Diệp Lăng Phi, Dã Lang và Dã Thú, ba người mỗi người một xe, lái đuổi theo đám người kia. Bảy tám người đó cũng lái hai chiếc xe, phóng đi trước. Diệp Lăng Phi lái xe bám theo sau, chợt thấy sau khi ra đến đường lớn thì hai chiếc xe bỗng nhiên chia làm hai ngả.
Diệp Lăng Phi thầm tính toán trong lòng, số lượng đối phương không ít, nếu mình và Dã Lang, Dã Thú cũng chia ra đuổi theo thì chưa chắc đã tóm được chiếc nào, không chừng còn gặp nguy hiểm do thế đơn lực bạc. Thay vì vậy, thà tập trung đuổi theo một chiếc còn hơn.
Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Dã Thú trước, nói cho hắn biết suy nghĩ của mình, bảo Dã Thú chỉ cần đuổi theo một chiếc xe. Sau khi dặn dò Dã Thú xong, Diệp Lăng Phi lại nhớ đến Tiểu Triệu, hắn lấy điện thoại ra, bấm số của Tiểu Triệu.
“Diệp ca, có chuyện gì không?” Tiểu Triệu hỏi.
“Có chuyện rồi!” Diệp Lăng Phi nói. “Hôm nay ở bờ biển tôi thấy có bảy tám người cầm súng đang truy sát một người, người kia chắc đã chết trên bờ biển rồi. Bây giờ cậu lập tức dẫn người qua bên này đi!”
Diệp Lăng Phi nói cho Tiểu Triệu biết vị trí cụ thể của thi thể, sau đó hắn nhấn ga, chiếc xe tăng tốc, đuổi theo chiếc Honda màu trắng đang chạy phía trước.
Chiếc xe Honda màu trắng kia bị ba chiếc xe đồng thời truy đuổi, thấy không thể thoát được, chợt kính sau xe bị đập vỡ, hai người ngồi ở hàng ghế sau rút súng lục ra, nổ súng về phía ba chiếc xe đang truy đuổi. Đây là đường lớn, không ngờ những người đó lại dám nổ súng.
Pằng, pằng, pằng!
Tiếng súng vang lên, những chiếc xe phía sau còn tưởng đang quay phim, các tài xế còn hò hét cổ vũ: “Hay lắm! Kịch tính hơn nữa đi!”
Kết quả là một viên đạn bắn trúng cửa kính phía trước của một chiếc xe, làm vỡ tan cửa kính. Gã tài xế taxi ban đầu còn sững sờ, khi hoàn hồn lại mới biết đây không phải quay phim mà là nổ súng thật. Anh ta vội dừng xe, định quay đầu xe để né, nhưng còn chưa kịp quay đầu, chiếc xe phía sau liền tông thẳng vào, sau đó hai chiếc đâm vào nhau. Kế tiếp là một loạt tiếng va chạm vang lên không ngớt, chỉ trong nháy mắt, năm sáu chiếc xe đã đâm vào nhau, gây ra một vụ tai nạn liên hoàn, khiến giao thông trên đường hỗn loạn.
Xe của Dã Thú và Dã Lang bị những chiếc xe này chặn lại không đi tiếp được, hai người vội vàng đẩy cửa xuống xe đi bộ, miệng không ngừng chửi rủa.
Diệp Lăng Phi một mình đuổi theo, một viên đạn bắn vào xe, tóe lửa và tạo ra một tiếng ken két. Diệp Lăng Phi vội cúi rạp người xuống, đề phòng bị đạn bắn trúng. Trong lúc Diệp Lăng Phi chuẩn bị đuổi kịp, một viên đạn không biết làm sao lại bắn trúng lốp xe bên trái của hắn. Xe của Diệp Lăng Phi đang chạy ở tốc độ cao, sau khi bị bắn thủng lốp trái liền lập tức mất lái. Diệp Lăng Phi cố sức phanh gấp nhưng đã quá muộn, chiếc xe đâm sập lan can bảo vệ ven đường, lao đi thêm một đoạn nữa rồi cuối cùng tông vào một chiếc xe đang chạy ngược chiều mới dừng lại được.
Diệp Lăng Phi bước từ trên xe xuống, vụ va chạm vừa rồi khiến hắn cảm thấy hơi choáng, hắn ngồi xổm trên mặt đất, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại. Một chiếc xe tuần tra hú còi chạy tới, Diệp Lăng Phi đứng dậy, đạp một cái lên xe mình, mắng: “Mẹ kiếp, lũ khốn nạn kia, lại dám nổ súng, đừng để ông đây tóm được chúng mày, nếu rơi vào tay tao, chúng mày chết chắc rồi!”
