Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1106: CHƯƠNG 1106: Ở TRONG NHÀ ANH

Diệp Lăng Phi và Dã Thú bước vào quán bar. Dã Thú dẫn Diệp Lăng Phi đi thẳng tới bàn của họ, Dã Lang và Angel đã ngồi uống rượu ở đó. Angel vừa thấy Diệp Lăng Phi đi tới, cô cố ý ưỡn ngực khoe bộ ngực cao vút, miệng nói:

- Này Satan, sao hôm nay anh lại có nhã hứng rời nhà ra ngoài uống rượu vậy?

- Anh không được ra ngoài uống rượu sao? Ai quy định anh chỉ có thể ở nhà!

Diệp Lăng Phi ngồi xuống giữa Dã Lang và Angel, Dã Thú đưa qua một chai bia. Diệp Lăng Phi vốn tưởng mấy người này uống rượu tây, không ngờ họ lại uống bia, mà còn uống không ít.

Diệp Lăng Phi cầm chai bia tu một hơi dài rồi mới đặt xuống. Angel ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, mặc một chiếc quần soóc bó sát, phía trên là chiếc áo ngắn trễ vai, để lộ bờ vai màu lúa mạch khỏe khoắn. Angel cầm chai bia của mình, cụng nhẹ vào chai của Diệp Lăng Phi, nói:

- Satan, chúng ta cạn ly nào!

Diệp Lăng Phi nhìn vào mắt Angel, cười nói:

- Angel, cô nhóc này, dạo này sao không về khu biệt thự Nam Sơn ở?

- Bên Nam Sơn có gì hay đâu, em bây giờ sống rất tốt!

Angel nói.

- Em một tháng đổi bạn gái một lần, sống thật ung dung tự tại!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

- Angel, sống như vậy không được đâu!

- Có gì mà không được, em thích sống như vậy đấy!

Angel nói.

- Ai bảo anh không thèm để ý đến em!

Nói rồi, Angel đưa tay đẩy Diệp Lăng Phi một cái, miệng lại nói:

- Dang tay ra!

Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa dang tay, Angel liền nhấc bờ mông tròn trịa, căng đầy sau lớp quần soóc, ngồi thẳng vào lòng anh. Một tay cô khoác lên vai Diệp Lăng Phi, tay kia vươn tới bàn, cầm lấy chai bia đã uống hết phân nửa của mình, ngửa cổ ừng ực uống thêm mấy ngụm, cạn sạch nửa chai còn lại. Angel ném chai rỗng lên bàn, vỏ chai lăn lông lốc ra mép rồi rơi xuống đất. Cô cũng chẳng thèm để ý xem chai có vỡ không, lại vươn tay chộp một chai khác, tu thêm một hơi nữa. Diệp Lăng Phi một tay ôm eo Angel, tay kia giữ lấy cổ tay cô, nói:

- Angel, đừng uống nhanh thế, cứ từ từ thôi!

- Em không cần anh quan tâm!

Angel nói.

- Satan, anh đừng có quản em, để em uống cho đã!

- Lão đại, anh cũng đừng quản Angel nữa!

Dã Thú nói.

- Khó khăn lắm chúng ta mới có dịp ngồi lại với nhau như thế này. Tối nay nhất định phải uống cho thật đã!

Dã Lang từ đầu đến cuối không nói lời nào, chỉ cầm chai bia, thỉnh thoảng lại tu một ngụm. Thấy Dã Lang như vậy, Dã Thú vỗ vai anh một cái, nói:

- Dã Lang, cậu cũng mất hứng à, sao không uống đi, tôi đã nói rồi, tối nay chúng ta phải uống cho tới bến, sao cậu lại không uống!

Diệp Lăng Phi lại nói:

- Dã Thú, cậu cũng đừng ép Dã Lang, rượu không thể ép được!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi uống một ngụm bia, đặt chai xuống, chùi khóe miệng rồi hỏi:

- Dã Lang, chuyện của cậu với Lương Ngọc thế nào rồi?

- Rất tốt!

Dã Lang đáp.

- Tình cảm ổn định!

- Dã Lang, anh đây là người có kinh nghiệm, nói cho cậu biết, phụ nữ không thể chiều quá được. Nếu cậu cứ nuông chiều họ, sau này họ sẽ leo lên đầu cậu ngồi đấy!

