. Lá gan của Diệp Lăng Phi rõ ràng to lên, bàn tay to của hắn cuối cùng cũng chạm tới quần lót của cô. Ngón tay Diệp Lăng Phi vừa chạm vào hạ thân của Lý Khả Hân, cô như bị điểm huyệt, cặp chân vốn đang kẹp chặt thoáng cái đã buông lỏng. Diệp Lăng Phi nhân cơ hội ghé môi đến bên tai Lý Khả Hân, nhẹ giọng thầm thì:
- Khả Hân, anh nhớ em lắm, nếu em không muốn ở đây, vậy chúng ta ra ngoài nhé!
Khuôn mặt Lý Khả Hân hơi đỏ lên, cô cắn cắn môi, khẽ gật đầu. Lý Khả Hân từ trong lòng Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi ra ngoài thông báo một chút rồi nhanh chóng quay lại. Diệp Lăng Phi lúc này mới từ trên ghế đứng lên, cùng Lý Khả Hân đi ra khỏi công ty. Lúc đi qua chỗ cô bé ở tiền sảnh, Diệp Lăng Phi cố ý nói:
- Đừng quên cô đã đồng ý với tôi đấy nhé!
- Tôi đồng ý với anh điều gì?
Cô bé kia sững sờ, nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Lúc này, hắn lại hướng về phía cô bé cười nói:
- Không phải cô nói, nếu muốn cùng cô nói chuyện phiếm, một giờ phải trả một trăm đồng sao? Tôi nghĩ nếu có thời gian rảnh, tôi có thể chấp nhận cái giá này.
- Anh nhanh lên một chút đi!
Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi trêu ghẹo cô bé kia, liền đưa tay véo hắn một cái. Diệp Lăng Phi chỉ có thể theo cô đi vào thang máy. Chờ thang máy đóng cửa, Diệp Lăng Phi quay sang hỏi Lý Khả Hân:
- Khả Hân, cô bé ở tiền sảnh của công ty em thú vị thật, có vẻ rất có kinh nghiệm, lẽ nào em cố ý đào tạo cô ấy thành như vậy?
- Ý anh là Tiểu Thanh à!
Lý Khả Hân nói:
- Có vài gã đàn ông rất nhàm chán, luôn thích trêu ghẹo mấy cô gái ở tiền sảnh. Mấy cô bé trước đây không chịu nổi mấy gã đó chọc ghẹo nên mới nghỉ việc. Tiểu Thanh này lại không tệ, luôn có thể khiến cho những gã đàn ông buồn chán đó hết cách, tiu nghỉu rời đi!
- Khả Hân, anh còn tưởng cô bé này là do em đào tạo ra đấy!
Diệp Lăng Phi nói:
- Cô bé này thực sự thông minh, quả thực có thể so sánh được với anh!
- Sao nào, chẳng lẽ anh thấy Tiểu Thanh lại động lòng rồi?
Lý Khả Hân hỏi.
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền cười nói:
- Sao có thể động lòng được chứ, anh có một đại mỹ nữ như em bên cạnh, sao có thể động lòng với người con gái khác được?
- Em nhổ vào!
Lý Khả Hân bĩu môi:
- Này Diệp Lăng Phi, anh nói thế lừa ai đấy? Người khác không rõ anh thế nào, chứ em lại không đi guốc trong bụng anh à? Em còn nhớ rõ bộ dạng của anh ngày đầu tiên đến tập đoàn Tân Á đấy. Giờ anh thử tính xem, anh có bao nhiêu bạn gái, cùng bao nhiêu cô có quan hệ, bao nhiêu cô không có quan hệ? Anh còn dám nói có đại mỹ nữ như em bên cạnh sẽ không động lòng với người con gái khác à, lời này vừa nghe đã biết là nói dối, anh đi mà lừa quỷ ấy!
- Khả Hân, em hết dịu dàng từ bao giờ thế!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh nhớ ngày trước em đâu có như vậy, Khả Hân, chẳng lẽ lâu rồi không gặp anh mà nội hỏa của em vượng quá phải không?
- Em vốn đã không dịu dàng rồi!
Lý Khả Hân nói:
- Em đâu có dịu dàng như bà xã của anh, anh đi mà tìm bà xã anh, đừng đến tìm em!
Lý Khả Hân không hiểu vì sao lại tức giận, thang máy vừa mở cửa, cô liền cất bước đi ra, mặc kệ Diệp Lăng Phi. Hắn không ngờ mấy câu nói của mình lại chọc giận cô, vội vàng đuổi theo, ngay cửa tòa nhà đã nắm được tay Lý Khả Hân. Diệp Lăng Phi nói:
- Khả Hân, em sao vậy, sao đang yên đang lành lại nổi giận, đừng giận nữa mà!
- Em không giận!
Lý Khả Hân nói:
- Em nào dám giận chứ!
- Được rồi, Khả Hân đừng nóng nữa, đi nào, lên xe của anh!
Diệp Lăng Phi nói xong, liền kéo Lý Khả Hân về phía xe của mình, nhưng cô lại đẩy tay hắn ra, miệng nói:
- Em ngồi xe anh thì em về bằng cách nào, còn cần anh phải đưa đi nữa, ai mà không biết cái khoản kia của anh...!
Lý Khả Hân không thể nói nốt câu sau, mặt đỏ bừng lên, nói:
- Tóm lại, em tự lái xe qua, không cần anh đưa!
Diệp Lăng Phi thấy khuôn mặt Lý Khả Hân ửng hồng, trong lòng liền hiểu cô đang nghĩ gì. Hắn biết đây là Lý Khả Hân đang giả vờ giận dỗi với mình, thực chất là muốn hắn yêu thương cô nhiều hơn một chút. Phụ nữ thỉnh thoảng lại thích giả vờ giận dỗi người đàn ông của mình, nếu đàn ông mà coi là thật thì hỏng bét.
Hai người Lý Khả Hân và Diệp Lăng Phi lái xe đi tìm một khách sạn. Vừa vào phòng, tình cảm nồng nàn bùng lên như lửa, không thể khống chế được. Lý Khả Hân chủ động thân mật với Diệp Lăng Phi, mấy ngày nay không được gặp hắn, trong lòng cô cũng rất nhớ, hôm nay cuối cùng cũng gặp được. Lý Khả Hân biến nỗi nhớ của mình thành tình yêu nồng cháy, ở trên giường, cô thể hiện ra một mặt phong tình vạn chủng của một người phụ nữ, chủ động nghênh đón Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nhiệt tình đáp lại, cả căn phòng tràn ngập tiếng rên rỉ của Lý Khả Hân cùng tiếng thở dốc nặng nề của hắn. Hai thứ âm thanh này hòa quyện vào nhau, vang vọng khắp phòng. Mãi đến khi cả hai đều kiệt sức sau trận mây mưa, Lý Khả Hân mới dùng giọng khàn khàn oán giận:
- Đều tại anh, có việc gì cũng không nói với em một tiếng, cứ động một tí là lại mất tăm. Lần trước em với Đường Hiểu Uyển nói đến anh, lúc đó em còn nói với Tiểu Uyển, sau này dù có thấy anh cũng không thèm để ý nữa!
Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nhắc tới Đường Hiểu Uyển, hắn liền nói:
- Cũng lâu rồi anh không gặp Hiểu Uyển, không biết bây giờ con bé thế nào?
- Em ấy thì có thể thế nào? Vẫn vậy thôi.
Lý Khả Hân nói:
- Em thì lại thấy trong công ty có người tặng hoa cho em ấy
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch