Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1114: CHƯƠNG 1114: ĐỪNG ÉP EM

Diệp Lăng Phi đương nhiên không muốn làm Bạch Tình Đình tức giận. Hắn cũng biết Bạch Tình Đình đã nhượng bộ rồi, nếu mình lại được voi đòi tiên thì sẽ không hay, hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng không có ý gì với hai cô gái người Nhật Suzu Yamakawa và Minako, hắn để hai cô gái đó ở đây, chẳng qua chỉ là muốn giúp đỡ họ mà thôi, chứ không có ý gì khác.

Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, anh đồng ý với em rồi mà, anh hiểu rồi, em yên tâm, anh tuyệt đối không làm gì xằng bậy đâu.

- Biết là tốt.

Bạch Tình Đình đưa tay sờ vào ngực Diệp Lăng Phi nói:

- Bố em muốn chúng ta nhanh có em bé, hôm qua còn nhắc đến chuyện này đấy, em nói với bố chuyện này không thể vội được. Ông xã, anh thấy em có nên đi điều trị không?

- Điều trị?

Diệp Lăng Phi vừa nghe bèn lắc đầu nói:

- Bà xã, anh thấy bây giờ rất tốt, em đừng đi điều trị gì cả. Em không nghe nói bây giờ bệnh viện chỉ biết kiếm tiền thôi sao, bệnh vặt cũng chữa thành bệnh nặng.

Diệp Lăng Phi đặt tay lên mông Bạch Tình Đình, hắn ghé sát vào tai cô thì thầm:

- Về sau cùng lắm anh cố gắng thêm chút nữa, làm thêm vài lần, biết đâu lại trúng một lần, đúng không em?

Bạch Tình Đình hai má ửng hồng, nũng nịu nói:

- Ông xã, vậy anh phải cố gắng đấy, sau này không được lăng nhăng bên ngoài, chúng ta sẽ ở nhà, được không anh?

- Anh thì không có vấn đề gì, chỉ sợ bà xã không chịu nổi thôi.

Diệp Lăng Phi há miệng ngậm lấy vành tai Bạch Tình Đình, rồi dùng lưỡi trêu đùa, Bạch Tình Đình có chút không chịu nổi, nói:

- Ông xã, anh đừng như vậy, đây là phòng khách mà.

Trong lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang quấn quýt bên nhau, Suzu Yamakawa và Minako đi xuống. Họ nghe Diệp Lăng Phi nói sẽ dẫn đi mua đồ nên mới đi xuống.

Bạch Tình Đình thấy Suzu Yamakawa và Minako đi xuống, cô khẽ đẩy Diệp Lăng Phi ra, nũng nịu nói:

- Ông xã, họ xuống kìa, đừng đùa nữa.

Diệp Lăng Phi lúc đó mới buông vành tai Bạch Tình Đình ra, hắn quay sang nói với Suzu Yamakawa và Minako vừa xuống:

- Buổi sáng các cô cùng tôi đi mua xe, nếu còn thời gian, sẽ dẫn các cô đi siêu thị. Nếu không đủ thời gian, tôi sẽ dẫn các cô đi ăn đồ ăn Nhật, buổi chiều đi mua quần áo.

- Đồ ăn Nhật Bản?

Suzu Yamakawa và Minako không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ dẫn họ đi ăn đồ ăn Nhật, niềm vui lộ rõ trên mặt. Diệp Lăng Phi nhìn Suzu Yamakawa và Minako nói:

- Chuẩn bị một chút rồi chúng ta đi.

Chiếc xe của Diệp Lăng Phi đã báo hỏng, hắn đành phải lái xe của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ, còn Minako và Suzu Yamakawa ngồi ở hàng ghế sau. Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi biệt thự Nam Sơn, lần trước, hắn giúp Bành Hiểu Lộ mua xe cũng đến chợ ô tô, lần này Diệp Lăng Phi cũng tự nhiên đến chợ ô tô để mua xe. Vừa nghĩ đến Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi nhớ ra mình đã rất lâu rồi không gọi điện cho cô, cũng không biết dạo này cô thế nào. Người ta nói nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Diệp Lăng Phi vừa lái xe nghĩ đến Bành Hiểu Lộ thì cô gọi điện tới. Vừa nhìn thấy tên Bành Hiểu Lộ trên màn hình, đầu hắn bỗng đau nhói. Nếu Bạch Tình Đình không ngồi bên cạnh, Diệp Lăng Phi sẽ không ngại ngần nói chuyện với Bành Hiểu Lộ, thậm chí còn trêu ghẹo vài câu, nhưng Bạch Tình Đình lại đang ngồi ngay đây, nên dù có gan bằng trời, hắn cũng không dám.