Dã Thú vỗ vỗ vai Dã Lang, miệng nói tiếp:

- Lục Tuyết Hoa trước đây ngoan ngoãn biết bao, đâu có như bây giờ, đều tại tôi chiều quá. Bây giờ Tuyết Hoa như biến thành người khác, chiêu gì cũng biết, trò gì cũng giở. Cô ấy biết rõ tôi thương cô ấy, yêu cô ấy, nên lúc nào cũng chèn ép tôi. Bây giờ trong lòng tôi hối hận thật sự, sớm biết thế này thà độc thân còn hơn. Yêu một người thật khó, Dã Lang, cậu tuyệt đối đừng học theo thằng anh này, bây giờ tôi hối hận muốn chết đây!

Angel nghe Dã Thú nói vậy, bĩu môi đáp:

- Tên khốn Dã Thú nhà anh, anh vừa nói phụ nữ chúng tôi làm sao, anh lấy tư cách gì mà nói phụ nữ không thể chiều chuộng? Nếu tôi là vợ anh, tôi sẽ bắt anh mỗi ngày phải quỳ trong nhà, cho anh biết thế nào là sự lợi hại của phụ nữ!

Dã Thú nhìn Angel, nói:

- Angel, đàn bà như cô tôi không dây vào nổi, cũng chẳng dám dây vào, chỉ có lão đại mới trị được cô thôi. Còn tôi á, cứ tránh xa cô một chút cho lành. Ai biết lúc nào cô nổi điên, tôi cũng không muốn tự tìm phiền phức.

- Anh nói cái gì!

Angel vừa nghe Dã Thú nói vậy, mắt liền trợn trừng, ra chiều muốn đánh người. Diệp Lăng Phi lúc này đưa tay ôm lấy Angel, nói:

- Angel, Dã Thú hắn chỉ đùa thôi, mấy người đừng cãi nhau nữa. À, đúng rồi, lần trước Tiêm Đao gọi điện, nói tên Đới Vinh Cẩm kia có thể đang chiêu mộ lính đánh thuê, không biết hắn rốt cuộc muốn làm gì, các người đều phải cẩn thận một chút, tốt nhất là bố trí vài người ở nhà.

- Lão đại, việc này em biết rồi!

Dã Thú nói.

- Em đã sớm chuẩn bị vài tay không tệ, nếu tên khốn Đới Vinh Cẩm kia dám đến thành phố Vọng Hải này, hắn cũng đừng hòng có đường về!

- Tốt nhất là hắn đừng tới!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:

- Cuộc sống của chúng ta vừa mới yên ổn trở lại, nếu Đới Vinh Cẩm lại qua gây chuyện, e là sẽ không còn được yên bình nữa.

Angel hừ lạnh:

- Satan à, anh còn muốn sống yên bình ư? Em thấy mấy bà vợ của anh cũng đủ khiến anh đau đầu rồi, làm sao mà sống yên ổn được. Anh đừng có mơ mộng hão huyền nữa!

- Cố gắng hết sức thôi!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, điện thoại của hắn reo lên. Hắn buông chai bia, lấy điện thoại ra. Angel vẫn ngồi yên trong lòng Diệp Lăng Phi, ép bộ ngực căng đầy vào ngực anh, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm bia. Diệp Lăng Phi liếc nhìn màn hình, là Bạch Tình Đình gọi, hắn liền bắt máy. Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng của Bạch Tình Đình:

- Ông xã, bên anh ồn ào quá, anh đang ở đâu vậy?

- Anh đang ở quán bar!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh đang uống rượu với Dã Thú và Dã Lang. Tình Đình, em có chuyện gì không?

- Ông xã, uống ít thôi nhé!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói đang uống rượu, liền dặn dò:

- Uống nhiều rượu không tốt cho sức khỏe đâu!

- Ừm, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi gật đầu.

- Ông xã, em ngủ một mình không quen, em muốn có anh ở bên cạnh!

Lúc Bạch Tình Đình nói những lời này, giọng đã nhỏ đi rất nhiều, nhưng Angel ghé sát tai vào điện thoại nên vẫn nghe thấy. Angel cười phá lên một cách suồng sã. Diệp Lăng Phi hơi chau mày, đưa tay véo một cái vào bờ mông căng tròn dưới lớp quần soóc của Angel, rồi nói vào điện thoại:

- Bà xã, anh cũng nhớ em. Lần sau không cho em làm vậy nữa, đã nói không về là không về!

- Ông xã, em biết rồi, em thật sự hối hận vì đã đồng ý ở lại nhà ba!