Tại bệnh viện trung tâm thành phố, Diệp Lăng Phi được băng bó qua loa, thật ra thì đầu hắn chỉ bị chấn thương nhẹ do va đập, những chỗ khác không có vấn đề gì. Tiểu Triệu vội vã chạy tới, nhìn thấy Diệp Lăng Phi đầu quấn băng gạc, cậu cho là Diệp Lăng Phi bị thương rất nghiêm trọng.
Diệp Lăng Phi khoát tay, nói: “Không có chuyện gì đâu, mẹ kiếp, để cho những tên kia chạy thoát thật là đáng tiếc!”
“Diệp ca, anh yên tâm đi, những người đó không chạy được đâu!” Tiểu Triệu nói. “Bọn em đang toàn lực truy bắt hai chiếc xe kia!”
Diệp Lăng Phi đứng lên, cất bước đi về phía cửa bệnh viện. Có một cảnh sát giao thông muốn lấy lời khai của Diệp Lăng Phi, nhưng Tiểu Triệu đã cản lại, nói: “Người mình cả, chuyện này giao cho đại đội cảnh sát hình sự bọn tôi xử lý!”
Tiểu Triệu cũng không quan tâm viên cảnh sát giao thông kia có nghe rõ không, vội đi theo Diệp Lăng Phi ra khỏi bệnh viện. Dã Lang và Dã Thú cũng đi cùng. Dã Thú mặt đằng đằng sát khí, cũng vì chuyện tối nay mà cảm thấy tức giận. Trước kia Dã Thú đâu từng gặp phải loại chuyện này, tối nay lại còn để cho những tên kia đào tẩu. Dã Thú trong lòng cực kỳ khó chịu, sau khi ra khỏi bệnh viện liền mắng: “Em sẽ không bỏ qua như vậy đâu, em nhất định phải lôi cổ đám người Nhật đó ra!”
“Người Nhật Bản ư?” Tiểu Triệu vừa nghe Dã Thú nói vậy, quay đầu lại, nở một nụ cười, hỏi: “Người Nhật Bản nào vậy?”
“Những tên đó đều là người Nhật Bản!” Dã Thú nói. “Nói tiếng Nhật mà còn không phải là người Nhật Bản, vậy thế nào là người Nhật Bản?”
Diệp Lăng Phi vừa nghe thế, con mắt long sòng sọc, nói: “Người Nhật Bản? Yonchien Yamakawa?”
Tiểu Triệu không hiểu vì sao Diệp Lăng Phi đột nhiên nhắc tới cái tên Yonchien Yamakawa này, anh ta vừa định hỏi rốt cuộc có chuyện gì, đã thấy Diệp Lăng Phi quay sang phía Dã Thú, nói: “Dã Thú, lập tức điều tra xem tên khốn Yonchien Yamakawa kia đang ở chỗ nào?”
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, đột nhiên lại nói: “Không cần, để anh gọi điện thoại về nhà hỏi xem!”
“Gọi điện thoại về nhà để hỏi ư?”
Mấy người ở đây còn chưa rõ rốt cuộc là chuyện gì, Diệp Lăng Phi đã bấm số máy nhà. Điện thoại đổ chuông một lúc lâu Trương Vân mới nhấc máy. Diệp Lăng Phi gọi vào số máy bàn ở tầng một, Trương Vân nghe thấy tiếng chuông điện thoại mới rời giường xuống nghe.
“Xin chào!” Trong điện thoại vang lên giọng nói của Trương Vân. “Xin hỏi ngài có chuyện gì?”
“Trương Vân, là tôi!” Diệp Lăng Phi một tay cầm điện thoại di động, tay còn lại thì mò lên đầu tháo băng gạc ra. Diệp Lăng Phi cảm thấy cái băng gạc này vướng víu quá, hắn không muốn băng. Diệp Lăng Phi tháo băng ra, ném xuống đất rồi cầm điện thoại di động, nói: “Trương Vân, bây giờ cô đi lên gác, gọi hai cô gái Nhật ở tầng ba xuống nghe điện thoại cho tôi, nhanh lên một chút!”
“Vâng!” Trương Vân nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi có vẻ hơi nôn nóng, tựa hồ hắn có việc gì gấp muốn tìm hai cô gái Nhật Bản kia. Trương Vân không dám hỏi nhiều, vội vàng đi lên tầng ba, gõ cửa phòng của Suzu Yamakawa và Minako, nói: “Điện thoại của Diệp tiên sinh, mời cô xuống tầng một nghe điện thoại!”
Minako biết một chút tiếng Trung, cô dùng thứ tiếng Trung lơ lớ của mình hỏi lại: “Cô bảo là chúng tôi xuống tầng dưới nghe điện thoại sao?”