Bạch Tình Đình thấy điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên, bèn liếc mắt nhìn qua. Vừa thấy là điện thoại của Bành Hiểu Lộ, cô liền đưa đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Mặc dù Bạch Tình Đình không nói gì, nhưng ánh mắt của cô đã cho Diệp Lăng Phi biết rằng bây giờ cô rất muốn biết tại sao Bành Hiểu Lộ lại gọi điện đến.

- Điện thoại của Bành Hiểu Lộ, ai biết cô ta gọi cho anh có việc gì chứ?

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đang nhìn mình, hắn cầm điện thoại nhưng không nghe ngay mà nói với cô:

- Anh thấy khả năng cao là Bành Hiểu Lộ muốn tìm em để nhờ góp ý xem nên mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm gì, nhưng cô ta lại ngại nói chuyện với em nên mới gọi cho anh, muốn nhờ anh giúp.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nhưng không muốn nghe bèn nói:

- Ông xã, anh nghe điện thoại đi. Em không nghĩ gì đâu, tại anh nghĩ nhiều thôi.

- À, anh vẫn chưa nghe mà. Để anh nghe xem, anh đoán Bành Hiểu Lộ gọi đến, nhất định là chuyện anh vừa nói.

Diệp Lăng Phi nói rồi bắt máy, tiếng Bành Hiểu Lộ trong điện thoại vọng ra:

- Diệp Lăng Phi, hôm nay anh có bận gì không?

- À, Hiểu Lộ à, anh và Tình Đình đang đi mua xe. Haiz, xe của anh bị đâm hỏng rồi, phải đi mua chiếc khác.

Trong lòng Diệp Lăng Phi đúng là sợ cái gì thì cái đó đến, Bành Hiểu Lộ lại hỏi mình hôm nay có thời gian không. Cho dù hắn có rảnh thật thì với Bạch Tình Đình đang ngồi ngay bên cạnh, hắn cũng chỉ có thể nói là mình rất bận.

Bành Hiểu Lộ nói:

- Ồ, anh phải đi mua xe à. Em cứ nghĩ tối nay anh có thể giúp em một chuyện, anh đã nói vậy thì em sẽ nghĩ cách khác vậy.

Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói xong bèn hỏi:

- Hiểu Lộ, em nói nhờ anh tối nay giúp, rốt cuộc là việc gì?

- Anh hôm nay không phải có việc sao, cho là em có việc thì anh cũng không giúp được, anh hỏi em giúp chuyện gì thì có tác dụng gì.

Nghe giọng điệu của Bành Hiểu Lộ có vẻ không vui. Diệp Lăng Phi lúc đó đúng là có nỗi khổ không nói nên lời. Bạch Tình Đình ở bên cạnh, dù hắn muốn giúp Bành Hiểu Lộ thì cũng chỉ có thể là sự giúp đỡ trong sáng. Diệp Lăng Phi sợ Bành Hiểu Lộ nói buổi tối cô cô đơn, gọi hắn đến bầu bạn, kiểu giúp đỡ đó bây giờ Diệp Lăng Phi không dám, nếu giúp thì hắn nhất định sẽ gặp chuyện.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh, nói:

- Bành Hiểu Lộ, chúng ta là bạn tốt, em có việc gì cần anh giúp đỡ thì cứ nói. Tình Đình cũng ở bên cạnh anh, ban nãy cô ấy còn nói nếu em có chuyện gì cần cô ấy giúp thì cứ nói ra, cô ấy sẽ cố gắng giúp em.

