Đúng lúc này, Lý Khả Hân đột nhiên nhắc tới Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi quay sang nhìn cô, hỏi:
- Khả Hân, em vừa nói gì cơ?
- Em nói em thấy có người tặng hoa cho Tiểu Uyển ở công ty.
Lý Khả Hân xoay người lại, nói:
- Sao nào, ghen rồi à?
- Em thấy có người tặng hoa cho Tiểu Uyển ở công ty?
Diệp Lăng Phi vội vàng hỏi tiếp:
- Em quay lại tập đoàn Tân Á à?
- À, xem trí nhớ của em này, quên béng mất là anh chưa biết Tiểu Uyển đã sang công ty em làm việc rồi!
Lý Khả Hân nói:
- Công ty em thiếu người nên em gọi Tiểu Uyển sang làm phó giám đốc. Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ em làm vậy có vấn đề gì sao?
- Anh không có ý đó!
Diệp Lăng Phi đáp:
- Anh chỉ tưởng em quay lại tập đoàn Tân Á thôi, làm sao biết Tiểu Uyển lại sang bên này làm việc chứ. Ừm, Tiểu Uyển làm đến chức phó giám đốc cũng tốt, xem như cũng là quản lý cấp cao của công ty rồi. Nhưng mà Khả Hân à, Tiểu Uyển có đủ khả năng đảm nhiệm chức phó giám đốc không? Dù sao anh vẫn cảm thấy con bé hơi hiền lành, không hợp làm phó giám đốc cho lắm!
- Công ty chúng em phần lớn đều là phụ nữ, có sao đâu!
Lý Khả Hân nói:
- Hơn nữa Tiểu Uyển làm việc ở đây cũng rất tốt.
- Không ngờ Tiểu Uyển bây giờ cũng đã là phó giám đốc rồi.
Diệp Lăng Phi nói rồi ngồi dậy, Lý Khả Hân cũng ngồi dậy theo. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Này Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh không lo lắng chút nào về chuyện của Tiểu Uyển sao?
- Ý em là chuyện có người tặng hoa cho con bé à?
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh lo lắng cái gì chứ, anh tin tưởng Tiểu Uyển. Hơn nữa, nếu Tiểu Uyển thật sự gặp được người đàn ông cô ấy yêu, anh cũng không thể ép buộc ngăn cản được, phải không? Đây là chuyện của Tiểu Uyển, mấu chốt là con bé nghĩ thế nào thôi.
- Anh thật sự hiểu rõ Đường Hiểu Uyển quá đấy!
Lý Khả Hân cười nói:
- Chẳng trách anh không lo Tiểu Uyển bỏ anh mà đi, hóa ra là anh đã nhìn thấu tâm tư của con bé rồi. Nha đầu ngốc Tiểu Uyển kia chắc cả đời này không thoát khỏi lòng bàn tay của anh đâu.
- Ha ha!
Diệp Lăng Phi cười lớn:
- Lý Khả Hân à, giữa anh và Tiểu Uyển là tình yêu sâu sắc, chứ không phải quan hệ thể xác tầm thường, em hiểu không?
- Vậy quan hệ giữa anh và em là gì?
Lý Khả Hân uốn éo cơ thể trần trụi, rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, nũng nịu hỏi.
- Quan hệ giữa anh và em thì nhiều lắm.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Em là hồng nhan tri kỷ tuyệt vời nhất, là người con gái anh yêu nhất, còn là…
Diệp Lăng Phi chưa nói hết đã bị Lý Khả Hân ngắt lời:
- Được rồi, được rồi. Diệp Lăng Phi, anh đừng có dẻo mỏ trước mặt em, em không dính chiêu này đâu. Em mà là người con gái anh yêu nhất thì Bạch Tình Đình là cái gì?
- Bạch Tình Đình cũng là người con gái anh yêu nhất, các em đều là những người con gái anh yêu nhất!
Diệp Lăng Phi cười nói. Lý Khả Hân bĩu môi:
- Em thừa biết cái miệng của anh lúc nào chẳng ngọt như bôi mật, chẳng có câu nào là thật cả. Thôi được rồi, em không thèm so đo với anh.
Lý Khả Hân vừa nói vừa cầm nội y của mình lên, miệng hỏi:
- À đúng rồi, Diệp Lăng Phi, mấy hôm nữa công ty em có hoạt động, anh có muốn tham gia không?
