Diệp Lăng Phi vừa dập máy liền xoay người lại, nói với Dã Thú và Dã Lang:
- Đi thôi, đến khách sạn Hoa Anh Đào!
- Khách sạn Hoa Anh Đào ư?
Tiểu Triệu vừa nghe thấy thế, hơi kinh ngạc, nói:
- Diệp ca, cái khách sạn đó em nghe nói là do người Nhật Bản mở, muốn đến đó...!
Tiểu Triệu lời còn chưa nói hết đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Khách sạn do người Nhật mở thì đã sao, liên quan gì tới tôi? Hôm nay tôi muốn đến đó, kẻ nào dám cản, tôi sẽ đánh cho hắn đến mức chính mẹ hắn cũng nhận không ra!
- Diệp ca, em nghe nói chống lưng của khách sạn đó rất cứng!
Tiểu Triệu tốt bụng nhắc nhở.
- Em chỉ lo anh chịu thiệt!
- Chống lưng của chúng cứng à?
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tôi cũng muốn xem thử nó cứng đến mức nào. Tiểu Triệu, cậu dẫn theo người của cậu cùng tôi đến khách sạn Hoa Anh Đào. Cậu yên tâm, chuyện này không có bất kỳ quan hệ gì với cậu, xảy ra chuyện gì, tôi chịu trách nhiệm, hiểu chưa?
- Diệp ca, em biết rồi!
Tiểu Triệu vội vàng đáp.
Xe của Diệp Lăng Phi gần như đã biến thành đống sắt vụn, hắn còn phải đi mua một chiếc khác. Chuyện mua xe để mai mới tính, tối nay, Diệp Lăng Phi phải đến khách sạn Hoa Anh Đào. Hắn lên xe của Dã Thú, Tiểu Triệu cũng chỉ có thể khẽ thở dài, dẫn người đi theo sau xe của Dã Thú, đến khách sạn Hoa Anh Đào. Dã Thú dừng xe trước cửa khách sạn, xe vừa mới dừng lại, đã thấy một nhân viên của khách sạn đi ra, nói:
- Thưa ngài, ở đây không cho phép đỗ xe!
- Không cho mẹ mày đỗ ấy!
Dã Thú đẩy cửa xe ra, quát lên:
- Cút sang một bên cho tao!
Dã Thú cùng Dã Lang và Diệp Lăng Phi xuống xe, Tiểu Triệu dẫn theo mấy cảnh sát hình sự cũng đã tới nơi. Diệp Lăng Phi cất bước đi vào bên trong khách sạn, kết quả là vừa đi đến cửa, hai nhân viên bảo vệ của khách sạn đã cản Diệp Lăng Phi lại. Hai nhân viên bảo vệ kia không khách khí nói:
- Thưa ngài, chỗ chúng tôi chỉ đón tiếp người Nhật Bản!
- Mẹ kiếp, ở thành phố Vọng Hải mà còn có chỗ như thế à!
Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, nổi giận, nói:
- Ném hai tên khốn này ra cho tôi, mẹ nó chứ, hôm nay tâm trạng tao không tốt, bọn mày đừng có chọc vào tao!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Dã Thú và Dã Lang hai người đã chia ra tóm lấy cánh tay hai tên bảo vệ, ném văng ra ngoài. Diệp Lăng Phi cất bước đi vào, Tiểu Triệu dẫn theo mấy cảnh sát hình sự đi qua trước mặt hai tên bảo vệ bị ném xuống đất. Tiểu Triệu liên tục lắc đầu, ý là hai người các ngươi đúng thật là có mắt như mù, không nhìn xem người đến là ai, là người mà các ngươi có thể trêu chọc được sao? Diệp Lăng Phi đi vào, lần này giám đốc khách sạn, một người Trung Quốc đã làm việc nhiều năm ở Nhật Bản, vốn định cản Diệp Lăng Phi lại, nhưng ông ta thấy điệu bộ này, cảm thấy nếu mình đứng ra ngăn cản, nói không chừng cũng sẽ bị ném ra đất như hai tên bảo vệ. Trong tình huống này, biện pháp tốt nhất chính là làm bộ như không nhìn thấy, vội vàng gọi điện thoại cho chính phủ, yêu cầu cung cấp sự bảo vệ. Diệp Lăng Phi vừa đi vào lập tức đi thẳng tới quầy lễ tân, nói với cô nhân viên:
- Tìm ngay phòng của Yonchien Yamakawa cho tôi!
- Chúng tôi...!
Cô gái kia vừa định mở miệng, đã thấy Dã Thú trừng mắt, mắng:
- Mày không nghe thấy lão đại tao nói gì à? Còn lằng nhằng nữa, tao...!
- Dã Thú, đối với con gái thì không được như vậy!