“Đúng vậy!” Trương Vân gật đầu.
Minako xoay người lại, nói với Suzu Yamakawa vừa mới ngồi dậy: “Yamakawa tiểu thư, tôi xuống nghe điện thoại, chắc là do Diệp tiên sinh gọi về, tiểu thư không cần lo lắng, cứ an tâm ở chỗ này chờ tôi quay lại!”
“Được!” Suzu Yamakawa đáp.
Minako đi theo Trương Vân xuống tầng một, cô cầm lấy điện thoại, nói: “Diệp tiên sinh, tôi là Minako, xin hỏi ngài tìm tôi có chuyện gì?”
“Minako, thằng khốn Yonchien Yamakawa đang ở chỗ nào?” Diệp Lăng Phi vừa nghe người nói là Minako, hắn liền mở miệng hỏi.
Minako ban đầu sững sờ, cô không nói ra khách sạn mà Yonchien Yamakawa đang ở mà hỏi lại: “Diệp tiên sinh, ngài có chuyện gì không?”
“Chẳng lẽ cô không hiểu ý của tôi sao? Tôi hỏi thằng khốn Yonchien Yamakawa rốt cuộc đang ở chỗ nào?” Diệp Lăng Phi nói. “Bây giờ tôi muốn tìm tên Yonchien Yamakawa đó, cô chỉ cần nói cho tôi biết hắn ở khách sạn nào thôi, không có chuyện của cô đâu!”
“Khách sạn Hoa Anh Đào!” Minako nói. “Đó là một khách sạn chuyên môn phục vụ cho người Nhật Bản. Diệp tiên sinh, sợ rằng ngài không vào đó được!”
“Vớ vẩn, ở chỗ này chưa có nơi nào mà tôi không thể vào!” Diệp Lăng Phi mắng. “Nếu cái khách sạn Hoa Anh Đào kia không cho tôi vào, tối nay tôi sẽ san bằng cái khách sạn Hoa Anh Đào đó! Mẹ kiếp, không nhìn xem đây là địa bàn của ai, còn chuyên môn phục vụ người Nhật Bản nữa. Thằng nào dám chọc vào tao, hôm nay tao phế nó!”
Diệp Lăng Phi mắng xong, dập máy.
Minako không hiểu ra sao, không biết rốt cuộc có chuyện gì, nhưng từ khẩu khí của Diệp Lăng Phi có thể thấy đây nhất định không phải là chuyện tốt lành gì. Minako để điện thoại xuống, dùng tiếng Trung còn lơ lớ nói một câu chúc ngủ ngon với Trương Vân đang đứng bên cạnh, sau đó quay lại gian phòng trên tầng ba.
Suzu Yamakawa còn đang ngồi ở trên giường, chờ Minako. Sau khi Minako trở về, Suzu Yamakawa hỏi: “Minako tỷ tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tôi cũng không rõ lắm!” Minako ngồi trên giường, lắc đầu, nói: “Điện thoại là của Diệp tiên sinh gọi tới, anh ta hỏi khách sạn mà Yamakawa tiên sinh đang ở!”
“Chị nói cha em ư?” Suzu Yamakawa hỏi.
“Đúng vậy!” Minako nói. “Yamakawa tiểu thư, Diệp tiên sinh hỏi nơi mà phụ thân của cô đang ở, tôi cũng không còn cách nào, chỉ có thể nói cho Diệp tiên sinh biết khách sạn mà Yamakawa tiên sinh đang ở, tôi hy vọng Yamakawa tiểu thư không trách tôi!”
Suzu Yamakawa khẽ lắc đầu, nói: “Minako tỷ tỷ, dĩ nhiên em sẽ không trách chị, em còn phải cảm ơn chị. Nếu như không có chị, có lẽ em đã không ở chỗ này. Em cảm thấy ở đây thật sự rất tốt. Minako tỷ tỷ, chị nói xem, liệu em có thể ở lại đây không?”
Minako hơi sửng sốt, nói: “Yamakawa tiểu thư, chuyện này tôi không dám chắc, nhưng mà tôi tin Diệp tiên sinh là một người tốt, nếu như có thể, có lẽ Diệp tiên sinh sẽ giữ tiểu thư lại!”
Suzu Yamakawa nghe Minako nói như vậy, trên gương mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào, cô nói: “Minako tỷ tỷ, em thật sự rất hy vọng có thể ở lại đây, đến lúc đó, em cũng hy vọng Minako tỷ tỷ có thể ở lại!”
“Hy vọng là như vậy!” Minako nói với vẻ không chắc chắn.