- Chắc là không được rồi, bên anh cũng nhiều việc lắm.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh định sáp nhập tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và tập đoàn Tân Á lại làm một. Sắp đến mùng 1 tháng 5 rồi, đợi qua kỳ nghỉ lễ, anh sẽ bắt đầu tiến hành sáp nhập. Đến lúc đó, tập đoàn mới sẽ có một vài kế hoạch đầu tư. Khả Hân, nếu em có thời gian thì làm một bản kế hoạch đầu tư đi, anh rót vốn cho!
- Không cần!
Lý Khả Hân đáp:
- Em không muốn anh phải bỏ thêm tiền ra đâu, công ty bây giờ đủ vốn rồi, không cần tiền của anh!
- Khả Hân, anh với em còn khách sáo làm gì!
Diệp Lăng Phi nói:
- Đừng khách sáo với anh.
- Ai thèm khách sáo với anh!
Lý Khả Hân nói:
- Em nói thật đấy, công ty đủ tiền rồi, không cần vốn của anh đâu.
- Được rồi, tạm thời anh không bỏ vốn. Khả Hân, nếu lúc nào thật sự cần anh rót vốn thì nhất định phải nói cho anh biết đấy!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh sẽ là hậu thuẫn vững chắc, toàn lực ủng hộ em. À, tiện thể trông chừng Tiểu Uyển giúp anh, đừng để gã nào tiếp cận được con bé!
Lý Khả Hân vừa nghe vậy liền cười phá lên:
- Em biết ngay là anh không yên tâm về chuyện của Tiểu Uyển mà, cuối cùng cũng lòi đuôi cáo rồi nhé.
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Sao mà không lo được, anh lo Tiểu Uyển bị người ta lừa gạt.
- Thôi đi, ai thèm tin lời ma quỷ của anh!
Lý Khả Hân bĩu môi, hừ lạnh:
- Chỉ có đồ ngốc mới tin lời anh nói thôi, bây giờ lời của anh chẳng có mấy câu là thật!
Nghe Lý Khả Hân nói vậy, Diệp Lăng Phi cũng lười tranh cãi thêm. Sau khi tạm biệt Lý Khả Hân, hắn lái xe trở về khu biệt thự Nam Sơn. Về đến nhà, Diệp Lăng Phi mới phát hiện Bạch Tình Đình vẫn chưa về. Hắn gọi điện cho cô, đầu dây bên kia vang lên giọng của Bạch Tình Đình:
- Ông xã à, tối nay em không về nhà đâu, em ở lại bên nhà bố. Em vốn định gọi báo cho anh nhưng lại sợ anh đang làm việc nên thôi!
- Ừm, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, vậy ngày mai anh qua đó đón em!
- Vâng.
Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi đi đến phòng Chu Hân Mính trò chuyện một lúc. Hắn vừa hàn huyên với Chu Hân Mính không được bao lâu thì nhận được điện thoại của Dã Thú. Trong điện thoại, Dã Thú nói gã muốn ra ngoài uống rượu.
- Dã Thú, sao vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Lão đại, không có gì đâu!
Dã Thú toe toét cười, nói:
- Em chỉ cảm thấy anh em mình lâu rồi không gặp nên muốn tụ tập thôi. Em gọi cho Angel và Dã Lang rồi, họ đều đồng ý đi uống rượu. Lão đại, nếu tối nay anh không có việc gì thì ra ngoài uống một chầu với mọi người đi.
- Được, không vấn đề!
Diệp Lăng Phi đồng ý ngay. Sau khi cúp máy, hắn nói thêm vài câu với Chu Hân Mính rồi mới rời khỏi phòng cô. Diệp Lăng Phi định xuống lầu lái xe đi gặp Dã Thú, nhưng khi đến cầu thang thì hắn lại dừng bước, nhớ tới Minako và Suzu Yamakawa. Diệp Lăng Phi quay người, đi lên tầng ba.
Cốc cốc!
Diệp Lăng Phi gõ cửa phòng của Minako và Suzu Yamakawa, hai người họ ở chung một phòng. Từ bên trong vọng ra giọng tiếng Trung lơ lớ của Minako:
- Ai vậy?
- Là tôi!
Diệp Lăng Phi đáp. Liền sau đó là một tràng tiếng bước chân, rồi cửa phòng mở ra, Minako đứng ở ngưỡng cửa. Cô mở cửa rồi hỏi:
- Diệp tiên sinh, ngài có chuyện gì không?