Bạch Tình Đình nghe thấy Diệp Lăng Phi nói câu đó xong, bèn thò tay véo nhẹ vào eo hắn, rồi bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Bạch Tình Đình không hề nói như thế, đều là Diệp Lăng Phi tự bịa ra. Bạch Tình Đình cũng không ngốc, sao lại không hiểu ý câu nói đó của Diệp Lăng Phi. Câu nói đó là hắn muốn nói với Bành Hiểu Lộ rằng Bạch Tình Đình đang ở bên cạnh mình.

Diệp Lăng Phi lúc đó có nỗi khổ tâm mà không nói ra được. Hắn ngầm để cho Bành Hiểu Lộ biết, Bạch Tình Đình ở bên cạnh hắn, để cô biết có một số việc không phải hắn không muốn giúp mà là hắn không dám giúp. Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói xong bèn nói:

- Anh không phải nói ban ngày bận sao, lẽ nào anh có thời gian giúp em?

- Bành Hiểu Lộ, em nói là buổi tối. Ban nãy không phải em nói buổi tối có việc cần nhờ anh giúp sao, cái đó với ban ngày thì có quan hệ gì?

Bành Hiểu Lộ nói:

- Ừ. Thực sự là chuyện buổi tối, nhưng ban ngày cần chuẩn bị một chút, nếu không em lo chuẩn bị không tốt có gì sai sót sẽ không hay.

- Chuyện gì?

Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói xong, trong lòng có chút hứng thú muốn biết rốt cuộc là chuyện gì khiến cô phải gióng trống khua chiêng như thế. Bành Hiểu Lộ khẽ thở dài nói:

- Tối nay mẹ em sẽ đến Vọng Hải, nhưng lại dẫn theo một người đàn ông đến. Diệp Lăng Phi, anh hiểu chưa?

Diệp Lăng Phi nghe xong cười nói:

- Thì ra là vậy. Anh còn tưởng là chuyện gì, không phải là xem mắt sao, có gì đâu mà em phải làm rùm beng lên như vậy. Anh thấy em lo lắng quá rồi, Bành Hiểu Lộ, không phải chỉ là xem mắt thôi sao, tuổi em cũng không còn nhỏ, quả thật nên tìm một người để kết hôn thôi. Em thấy người đàn ông đó thế nào? Nếu tốt thì cưới đi.

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói xong bèn nói to lên, giọng điệu có vẻ hơi kích động:

- Diệp Lăng Phi, em cưới ai không liên quan đến anh! Anh nói cho em biết, anh có giúp em không?

- Anh muốn giúp, nhưng không biết giúp thế nào. Em không thể bắt anh giả điên, dọa mẹ em và người đàn ông kia chạy mất dép đấy chứ?

Diệp Lăng Phi vừa nói xong, bèn nghe thấy Bành Hiểu Lộ ở đầu kia điện thoại “A” lên một tiếng. Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy tiếng “A” đó, hắn bỗng chột dạ, cảm thấy có chuyện không hay sắp xảy ra. Quả nhiên, hắn nghe thấy Bành Hiểu Lộ ở đầu dây bên kia có vẻ vui mừng, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh đúng là thiên tài, nghĩ ra một ý kiến hay đến vậy, sao em lại không nghĩ đến nhỉ? Đúng, anh có thể giả điên, dọa cho người đàn ông kia chạy mất, đến lúc đó, em có thể tự do rồi.

Diệp Lăng Phi nghe xong, bĩu môi nói:

- Bành Hiểu Lộ, những việc như vậy em đi tìm người khác làm đi. Anh không giả điên, anh cũng không bị điên, dựa vào cái gì bắt anh giả điên?

- Diệp Lăng Phi, anh rốt cuộc có giúp không?

Diệp Lăng Phi kiên quyết nói:

- Em bắt anh giả điên thì anh không giúp được. Chuyện này không có gì để bàn, anh không muốn giả điên.

- Anh thật sự không giúp? - Bành Hiểu Lộ hỏi lại.

- Không giúp. - Diệp Lăng Phi nói.

- Được, nếu anh không giúp em, em sẽ gọi điện cho Bạch Tình Đình. Em sẽ nói với cô ấy, khi ở Ma Cao anh và em đã thân mật với nhau. Dù sao em cũng phải liều thôi, đừng cho rằng em dễ bắt nạt, nếu ép em đến đường cùng, em chuyện gì cũng dám làm đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!