Diệp Lăng Phi thấy cô gái kia bị dọa sợ, nét mặt dịu đi đôi chút, nói:
- Cô không cần phải sợ, không có chuyện của cô đâu, chúng tôi chỉ muốn tìm tên khốn Yonchien Yamakawa kia mà thôi!
- Vâng... vâng!
Cô gái kia sợ đến run rẩy, vội vàng nói:
- Ở... ở...!
Diệp Lăng Phi cảm thấy không thể đợi thêm nữa, hắn liếc qua quầy, sau khi thấy số phòng ghi tên Yonchien Yamakawa thì chạy thẳng tới thang máy. Dã Thú và Dã Lang đi theo phía sau, ba người đi thẳng tới thang máy. Tiểu Triệu đi tới bên này, ngừng lại.
- Đội phó, làm thế nào bây giờ?
Một cảnh sát hình sự đi tới bên cạnh Tiểu Triệu, thấp giọng nói:
- Nơi này không phải là khách sạn bình thường, nếu chúng ta đường đột xông vào, ai biết sẽ có hậu quả gì không!
- Tôi cũng biết vậy!
Tiểu Triệu cau mày, lộ vẻ rất bất đắc dĩ, nói:
- Nhưng cậu cũng thấy đấy, Diệp ca muốn lên, chúng ta có thể không đi theo được sao? Cậu còn không biết thế lực của Diệp ca à, cậu đừng trông anh ấy hòa ái như vậy, nhưng một khi thật sự chọc tới anh ấy, chúng ta đừng hòng có kết cục tốt đẹp. Đi thôi, nếu xảy ra chuyện gì, đó là trách nhiệm của tôi, không liên quan gì tới các cậu cả, các cậu không cần lo lắng!
Có những lời này của Tiểu Triệu, mấy cảnh sát hình sự kia cũng không do dự nữa, đi theo anh ta ra chỗ thang máy. Tiểu Triệu trong lòng thầm thở dài, xem ra chuyện tối nay không thể dàn xếp ổn thỏa được rồi, chỉ hy vọng Diệp Lăng Phi không khiến chuyện này quá rối rắm. Lúc cửa thang máy mở ra, bên trong đã có bốn người Nhật Bản mặc âu phục đợi sẵn. Bốn người kia chắn ở trước mặt đám người Diệp Lăng Phi, một người trong số đó vươn cánh tay phải, chặn Diệp Lăng Phi lại.
- Tránh ra!
Diệp Lăng Phi dùng tiếng Nhật nói.
- Nơi này không cho phép những người không được mời đi vào!
Người Nhật Bản kia nói.
- Cút!
Diệp Lăng Phi mở miệng mắng.
- Chúng mày tránh ra cho tao, nếu không chịu tránh, vậy đừng có trách tao không khách khí!
Tối hôm nay Diệp Lăng Phi thật sự bị chọc giận, ai gặp phải loại chuyện này cũng sẽ nổi điên. Đầu tiên là bị người cầm súng bắn thiếu chút nữa mất mạng, sau đó lại bị bắn nổ lốp xe, suýt nữa gặp tai nạn, xe của mình cũng biến thành đống sắt vụn... một loạt chuyện khiến cho Diệp Lăng Phi không thể dằn được lửa giận trong lòng, nét mặt hắn âm trầm, trong ánh mắt lóe lên sát khí, lớn tiếng nói:
- Các người có nghe thấy không vậy?
- Nơi này không được phép tiến vào!
Tay người Nhật Bản kia vẫn lặp lại câu nói cũ. Lại nghe thấy câu nói này, lửa giận của Diệp Lăng Phi bốc lên ngùn ngụt, hắn vươn tay tóm lấy cổ áo của gã người Nhật kia, mắng:
- Mẹ kiếp, mấy tên Nhật Bản khốn kiếp chúng mày, ngay cả tao cũng dám cản, đúng là chán sống rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa dùng sức hất, người Nhật Bản kia bị ném văng ra ngoài. Lúc này, Dã Lang và Dã Thú cũng động thủ, bốn người Nhật Bản ở đây cũng không phải dạng tầm thường. Vừa thấy có ba người đột nhiên muốn xông vào, bọn họ cũng không khách khí, một gã trong bốn tên đặt tay bên hông, chuẩn bị rút súng. Tên này vừa mới để tay xuống hông, nắm đấm của Diệp Lăng Phi đã lao tới, đấm thẳng vào cằm của gã, đánh bay gã lên không, rồi rơi phịch xuống đất. Diệp Lăng Phi không quan tâm đến tình hình của Dã Thú và Dã Lang, giẫm lên người tên vừa bị mình đánh ngã, đi về phía hành lang. Ở hành lang đã có bảy tám người Nhật Bản nghe thấy tiếng động chạy vội tới. Tầng này đã bị Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto bao trọn, không cho phép người khác tùy ý đi lại. Những người hộ vệ này chạy tới, Diệp Lăng Phi hai tay nắm lại, bước nhanh về phía trước, chỉ thấy hai nắm đấm của hắn vung lên, không ngừng đánh trúng thân người của những người Nhật Bản kia. Sau khi Diệp Lăng Phi đi hết hành lang, bảy tám người Nhật Bản kia đã ở phía sau dùng tay ôm lấy chỗ bị đánh, chỉ biết đứng đó mà lộ rõ vẻ thống khổ.