Bạch Tình Đình nói:

- Em cũng không muốn xa anh đâu, chỉ là lúc đó đầu óc em nóng lên nên đã đồng ý yêu cầu của ba. Ông xã, anh biết không, ngay lúc đó em đã hối hận rồi, nhưng đã muộn. Ông xã, em hối hận thật rồi!

- Biết là tốt rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lần sau đừng như vậy nữa. Ừm, ngủ sớm đi, ngày mai anh qua đón em về, nhân tiện qua thăm bố vợ. Dạo này không gặp ông, không biết sức khỏe ông thế nào rồi?

- Vâng, ông xã, ngày mai anh qua nhé, tối nay ba em còn nhắc tới anh đấy!

Bạch Tình Đình nói.

- Ba còn hỏi sao tối nay anh không đến!

- Bà xã, ngủ sớm đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Được rồi, ông xã, em yêu anh!

Bạch Tình Đình nói xong câu đó liền cúp máy. Diệp Lăng Phi nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, cũng cúp điện thoại, ném lên bàn rồi quay sang Angel, nói:

- Angel, em vừa nghe lỏm được gì rồi?

- Em vừa nghe mấy câu sến súa buồn nôn!

Angel kê chai bia lên môi, uống một ngụm lớn. Cô ngậm một ngụm bia đầy rồi nhắm thẳng vào miệng Diệp Lăng Phi, áp sát vào đôi môi đang hé mở của anh, truyền ngụm bia vào. Một phần bia chảy vào miệng Diệp Lăng Phi, phần còn lại tràn ra làm ướt áo anh. Angel cười lớn đầy càn rỡ. Diệp Lăng Phi phun hết bia trong miệng ra, ngay sau đó liền đè Angel xuống ghế sô pha, hai tay luồn vào người cô. Từ miệng Angel phát ra từng tràng tiếng thét chói tai, như thể Diệp Lăng Phi đang làm gì đó còn cô thì ra sức phản kháng. Nơi này là phòng riêng trong quán bar, tiếng nhạc đinh tai nhức óc bên ngoài nhanh chóng nhấn chìm tiếng hét của Angel. Dã Thú và Dã Lang làm như không thấy, hai người tiếp tục uống rượu, tán gẫu. Dã Thú vẫn luôn miệng than thở, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Diệp Lăng Phi và Angel vật lộn một lúc lâu, anh mới ngồi dậy khỏi người cô. Angel kéo lại chiếc quần soóc suýt bị Diệp Lăng Phi cởi tuột, sau đó lại ngồi vào lòng anh, hai tay ôm lấy cổ, môi dán vào môi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng không khách khí, đón nhận nụ hôn của Angel, hai tay dùng sức xoa nắn bờ mông trắng nõn của cô. Một lúc sau, hai người mới tách ra. Diệp Lăng Phi nhớ tới Yonchien Yamakawa, hắn ôm Angel, nói:

- Dã Thú, cậu đoán xem ai đang ở nhà anh nào!

- Lão đại, việc này mà còn cần em đoán à?

Dã Thú nói.

- Em đương nhiên biết ai đang ở nhà anh rồi, là bà xã của anh, ừm, còn có mẹ vợ của anh nữa. Lão đại, em đoán không sai chứ!

- Không phải họ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dã Thú, bây giờ đang có hai cô gái Nhật Bản ở nhà anh!

- Phụ nữ Nhật Bản?

Dã Thú vừa nghe vậy liền toét miệng cười:

- Lão đại, không ngờ anh cũng có hứng thú với phụ nữ Nhật Bản. Ừm, phụ nữ Nhật Bản rất được, ngoan ngoãn nghe lời, em cũng phải tìm một cô, đến lúc đó cho làm hầu gái, cảm giác chắc không tệ.

- Dã Thú, tôi biết ngay là anh sẽ nói vậy mà!

Angel ngồi trong lòng Diệp Lăng Phi, nói:

- Cái đầu của anh ta chẳng có gì khác ngoài mấy chuyện loạn thất bát tao này, hèn gì vợ anh không tin tưởng, không yên tâm về anh.

Dã Thú cầm chai bia, hừ lạnh:

- Angel này, cô đừng có nói lung tung, nói phải có bằng chứng chứ. Trong đầu tôi đâu có mấy chuyện loạn thất bát tao đó, vừa nãy là nghe lão đại nhắc tới nên tôi mới nói thôi!

Lúc này Diệp Lăng Phi lên tiếng:

- Thôi, không đố mấy người nữa. Con gái của Yonchien Yamakawa bây giờ đang ở chỗ anh!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, cả Angel, Dã Thú và Dã Lang đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!