- Không có gì!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi sắp có việc phải ra ngoài, trước khi đi muốn dặn dò các cô một chút, đừng tùy tiện rời khỏi biệt thự. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được tự ý rời đi, ở yên đây sẽ an toàn hơn!
- Diệp tiên sinh, ngài yên tâm, chúng tôi hiểu rồi!
Minako đáp.
- Tốt lắm, vậy tôi không làm phiền các cô nghỉ ngơi nữa, chúc ngủ ngon!
Diệp Lăng Phi nói rồi quay người định đi, đúng lúc đó, Minako dịu dàng cất tiếng:
- Diệp tiên sinh, cảm ơn anh đã cứu tôi!
Nghe những lời này, Diệp Lăng Phi nhếch môi cười:
- Minako, chuyện nhỏ thôi mà. Tôi đã nói rồi, tôi không thật sự muốn cứu các cô, chỉ là do tôi và Yonchien Yamakawa có chút bất hòa nên mới ra tay. Thôi, nghỉ ngơi sớm đi!
Diệp Lăng Phi rời khỏi tầng ba, lái xe ra khỏi khu biệt thự Nam Sơn. Theo lời Dã Thú, điểm hẹn là một quán bar ở trung tâm thành phố tên là Hoàng Cung. Đây là một quán bar hạng sang, giá cả rất đắt đỏ. Diệp Lăng Phi lái xe đến cửa quán bar, đã thấy từng tốp nam thanh nữ tú ra vào tấp nập. Hắn dừng xe, lấy điện thoại ra gọi cho Dã Thú. Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng nhạc ồn ào, Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, thằng nhóc cậu, không lẽ bắt anh vào trong tìm cậu à? Ra đây đón anh đi, nhanh lên, anh đến cửa rồi!
- Vâng.
Dã Thú trả lời.
Khoảng ba bốn phút sau, Dã Thú từ trong quán bar bước ra. Diệp Lăng Phi ném nửa điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng chân dụi tắt rồi bước về phía gã.
- Lão đại, em còn tưởng tối nay anh không tới được chứ!
Dã Thú cười hề hề, nói:
- Không ngờ lão đại lại đến nhanh như vậy, thật ngoài dự liệu của em!
- Hừ, có gì đâu!
Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, chúng ta là gì nào, là anh em. Cậu nói muốn đi uống rượu, anh dĩ nhiên phải ra uống cùng cậu rồi, chẳng lẽ lại để cậu ngồi uống một mình trong quán à, thế thì còn gì là nghĩa khí!
- Lão đại, bọn em biết anh có nhiều chuyện phải lo, nhất là chuyện của chị dâu, cũng đủ khiến anh đau đầu rồi!
Dã Thú nói đến đây thì thở dài:
- Lão đại, em cũng sắp kết hôn rồi. Nghĩ đến sau này có khi cũng giống như lão đại là em lại thấy đau đầu không dứt. Tối nay chính là muốn cùng mọi người ngồi lại uống một bữa!
- Dã Thú này, kết hôn là chuyện tốt mà, cậu buồn cái gì!
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Dã Thú mấy cái, nói:
- Dã Thú, vui lên đi, chuyện tốt như vậy mà còn nhăn mặt nhăn mày, kỳ cục thật!
- Nhưng mà, em không muốn kết hôn!
Dã Thú mặt mày ủ rũ, nói:
- Lão đại, em thật sự không muốn kết hôn, nhưng Tuyết Hoa lại lấy cái chết ra để ép em. Em không thể trơ mắt nhìn cô ấy chết được, đúng không? Haizz, em bây giờ không còn như xưa nữa, đặc biệt dễ mềm lòng, không nỡ nhìn Tuyết Hoa như vậy nên đành phải đồng ý!
Dã Thú nói đến đây lại thở dài:
- Lão đại, tóm lại bây giờ nói thêm cũng vô ích. Tối nay chúng ta cứ uống cho thật vui vẻ đã, chờ em chọn được ngày lành tháng tốt sẽ báo cho lão đại sau!
Diệp Lăng Phi không ngờ chuyện này lại phức tạp đến vậy, hắn cũng không biết phải nói gì, đành an ủi:
- Được rồi, Dã Thú, đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta cứ uống cho vui là được!
Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú bước vào trong quán bar.