Dã Thú và Dã Lang cũng đi tới, Diệp Lăng Phi quay người lại, chạy thẳng tới gian phòng của Yonchien Yamakawa. Tiểu Triệu dẫn theo người lên tới tầng này, đã thấy trong hành lang toàn những kẻ hoặc đang nằm, hoặc dựa vào tường, ước chừng có hơn mười người Nhật Bản ở đây, nhìn bộ dạng như vậy, cũng biết là vừa mới xảy ra kịch chiến. Tiểu Triệu vừa thấy tình cảnh này, bỗng nhiên cười nói:
- Xem ra chúng ta vừa mới tham gia một trận đánh với người Nhật thì phải. Đã xem qua nhiều bộ phim đánh nhau với Nhật Bản, nhưng không ngờ hôm nay cũng có thể tham gia, đúng là vinh hạnh thật!
- Đội phó, tôi nghĩ hay là chúng ta đi mau thì tốt hơn!
Một cảnh sát hình sự bên cạnh Tiểu Triệu nói.
- Đừng để người khác hiểu nhầm là chúng ta đánh, đánh người Nhật Bản, vậy cũng không hay!
- Vớ vẩn, có cái gì không hay chứ!
Tiểu Triệu nhếch miệng, nói:
- Tôi thấy không tệ mà, những tên quỷ Nhật Bản này chạy đến địa bàn của chúng ta, chúng ta làm vậy cũng là vì dân trừ hại!
Tiểu Triệu vừa dứt lời, đã nghe thấy một cảnh sát hình sự nói:
- Đội phó, bọn họ có súng!
Lúc này Tiểu Triệu mới phát hiện ra có một người Nhật Bản nằm dưới đất để lộ ra khẩu súng lục ở bên hông, nụ cười trên mặt anh ta lập tức biến mất. Anh ta rút súng ra, quát lên:
- Tất cả không được cử động!
Những cảnh sát hình sự còn lại cũng ý thức được tình huống nghiêm trọng, ở thành phố Vọng Hải mà vẫn đeo súng, đây là một tình huống rất nghiêm trọng. Tiểu Triệu không ngờ lần này đi theo Diệp Lăng Phi tới đây lại có thể gặp được chuyện tốt như thế. Bây giờ thấy những người Nhật Bản này đeo súng, Tiểu Triệu trong lòng cũng thầm thở phào, anh ta không còn lo cấp trên truy cứu chuyện mình tùy tiện dẫn người xông vào khách sạn Hoa Anh Đào nữa. Tiểu Triệu trong lòng vốn vẫn có chút lo lắng. Anh ta biết khách sạn Hoa Anh Đào này không phải là nơi có thể tùy tiện tiến vào, lúc dẫn người xông vào, Tiểu Triệu đã suy nghĩ lấy cớ gì để báo cáo với cấp trên. Bây giờ thấy những người này trên người còn mang theo súng, đây đúng là cái cớ hay nhất rồi.
- Đi, kiểm tra người bọn họ, xem còn ai đeo súng nữa không!
Tiểu Triệu cầm súng, chĩa vào những người Nhật Bản kia, đồng thời phân phó hai cảnh sát hình sự đi lục soát.
- Đội phó, anh nghĩ mấy gã Nhật này có hiểu chúng ta nói gì không?
Một cảnh sát đi cùng Tiểu Triệu hai tay cầm chắc súng, cùng với anh ta nhắm vào những người Nhật Bản này, hỏi.
- Làm sao mà tôi biết được!
Tiểu Triệu nói.
- Chẳng qua những tên này thấy súng trong tay chúng ta chắc cũng hiểu chứ!
Thật ra thì cho dù Tiểu Triệu không cầm súng chĩa vào những người Nhật Bản này, bọn họ cũng chẳng còn sức mà phản kháng, vừa rồi bị ba người Diệp Lăng Phi đánh cho rất thảm, bây giờ chỉ có thể nằm trên mặt đất không thể nhúc nhích. Cảnh sát nhanh chóng tìm ra gần mười khẩu súng lục trên người những người Nhật Bản này, trừ hai người không có súng, những người khác ai cũng có, lần này thu được gần mười khẩu súng lục. Tiểu Triệu cất súng của mình đi, nhìn thoáng qua số súng lục kia, cười nói:
- Xem ra lần này chúng ta lại phá được một vụ án lớn rồi